Một màn quỷ dị như vậy đã xảy ra, nếu nói chúng Tu Tiên giả còn lại không hề cảm thấy bất an cùng lo lắng thì tuyệt đối là lời dối trá.
Điều này đối với bọn họ mà nói, là một đả kích không hề nhỏ.
Phàm nhân rõ ràng có thể diệt trừ Tu Tiên giả.
Nếu không tận mắt chứng kiến, sự tình hoang đường như vậy mặc cho ai cũng sẽ không tin tưởng. Tình hình tại Thanh Hà Sơn mà nói, thực lực Vũ Gia không hề yếu, thậm chí có thể nói là cực kỳ cường đại, trong tộc có một vị lão tổ cấp Động Huyền.
Thực lực thâm sâu khó lường!
Thế nhưng dù vậy, Vũ Gia vẫn bị diệt trừ tận gốc.
Chúng tu sĩ kinh hãi ngoài, tự nhiên khó tránh khỏi cảm giác môi hở răng lạnh. Vũ Gia truyền thừa mấy vạn năm có thừa, há lại không có hảo hữu hoặc thân thích?
Trong số những người này, không thiếu kẻ chỉ biết lo thân mình, nhưng cũng có một vài kẻ tính tình nóng nảy.
Vũ Gia sở dĩ rơi vào kết cục thê lương như vậy, là vì tất cả Tu Tiên giả trong tộc không hiểu sao mất đi pháp lực, nếu không thì phàm nhân, bất quá chỉ là con sâu cái kiến, làm sao có thể lay chuyển quái vật khổng lồ như Vũ Gia?
Cổ Kiếm Môn thừa cơ nguy nan, quả thực không biết sống chết!
Há dung thứ cho một đám phàm nhân ngang ngược càn rỡ?
Vì vậy, những tu sĩ này đã ra tay báo thù!
Vốn tưởng rằng chỉ là một thế tục võ lâm tông phái mà thôi, há chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Nào ngờ, những Tu Tiên giả xuất thủ đều mất tích.
Không sai, mất tích, cũng không biết có phải là vẫn lạc hay không, tóm lại những tu sĩ này đều không còn chút tung tích.
Vũ Gia mất đi pháp lực, có thể là trùng hợp, nhưng một màn như vậy lại tái diễn, thì tuyệt đối là sự việc ắt có nguyên do.
Những Tu Tiên giả vốn đang đứng ngoài quan sát, từng người một đều lộ vẻ kinh ngạc, rốt cuộc không ai dám coi đệ tử Cổ Kiếm Môn là phàm nhân bình thường nữa.
Bọn người kia, rõ ràng thật sự có năng lực giết chết Tu Tiên giả, Vũ Gia bị diệt trừ, quả nhiên không phải cơ duyên xảo hợp, tất cả đều có dự mưu.
Thần hồn nát thần tính, Cổ Kiếm Môn thoáng chốc trở thành mục tiêu công kích của chúng nhân.
Tất cả Tu Tiên giả Thanh Hà Sơn đều hận bọn hắn thấu xương, ngược lại cũng không phải vì nguyên nhân Vũ Gia, mà là ngày xưa con sâu cái kiến, hôm nay lại có thể làm mưa làm gió trên đầu bọn họ, khiến các tu sĩ cực kỳ bất cam.
Thế nhưng phẫn nộ thì phẫn nộ, nhưng không ai dám tìm Cổ Kiếm Môn gây sự, trong lòng các tu sĩ tràn đầy kiêng kỵ.
Trái lại, thiếu môn chủ Cổ Kiếm Môn lại càng thêm ngang ngược càn rỡ.
Tu Tiên giả cũng chỉ đến thế, dù có thể phi thiên độn địa thì sao, hôm nay chẳng phải bị chính mình giẫm nát dưới gót chân rồi sao?
Hắn cảm thấy đắc ý, diệt trừ Vũ Gia còn chưa thỏa mãn, lại đánh chủ ý lên Diệp gia.
Diệp gia vốn thâm cư thiển xuất, ngày xưa không thù oán, gần đây cũng chẳng hiềm khích, sở dĩ gặp phải tai ương, hoàn toàn là vì hai vị minh châu.
Diệp Dĩnh, Trịnh Tuyền, tuy nói không đạt đến tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành, nhưng đích thị là mỹ nữ, thân là tu sĩ, lại đều có một khí chất xuất trần, chỉ riêng về phương diện này mà nói, vượt xa những nữ tử phàm tục có thể sánh bằng.
Thiếu môn chủ Cổ Kiếm Môn từng ngoài ý muốn gặp các nàng một lần, lập tức kinh diễm, chỉ có điều khi đó, hắn chỉ dám chôn giấu ái mộ tận đáy lòng, hai nữ là Tiên Tử cao cao tại thượng, nào phải nơi một phàm nhân như hắn có thể vọng tưởng.
Thế nhưng thời thế đổi thay, hắn hôm nay đã khác xưa, những Tu Tiên giả cao cao tại thượng ngày xưa, hôm nay trong mắt hắn đã không còn chút thần bí.
Chính mình dựa vào đâu mà không thể cưới Tiên Tử?
Vì vậy kẻ này không biết sống chết, liền chất vấn Diệp gia.
Công bằng mà nói, vận khí của kẻ này thật sự không tệ, một đạo ma niệm của Vực Ngoại Thiên Ma muốn đoạt xá, vốn dĩ tỷ lệ thành công cực cao, vạn phần khó có thất bại, lại bị một phàm nhân như hắn phản phệ dung hợp.
Nói hắn gặp kỳ ngộ cũng không đủ.
Vốn dĩ, nếu hắn biết trân trọng cơ hội này, không hẳn không thể bước lên con đường tu tiên.
Thế nhưng thiếu môn chủ Cổ Kiếm Môn, vốn dĩ chỉ là một công tử bột ăn chơi trác táng, nào có tâm tính tu dưỡng như vậy?
Lực lượng khổng lồ, lại là không duyên cớ đoạt được, khiến hắn đánh mất bản ngã. Không những không biết trân trọng phúc phận, hơn nữa bắt đầu ngang ngược càn rỡ, thậm chí coi các tu sĩ là con sâu cái kiến, cho rằng mình thật sự có thể nắm giữ quyền sinh sát trong tay.
Mù quáng tự đại đến mức này, cái chết tự nhiên cũng chẳng còn xa.
Công bằng mà nói, hắn thôn phệ dung hợp ma niệm Vực Ngoại, thu hoạch được thực lực không hề tầm thường, thế nhưng cũng phải xem đối với ai mà nói.
Tại Thanh Hà Sơn xưng hùng là đủ, nhưng trong mắt Lâm Hiên, lại căn bản chẳng đáng để mắt.
Một đạo ma niệm thì tính là gì, chính thức Vực Ngoại Thiên Ma, Lâm Hiên cũng không phải là chưa từng chém giết.
Ở trước mặt hắn mà ngang ngược, hoàn toàn không biết sống chết.
Nhưng thiếu môn chủ Cổ Kiếm Môn nào hiểu được, kẻ này rốt cuộc cũng chỉ là một công tử bột phàm tục, dung hợp ma niệm Vực Ngoại cũng chỉ là bị động tiếp nhận mà thôi, đạt được một ít mảnh ký ức rời rạc, vỡ nát, căn bản không đủ để hắn nhận rõ tình thế trước mắt.
Rống!
Một tiếng gầm thét như dã thú truyền vào tai, thiếu môn chủ Cổ Kiếm Môn như trước bổ nhào về phía trước, động tác cực nhanh, nhanh như điện xẹt.
Nếu là Tu Tiên giả bình thường, thật khó tránh khỏi, nhưng trong mắt Lâm Hiên, bất quá chỉ là trò trẻ con.
"Ngu xuẩn!"
Lâm Hiên căn bản không tránh, toàn thân lam quang lóe lên, hắn liền như va phải tường đồng vách sắt, dùng tốc độ nhanh hơn ngã trở về.
Tiếng va đập ầm ầm không dứt truyền vào tai, ven đường không biết đã phá hủy bao nhiêu đình đài lầu các, thân thể rã rời, khó mà gượng dậy nổi.
Đệ tử Cổ Kiếm Môn tất nhiên là kinh hãi tột độ, Tu sĩ Diệp gia lại vui mừng khôn xiết.
Mà mọi người lúc này mới nhìn rõ, kẻ này quả nhiên đã biến thành một ma vật, tuy không phải mặt xanh nanh vàng, nhưng cũng có chút đáng sợ, khuỷu tay và đầu gối đều mọc ra những cốt nhận dài hơn thước.
"Kẻ này quả nhiên bị tà ma nhập thể."
"Ta đã nói rồi, một phàm nhân, sao có thể chống lại Tu Tiên giả chứ, quả nhiên là có nguyên do khác."
Tiếng nghị luận xôn xao truyền vào tai, thiếu môn chủ Cổ Kiếm Môn khó nhọc đứng dậy.
"Cũng không tệ lắm, so với Lâm mỗ tưởng tượng còn cường đại hơn một ít, bất quá không phải lực lượng của ngươi, đạo ma niệm này, để Lâm mỗ thay ngươi khu trừ."
Lời vừa dứt, Lâm Hiên tay phải nâng lên, năm ngón tay khẽ cong, ngoài ra không có động tác thừa thãi nào, biểu lộ cẩm y công tử lại cực kỳ thống khổ, thế nhưng cũng không kéo dài bao lâu, rất nhanh, một đạo ma khí từ đỉnh đầu hắn bốc lên.
Sự ma hóa của cẩm y công tử lập tức biến mất, hai mắt trợn ngược, ngã vật xuống đất.
Mà sợi ma khí kia, lập tức hóa thành một con linh xà, vội vã tìm đường, muốn đào thoát.
"Hừ, đã đoạt xá thất bại, lại gặp phải Lâm mỗ, còn vọng tưởng thoát thân sao?"
Trên mặt Lâm Hiên hiện lên một tia tàn khốc, không thấy hắn có động tác thừa thãi nào, lam quang chói mắt, một bàn tay khổng lồ dài mấy trượng hiện lên, nhanh như thiểm điện, trong chớp mắt đã tóm gọn ma niệm vào lòng bàn tay.
Lâm Hiên thi triển Sưu Hồn Thuật, nhưng không có tác dụng, sợi ma niệm này bởi vì đoạt xá thất bại, vốn dĩ đã là những mảnh vỡ rời rạc, từ trên người hắn, tự nhiên khó mà tìm được manh mối hữu dụng.
Nhưng bất kể thế nào, một tai họa lớn đã được Lâm Hiên hóa giải trong vô hình.
Tiếng hoan hô vang vọng, người của Diệp gia vui mừng hiện rõ trên nét mặt, mà đệ tử Cổ Kiếm Môn, từng người một sắc mặt lại tái nhợt vô cùng.
Đi theo thiếu môn chủ ngang ngược càn rỡ, giết chết nhiều Tu Tiên giả như vậy, kết cục tiếp theo của bọn họ, tự nhiên có thể đoán được.