Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1537: CHƯƠNG 2999: THỰC LỰC ĐỘ KIẾP KỲ KHIẾN NGƯỜI KINH HÃI

"Sao thế, tiên tử không bằng lòng sao?" Lâm Hiên khẽ cười.

"Không phải, Lâm huynh đã có ý, Hồng Lăng xin tuân mệnh. Đa tạ Lâm huynh đã xuất thủ tương trợ, nếu không chỉ sợ tiểu muội đã vẫn lạc nơi đây rồi." Thấy nét mặt chân thành của Lâm Hiên, Hồng Lăng liền tiêu sái nhận lời.

"Tiện tay mà thôi, tiên tử không cần khách khí. Nếu đổi lại là ta, chắc chắn tiên tử cũng sẽ ra tay tương trợ."

"Lâm huynh nói đùa rồi, tiểu muội làm gì có bổn sự như vậy." Hồng Lăng khẽ thở dài, trong lòng vô cùng hâm mộ thần thông kinh thế hãi tục của Lâm Hiên.

Hai người bọn họ vẫn giữ thái độ khách khí, chỉ khổ cho bốn tên tu chân giả đứng bên cạnh, sắc mặt lúc này đã trắng bệch như tờ giấy.

Hồng Lăng này chẳng phải là tán tu sao, cớ gì lại quen biết một nhân vật kinh khủng đến nhường này? Sớm biết thế đã chẳng dại dột chọc vào nàng ta, nhưng giờ hối hận đã muộn màng.

Bốn người tuy vô cùng kinh sợ nhưng vẫn không chịu từ bỏ, ánh mắt loạn chuyển cố tìm đường thoát thân, song tình thế quá cấp bách, quả thực không thể nghĩ ra được quỷ kế nào vẹn toàn.

"Tiên tử sao lại kết thù với mấy tên này?"

Tuy Lâm Hiên hiếu kỳ chuyện lúc trước Hồng Lăng gặp kỳ ngộ gì mà phi thăng lên đây, nhưng biết chắc sự tình rất dài dòng, hiện tại cũng chẳng phải thời điểm thích hợp nên hắn quay sang giải quyết ân oán trước mắt rồi nói sau.

"Đâu có thù oán gì, hai bên vốn không hề quen biết. Chẳng qua bọn chúng tham lam bảo vật của ta nên mới gây ra chuyện này mà thôi..."

Hồng Lăng khẽ biến sắc, nghiến răng nghiến lợi đáp. Tuy biết tu chân giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, nhưng khi sự tình rơi lên người mình thì tâm tình ai cũng chẳng thể tốt được. Vừa rồi nếu không phải Lâm Hiên kịp thời xuất hiện, nàng đã hồn phi phách tán rồi, trong lòng tất nhiên vô cùng phẫn nộ.

"Thì ra là thế, tiên tử xem nên xử lý bọn chúng thế nào?" Lâm Hiên thần sắc lạnh nhạt nói.

"Tiền bối xin hãy hạ thủ lưu tình. Thực lực vãn bối mặc dù không đáng nhắc tới, nhưng gia sư chính là Lôi Không chân nhân, tu vi Phân Thần hậu kỳ. Tiền bối hẳn đã từng nghe qua đại danh của gia sư." Tu sĩ vận bào xám vội vàng mở lời.

"Lôi Không chân nhân?"

Lâm Hiên ngẩn người, hắn đang mất công tìm kiếm người này, không ngờ lại vô tình vớ được manh mối ngay tại đây. Nét mặt hắn không khỏi lộ ra một tia cổ quái.

Song biểu hiện này lại khiến đối phương hiểu lầm, cho rằng danh tiếng của sư tôn đã khiến vị tiền bối này cố kỵ, vì vậy trong lòng vô cùng mừng rỡ.

"Tiền bối đã nhận thức gia sư, vậy thì tốt quá! Chẳng lẽ đây là 'nước lũ tràn miếu Long Vương' sao? Chắc hẳn tiền bối cũng biết tổ sư gia của vãn bối..."

"Đúng vậy, tổ sư gia của ta chính là Thanh Nhan tôn giả. Tu vi tiền bối tuy cao tuyệt, nhưng chắc chắn sẽ không làm tổn thương đệ tử bổn môn chứ? Tổ sư gia của ta là người cực kỳ bao che khuyết điểm đấy."

Tu sĩ dáng người ục ịch cũng mở miệng, kẻ tung người hứng với sư huynh. Lời nói ra nghe có vẻ bình thản nhưng bên trong tồn tại cương nhu, ẩn hàm vài phần uy hiếp.

Chúng thấy tu vi Lâm Hiên thâm sâu, nhưng chỉ đoán cùng lắm là Phân Thần kỳ mà thôi, nhiều nhất cũng chỉ ngang bằng với sư tôn. Cho dù đối phương tính tình cổ quái đến mấy, có thêm một lá gan cũng không dám không nể mặt sư tổ.

Ý nghĩ này thật ngây thơ, bởi lẽ ngay cả trước khi tấn cấp, Lâm Hiên đã có thể đấu một trận với Thanh Nhan tôn giả. Huống hồ hiện tại thực lực đã khác biệt, đối phương dù có bản lĩnh thông thiên cũng không phải là đối thủ của hắn. Bởi thế, khi nghe luận điệu của mấy tên tu chân giả này, Lâm Hiên chỉ thấy buồn cười.

"Nguyên lai các ngươi là đồ tử đồ tôn của Thanh Nhan đạo hữu. Thật đúng lúc, ta đang muốn tìm hắn. Hắn có còn ở Lôi Không đảo không?"

Lời này vừa thốt ra, cả bốn tên tu sĩ lập tức nghẹn họng, trợn mắt há mồm, ngay cả Hồng Lăng tiên tử đứng bên cũng hoàn toàn ngây người.

Ý nghĩ của nàng cũng tương tự như bốn tên kia, đều cho rằng Lâm Hiên là Phân Thần kỳ. Nhưng giờ nghe khẩu khí của hắn, tựa hồ không phải, mà là...

Độ Kiếp!

Mới qua mấy ngàn năm, vậy mà lại tu luyện đến Độ Kiếp kỳ. Làm sao có thể chứ? Nàng hoài nghi ngay cả A Tu La Vương năm đó cũng không có tốc độ tu luyện siêu tốc đến mức này.

"Có lẽ Lâm huynh chỉ đang phô trương thanh thế!" Hồng Lăng tự nhủ, cố tìm một cách giải thích hợp lý cho cử chỉ của Lâm Hiên.

Sắc mặt của bốn tên tu sĩ kia lúc này cũng vô cùng đặc sắc.

"Tiền bối, ngài... ngài là tu chân giả Độ Kiếp kỳ?"

Tu sĩ vận bào xám nuốt khan một tiếng. Hắn ngược lại không hề hoài nghi lời nói của Lâm Hiên. Dù sao thì trước đó hắn chưa từng biết tới Lâm Hiên, nên tất nhiên chẳng rõ tốc độ tu luyện của vị lão quái trước mắt này rốt cuộc ra sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!