"Mọi chuyện cũng không phải đơn giản như Lâm huynh tưởng tượng."
Hồng Lăng khẽ thở dài: "Tu vi của tiểu muội mặc dù không đáng nhắc tới, nhưng thất lạc giới này cũng là nơi ngọa hổ tàng long, nói cao thủ như mây thì có hơi quá, song vẫn có cường giả Độ Kiếp kỳ tồn tại."
"Lo lắng vừa rồi của Lâm huynh rất có lý, nhưng những vị tiền bối Độ Kiếp kỳ khác cũng không phải kẻ ngốc, tất nhiên cũng đã nghĩ đến điều này."
"Cái đó…"
Nghe xong, Lâm Hiên nhất thời á khẩu, không biết phải trả lời sao, hắn quả thật chưa từng nghĩ đến chuyện này. Chẳng lẽ trong đây còn có ẩn tình gì khác?
"Xin tiên tử nói rõ." Lâm Hiên chẳng phải kẻ câu nệ tiểu tiết, thấy mình tính sai liền khiêm tốn thỉnh giáo.
"Lâm huynh khách khí rồi, tiểu muội chẳng qua tới đây sớm hơn nên biết được chút chuyện, huynh nói vậy ta thật không dám nhận." Hồng Lăng vội khoát tay, thấy Lâm Hiên khách khí như vậy, nàng nào dám tỏ vẻ.
"Tình hình cụ thể thế nào thì tiểu muội cũng không rõ, dù sao tu vi của ta quá thấp, chỉ có thể thu nhặt được một ít tin đồn mà thôi."
"Tiên tử cứ nói hết ra đừng ngại, thật giả thế nào Lâm mỗ tự tin có thể phân biệt được." Lâm Hiên đạm nhiên nói.
"Vâng, lai lịch của thất lạc giới này thế nào chắc không cần nhắc lại nữa, Lâm huynh hẳn đã biết rõ. Tiểu muội nghe nói giới diện lực của nó vô cùng kỳ lạ, ngay cả tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ cũng đừng mơ tưởng dựa vào thần thông phá toái hư không mà rời khỏi nơi này."
Lâm Hiên rơi vào trầm mặc, lời này nghe có vẻ hoang đường nhưng cẩn thận ngẫm lại thì lại thấy vô cùng hợp lý. Thực lực của U Minh Ám Vương còn hơn xa Độ Kiếp hậu kỳ bình thường, vậy mà cũng bị vây khốn ở đây. Xem ra suy nghĩ trước đây của mình quả thật quá ngây thơ rồi.
Lâm Hiên thầm than một tiếng, trong lòng vô cùng phiền muộn, song hắn không hề nản chí.
"Tiên tử nói có lý, nhưng nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chưa từng có ai rời khỏi giới này được sao?"
"Chuyện này… tiểu muội không để ý tới nên cũng không biết, chỉ là vô tình nghe được vài tin đồn như vậy thôi."
"Ồ?" Vẻ mặt Lâm Hiên có hơi chút khó coi, nhưng rất nhanh lại ngẩng đầu lên: "Đa tạ tiên tử đã nhắc nhở, Lâm mỗ sẽ ghi nhớ chuyện này. Chỉ là trời không tuyệt đường người, ta tin thế nào cũng có biện pháp."
"Vâng." Hồng Lăng nhẹ gật đầu, đúng như lời nàng nói, những gì vừa rồi chẳng qua chỉ là chút thông tin đồn đại, nàng tất nhiên sẽ không tiếp tục thảo luận sâu hơn về chuyện đó nữa.
"Tốt, tiên tử bảo trọng, Lâm mỗ cáo từ."
Sự tình nơi đây đã xong, hắn không trì hoãn thêm nữa, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo kinh hồng rực rỡ bay về phía chân trời.
Nhìn theo bóng dáng đang khuất dần của Lâm Hiên, nét mặt Hồng Lăng hiện lên vẻ phức tạp, nàng xuất thần mất một lúc rồi mới quay lưng đi vào trong động phủ.
…
Thông qua Sưu Hồn Thuật với ba gã tu sĩ bất hạnh lúc trước, Lâm Hiên đã biết được tung tích của Thanh Nhan Tôn Giả.
Kẻ đó đã ly khai Lôi Không Đảo, quay về nơi ở của hắn. Nơi ấy cực kỳ hoang vắng, cách vị trí hiện tại chừng mấy trăm vạn dặm. Về phần tên gọi cụ thể thì cả ba tên kia đều không rõ lắm, chỉ loáng thoáng biết sư tổ của chúng ẩn cư tại đó.
Tục ngữ có câu đêm dài lắm mộng, Lâm Hiên dứt khoát sử dụng độn quang chứ không dùng tới linh thuyền nữa. Dù sao sau khi tiến giai, tốc độ độn quang của hắn đã nhanh hơn pháp khí phi hành bình thường rất nhiều.
Khoảng cách mấy trăm vạn dặm đối với Lâm Hiên chỉ mất vài ngày là đến. Song khi tới nơi, hắn lại chẳng phát hiện ra tung tích của bất kỳ một tu tiên giả nào.
Lâm Hiên dựa vào thông tin có được từ việc sưu hồn mà cẩn thận tìm kiếm quanh ngọn núi hoang đó suốt một ngày một đêm, nhưng không thu hoạch được gì…
Sao có thể như vậy?
Lâm Hiên vô cùng kinh ngạc, chẳng qua suy nghĩ kỹ một chút liền đoán được mình hơn phân nửa là đã mắc lừa.
Chỉ là mấy tên tu sĩ Động Huyền kỳ, sao có thể biết được hành tung cùng chỗ ở của Thanh Nhan Tôn Giả. Dù là đệ tử đích truyền cũng khó mà nắm được thông tin đó. Mình nhất thời chủ quan, lại trúng phải quỷ kế của đối phương.
Nghĩ tới đây, Lâm Hiên không khỏi thầm than. Từ khi tấn cấp đến giờ, mặc dù thực lực tăng mạnh nhưng việc cân nhắc vấn đề lại trở nên qua loa đại khái.
Chuyện này vô cùng không tốt! Điều đó chứng tỏ tâm cảnh của hắn đã xảy ra chút vấn đề, so với sự cẩn thận đã ăn sâu vào tiềm thức trước kia thì bây giờ mình đã có hơi tự cao tự đại… Đối với tu tiên giả mà nói, đó chính là tối kỵ. May mà nhận ra điều này sớm, nếu không hậu quả thật khó lường.
Lâm Hiên một bên tự kiểm điểm, một bên điều chỉnh lại tâm cảnh, đồng thời nhíu mày suy tư về tung tích của Thanh Nhan Tôn Giả.
Mà nghĩ cũng lạ, đường đường là một tu sĩ Độ Kiếp kỳ lại đi động tay động chân với ký ức của đám đồ tôn. Lâm Hiên vô cùng nghi hoặc nhưng cũng không biết phải giải thích ra sao, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Song, chuyện tìm Thanh Nhan Tôn Giả tính món nợ này, hắn quyết không buông tha. Nhưng giờ chưa tìm ra chút manh mối nào về nơi ở của đối phương, hắn chỉ có thể đến Lôi Không Đảo thử thời vận. Lâm Hiên quyết định xong, liền lấy ra linh thuyền, chậm rãi bay đi, dù sao thì hắn cũng không chắc chắn, nên đến sớm hay muộn cũng vậy.
Trở lại chốn cũ, trên mặt Lâm Hiên không khỏi lộ ra thần sắc cảm khái. Lần trước tới nơi này, mình chẳng qua chỉ là một tu sĩ Phân Thần kỳ, vậy mà bây giờ đã trở thành cường giả Độ Kiếp kỳ.
Trăm năm thời gian, cũng không biết Lôi Không Đảo có thay đổi gì chăng?
Lâm Hiên nghĩ đến đó liền thuận thế ngẩng đầu, linh thuyền dưới chân từ từ chậm lại, ước chừng cách Lôi Không Đảo hơn ngàn trượng thì dừng hẳn.