"Không sai."
Lâm Hiên gật đầu thừa nhận, dù sao chuyện này đối với hắn mà nói, vốn không cần thiết phải phủ nhận.
Vài câu đối thoại ngắn ngủi này càng chứng thực cho phỏng đoán lúc trước của hắn, di tích Thượng Cổ trước mắt chắc chắn có quan hệ với Mặc Nguyệt tộc.
Thật đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu! Gương mặt Lâm Hiên tràn ngập vẻ vui mừng, chuyến tầm bảo lần này, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài sức tưởng tượng.
Đương nhiên, cụ thể thế nào vẫn chưa thể nói chắc, nhưng trong thâm tâm Lâm Hiên đã có phần mong đợi.
"Nói như vậy, đạo hữu thật sự đã có được bảo vật truyền thừa của Mặc Nguyệt tộc ta, công pháp ngươi tu luyện là Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết sao?" Thanh âm trong trẻo êm tai kia truyền vào tai, trong đó rõ ràng mang theo vài phần khẩn trương.
Thậm chí còn ẩn chứa mấy phần chờ mong.
Tuy không rõ ràng lắm, nhưng Lâm Hiên có thể cảm nhận được, lẽ nào là…
"Không sai."
Vì vậy, Lâm Hiên một lần nữa xác nhận suy đoán của đối phương, không hề nói dối hay đối phó cho có lệ.
"Thật sao?"
Gương mặt pho tượng lại lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, thậm chí còn thoáng hiện biểu cảm lo được lo mất, giọng nói cũng có chút run rẩy: "Đạo hữu thật sự tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, hơn nữa đã đạt đến cảnh giới Độ Kiếp sơ kỳ?"
Đối mặt với câu hỏi này, gương mặt Lâm Hiên thoáng chút do dự, nhưng vẫn quyết định thành thật trả lời: "Chuyện này, sở học của Lâm mỗ khá quảng bác, công pháp từng tu hành qua không chỉ một loại, có thể nói tất cả các lưu phái tu tiên lớn đều có tìm hiểu qua một chút, nhưng chủ tu công pháp đúng là Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết không sai."
Vốn dĩ khi trả lời như vậy, Lâm Hiên có chút bất an, nhưng nói dối trong tình huống này rõ ràng không phải là lựa chọn sáng suốt, cho nên mới thành thật trả lời. Nào ngờ sau khi hắn nói xong, đối phương lại lộ vẻ không cho là đúng: "Sở trường các bí thuật khác, điểm này không thành vấn đề. Chỉ cần đạo hữu chủ tu công pháp là Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, lại tu luyện đến cảnh giới Độ Kiếp Kỳ, vậy là đủ rồi."
"Điểm này, Lâm mỗ có thể cam đoan." Lâm Hiên khẽ thở phào một hơi, vẻ mặt tuy không dám nói là tự tin mười phần, nhưng ít nhất không còn bất an nữa.
"Thật sao, nhưng lời nói vô bằng, đạo hữu có thể thể hiện một hai được chăng?" Pho tượng kia lại đảo mắt, cất lời. Với thân phận đại năng Độ Kiếp Kỳ, lại từng trải qua vô số sóng to gió lớn, hiển nhiên nàng sẽ không vì vài câu nói tùy tiện của Lâm Hiên mà hoàn toàn tin phục.
"Thể hiện ư, đương nhiên không vấn đề gì, nhưng tại sao Lâm mỗ phải làm vậy?"
Bị đối phương dắt mũi không phải là tính cách của Lâm Hiên, lúc này hắn cũng nêu ra nghi vấn của mình.
Pho tượng kia ngẩn ra, sau đó lại không nhịn được mà bật cười: "Đạo hữu lẽ nào cho rằng thiếp thân đang tính kế ngươi sao? Yên tâm, ta không có ác ý. Nếu đạo hữu thật sự đã tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết đến Độ Kiếp Kỳ, chỉ cần chứng minh được điểm này, thiếp thân còn có thể cho ngươi rất nhiều lợi ích."
"Được rồi!"
Lâm Hiên tuy nghe như lọt vào trong sương mù, nhưng với kinh nghiệm phong phú của mình, đối phương có ác ý hay không, tự nhiên vẫn không khó để nhận ra. Huống chi... cho dù đối phương thật sự lòng dạ khó lường, nhưng cũng chỉ là một luồng tàn hồn mà thôi, có thể làm gì được mình chứ? Điểm này, Lâm Hiên trước nay chưa từng lo lắng.
Lâm Hiên muốn làm rõ bí mật, nhưng xem tình hình này, nếu mình cứ giấu nghề, đối phương cũng sẽ không nói.
Ý niệm trong đầu xoay chuyển, Lâm Hiên đã hiểu rõ cục diện mình đang đối mặt, vì vậy cũng không do dự nữa, mỉm cười mở miệng: "Nếu đã như vậy, tiên tử hãy nhìn cho rõ."
Lời còn chưa dứt, Lâm Hiên phất tay áo, tức thì kim quang đại thịnh, Cửu Cung Tu Du Kiếm như cá lội bơi ra.
Muốn chứng minh chủ tu công pháp của mình là Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, có rất nhiều phương pháp, nhưng cách đơn giản nhất chính là hiển lộ bản mệnh pháp bảo.
Cửu Cung Tu Du Kiếm vốn là pháp bảo đi kèm với Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, ngoại trừ tu sĩ tu luyện thần thông này, không ai khác có thể sở hữu.
Quả nhiên, ánh mắt pho tượng sáng lên, một chút nghi hoặc ban đầu cũng nhanh chóng tan biến.
Thế nhưng chỉ qua mấy hơi thở, thanh âm kinh ngạc của nàng lại một lần nữa truyền đến tai: "Pháp bảo chín thuộc tính, Cửu Cung Tu Du Kiếm của ngươi lại có đủ chín thuộc tính!"
Vẻ mặt pho tượng chấn động không thể che giấu, điều này cũng không có gì lạ. Phải biết rằng, Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết là trấn tộc chi bảo của Mặc Nguyệt tộc, nhưng điều kiện tu luyện lại vô cùng hà khắc.
Tuy nhiên vào thời Thượng Cổ, Mặc Nguyệt tộc vẫn chưa suy tàn, trong tộc thiên tài xuất hiện lớp lớp, Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết dù khó khăn sâu sắc đến đâu, cũng luôn có một vài tồn tại nghịch thiên thỏa mãn được điều kiện.
Tính ra cũng có hơn trăm người, mà những người này, ai nấy đều là nhân vật thiên tài vạn người có một.
Thế nhưng nhìn khắp Mặc Nguyệt tộc, người cuối cùng luyện chế thành Cửu Cung Tu Du Kiếm đủ chín thuộc tính cũng chỉ có một mình Thiên Vu Thần Nữ.
Thực sự là vì tài liệu cần thiết quá nhiều, chỉ dựa vào sức một người muốn thu thập đủ, căn bản không khác gì vào long đàm hổ huyệt.
Bản thể của pho tượng này vốn là một trưởng lão có vai vế trong Mặc Nguyệt tộc, sao lại không hiểu rõ điều này.
Cho nên khi thấy Cửu Cung Tu Du Kiếm của Lâm Hiên lại có đủ chín loại thuộc tính, nàng không khỏi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bị niềm vui khôn xiết thay thế.
Vạn năm chờ đợi, cuối cùng đã có kết quả, hơn nữa còn tốt hơn rất nhiều so với những gì mình tưởng tượng.
Gương mặt pho tượng lộ vẻ kích động, sau đó linh quang lóe lên, một hư ảnh nữ tử trẻ tuổi hiện ra giữa không trung, duyên dáng cúi chào Lâm Hiên: "Tuyết Linh bái kiến Thiếu Chủ."
"Đạo hữu nói vậy là có ý gì?" Thái độ cung kính như vậy của đối phương khiến Lâm Hiên ngẩn người, gương mặt lộ ra vài phần kỳ quái: "Tiên tử nhận lầm người rồi, Lâm mỗ tuy tu tập Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, nhưng không phải là người của Mặc Nguyệt tộc, càng không phải là Thiếu Chủ của đạo hữu."
"Mặc Nguyệt tộc đã sớm tan thành mây khói rồi. Còn đạo hữu, nếu đã tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, cảnh giới lại đạt đến Độ Kiếp Kỳ, đương nhiên có tư cách làm Thiếu Chủ của Tuyết Linh." Nữ tử kia thở dài một hơi nói. Bản thể của nàng đã sớm vẫn lạc, thứ tồn tại ở đây hôm nay, thực ra cũng chỉ là một luồng phân hồn mà thôi.
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đạo hữu có thể nói rõ hơn một chút được không?"
Lâm Hiên gãi đầu, gương mặt lộ vẻ bất đắc dĩ. Vì liên quan đến chủ tu công pháp, hắn vốn rất quan tâm đến mọi chuyện của Mặc Nguyệt tộc, nhưng thông tin thu được lại không nhiều.
Không vì lý do gì khác, vào thời Thượng Cổ, Mặc Nguyệt tộc đã từng huy hoàng, nhưng thương hải tang điền, ngày nay đã sớm tan thành mây khói. Ngoại trừ trong một số điển tịch cổ xưa nhất có thể thấy vài dòng miêu tả ngắn ngủi, những thông tin khác hoàn toàn không có.
Mặc Nguyệt tộc rốt cuộc đã suy tàn như thế nào, đến nay vẫn là một bí ẩn.
Điều duy nhất Lâm Hiên biết rõ chính là Thiên Vu Thần Nữ của tộc này quả thực phi phàm. Thực lực tuy không thể so với A Tu La Vương, nhưng so với những Tán Tiên Yêu Vương lừng lẫy danh tiếng ở Linh Giới, chỉ sợ còn hơn một bậc.
Có cường giả như vậy, Mặc Nguyệt tộc vậy mà vẫn suy tàn, thật sự khiến người ta khó hiểu vô cùng. Lâm Hiên suy đoán, vào thời Thượng Cổ, e rằng đã xảy ra chuyện gì đó kinh thiên động địa.
Nhưng hắn cũng chỉ có thể đoán đến bước này, hôm nay có cơ hội tốt như vậy, tự nhiên phải hỏi cho rõ ràng.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn