Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1552: CHƯƠNG 3014: TIN TỨC VỀ BĂNG PHÁCH

Không ổn!

Thanh Nhan vô cùng hoảng sợ, thế nhưng lúc này muốn trốn đã muộn. Lâm Hiên chọn đúng thời cơ xuất thủ khiến hắn không kịp trở tay, chỉ đành trơ mắt nhìn ti võng giáng xuống. Dẫu vậy, hắn vẫn chưa chịu buông xuôi, trong tay còn ôm một viên ngọc châu to bằng quả nhãn, mặt ngoài ngân quang lưu chuyển.

"Uống!"

Tiếng quát khẽ vang lên, Thanh Nhan phun nguyên hỏa bản mệnh lên viên châu, viên châu lập tức hấp thu toàn bộ. Viên châu lúc ẩn lúc hiện quang mang, trong lúc lưu chuyển bỗng hóa thành tiên kiếm dài hơn một xích.

"PHÁ!"

Nguyên Anh đánh ra một đạo pháp quyết, linh lực toàn thân như nước vỡ đê, cuồn cuộn rót vào tiên kiếm. Bầu trời vặn vẹo, Lâm Hiên ẩn ẩn cảm thấy mặt ngoài bảo vật kia tản mát một tia lực lượng pháp tắc, khiến lòng người run sợ. Tiên kiếm bùng phát lệ quang chói mắt bổ xuống, những nơi đi qua đều truyền ra tiếng rít gào rợn người, ti võng nhanh chóng bị chém đứt.

Nguyên Anh thấy thế đại hỉ, mừng rỡ khôn xiết, cả người hóa thành một đạo hắc khí muốn theo chỗ hổng thoát đi. Song nào có dễ như vậy, Lâm Hiên há có thể để con vịt đã nướng chín lại bay mất? Hắn không thấy động tác dư thừa gì, từng đạo từng đạo tơ bạc mỏng manh như sợi tóc phóng đến, nhanh chóng vá lại chiếc lưới kia.

Nguyên Anh vừa tức vừa giận, lại phun thêm mấy ngụm nguyên hỏa bản mệnh nữa khiến kim quang tiên kiếm càng chói mắt, đáng tiếc vẫn không thể xoay chuyển tình thế.

Sau khi chặt đứt liên tiếp hơn 10 sợi kiếm ti, tiên kiếm trở lại nguyên hình viên châu, chẳng qua mặt ngoài trải đầy vết rạn nứt, ảm đạm vô quang, không còn chút linh khí.

"PHỐC!"

Ngay tại lúc viên châu tan vỡ, Nguyên Anh cũng phun ra một ngụm máu tươi. Thứ này tuy không phải pháp bảo bản mệnh của hắn nhưng hiển nhiên cũng có liên hệ mật thiết đến tâm thần hắn.

Cơ hội tốt như vậy, Lâm Hiên tất nhiên sẽ không bỏ qua, ti võng thoáng chốc thu nhỏ lại, trói Thanh Nhan vào bên trong.

Đối phương đã dốc hết vốn liếng mà vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay Lâm Hiên.

"Đạo hữu tha mạng, tiểu lão nhân biết sai rồi, xin đạo hữu hạ thủ lưu tình, chỉ cần tha ta một mạng, ta nguyện ý dâng lên toàn bộ bảo vật. Đạo hữu không phải là muốn biết bí mật của thủ trạc kia sao, tiểu lão nhân sẽ nói hết. Hay là đạo hữu còn có gì nghi hoặc xin cứ hỏi, lão phu sống trăm vạn năm nay cũng có một chút tâm đắc tu luyện. Đạo hữu mặc dù thực lực xuất chúng nhưng dù sao mới tấn cấp chưa lâu, một ít kinh nghiệm của lão phu nhất định sẽ có trợ giúp lớn với đạo hữu…"

Mặc cho đối phương thao thao bất tuyệt, Lâm Hiên vẫn lạnh lùng như cũ: "Sớm biết như thế, có phải đỡ phải chịu đau khổ không?" Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên nụ cười mỉa mai.

Lâm Hiên sẽ không vì mấy lời ba hoa chích chòe của hắn mà bị mê hoặc. Nếu đã trở mặt sao có thể hạ thủ lưu tình.

Ti võng thoáng chốc thu về bên tay, Lâm Hiên không nói thêm lời nào, tung ra mấy đạo pháp quyết lên người đối phương. Ti võng thoáng chốc biến mất, thay vào đó là chuôi Cửu Cung Tu Du Kiếm.

Mất đi sự trói buộc của ti võng nhưng Nguyên Anh vẫn không thể động đậy, mấy đạo pháp quyết vừa rồi đã giam cầm toàn bộ pháp lực của hắn. Nét mặt đầy sợ hãi lại muốn há miệng cầu xin điều gì đó, nhưng Lâm Hiên đâu có hứng thú nghe hắn dài dòng, lắm lời. Một mảnh thanh hà từ trong tay áo bay ra trùm lên người đối phương, Lâm Hiên không chút do dự thi triển Sưu Hồn Thuật.

Quá trình này có chút phiền phức, dù sao đối phương cũng là tu sĩ Độ Kiếp kỳ, thần thức của hắn vượt xa tu sĩ đồng cấp mà giữa chừng cũng gặp phải đôi chút trắc trở.

Thời gian trôi qua chừng một bữa cơm, một đoàn lửa nhỏ bùng lên trong tay Lâm Hiên, thiêu rụi Nguyên Anh. Thế gian từ nay không còn Thanh Nhan Tôn Giả.

"Hóa ra là Băng Phách Thánh Tổ."

Lâm Hiên khẽ nhíu đôi mày. Trên mặt hắn tràn ngập vẻ ngoài ý muốn. Hắn tuy cũng đoán thủ trạc kia chẳng phải bảo vật tầm thường nhưng không ngờ bên trong còn liên quan đến Băng Phách.

Thì ra hành trình đi Linh Ba Cốc năm đó còn ẩn giấu mưu đồ của Băng Phách. Đối phương bất chấp khó khăn mà cử tới đây một đạo hóa thân là vì thủ trạc kia, không biết rốt cuộc còn ẩn chứa bí mật gì?

Đáng tiếc tuy Thanh Nhan năm đó cũng tham gia vào việc này nhưng cuối cùng chỉ là con cờ để người ta lợi dụng, ngoài mấy lời hứa suông thì chẳng được gì, đã thế còn bị trọng thương.

"Thảo nào ta cứ cảm thấy hắn yếu ớt, thì ra là trọng thương chưa lành." Lâm Hiên khẽ lẩm bẩm, đôi mày khẽ nhíu, hiện lên vẻ ưu sầu.

Sưu hồn xong mà vẫn chẳng giải quyết được chút nghi hoặc nào, đã thế còn xuất hiện phiền não mới nảy sinh. May mà cũng thu được chút thông tin hữu ích – phương thức rời khỏi Thất Lạc Giới.

Băng Phách biết cách. Dù sao nếu thành công lấy được thủ trạc thì nàng cũng phải mang theo nó rời đi. Hắn tin nàng ta không nói dối, chỉ cần nguyện ý là có thể rời đi.

Tin tức này đối với Lâm Hiên vô cùng trọng yếu. Nhưng muốn có được tin tức lại không dễ dàng, hai người là địch chứ không phải bạn, tùy tiện chạy tới hỏi chắc chắn chẳng thu được gì. Vậy đành phải động thủ.

Song Lâm Hiên quả thực không có nắm chắc. Tuy bây giờ thực lực đã vượt xa trước đây nhưng thực lực của đạo hóa thân của Băng Phách Thánh Tổ vượt xa tu sĩ đồng cấp, ai thắng ai thua còn chưa biết. Tùy tiện động thủ e rằng không ổn chút nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!