Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1532: CHƯƠNG 2994: CHÍNH THỨC BƯỚC VÀO ĐỘ KIẾP KỲ

Tiên đạo vốn hư vô mờ mịt, song tất thảy chúng sinh trong Tam Giới đều một lòng tin tưởng vào sự tồn tại của Chân Tiên. Bọn họ tin rằng phía trên còn một giới vực cao hơn nữa, nơi đó chính là chỗ ở của Chân Tiên.

Thế nào mới được gọi là Chân Tiên?

Nhấc tay động chân đều có thể khiến thiên địa biến sắc, thọ nguyên vô tận, là những cường giả đỉnh phong nhất trong vũ trụ Hồng Mông.

Trước đây, Lâm Hiên cũng vô cùng tin tưởng vào việc trên đời có Chân Tiên, vô cùng hâm mộ nên mới thiên tân vạn khổ bước lên tiên đồ.

Nhưng thương hải tang điền, hiện tại hắn đã là cao thủ Độ Kiếp kỳ, khoảng cách tới phi thăng trong truyền thuyết chỉ còn gang tấc. Tiên đồ dài đằng đẵng, đối với hắn ít nhất không còn hư vô mờ mịt như trước, mà đã có thể mơ hồ thấy được bóng lưng.

Song đúng lúc này, trong lòng hắn lại sinh ra nghi hoặc về việc Chân Tiên có thực sự tồn tại hay không. Nghi hoặc này nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ kinh thế hãi tục, trở thành trò cười cho cả Tam Giới.

Nhưng, thật sự là trò cười sao?

Truyền thừa ký ức của Chân Linh Hỏa chắc chắn không sai biệt. Từ thời Hồng Hoang, chưa từng có vết tích Chân Tiên hiển lộ. Nhưng trận chiến ở Bắc Cực Nguyên Quang với sự xuất hiện của ba vị Chân Tiên, cái này thì nên giải thích thế nào đây?

Quả thực quá đỗi mâu thuẫn! Bởi vậy, hắn cũng chẳng bận tâm suy nghĩ nhiều làm gì cho phí sức.

"Hô!"

Lâm Hiên khẽ thở dài một hơi, tạm thời gạt bỏ mọi nghi hoặc trong lòng. Hiện tại thực lực đã khác xưa, tự nhiên sẽ có cơ hội tiếp xúc với những bí mật của Tiên Giới, không cần phải nóng vội nhất thời. Nghĩ vậy, thần sắc Lâm Hiên cũng trở nên bình thản hơn.

Lúc này hắn cũng có một số chuyện cần xử lý.

Đầu tiên là phải củng cố cảnh giới cho vững chắc, phòng khi gặp phải biến cố bất ngờ khiến thực lực suy giảm thì nguy.

Tuy chuyện này không xảy ra nhiều lắm, nhưng với tính cách cẩn trọng của Lâm Hiên, hắn tất nhiên không thể lưu lại mầm họa này.

Cũng may việc này chỉ tốn chút thời gian chứ chẳng khó khăn gì. Trước kia mỗi lần tấn cấp hắn đều làm chuyện tương tự như vậy nên xe nhẹ đường quen, vô cùng thuần thục.

Hơn mười năm thoáng chốc trôi qua.

Cánh cửa động phủ phủ đầy bụi bặm rốt cục mở ra, theo đó là một đạo thanh quang từ bên trong bắn vụt ra.

Quang mang thu liễm, hiện ra thân hình một thiếu niên dung mạo bình phàm, chính là Lâm Hiên.

Dung mạo tuy vẫn là một thanh niên hai mươi tuổi, song trong đôi mắt lại tràn đầy vẻ tang thương, thâm thúy, tựa hồ đã trải qua vô tận tuế nguyệt ma luyện.

Song, cảm giác đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Tất cả khí tức đều được nội liễm, cả người trở nên vô cùng bình phàm, một khi hòa lẫn vào đám đông sẽ chẳng ai phát hiện ra hắn.

Làm được như vậy là do Lâm Hiên đã tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết đến mức lô hỏa thuần thanh, đạt tới cảnh giới phản phác quy chân không chút tì vết. Chỉ cần hắn không muốn, sẽ chẳng ai có thể nhận ra trước mắt là một vị tu sĩ Độ Kiếp kỳ.

Đã qua mấy chục năm, thực lực của hắn tuy vẫn vậy, nhưng pháp lực đã ngưng tụ hơn rất nhiều, đương nhiên cảnh giới cũng được củng cố vững chắc. Bởi vậy, Lâm Hiên quyết định xuất quan. Tuy hiện tại không phải thời điểm hắn mong muốn, song vẫn còn rất nhiều sự tình cần xử lý, chẳng hạn như việc luyện hóa Chu Tước Hoàn, cùng với Hỗn Độn Thái Âm Khí...

Năm đó khi mới có được, Huyễn Linh Hỏa mới chỉ dung hợp một phần, hiện tại thực lực đã khác xưa rất nhiều, về tình về lý đều có thể tiếp tục luyện hóa.

Một khi có thể sử dụng hai bảo vật này, thực lực của hắn sẽ lập tức tăng vọt. Thêm vào đó, linh khí ở Linh Ba Cốc nồng đậm, lại không có sự quấy nhiễu của tu sĩ ngoại giới, quả là một nơi tu luyện lý tưởng.

Đáng tiếc, ý nghĩ không tồi, nhưng hắn vẫn còn nhớ rõ một việc: cứ ba ngàn năm lại có tu sĩ Độ Hư kỳ cùng Phân Thần kỳ tiến vào, ở lại trăm năm là phải rời đi, trừ phi đạt tới Độ Kiếp kỳ ngay bên trong mới có thể tự do xuất cốc.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!