Lâm Hiên vừa dứt lời, phần lớn trưởng lão của Kiếm Hồ Cung đều lộ vẻ căm phẫn. Với thân phận và thực lực của bọn họ, chưa từng phải chịu sự nhục nhã đến thế này.
Thế nhưng giờ khắc này, tất cả lại chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lập lòe.
Không một ai có đủ can đảm để lớn tiếng phản bác Lâm Hiên.
Cũng khó trách bọn họ yếu thế, dù sao hai vị Thái Thượng trưởng lão đã vẫn lạc. Mà Lâm Hiên vốn không phải kẻ được lý không tha người, nhưng lần này Kiếm Hồ Cung và Vân Ẩn Tông trở mặt, có thể nói là do lòng tham của đối phương gây nên.
Sự tình đã do bọn họ khơi mào, vậy muốn giải quyết êm đẹp sẽ không dễ dàng như vậy.
Lâm Hiên không phải tu tiên giả có thù tất báo, nhưng cũng tuyệt không phải kẻ hiền lành mặc người khi nhục mà không hề phản kháng.
Con người nên vì hành vi của mình mà trả giá, Kiếm Hồ Cung lúc trước đã đưa ra lựa chọn như vậy, hôm nay tự nhiên không có chuyện dễ dàng cho qua.
Cho nên Lâm Hiên làm vậy cũng không phải khinh người quá đáng, chẳng qua là có thù báo thù, có oán báo oán mà thôi.
"Tiền bối nói không sai, chỉ nhận thua chắc chắn là không đủ. Lần này chúng ta thua tâm phục khẩu phục, kính xin tiền bối khoan hồng độ lượng, bỏ qua cho chúng ta."
Lão giả tiên phong đạo cốt kia lần nữa cúi đầu vái chào. Người này cũng hiểu rõ đạo lý thức thời mới là trang tuấn kiệt, co được dãn được mới là đại trượng phu, quả không mất đi khí độ của chưởng môn một phái, đến cả Lâm Hiên trong lòng cũng có phần bội phục.
Thế nhưng, khâm phục thì khâm phục, xung đột hai phái đã gây đến nông nỗi này, một câu xin lỗi tự nhiên là xa xa không đủ.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến Lâm Hiên ngây người, hắn nằm mơ cũng không ngờ đối phương sẽ đưa ra một lựa chọn như thế.
Chỉ nghe thanh âm bình thản của lão giả truyền vào tai:
"Chỉ xin lỗi không đủ để dập tắt Lôi Đình Chi Nộ của tiền bối, vậy để bổn môn quy phụ Vân Ẩn Tông thì thế nào?"
"Cái gì?"
Trong phút chốc, Lâm Hiên còn tưởng mình nghe lầm, thật sự là quyết định này quá mức khiến người ta phải nghẹn họng trân trối.
Không chỉ Lâm Hiên kinh ngạc, mà các trưởng lão Phân Thần kỳ xung quanh cũng xôn xao một mảnh.
"Sư huynh, huynh nói cái gì?"
"Không thể nào lầm được, bổn môn chính là tông môn hàng đầu tại Nãi Long Giới, dù trải qua kiếp nạn này, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, há có thể quy phụ một Vân Ẩn Tông nhỏ nhoi!"
"Sư huynh, người không phải đầu óc có vấn đề rồi chứ!"
Cũng khó trách các trưởng lão phản ứng kịch liệt như vậy, thật sự là chuyện này quá mức kinh thế hãi tục.
Đúng như lời bọn họ nói, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, Kiếm Hồ Cung tuy liên tiếp bị đả kích nặng nề, nhưng nội tình vẫn còn đó. Dù không tính các thế lực phụ thuộc bên ngoài, chỉ riêng đệ tử bổn tông cũng đã có hơn mấy chục vạn người, tên tiểu tử họ Lâm kia dù lợi hại đến đâu, Vân Ẩn Tông cũng không thể nào một miếng nuốt trọn bổn tông.
Nói cách khác, Kiếm Hồ Cung dù sẽ suy sụp, nhưng cũng chưa đến mức mặc người chém giết, cớ gì phải chủ động chịu thua, đi phụ thuộc vào một Vân Ẩn Tông nhỏ bé?
Trong mắt bọn họ, làm như vậy quả thực ngu xuẩn không ai bằng. Nếu không phải trước nay vẫn luôn tin phục con người của chưởng môn, bọn họ đã muốn hoài nghi liệu Đại sư huynh có phải là gian tế do Vân Ẩn Tông cài vào hay không.
Đương nhiên, điều này là không thể nào.
Vậy thì lựa chọn mà ông ta đưa ra lại càng thêm vô lý.
Trong lúc nhất thời, mọi người cũng chẳng bận tâm Lâm Hiên đang đứng nhìn, liền bảy mồm tám lưỡi mà thảo luận, phản đối.
Thế nhưng, Lâm Hiên lại ánh mắt chớp động không thôi, lờ mờ đoán được mục đích của đối phương khi làm vậy.
Hừ, đại trí giả ngu, vị chưởng môn Kiếm Hồ Cung này còn lợi hại hơn mình tưởng tượng một chút.
Kế lấy lùi làm tiến sao, không sao cả, quyền chủ động vẫn nằm trong tay mình, hiện tại bàn ai sẽ chiếm được lợi thế rõ ràng là hơi sớm.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một nụ cười, mặc cho đối phương náo loạn ầm ĩ, hắn chỉ làm như không thấy, quyết định khoanh tay đứng nhìn.
Kẻ cười đến cuối cùng mới là người chiến thắng, chơi tâm cơ, coi chừng tự đào hố chôn mình.
"Được rồi, tất cả im lặng."
Cứ bảy mồm tám lưỡi thảo luận như vậy cũng chẳng tranh ra được kết quả gì, lão giả tiên phong đạo cốt kia trừng mắt quát lớn.
Ông ta vốn đã có uy vọng rất cao, giờ phút này lại nổi trận lôi đình, những tu sĩ kia cũng không dám tranh cãi gì thêm, từng người đều ngượng ngùng ngậm miệng.
Thế nhưng vẻ mặt vẫn tràn đầy bất phục, dù sao việc này chẳng phải chuyện nhỏ. Đại sư huynh nếu không đưa ra được một lý do thuyết phục, bất luận thế nào, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua.
Tu tiên giả tuy nhiều kẻ bạc tình bạc nghĩa, nhưng những người này, thân là tu tiên giả cấp bậc Phân Thần, kẻ ngắn nhất cũng đã tu hành ở Kiếm Hồ Cung hơn vạn năm, tình cảm đối với tông môn không cần phải nói, trong thời khắc này, không một ai lùi bước.
Lâm Hiên không khỏi thầm than, Kiếm Hồ Cung có được địa vị và thực lực như hôm nay, quả thật không phải do may mắn.
Nếu Đại trưởng lão của tông môn này là Vạn Kiếm Tôn Giả không đột nhiên biến mất không rõ tung tích, trận chiến này, kẻ thua tám chín phần là mình.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng bề ngoài Lâm Hiên lại không hề để lộ chút dị sắc nào, chậm rãi quay đầu lại, ngữ khí bình thản mở miệng: "Ngươi muốn nói gì?"
"Nguyện cược nguyện chịu, bổn môn lần này thảm bại. Nhưng chư vị sư huynh đệ đối với lựa chọn của vãn bối lại có ý kiến khác. Nếu tiền bối tin được, xin hãy tạm thời rời đi, trưa mai lại đến nơi này, bất luận thế nào, vãn bối đều sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng, không biết ý tiền bối thế nào?"
Lão giả tiên phong đạo cốt cực kỳ thành khẩn nói, đương nhiên, trong lòng ông ta cũng có chút thấp thỏm, dù sao đối với Lâm Hiên mà nói, cục diện hôm nay đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, người là cá trên thớt, ta là dao, liệu hắn có đồng ý cứ thế rời đi không?
Thế nhưng sự thật chứng minh, nỗi lo này hoàn toàn thừa thãi. Lâm Hiên đã đoán được mục đích của ông ta, há lại có lý do không đồng ý.
Chút khí phách này Lâm Hiên vẫn có.
"Tốt, cứ như lời ngươi nói, Lâm mỗ cho ngươi một ngày để lựa chọn. Giờ này ngày mai, nếu vẫn không đưa ra được một kết quả làm Lâm mỗ hài lòng, thì đừng trách ta ỷ lớn hiếp nhỏ..."
Lâm Hiên thập phần hào sảng nói, lời còn chưa dứt, toàn thân thanh mang nổi lên, hóa thành một đạo cầu vồng bay về phía xa.
Vài lần chớp động, thân ảnh đã biến mất nơi chân trời, quả nhiên là dứt khoát vô cùng, trước sau không có nửa phần do dự.
"Đi rồi?"
"Tên kia thật sự đi rồi sao?"
Các tu sĩ Phân Thần kỳ đều nghẹn họng trân trối, nếu không phải thấy biểu cảm của những người xung quanh cũng giống hệt mình, bọn họ gần như đã cho rằng mình hoa mắt.
Sư huynh vậy mà chỉ dăm ba câu đã đuổi được một cường địch đáng sợ như vậy, nếu không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ cũng sẽ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Thế nhưng trên mặt lão giả tiên phong đạo cốt lại không có nửa phần nhẹ nhõm. Đối phương đi dứt khoát lưu loát như vậy, chẳng lẽ đã nhìn thấu mục đích của mình rồi sao?
Hắn không sợ sau khi mình đi, ông ta sẽ lật lọng sao?
Lâm Hiên thật đúng là không lo lắng về điều này.
Kiếm Hồ Cung là đầm rồng hang hổ thì đúng vậy, nhưng thì đã sao, mình đã quang minh chính đại xông qua một lần.
Đối phương cũng chẳng làm gì được mình.
Đến cả hộ phái đại trận cũng bị mình phá, hai vị Thái Thượng trưởng lão cũng đều đã vẫn lạc, Kiếm Hồ Cung hôm nay đã là nỏ mạnh hết đà, Lâm Hiên thật sự không lo nó có thể giở trò gì.
Dù sao cũng chỉ có một ngày, đối phương căn bản không thể nào thu dọn chạy trốn, huống chi hòa thượng chạy được, miếu không dời đi, mấy chục vạn đệ tử của tông môn này chính là căn cơ, Kiếm Hồ Cung bất luận thế nào cũng không thể từ bỏ.