Kiểm kê quân số, chỉ còn lại hai trăm mười lăm tu sĩ. Nhất thời, chúng đệ tử đều lộ ra vẻ bi thương. Thuở trước khi đến đây kiến lập phân đàn, chưởng môn đã phái ra gần bốn trăm tu sĩ, giờ đây tổn thất đã gần một nửa.
Có người ngã xuống trong lúc tìm kiếm bảo vật, hơn mười vị đồng môn tại phân đàn bỏ mạng dưới tay quái vật vô danh, phần lớn còn lại đều hy sinh trong cuộc tranh đấu vừa qua.
Tuy nhiên, đây không phải là lúc để bi thương.
Mệnh lệnh của Lâm Hiên được truyền đạt xuống, chúng đệ tử nhanh chóng thu dọn hành trang, sau đó hóa thành các đạo độn quang phá không bay đi.
Dọc đường đi, vẻ mặt Lâm Hiên âm trầm, các tu sĩ không ai dám mở lời. Hai vị trưởng lão Chu Tào đã bặt vô âm tín, giờ đây Thiếu môn chủ chính là thủ lĩnh tối cao của bọn họ.
......
Cùng lúc đó, tại một cổ động cách đó mấy trăm dặm, Huyết Ma Tôn Giả đang cực kỳ phẫn nộ.
Ban đầu là một sợi phân thần bị tiêu diệt, tiếp theo là hai tu sĩ Ngưng Đan Kỳ do lão thu phục cũng bất ngờ ngã xuống. Thông qua ma khí đã tắt của hai người, lão ma đã nhận ra sự việc.
Thực chất, lão đâu có lòng tốt gì với cặp phu thê họ Chu. *Ma Anh Quyết* đích thực là chân phẩm, nhưng nếu truyền ma khí sang tu luyện, cho dù may mắn thành công, họ cũng sẽ bị ma khí cắn trả, mất hết thần thức, trở thành khôi lỗi chỉ biết chém giết mà thôi.
Đến lúc đó, lão chỉ cần thi triển chút tiểu pháp thuật là dễ dàng thu phục hai người làm thủ hạ. Căn bản đây là độc kế *nhất tiễn hạ song điêu*!
Kế hoạch vốn đang thuận lợi, nào ngờ nửa đường lại mọc ra tên gia hỏa Thiếu môn chủ kia. Hắn không những phá hủy kế hoạch của lão mà còn đem phân đàn thiên di đi nơi khác. Như vậy, lão lấy đâu ra tu sĩ để huyết tế nữa?
Lúc này, vẻ mặt lão ma dữ tợn vô cùng. Toàn thân ma khí chớp động không ngừng, nhưng qua một lúc lại thở dài. Các luồng linh lực cuồn cuộn trong cổ động dần dần quy về yên lặng.
Hổ lạc bình dương bị khuyển khi dễ. Nếu là lúc lão toàn thịnh, làm sao có thể nuốt trôi cơn giận này? Nhất định phải rút hồn lột da đối phương mới cam lòng.
Nhưng hiện tại, công pháp huyết tế mới tiến hành được ba phần, nhục thân còn chưa khôi phục, không thể rời khỏi cổ động. Nếu muốn ngăn cản đối phương, chỉ có thể phái ra một sợi phân thần.
Tuy nhiên, điều này lại không ổn. Dù phân thần có lợi hại đến mấy, so với thực lực đối phương thì chẳng thấm vào đâu.
Huyết Ma Tôn Giả tuy bạo ngược nhưng cũng vô cùng giảo hoạt. Sao có thể làm chuyện lỗ vốn như vậy? Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, lão chỉ có thể tạm thời nuốt xuống cục tức này.
......
Lúc này, Lâm Hiên tự nhiên không biết Huyết Ma Tôn Giả đang thù hận hắn tới cực điểm. Dẫn theo nhiều đệ tử cấp thấp như vậy ở khu vực bị âm hồn chiếm cứ quả thực là cực kỳ nguy hiểm.
Dọc đường đi, hắn vô cùng cẩn trọng, toàn bộ thần thức đều phát ra để đề phòng bất trắc. Thỉnh thoảng, hắn lại chìm thần thức vào ngọc giản, tìm kiếm nơi có thể khai phá để kiến lập phân đàn.
Hai ngày sau, rốt cuộc họ đã tìm được một vùng hoang sơn, chúng tu sĩ cùng nhau hạ xuống.
Dãy hoang sơn này cao hơn ngàn trượng, kéo dài vô tận. Lâm Hiên dùng thần thức tra xét, phát hiện nó trải dài trên dưới trăm dặm.
Sườn núi xanh um tươi tốt, phân bố các loại cây cối cổ thụ.
Đám âm hồn do thiếu nhân thủ nên tử khí chưa lan đến nơi này, đây là một địa điểm tương đối hoang vắng.
Lâm Hiên có chút hài lòng. Nơi này tuy linh khí không nồng đậm lắm nhưng lại ẩn chứa hỏa tài nguyên tương đối phong phú.
"Các ngươi chờ ở đây!"
Lâm Hiên dặn dò một câu, rồi hóa thành một đạo kinh hồng màu xanh bay vào trong dãy núi. Dạo qua một vòng, quả nhiên hắn tìm được một đỉnh núi tương đối thấp.
Ngọn núi cao chỉ trăm trượng nhưng cấu tạo bằng nham thạch, thảm thực vật vô cùng thưa thớt.
Đây chính là một ngọn Hỏa Diệm Sơn đã tắt.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, sau đó hắn tìm một nơi linh khí tương đối đậm đặc, địa điểm rộng lớn để kiến lập phân đàn mới.
Chúng đệ tử người đông thế mạnh cùng nhau động thủ, các loại linh khí, pháp thuật đều được thi triển. Chỉ trong ngắn ngủi mấy canh giờ, các động phủ đã được khai phá. Tuy tương đối đơn sơ nhưng để làm nơi ở và tu luyện thì không thành vấn đề.
Sau đó, Lâm Hiên lại chỉ huy chúng tu bày ra cấm chế chung quanh để cảnh giới.
Khi đã tạm thời ổn định, Lâm Hiên chỉ định một tu sĩ tên là Lý Nguyên cùng Lục Doanh Nhi trực tiếp cai quản phân đàn.
Điều này như một tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, các tu sĩ xôn xao bàn tán.
Lý Nguyên thì không cần bàn cãi. Căn cứ theo lời Thiếu môn chủ, hai vị trưởng lão Chu Tào không may đã ngã xuống bên ngoài. Với cảnh giới Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong, Lý Nguyên chính là tu sĩ có tu vi đứng thứ hai trong phân đàn, chỉ sau Lâm Hiên. Người này vốn không có dị nghị gì. Nhưng còn Lục Doanh Nhi thì sao?
Chuyện nàng từng phạm môn quy nay được xá tội đã đành, điều khiến chúng đệ tử không phục chính là tu vi của nàng. Trong phân đàn, những người có tu vi cao hơn nàng ít nhất cũng có mười người.
Tuy nhiên, những điều bất mãn rất nhanh đã bị lắng xuống. Lâm Hiên sớm tuyên bố rằng hắn đã thu Lục Doanh Nhi cùng Lưu Tâm làm đệ tử ký danh. Lên chùa phải nể mặt Phật, chúng đệ tử nào còn dám dị nghị? Trong lòng họ thầm nghi hoặc không biết Thiếu môn chủ nhìn trúng hai nàng ở điểm nào.
Nhưng bất kể ra sao, giờ đây Lục Doanh Nhi cũng là mượn oai của Lâm Hiên, xử lý công vụ kỷ luật nghiêm minh. Ngay cả Lý Nguyên thân là sư thúc cũng đối đãi với nàng khách khí dị thường, có ý muốn làm trợ thủ.
Những chuyện nhỏ trong môn Lâm Hiên vốn không mấy quan tâm. Hiện tại, hắn đang ở trong động phủ tĩnh tọa.
Không biết đã qua bao lâu, khi hắn mở mắt ra, đã thấy Nguyệt Nhi đứng bên cạnh: "Thiếu gia, tiểu tỳ có điều khó hiểu."
"Nói đi!" Lâm Hiên dường như sớm đã đoán được nghi vấn này của nàng.
"Vì sao người lại để Lục Doanh Nhi quản lý phân đàn, còn tuyên bố nàng cùng Lưu Tâm là đệ tử ký danh, dẫn tới sự chú ý của kẻ khác?" Lâm Hiên trước nay hành sự âm thầm, không thích phô trương, Nguyệt Nhi đang thắc mắc dụng ý sâu xa của hắn.
"Ta làm như vậy chính là có dự tính lâu dài."
"Dự tính lâu dài?" Nguyệt Nhi giật mình, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn mê hoặc.
"Không sai. Thực ra, quan hệ giữa ta và hai nha đầu kia không công khai là tốt nhất. Nhưng tu vi hai nàng cứ tăng tiến vùn vụt, mà hai tiểu nha đầu lại không có linh căn đặc biệt xuất chúng. Cứ như vậy, không khiến người khác chú ý mới là lạ. Những kẻ đó tìm hiểu nguồn gốc, sớm muộn gì cũng tra ra mối quan hệ này."
Nguyệt Nhi gật đầu, lời này rất có đạo lý. Nàng còn chưa kịp mở miệng, Lâm Hiên đã tiếp tục nói: "Thà như vậy, chi bằng ta công khai trước. Dù sao, việc nhận ký danh đệ tử đối với tu sĩ Ngưng Đan Kỳ mà nói cũng là chuyện rất đỗi bình thường, không quá gây sự chú ý. Hơn nữa, ta làm như vậy cũng là để khảo nghiệm!"
"Khảo nghiệm?"
"Đúng vậy. Doanh Nhi mặc dù thông tuệ, rất có tâm cơ, nhưng rốt cuộc năng lực của nàng như thế nào thì ta chưa từng kiểm chứng. Để nàng quản lý phân đàn cũng là một sự rèn luyện."
Trên mặt Nguyệt Nhi lộ vẻ tán thưởng. Thiếu gia hành sự quả nhiên là suy nghĩ cặn kẽ, chu toàn.
"Được rồi, còn có vấn đề gì không?"
"Không có."
Lúc này, Lâm Hiên đã tĩnh tọa xong, hắn rời động phủ đi ra ngoài.
"Thiếu chủ!"
Ven đường, các tu sĩ ào ào hành lễ, trên mặt đầy vẻ kính sợ. Vẻ mặt Lâm Hiên trầm ổn, phất tay lướt qua.
Rất nhanh, hắn đi tới một tiểu sơn cốc bí ẩn, mọc đầy những bụi cây nhỏ, nằm ở góc tây nam phân đàn. Cửa vào tiểu cốc sinh trưởng rất nhiều thực vật rậm rạp. Nếu không cẩn thận quan sát, căn bản không thể phát hiện được nơi đây có một con đường nhỏ vừa đủ để một người len qua.
Lâm Hiên vừa tới, đã cảm ứng được mấy luồng thần thức đảo qua người, tuy nhiên chúng rất nhanh đã tan biến.
Lâm Hiên hài lòng gật đầu. Bên ngoài tuy có vẻ lơi lỏng, nhưng bên trong lại chặt chẽ. Doanh Nhi bố trí việc giới bị bảo khố không tồi.
Hắn lấy ra một cái Truyền Âm Phù, đang muốn tế ra, thì bạch quang chợt lóe, một thiếu nữ thon thả xinh đẹp đã đi tới bên cạnh, uyển chuyển làm lễ: "Thiếu gia."
Lâm Hiên có chút ngạc nhiên, nhưng thiếu nữ kia rất nhanh khẽ cười: "Thiếu gia, ta đã dặn dò đệ tử hộ vệ lui ra. Nơi này chỉ có hai ta mà thôi."
"Thì ra là thế." Lâm Hiên không nói thêm, rồi theo Lục Doanh Nhi tiến vào hẻm núi. Bên trong chính là Tàng Bảo Khố của Linh Dược Sơn tại phân đàn này.
Luyện chế *Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn* chỉ còn thiếu hai loại tài liệu phụ trợ không quá trân quý, hy vọng có thể tìm được trong Tàng Bảo Khố.
Dọc theo hẻm núi, rẽ qua mấy khúc quanh co, đi thêm một dặm đến cuối con đường nhỏ, trước mắt hai người là một vách núi rất dày.
Tay ngọc Lục Doanh Nhi lật một cái, bắn ra một đạo bạch quang. Ngay lập tức, linh quang chói sáng, vách núi trở nên mờ ảo, dao động như mặt nước hồ.
Lục Doanh Nhi khẽ nở nụ cười xinh đẹp, không chút do dự bước vào. Thân hình Lâm Hiên nhoáng lên, cũng biến mất không còn tung tích.
Vách núi lại khôi phục như cũ. Hai người đã đi vào bên trong, đó là một động thiên.
Đây là một gian thạch thất rộng chừng mấy trăm trượng. Bốn phía trên vách đá khảm nạm một số dạ minh châu cùng huỳnh quang thạch, phát ra ánh sáng xanh nhạt. Với nhãn lực của Lâm Hiên, đương nhiên hắn quan sát không sót một vật gì nơi đây.
Phía bên trái là một loạt thư giá dùng thổ hệ công pháp chế thành, mặt trên bày biện gần trăm miếng ngọc giản, chính là các loại công pháp đã thu thập được.
Lâm Hiên quan sát một lát, phát hiện mặt ngoài các ngọc giản này có ánh sáng tím lấp lánh, hiển nhiên là bị cao thủ thiết lập cấm chế. Dù sao đây là chính bảo vật của môn phái, dù là tu sĩ phụ trách quản lý cũng không thể tự tiện sử dụng.
Đương nhiên, với thân phận của Lâm Hiên thì lại khác.
Hắn đi qua, tùy ý lấy xuống một cái. Trên tay chợt lóe thanh quang, khai mở cấm chế, sau đó đặt ngọc giản lên trước trán.
Rất nhanh, Lâm Hiên thu hồi thần thức rồi bỏ ngọc giản xuống, lần nữa lấy ra một cái mới...
Ngắn ngủi thời gian một nén nhang trôi qua, Lâm Hiên đã xem xét hơn mấy chục cái, trên mặt lộ vẻ thất vọng. So với những công pháp mà hắn đã có, tất cả công pháp nơi đây đều không có gì đáng chú ý. Lục Doanh Nhi vẫn ôn nhu im lặng đứng ở một bên.
Ngọc giản không có thu hoạch, Lâm Hiên bắt đầu xem xét đến các bảo vật khác. Ngoài hai loại tài liệu cần thiết kia, nói chung, bất kỳ linh thảo hay bảo vật nào có giá trị, Lâm Hiên cũng sẽ không khách khí mà thu vào. Hắn tin tưởng Thông Vũ Chân Nhân cũng không biết phân đàn rốt cuộc đã góp nhặt được bao nhiêu bảo vật. Cho dù trong lòng lão có hoài nghi, nhưng vô tang vô chứng, lão cũng đành nhắm mắt cho qua.
Thế là, khoảng ba mươi vạn tinh thạch chất đống ở góc tường, Lâm Hiên không chút do dự lấy đi khoảng một nửa.
Động tác này của hắn khiến Lục Doanh Nhi có chút rúng động, thò tay che miệng nhỏ xinh xinh. Thiếu gia quả là lớn gan!
Lâm Hiên tìm được thêm một số đan dược thích hợp với Trúc Cơ Kỳ, cùng một ít cho Ngưng Đan Kỳ. Lần này, hắn hơi do dự rồi cầm đi khoảng ba phần.
Theo sau, Lâm Hiên chọn ra một số tài liệu quý hiếm, còn các loại tài liệu như Ngọc Mẫu Đồng Tinh dùng để luyện chế pháp bảo thông thường thì hắn không thèm để mắt tới.
Lúc này, hắn đem thần thức phát ra, bao trùm toàn bộ thạch thất. Thu hoạch càng nhiều, vẻ mặt hắn dần trở nên âm trầm.
"Doanh Nhi."
"Thiếu gia có gì phân phó?" Lục Doanh Nhi bước nhanh tới.
"Chỉ có những thứ này thôi sao?" Lâm Hiên vừa mới tìm thêm một tài liệu cần thiết, nhưng vẫn thiếu *Tử Ngọc Thủy Tinh* mà không có tin tức.
"Vẫn còn một số, nhưng..."
"Làm sao vậy?" Lâm Hiên nhíu mày hỏi.
"Tiểu tỳ nghe nói Lý sư thúc quả thật còn giữ một số tài liệu khác. Tuy nhiên, mấy thứ kia là Chưởng môn Chân Nhân đã điểm danh muốn thu thập, cho nên Lý Nguyên sư thúc tự mình bảo quản..." Lục Doanh Nhi nói tới đây, trên mặt lộ vẻ khó xử.
"Vậy sao!" Lâm Hiên gật đầu, sắc mặt có chút kỳ dị.
Lâm Hiên trở lại động phủ, truyền ra mệnh lệnh bế quan, không muốn có người quấy nhiễu.
Thoáng chốc, nửa tuần trăng trôi qua. Bầu không khí trong phân đàn trở nên yên ắng. Toàn bộ ba vị trưởng lão đã ngã xuống, không có tu sĩ cấp cao dẫn đầu, nên phân đàn đã ngừng việc tìm kiếm bảo vật. Căn cứ theo lời Thiếu môn chủ, hắn đã thông qua con đường khác liên lạc với môn phái. Tuy nhiên, hiện tại âm hồn đang hung hãn mạnh mẽ, các trưởng lão không thể dăm bữa nửa tháng là tới đây được.
Các tu sĩ cấp thấp vốn không quan tâm, họ đã sớm sợ hãi hiểm cảnh. Giờ đây có thể ở nơi này tĩnh tâm tu luyện, mỗi người đều hy vọng hiện trạng có thể duy trì như thế này.
Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Tối hôm đó, đột nhiên một âm hồn cấp bậc Quỷ Vương xâm nhập vào phân đàn. Mấy tên đệ tử bị thương, đặc biệt là Lý trưởng lão đã bị cướp đi bảo rương.
Mặc dù Thiếu chủ vội vàng tới, thi triển đại thần thông định sát diệt ác quỷ, nhưng âm hồn cũng cực kỳ giảo hoạt. Đến thời khắc cuối cùng, nó phát huy một loại bí độn thuật, trốn thoát cùng rương bảo.
Thiếu môn chủ tất nhiên là giận dữ, ra lệnh chúng đệ tử lục soát khắp phạm vi hơn mười dặm nhưng không tìm thấy chút manh mối nào.
Sau khi phát sinh dị biến này, chúng tu sĩ lại thêm một phen khiếp sợ. Một số đệ tử nhát gan thậm chí còn muốn dời đi. Tuy nhiên, Lâm Hiên không cho phép, nói rằng hiện tại khu vực bị chiếm cứ vốn không có nơi nào là an toàn tuyệt đối. Ác quỷ kia vốn cô đơn lẻ bóng, có lẽ chỉ là ngẫu nhiên xông vào mà thôi.
Đám tu sĩ kiên trì ở lại thêm nửa tuần trăng, không thấy bất kỳ sự công kích nào nữa, mới dần yên tâm trở lại.
Chỉ là Lý Nguyên lại tự nhiên phát bệnh. Người này tu vi không cao nhưng tâm tư cơ cảnh, được Thông Vũ Chân Nhân coi trọng xem như là thân tín. Chỉ là lần này làm mất bảo rương bên trong chứa những loại tài liệu trân hiếm, hắn không biết làm thế nào cho phải, nên âu sầu thành bệnh.
Cứ như vậy, toàn bộ quyền lực trong phân đàn rơi vào tay Lục Doanh Nhi. Một tay khó chống trời, nên nàng chỉ định Lưu Tâm làm người giúp đỡ.
Chúng tu sĩ tuy không dám nhiều lời, nhưng vẫn âm thầm dị nghị. Nhưng theo thời gian, hai thiếu nữ xử lý công vụ trong phân đàn rõ ràng trôi chảy, nên những lời bất mãn kia cũng dần trôi đi.
Sự tình lần này có người lo lắng, cũng có người mừng rỡ, đó chính là Lâm Hiên. Đây chính là một thủ đoạn của hắn.
"Thiếu gia. Người nhìn xem bảo rương này thế nào?"
"Không tồi." Lâm Hiên nhìn vào bảo rương màu đỏ dài khoảng vài thước trước mắt. Nó được chế tác từ một loại đàn mộc vô danh. Mặt trên có dán một tấm ngân phù. Khí tức cấm chế phát ra không hề nhỏ.
Lâm Hiên giơ tay bắn ra một đạo kiếm quang vào ngân phù. Ngân quang chợt lóe, một vòng bảo hộ chắn trên mặt rương, khiến kiếm quang như nước thấm vào bọt biển, tan biến.
"Ồ?" Lâm Hiên có chút kinh ngạc, nhưng lập tức bình ổn trở lại.
Bàn tay hắn lật một cái. "Xì xì" mấy tiếng, một đạo hỏa diễm xanh biếc cỡ quả trứng gà hiện lên trong lòng bàn tay.
"Đi!"
Lâm Hiên rung tay một cái, hỏa diễm hóa thành một đạo sáng cỡ ngón tay, bắn vào vòng bảo hộ màu bạc. Trong nháy mắt, hỏa diễm bùng lên, phủ kín mặt ngoài vòng bảo hộ.
Vòng bảo hộ chỉ ngăn cản được vài tích tắc, đã phát ra tiếng gào thét, tan biến như bóng nước. Ngân phù cũng không gió mà tự cháy, hóa thành tro bụi.
Lâm Hiên phất tay áo bào một cái, đem nắp hòm mở ra.
Chỉ thấy bên trong tích tụ đầy thiên tài địa bảo, phát ra ánh sáng lóa mắt. Trên mặt Lâm Hiên lộ chút kinh ngạc. Với nhãn lực của hắn mà chỉ nhận ra một số loại trong đó. Lâm Hiên đem thần thức quét qua, rồi đầu ngón tay ngoắc một cái.
"Vù" một tiếng, một vật như bị một sợi tơ vô hình kéo, bay vào lòng bàn tay hắn.
Đó là một khối tinh thể trong suốt cỡ nắm tay, phát ra ánh sáng màu tím đậm, nhìn qua cực kỳ mỹ lệ. Chính là *Tử Ngọc Thủy Tinh*, tài liệu cuối cùng để luyện chế *Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn*.
Lâm Hiên mừng rỡ, đem pháp lực rót vào bên trong. Vật ấy sau khi hấp thu, lại phát ra một quầng sương mù màu tím nhàn nhạt. Quả là thượng phẩm tài liệu.
Lâm Hiên cẩn thận đem tất cả thu vào túi trữ vật. Theo sau, hắn lại lấy ra một cái Truyền Âm Phù. Hắn rót thần thức vào, lẩm nhẩm truyền âm vài câu. Truyền Âm Phù hóa thành một đạo hỏa quang, bay ra ngoài động phủ.
Tại nơi hẻm núi bí ẩn khi trước, Lục Doanh Nhi đang khoanh chân tĩnh tọa. Từ khi tiếp chưởng phân đàn, mỗi ngày cần phải xử lý rất nhiều công vụ, nhưng nàng chưa bao giờ lười biếng tu luyện.
Đột nhiên, Lục Doanh Nhi như là cảm ứng được điều gì. Trong nháy mắt, đạo hỏa quang kia hóa thành lục phù, trực tiếp bay vào tay nàng.
Lục Doanh Nhi dùng thần thức đảo qua, trên mặt hiện vẻ ngưng trọng. Thì ra Thiếu gia muốn luyện chế bổn mạng pháp bảo. Nhanh thì hai ba tuần trăng, chậm thì nửa năm. Nếu không có đại sự sinh tử tồn vong, nghìn vạn lần không được quấy rầy.
Một lát sau, thiếu nữ bình tĩnh trở lại, bắt đầu tiếp tục tĩnh tọa.
Lúc này, Lâm Hiên đã tới một tòa sơn đỉnh cao hơn trăm trượng, cách phân đàn chừng mười dặm. Đây là một tòa Hỏa Diệm Sơn đã tắt, nên có hỏa tài nguyên vô cùng phong phú.
Hắn tính toán tận dụng địa hỏa nơi đây, nếu chỉ dựa vào đan hỏa của bản thân thì không thể hoàn thành việc luyện chế phức tạp này.
Lâm Hiên nhắm mắt lại, phát ra thần thức, cẩn thận quét một lần khắp sơn đỉnh. Sau đó, hắn chọn một địa điểm tốt nhất, vỗ vào túi trữ vật, đem *Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm* tế xuất ra. Mất khoảng mấy thời thần, hắn đã khai phá ra một động phủ.
Theo sau, Lâm Hiên lại lấy ra trận phù, trận kỳ, bày ra mấy tầng cấm chế. Trải qua trăm cay nghìn đắng cuối cùng mới gom góp đủ tài liệu luyện chế bổn mạng pháp bảo, hắn không hy vọng trong thời gian này lại xuất hiện thêm biến cố gì.
Sau khi làm tốt những điều này, Lâm Hiên hóa thành một đạo thanh quang, bay lên trên đỉnh núi.
Đỉnh núi tương đối bằng phẳng, không có thực vật nào mọc trên. Ở giữa lại có một cái động lớn sâu không thấy đáy. Do hỏa diệm đã tắt nên không thấy có hỏa nhiệt phát ra. Mà Lâm Hiên cần địa hỏa để luyện bảo, nên cần dẫn hỏa mạch phía dưới lên.
Lặng lẽ chăm chú nhìn động sâu kia rất lâu. Hai tay Lâm Hiên múa may, bắn ra một đạo kiếm quang, đồng thời trong miệng lẩm nhẩm niệm chú. Sau đó, hắn hướng về phía *Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm* chỉ một cái.
Kiếm tiên hóa thành một vệt sáng màu lam, bay vào động sâu.
Sau khoảng thời gian một tuần trà, mơ hồ truyền ra một trận xào xạc, giống như xác cây đậu bị cháy nổ lốp bốp.
Lúc này, Lâm Hiên vô cùng tập trung. Tiếng động truyền ra ngày càng lớn.
Lại qua một lúc, *Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm* bay trở về, đồng thời thấy một luồng liệt diễm giống như một con Cự Long bắn ra.
Vẻ mặt Lâm Hiên càng thêm ngưng trọng, thu hồi kiếm tiên. Hai tay hắn liên tục đánh ra mấy đạo pháp quyết. Chỉ thấy một màn sáng màu xanh mênh mông che kín miệng hang.
Hỏa diễm bốc lên, đụng phải ngăn cản thì tụ lại, bắt đầu tỏa ra sức nóng khủng khiếp. Lâm Hiên chăm chú không ngừng rót pháp lực vào. Qua một lúc lâu, hỏa diễm cuối cùng mới bình ổn, chảy thành dòng.