Lời này tuyệt không phải là nói bừa, đến giờ phút này, Lâm Hiên mới tường tận dụng ý của nàng.
Ngay từ đầu, Thiên Âm Tiên Tử đã lòng dạ biết rõ, rằng bản thân hắn không muốn giao ra Tiên Thiên chi vật.
Nhưng đối với bảo vật bực này, nàng lại thế nào cũng phải có được.
Dù hai kiện không chiếm được, lấy một trong số đó cũng tốt.
Nhưng bảo vật như vậy không phải chuyện đùa, Lâm Hiên chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn tuân theo, mà oái oăm thay, Hàn Long chân nhân và Bách Hoa tiên tử lại hết mực bảo vệ tiểu tử này, khiến cho bọn họ sợ ném chuột vỡ bình, không thể dùng cường quyền.
Vì vậy, Thiên Âm Tiên Tử đã bày ra một cái bẫy.
Nói đơn giản, chính là kế sách lấy lùi làm tiến.
Trước hết là đòi hỏi vô độ như sư tử ngoạm, yêu cầu Lâm Hiên giao ra hai kiện Tiên Thiên chi vật.
Lâm Hiên không chịu, tốt, vậy ta liền lùi một bước, đổi lại muốn đan dược đột phá bình cảnh.
Kết quả Lâm Hiên vẫn không lấy ra được.
Cứ như vậy, nàng đã tìm được cái cớ.
Diệu Âm sư muội của ta là vẫn lạc trong tay ngươi, mối thù hận như vậy, ngươi không thể nào không trả bất cứ giá nào mà muốn nhẹ nhàng cho qua được?
Hai kiện Tiên Thiên Linh Bảo ngươi không muốn, đan dược ngươi lại không lấy ra được, được thôi, ta liền lùi thêm một bước nữa, chỉ cần một kiện Tiên Thiên Linh Bảo là được.
Như vậy, ngươi hẳn là không còn lời nào để nói.
Hàn Long chân nhân cùng Bách Hoa tiên tử lại muốn song phương đều lùi một bước, tốt, mặt mũi này ta cho.
Đã lùi một bước, liền xem Lâm tiểu tử lựa chọn thế nào.
Nếu như ngươi vẫn không chịu nhượng bộ, vậy chính là không biết điều rồi.
Dù sao ta đã hết lòng hết sức, mà ngươi, Lâm tiểu tử, lại không chịu nhượng bộ dù chỉ một chút, cứ như thế, Thiên Âm cung xem như đã chiếm được chữ lý, cho dù là Hàn Long chân nhân và Bách Hoa tiên tử cũng không thể nói gì hơn, nếu tái khởi xung đột, cũng không nên bảo vệ Lâm Hiên nữa.
Đến giờ khắc này, Lâm Hiên mới rốt cục hiểu rõ dụng tâm hiểm ác của đối phương.
Nực cười cho bản thân tự cho là thông minh, lại ngu ngơ từng bước một rơi vào bẫy của đối phương.
Mà bây giờ mới tỉnh ngộ, hiển nhiên đã quá muộn.
Làm sao bây giờ?
Giao ra một kiện Tiên Thiên Linh Bảo, dù thế nào đi nữa, Lâm Hiên cũng sẽ không làm.
Nhưng nếu không đồng ý, giờ này khắc này, chính mình lại là kẻ đuối lý, Hàn Long chân nhân và Bách Hoa tiên tử cũng không nên tiếp tục bảo vệ mình nữa, nếu tái khởi xung đột với Thiên Âm cung, bản thân hắn không có mảy may phần thắng nào.
Chẳng lẽ thật sự phải dùng đến Ngũ Long Tỷ Ấn, cùng đối phương cá chết lưới rách?
Chưa đến bước đường cùng, Lâm Hiên đương nhiên không muốn làm như vậy.
Đáng giận!
Lâm Hiên vừa kinh vừa sợ, không ngờ chỉ một chút sơ sẩy, lại bị đối phương bức bách đến hoàn cảnh như vậy.
Hôm nay hắn dường như đã không còn lựa chọn nào khác.
Trên mặt Thiên Âm Tiên Tử là một bộ dạng đầy căm phẫn, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ đắc ý, Lâm Hiên có thể cảm nhận rõ ràng.
Ván cờ này, nàng ta dường như đã chắc chắn mình thắng.
Thế nhưng, ngoài dự liệu chính là, vẻ mặt vốn lo lắng của Lâm Hiên lại dần dần hòa hoãn trở lại: "Lâm mỗ vừa rồi đã nói qua, Tiên Thiên Linh Bảo này, ta dù thế nào cũng sẽ không đổi."
"Ngươi..."
Thiên Âm Tiên Tử giận đến tím mặt, không ngờ sự tình đã đến mức này, đối phương rõ ràng không có mảy may ý khuất phục, thật sự cho rằng Thiên Âm cung dễ bắt nạt, hay là cho rằng có Hàn Long và Bách Hoa tương trợ là có thể không chút kiêng kỵ sao?
"Đạo hữu đừng quá đáng quá, Bổn cung đưa ra yêu cầu như vậy đã là thành ý mười phần, nếu ngươi vẫn không chịu đáp ứng..."
Thanh âm của Thiên Âm lạnh lẽo đến cực điểm, mơ hồ đã có vài phần ý vị uy hiếp lan tỏa ra.
Thế nhưng Lâm Hiên lại khoát tay áo: "Tiên tử không cần nóng vội, Lâm mỗ cũng không phải người không nói đạo lý, ta biết quý phái đã rất có thành ý, vậy tiên tử sao không kiên nhẫn một chút, nghe ta nói hết lời."
Nghe Lâm Hiên nói vậy, lại thấy vẻ mặt hắn đã tính trước, Thiên Âm Tiên Tử không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Lâm tiểu tử đã rơi vào tính toán của mình, ngay cả Hàn Long và Bách Hoa cũng sẽ không tiếp tục bảo vệ hắn, theo lý mà nói, hắn chỉ có con đường giao ra Tiên Thiên Linh Bảo, chẳng lẽ tiểu tử này còn có thể nghĩ ra kế sách phá giải khác?
Không thể nào, hắn tuyệt đối không còn đường lui, vẻ mặt trấn định này nhất định chỉ là phô trương thanh thế mà thôi.
Ý niệm trong đầu xoay chuyển, thanh âm nhàn nhạt của Thiên Âm Tiên Tử truyền vào tai: "Được rồi, ngươi nói đi!"
"Tiên Thiên Linh Bảo Lâm mỗ xác thực không thể lấy ra, về phần đan dược đột phá bình cảnh tại hạ cũng không có, bất quá Lâm mỗ đối với luyện đan chi thuật cũng có vài phần tâm đắc, hay là như vầy, hãy để Lâm mỗ vì quý phái luyện chế một lò linh đan diệu dược, như thế nào? Như vậy ân oán giữa ta và ngươi xem như xóa bỏ."
Vì đối phương luyện một lò đan, liền hóa giải ân cừu, lời này nghe qua có chút hoang đường.
Thế nhưng Lâm Hiên sở dĩ nói như vậy, đương nhiên là có lý do.
Ai cũng biết, trong Tu Tiên giới linh đan diệu dược rất khó có được, hơn nữa đan dược phẩm cấp càng cao lại càng hiếm thấy.
Lấy ví dụ yêu cầu đối phương vừa đưa ra, một lọ đan dược có thể trợ giúp tu sĩ Độ Kiếp kỳ đột phá bình cảnh, giá trị của nó hầu như có thể sánh ngang với Tiên Thiên Linh Bảo.
Cho dù có kém hơn, chênh lệch cũng không đáng kể.
Vì sao?
Truy cứu nguyên nhân, có khoảng hai điều.
Một là nguyên liệu khó tìm.
Luyện chế loại đan dược này, nguyên liệu cần thiết khẳng định đều là thiên tài địa bảo hiếm có trên đời.
Mỗi một loại đều là vật phẩm giá trị liên thành, muốn thu thập đủ, tự nhiên là cực kỳ không dễ dàng.
Nhưng đây vẫn chưa phải là khó khăn lớn nhất.
Đối với một tu tiên giả đơn lẻ, đây xác thực là nhiệm vụ bất khả thi, nhưng Thiên Âm cung là một thế lực khổng lồ, tu sĩ tính đến trăm vạn, cao thủ lại càng nhiều vô số kể, chỉ cần bỏ ra một ít thời gian công sức, một phần nguyên liệu Linh Đan như vậy vẫn có thể thu thập đủ.
Vậy mà bọn họ vẫn khó có được bảo vật như vậy.
Bởi vì, luyện đan quá khó!
Trong Tu Tiên giới, đan dược càng trân quý, độ khó luyện chế càng cao.
Giống như loại đan dược có thể trợ giúp tu sĩ Độ Kiếp kỳ đột phá bình cảnh, quả thực có thể gọi là tiên gia linh vật, cho dù là luyện đan đại sư nổi danh nhất Linh Giới cũng không dám chắc.
Nếu miễn cưỡng luyện chế, xác suất thành công thấp đến mức khó tin, nói là một phần vạn cũng không ngoa.
Cho nên Linh Đan khó có được, có thể so với Tiên Thiên chi vật.
Thế nhưng nan đề khiến vô số đại năng lực bất tòng tâm này, trong mắt Lâm Hiên lại chẳng có gì ghê gớm.
Bản lĩnh khác của hắn không nói tới, nhưng hắn sở hữu Lam Sắc Tinh Hải, cho dù luyện chế thất bại thành phế đan, cũng có thể tinh luyện lại.
Cho nên Lâm Hiên mới dám đưa ra kế sách giải quyết như vậy.
Nguyên liệu tuy khó tìm, nhưng đối với Thiên Âm cung mà nói cũng không phải là vấn đề gì, bản thân hắn chỉ cần có thể giúp bọn họ luyện chế ra đan dược, cũng không hề thua kém yêu cầu mà đối phương vừa mới đề ra.
"Cái gì, ngươi còn sở trường về thuật luyện đan?"
Thanh âm của Thiên Âm Tiên Tử lộ vẻ kinh ngạc.
Nàng đã từng chứng kiến thực lực của Lâm Hiên, vượt xa tu sĩ cùng giai rất nhiều, theo lý mà nói, cường giả như vậy hẳn phải là một khổ tu chi sĩ, làm sao còn có thời gian đi tu tập luyện đan chi thuật.
Ngoài nghi hoặc vẫn là nghi hoạt, thanh âm khẳng định của Lâm Hiên đã truyền vào tai: "Không sai!"
"Tiểu tử, ngươi thật sự có nắm chắc luyện chế ra loại đan dược cấp bậc này sao, không phải là muốn giở trò quỷ gì chứ, ta hỏi ngươi, nếu như thất bại thì phải làm sao?"
Thanh âm của hắc bào lão giả truyền vào tai, hắn vốn đã sớm ngứa mắt Lâm mỗ, trong giọng nói tràn đầy vẻ không tin.
"Mười phần nắm chắc thì không dám nói, bất quá nếu các ngươi cho ta mười phần nguyên liệu, ta chắc chắn có thể luyện chế thành công một lần, cứ như vậy, ân oán giữa ta và quý phái sẽ xóa bỏ, thế nào?" Lâm Hiên nhàn nhạt nói.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn