Ba người đã dốc toàn lực công thủ, không hề lưu tình, nhất thời hung quang bùng phát, linh quang đan xen vào nhau, đặc biệt là bóng roi huyễn hóa thành độc xà lại càng thêm chói mắt.
Oanh!
Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền đến tai. Một luồng linh quang màu đỏ rực bùng lên nhưng rất nhanh đã bị quang mang màu tro trắng áp đảo, sau đó vỡ tan thành từng mảnh, để lộ ra thân hình của một nữ tử vận cung trang.
Sắc mặt nàng trắng bệch, cả người như một vệt sao băng nện mạnh xuống mặt đất, tạo thành một cái hố khổng lồ.
Tuy có hộ thể linh quang bảo vệ nhưng lần này nàng bị thương không nhẹ, cơ hồ đến động đậy cũng khó khăn.
"Ngu xuẩn, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Vừa rồi ngoan ngoãn giao ra Cửu Linh Tiên Chi thì đâu đến nỗi chật vật như bây giờ."
Tu tiên giả vận bào xám lạnh lùng cất tiếng, đồng thời vung trường tiên trong tay, quất thẳng xuống đầu nữ tử. Mặc dù đối phương dung mạo xuất chúng, nhưng tu tiên giới nào có chuyện thương hoa tiếc ngọc, đã đoạt bảo vật của người ta thì đương nhiên phải nhổ cỏ tận gốc.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên, ngay sau đó không gian vặn vẹo, hóa thành một vòng xoáy hắc ám. Sóng năng lượng cuồng bạo do trường tiên gây ra lập tức bị vòng xoáy kia hút vào không còn sót lại chút gì.
Vận khí của nữ tử này thật tốt, ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc lại thoát được một kiếp. Chẳng hay đại nạn không chết, ắt có hậu phúc.
Biến cố đột nhiên xảy ra khiến mấy tên tu sĩ kia sợ đến ngây người.
Bọn chúng tuy không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng uy áp của không gian chi lực tỏa ra khiến linh hồn chúng phải run rẩy, tựa như chuột gặp phải mèo vậy. Sắc mặt cả đám trắng bệch, kinh hãi nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên tướng mạo bình thường đang thong dong chậm rãi bước ra từ vòng xoáy.
Ực!
Mấy người không hẹn mà cùng nuốt một ngụm nước bọt, mặt mày lộ vẻ kinh hoàng, so với gặp quỷ cũng không khác là bao.
"Rốt cuộc cũng ra được rồi."
Chỉ nghe thiếu niên kia thì thầm một tiếng, sau đó quay sang đánh giá mấy người xung quanh.
Ánh mắt hắn bình thản, nhưng mỗi khi lướt qua ai đều khiến kẻ đó toàn thân toát mồ hôi lạnh, dường như mọi bí mật đều bị nhìn thấu.
Vị thiếu niên này chính là Lâm Hiên. Với tu vi bậc này của hắn, chỉ một tia khí tức vô tình lan tỏa cũng đủ khiến tu sĩ cấp thấp cảm thấy áp lực cực lớn.
Thu hết mọi việc vào trong mắt, nhưng gương mặt hắn lại chẳng hề để tâm. Chỉ là mấy tên tu sĩ cấp thấp tranh đấu, sao có thể lọt vào pháp nhãn của hắn được chứ?
"Ồ?"
Đúng lúc này, một tiếng rên khẽ truyền đến, tuy rất yếu ớt nhưng vừa lọt vào tai Lâm Hiên liền khiến hắn kinh ngạc, bất giác quay đầu nhìn lại.
Dung mạo của nữ tử vận cung trang lọt vào tầm mắt hắn.
Môi tựa cánh sen, mày như nét vẽ, song trên vầng trán lại ẩn hiện vài phần sát khí, hiển nhiên là một nữ tử vô cùng kiên cường.
Lúc này, nàng đang nằm trong hố sâu, thân thể không thể động đậy, nhưng vẻ kinh ngạc tột độ trên mặt lại không tài nào che giấu được.
Như thể vừa gặp quỷ!
"Ngươi, ngươi…" Giọng nói của nàng cũng có chút lắp bắp.
Mà một người từng trải qua vô số sóng gió như Lâm Hiên, sớm đã đạt đến cảnh giới dù núi lở đất sụt cũng không đổi sắc, vậy mà giờ đây cũng không khỏi trợn mắt há mồm.
Chẳng phải tâm tính tu dưỡng của hắn chưa đủ, mà là sự việc trước mắt thật quá mức trùng hợp.
Hắn nằm mơ cũng không thể ngờ tới lại gặp được nàng ở nơi này.
"Hồng Lăng, ngươi… sao ngươi lại ở đây?" Lâm Hiên buột miệng thốt lên.
Cũng khó trách hắn lại thất thố như vậy, bởi đối phương chính là cố nhân của hắn tại Nhân giới, Hồng Lăng tiên tử.
Giữa hắn và Hồng Lăng cũng có nhiều khúc mắc, từ không đánh không quen biết, cuối cùng hóa thù thành bạn. Trước khi Lâm Hiên phi thăng Linh giới, hắn thậm chí còn trợ giúp nàng không ít, sau đó tiến cử nàng trở thành một trong các ngoại sự trưởng lão của Bái Hiên Các.
Về sau, do truyền tống trận xảy ra sai sót mà Lâm Hiên quay trở lại Nhân giới, lại trùng hợp gặp phải lúc thông đạo hai giới mở ra, ngàn vạn cổ ma tràn xuống nhân gian.
Lâm Hiên tất nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, lập tức đứng ra ngăn cơn sóng dữ.
Song khi đó, trong Bái Hiên Các lại không thấy tung tích của Hồng Lăng. Hỏi ra mới biết, từ trước khi cổ ma xâm nhập Nhân giới, Hồng Lăng tiên tử đã ra ngoài du lịch rồi mất tích từ đó.
Lục Doanh Nhi tuy đã phái người đi tìm kiếm khắp nơi nhưng không thu được chút tin tức nào.
Lâm Hiên nghe xong cứ ngỡ Hồng Lăng đã hồn quy địa phủ, nào ngờ mấy ngàn năm sau lại gặp lại nhau ở nơi này.
Hắn đang vô cùng kinh ngạc và tò mò về những gì Hồng Lăng đã trải qua thì bên tai bỗng truyền đến tiếng xé gió. Quay đầu nhìn lại, thì ra mấy tên tu sĩ kia cảm thấy tình thế không ổn, đã vội vàng độn tẩu.
Điều này cũng là lẽ thường tình. Tu vi của vị thiếu niên thần bí kia thâm bất khả trắc, cụ thể ra sao bọn chúng không biết, nhưng chắc chắn nếu chống lại chỉ có con đường chết. Vốn bọn chúng đang thấp thỏm không yên, chưa biết phúc họa thế nào, lại nghe thấy vị tiền bối thần bí kia quen biết nữ tử này, hơn nữa quan hệ dường như không hề đơn giản. Cả bốn lập tức mặt cắt không còn giọt máu, tuy biết rằng bỏ chạy lúc này sẽ gặp nguy hiểm, nhưng càng không dám đứng ngốc ở đây chờ chết.
Cân nhắc lợi hại, bốn người cắn răng lựa chọn con đường sống duy nhất này, tự nhiên là thôi động pháp lực đến cực hạn, thi triển độn thuật với tốc độ nhanh nhất. Hơn nữa, mỗi người lại chạy về một hướng khác nhau, như vậy vị tiền bối kia dù muốn truy sát cũng chỉ có thể truy đuổi một người, bỏ sót những kẻ còn lại. Nếu vận khí tốt, liền có thể thoát được một kiếp.