Hiện tại, tình cảnh của y đã trở nên bất ổn. Nếu hóa thân bên kia lại phân ra thắng bại, để Linh Hồ Tôn Giả rảnh tay ra, tình thế y phải đối mặt sẽ nguy hiểm đến tột cùng.
Đáng giận! Vốn dĩ muốn tìm Linh Hồ Tôn Giả gây phiền toái, tuyệt đối chưa từng nghĩ Bảo Xà hóa thân đã ở nơi này. Lần này, thật đúng là trộm gà bất thành còn mất nắm gạo.
Lâm Hiên trong lòng oán thầm không ngớt, bất quá bây giờ tình thế tuy nguy cơ, nhưng cũng chưa đến hoàn cảnh sơn cùng thủy tận.
Lâm Hiên một bên đem pháp lực rót vào Tiên Kiếm Đồ, một bên suy tư đối sách.
Mà trên mặt Bảo Xà, tức thì tràn đầy vẻ dứt khoát. Nàng nếu đã châm ngòi Bản Nguyên Chi Hỏa, đương nhiên là quyết định dùng thủ đoạn đồng quy vu tận với Lâm Hiên.
Dù sao nàng phủ xuống cũng chỉ là một cỗ hóa thân mà thôi, cho dù có vẫn lạc, chỉ cần có thể kéo Lâm Hiên cùng xuống Địa phủ, vậy cũng là một việc vô cùng đáng giá.
Cho nên nàng không chút do dự, không chút nào keo kiệt đem Bản Nguyên chi lực rót vào bảo vật trước người.
Thế công vô cùng hung mãnh, dần dần bức Lâm Hiên vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Trên mặt nàng, lộ ra vẻ đắc ý, mặc cho tiểu tử kia có bao nhiêu bản lĩnh, lần này, cũng chạy trời không khỏi nắng.
Nhưng mà ý nghĩ này chưa kịp chuyển biến, biến cố bất ngờ đã xảy ra.
Lâm Hiên hai tay nâng lên, kết một đạo pháp quyết kỳ lạ.
Theo động tác của y, Mặc Nguyệt Thiên Vu Điện trên đỉnh đầu đột nhiên bành trướng.
Trước một khắc, nó chỉ lớn bằng lòng bàn tay, sau một khắc, liền biến hóa thành một quái vật khổng lồ, phạm vi hơn mười trượng.
Một cỗ Pháp Tắc chi lực đáng sợ, từ bề mặt nó phóng thích ra.
Pháp Tắc Không Gian!
Bảo Xà ngẩn người, nhất thời không kịp phản ứng.
Tình hình hiện tại của Lâm Hiên vô cùng bất lợi, cho dù có tế ra thêm một kiện Tiên Thiên Chi Vật, cũng đồng dạng không cách nào trợ giúp y thoát khỏi hiểm cảnh.
Ngược lại có khả năng bởi vì phân tâm nhị dụng, mà khiến tình cảnh của mình càng trở nên nguy hiểm đến tột cùng.
Lời này cũng không phải nói càn, với tư cách một Tu Tiên giả Độ Kiếp sơ kỳ, cho dù pháp lực vượt xa rất nhiều tồn tại cùng giai, đồng thời điều khiển hai kiện Tiên Thiên Chi Vật cũng quá miễn cưỡng.
Không chừng, thậm chí có khả năng tẩu hỏa nhập ma.
Cho nên trong mắt nàng, Lâm Hiên làm như vậy, quả thực chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Toàn bộ quá trình nói ra thì phức tạp, kỳ thực chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Sau đó liền thấy linh quang chợt lóe, Mặc Nguyệt Thiên Vu Điện xoay tròn một vòng, ngũ sắc linh mang lưu chuyển, một đạo Thanh Hà từ bên trong hiển hiện.
Pháp tắc chi lực nồng đậm lập tức lan tỏa ra.
Nhưng mà đạo Thanh Hà kia không hề tấn công địch nhân, ngược lại cuốn về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên tự nhiên không tránh né, lập tức bị bao phủ.
"Đây là..."
Đồng tử Bảo Xà hơi co lại, linh quang trong đầu chợt lóe, nàng đã hiểu rõ vì sao Lâm Hiên lại làm như vậy, nhưng muốn ngăn cản thì đã không còn kịp nữa.
Lâm Hiên bị Thanh Hà bao phủ, lập tức biến mất không còn tung tích. Ngay sau đó, y lại xuất hiện cách Bảo Xà hơn một trượng.
Bí thuật Không Gian!
Bề ngoài, loại thần thông Không Gian cao cấp hơn thuấn di này, do những tồn tại ở cảnh giới của bọn họ thi triển ra, không thể nói là hiếm lạ đến mức nào.
Nhưng phải xem thời cơ. Lấy ví dụ ngay lúc này, hai người đều cầm Tiên Thiên Linh Bảo đối chọi, Pháp tắc chi lực đáng sợ bao phủ phương viên vài dặm, thuấn di cùng các loại thần thông Không Gian khác, lẽ ra đã mất đi hiệu quả.
Dưới sự va chạm của hai cỗ Pháp tắc chi lực, không thể thi triển ra được.
Cho nên Bảo Xà không hề đề phòng Lâm Hiên sẽ làm như vậy.
Cũng không thể nói là chủ quan, dù là Tu Tiên giả cao minh đến mấy, cũng sẽ có lúc sơ sẩy.
Nàng quên Mặc Nguyệt Thiên Vu Điện vốn dĩ am hiểu chính là Pháp Tắc Không Gian. Ngay giờ khắc này, muốn thi triển bí thuật thuấn di ở gần đây, hầu như là điều không thể.
Nhưng mà Mặc Nguyệt Thiên Vu Điện nguyên bản chính là Tiên Thiên Chi Vật, mượn nhờ nó, lại có thể loại bỏ tình huống bất khả thi này.
Vì vậy mới có cảnh tượng bất ngờ vừa rồi.
Lâm Hiên vậy mà đã tiếp cận đến gần trong gang tấc.
Trên mặt Bảo Xà biểu lộ kinh ngạc vô cùng, bất quá lại không có mảy may sợ hãi, ngược lại còn ẩn chứa vài phần ý cười lạnh: "Ngu xuẩn! Giờ phút này thi triển bí thuật Không Gian, chẳng lẽ ngươi cho rằng tiếp cận Bản Thánh Tổ là có thể chuyển nguy thành an sao? Ngươi sẽ phải hối hận!"
Lời còn chưa dứt, nàng này hai tay nắm chặt.
Ma khí đen kịt từ bề mặt thân thể nàng hiển hiện, tụ lại trên đỉnh đầu, một Cổ Ma hai đầu bốn tay xuất hiện trong tầm mắt.
Cao hơn mấy trượng, dáng người vô cùng cường tráng, cánh tay ma dài quá đầu gối.
Toàn thân đều bị lân phiến dày đặc bao phủ.
Rõ ràng do ma khí thâm thúy ngưng tụ thành, lại như có thực thể, bí thuật pháp tướng như vậy quả thực kinh thế hãi tục.
Không sai, pháp tướng!
Bảo Xà không hổ là Chân Ma Thủy Tổ, chỉ là một cỗ hóa thân mà rõ ràng đã ngưng kết ra hai pháp tướng.
Dù với kiến thức uyên bác của Lâm Hiên, cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bất quá giờ phút này, song phương đang sinh tử tương bác, cũng không phải là lúc tán thưởng thần thông kỳ diệu của đối phương.
Huống hồ Lâm Hiên đã không còn đường lui, pháp tướng của đối phương dù có phi thường đến mấy, y cũng chỉ có thể dốc hết toàn lực tiêu diệt.
Lâm Hiên không nói hai lời, cũng không tế lên bất kỳ bảo vật nào.
Trực tiếp một quyền đánh thẳng về phía trước.
Một quyền này trông có vẻ bình thường, nhưng trên nắm đấm của Lâm Hiên, vô số văn trận quỷ dị huyền ảo đã hiển hiện.
Đồng thời, từ nắm đấm của y truyền đến một cỗ lực lượng khổng lồ có thể khai thiên tích địa.
"Đây là..."
Đồng tử Bảo Xà hơi co lại, trên mặt lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh hãi: "Làm sao có thể? Lực lượng pháp tắc? Lâm tiểu tử này bất quá chỉ là một Nhân tộc, Luyện Thể thuật làm sao có thể đạt đến tình trạng như thế?"
Ngoài kinh ngạc vẫn là kinh ngạc, nhưng lúc này thì đã không còn kịp hối hận.
Bảo Xà một đạo thần niệm phóng thích ra, Cổ Ma pháp tướng trước người nàng lập tức trợn mắt hét lớn, tiếng "Oanh long long" truyền vào tai, bốn cánh tay ma cùng lúc vung vẩy, trong khoảnh khắc đã đánh ra mấy chục quyền.
Động tác của đối phương không thể không nói là nhanh chóng, mục đích cũng rất rõ ràng, dùng xảo diệu bù đắp thiếu sót, hy vọng ngăn cản một quyền này của Lâm Hiên.
Nhưng mà ý tưởng tuy không tệ, nhưng lực lượng pháp tắc há có thể dễ dàng ngăn cản?
Một quyền này của Lâm Hiên, tưởng chừng thô kệch nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa, dễ dàng xé rách Hư Không xám trắng.
Mấy chục quyền của Cổ Ma pháp tướng kia căn bản không có tác dụng, nói là lấy trứng chọi đá cũng chưa đủ.
"Cái này..."
Sắc mặt Bảo Xà lần này đã hoàn toàn thay đổi.
Tuy rằng vừa rồi, nàng liền nhận ra chỗ huyền diệu trong một quyền này của Lâm Hiên, nhưng trong suy nghĩ của nàng, Lâm Hiên dù có thần thông phi phàm đến mấy, cũng tối đa chỉ lĩnh ngộ được một chút lực lượng pháp tắc.
Nằm mơ cũng không ngờ, y lại đạt đến trình độ tinh thâm như vậy.
Cổ Ma pháp tướng kia, rõ ràng không chịu nổi một kích, ngay cả một chiêu thần thông của Lâm Hiên cũng không ngăn cản được.
Đáng giận!
Bảo Xà lần này, thật sự thất kinh.
Thần thông của nàng tuy huyền diệu phức tạp, nhưng lại không hề am hiểu cận chiến.
Lần tập kích này của Lâm Hiên, thời cơ nắm bắt vừa vặn, lập tức mang lại hiệu quả đánh rắn đánh dập đầu.
Lấy sở trường của mình, khắc chế sở đoản của địch, Lâm Hiên lập tức thoát khỏi khốn cảnh, cục diện bây giờ đã bất lợi đến cực điểm đối với Bảo Xà.
Nàng này kinh hãi ngoài, tự nhiên cũng sẽ không ngồi chờ chết.
Nàng phất tay áo, mấy chục đầu Ma Xà dài hơn thước từ trong ống tay áo bay vút ra.