Băng Phách!
Thật đúng là tìm hoài không thấy, lại vô tình gặp được ở chốn này. Vốn Lâm Hiên đang muốn tìm kiếm nàng ta, chẳng ngờ đúng là oan gia ngõ hẹp. Trong lòng hắn lúc này tràn ngập niềm vui khó tả, không thể không thừa nhận vận khí của mình thật sự quá tốt.
Thực lực của Lâm Hiên tuy hơn xa tu sĩ cùng giai, nhưng Băng Phách cũng là một trong chín vị Chân Ma Thủy Tổ, sức mạnh thuộc hàng đỉnh cao trong tam giới. Bổn tôn đã mạnh mẽ như vậy thì hóa thân tất nhiên cũng vô cùng cường hãn. Lâm Hiên thực lòng chưa muốn đối đầu với nàng ta vào lúc này, nhưng phương pháp rời khỏi nơi đây lại nằm trong tay đối phương. Hắn vẫn còn đang sầu não, không ngờ lại gặp được nàng sớm đến vậy. Lẽ nào trong cõi u minh đã có thiên ý an bài.
Có điều, tình cảnh hiện tại đối với mình có lẽ lại là một hồi kỳ ngộ. Bởi vì Băng Phách còn đang đối chiến với một cường địch.
Sắc trời âm u, ma khí cuồn cuộn tạo cho người ta một cảm giác áp lực khôn cùng. Lơ lửng giữa ma khí nồng đậm là một thiếu nữ khoác một bộ bạch y, dáng người cao gầy, dung nhan tuyệt thế. Tuy đây chỉ là một hóa thân nhưng xét về dung mạo thì không khác mấy so với bản thể. Cũng bởi thế mà Lâm Hiên vừa liếc mắt đã lập tức nhận ra nàng ta. Cũng may, tu vi của hóa thân này cũng chỉ mới là Độ Kiếp sơ kỳ.
Hình tượng của nàng lúc này tựa như Cửu Thiên Huyền Nữ, đôi chân trần lơ lửng giữa không trung, sau lưng là ma vụ thâm sâu vô biên vô hạn, ẩn hiện một vẻ đẹp yêu dị.
Đối thủ trước mặt nàng cũng là một vị thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Nàng ta đang đứng trên một ngọn thúy trúc, xung quanh là một rừng trúc bạt ngàn đang khẽ đung đưa trong gió.
Lâm Hiên chưa từng gặp người này, nhưng từ khí tức tỏa ra có thể thấy không hề kém hơn Băng Phách, có lẽ địa vị của hai người tương đương nhau.
Dùng linh lực huyễn hóa thành một rừng trúc, công pháp hiển nhiên thuộc Mộc hệ. Thân là nữ tử, lại tu luyện Mộc hệ công pháp ở nơi Thất Lạc Giới này, thân phận quả thực không khó đoán. Thái Thượng Trưởng Lão của Minh Khê Các – Dương Đồng Tiên Tử, chính là ân sư của Điền Thần Hi mà hắn từng gặp mặt.
Dung mạo của vị sư phụ này trông còn trẻ hơn cả đệ tử của mình, chỉ có thể nói công pháp trú nhan của nàng quả thực quá mức kinh người.
Mới nhìn qua thì khí thế hai người có vẻ ngang nhau, nhưng với nhãn lực của Lâm Hiên, hắn biết Băng Phách đang chiếm thế thượng phong.
"Không biết hai người có ân oán gì, nhưng như vậy lại vừa hợp để mình tọa sơn quan hổ đấu, thu ngư ông chi lợi."
Lâm Hiên âm thầm suy tư, một mình hắn đấu với Băng Phách chưa biết ai thắng ai thua, nhưng nếu có thêm Dương Đồng Tiên Tử thì phần thắng chắc chắn sẽ nghiêng về phía mình. Có điều hắn không vội. Chọn thời cơ thích hợp mới có thể thu được lợi ích lớn nhất. Lâm Hiên lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, ngưng thần quan sát.
Hai người đang ở trung tâm cuộc chiến tất nhiên không thể mãi duy trì trạng thái giằng co. Dương Đồng Tiên Tử khẽ quát một tiếng rồi lao lên động thủ trước. Không biết nàng sử dụng bảo vật gì mà rừng trúc xanh biếc sau lưng như có sinh mệnh, lập tức sống lại. Vô số lá trúc rợp trời bay múa như mưa, hóa thành từng chùm thanh quang bắn thẳng tới đối phương. Mới nhìn thì không thấy có gì thần kỳ, tựa hồ chỉ như Phong Nhận Thuật bình thường được tăng thêm chút uy lực mà thôi.
Nhưng nhìn kỹ mới thấy, bên trong tuy không ẩn chứa lực lượng pháp tắc nhưng mỗi một phiến lá lướt qua đều có thể xé rách cả hư không.
Nếu đối thủ của nàng không phải Băng Phách mà là vài tên tu sĩ Phân Thần kỳ, chỉ sợ đã sớm bỏ mạng rồi.
"Ngu ngốc!"
Trên mặt Băng Phách lộ vẻ khinh thường, bàn tay vừa nâng lên, ma khí cuồn cuộn sau lưng lập tức dâng lên nghênh đón.
Tiếng xé gió liên tục truyền đến. Ma khí cuồn cuộn biến thành một xoáy nước khổng lồ, cuốn toàn bộ phiến lá trúc vào trong, tựa như trâu đất xuống biển, không gây ra một chút gợn sóng nào.
Sắc mặt Dương Đồng Tiên Tử trở nên khó coi, nhưng tất nhiên chưa tới mức nhụt chí. Chỉ thấy tay nàng khẽ nắm hờ, một thanh tiên kiếm màu xanh biếc liền hiện ra, linh khí thuộc tính Mộc vô cùng kinh người.
Dương Đồng phóng tiên kiếm về phía trước, xung quanh lập tức tràn ngập kiếm khí màu xanh lục. Tay còn lại thì nhanh chóng kết ấn, khiến vô số lá trúc sau lưng lần nữa bay ra tán loạn, số lượng còn nhiều hơn lúc nãy. Chúng hóa thành một quang cầu cực lớn, hung hăng đập xuống người đối phương.
Đôi mày thanh tú của Băng Phách khẽ nhíu lại, nhưng nét mặt vẫn vô cùng thong dong. Nàng khẽ quát một tiếng, ma quang sau lưng càng thêm hưng thịnh. Từ trong đó, một thanh trường đao đen nhánh phá không bay ra, nghênh đón luồng kiếm khí kia. Còn đám lá trúc kia, nàng thậm chí không thèm liếc mắt nhìn tới.
Tiếng nổ vang trời liên tiếp truyền đến, kình phong gào thét bắn ra bốn phía. Dương Đồng tuy ra tay trước chiếm tiên cơ, thế công cũng vô cùng lăng lệ, nhưng lại chẳng chiếm được chút thượng phong nào. Thực lực của nàng quả thật có phần kém hơn Băng Phách, nhưng cũng không đến mức lập tức bại trận. Pháp bảo tung hoành, linh quang phá không, hai người đấu pháp với nhau, cảnh tượng càng lúc càng kịch liệt.