Phùng Thị Song Ma giận dữ tím mặt, nhưng đối diện với độn thuật thần diệu này, bọn họ cũng chỉ đành bó tay không biết làm sao.
Lập tức Thiên Diện Tán Nhân muốn mang theo bảo bối rời khỏi nơi này.
Nhưng mà đúng lúc này, biến cố ngoài dự đoán mọi người lại lần nữa xảy ra.
Đúng vậy, biến cố.
Phiên đấu giá lần này có thể nói là biến đổi bất ngờ.
Mỗi khi người ta cho rằng đại cục đã định, chắc chắn sẽ có biến cố ngoài dự đoán hiển hiện.
Đồng Lô hiện tại đã là vật trong tầm tay của Thiên Diện Tán Nhân, nhưng liệu hắn có thể cười đến cuối cùng hay không?
Rất nhiều người đã nghĩ như vậy.
Nhưng ngay lúc này, không gian chấn động đột khởi, âm thanh trầm đục truyền vào tai, chỉ thấy một đạo hắc tuyến tựa như độc xà, lóe lên tức thì chui vào vết nứt không gian kia rồi biến mất.
Ầm ầm...
Tiếng nổ vang vọng truyền vào tai, vết nứt không gian kia lại lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được hóa thành hư vô.
Biến mất không còn dấu vết!
Tu vi đã đạt đến Độ Kiếp kỳ, có thể xé rách không gian không phải là chuyện kỳ lạ quý hiếm.
Nhưng có thể chữa trị vết nứt vừa xé ra, chiến lực như vậy đã là cực kỳ lợi hại.
Chữa trị khó hơn phá hủy rất nhiều.
Điều này cần tầng thứ lĩnh ngộ pháp tắc càng cao hơn.
Chẳng lẽ kẻ xuất hiện tại đây, lại là một Tu Tiên giả Độ Kiếp hậu kỳ?
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu mọi người, tiếng kêu kinh hãi đã truyền vào tai.
Hơn mười trượng bên ngoài, không gian chấn động bạo phát, theo sát đó, Thiên Diện Tán Nhân lảo đảo hiện ra giữa hư không.
Trên mặt hắn tràn đầy vẻ kinh nộ, không thể tưởng tượng nổi kêu to lên: "Là ai, là ai có thể phá vỡ Hư Không Độn Thuật của ta?"
"Hư Không Độn Thuật? Đừng làm trò cười cho thiên hạ! Chỉ bằng ngươi, làm sao có thể lĩnh ngộ được pháp thuật cao thâm như vậy? Bí thuật vừa rồi, bất quá chỉ là trò hề lừa bịp mà thôi."
Tiếng cười lạnh truyền vào tai, sau đó một cái Hắc Ảnh cực lớn, hiển hiện ra trước người Thiên Diện Tán Nhân.
Diện mạo mơ hồ không thấy rõ, nhưng áp lực tỏa ra lại khiến người ta líu lưỡi, thật sự là Độ Kiếp hậu kỳ sao?
Các tu sĩ tại đây đều bị chấn trụ, ngay cả Phùng Thị Song Ma vô song cũng có chút ngưng trệ thân hình.
Mặc dù bọn họ tin tưởng tuyệt đối vào thực lực của mình, nhưng Độ Kiếp hậu kỳ không thể khinh thường, đối kháng với tồn tại cấp bậc đó không phải là lựa chọn của người thông minh.
Lâm Hiên là người duy nhất ngoại lệ, trên mặt hắn hiện lên một tia quỷ dị, phảng phất như đã phát hiện ra bí mật gì đó.
"Các hạ... Các hạ có ý đồ gì?"
Thiên Diện Tán Nhân nghiến răng nghiến lợi nói.
Nhưng lời còn chưa dứt, dị biến đã xảy ra.
Một đạo cái bóng mờ nhạt gần như không thấy, vô thanh vô tức hiển hiện ra sau lưng hắn.
Một bàn tay thò ra, trong lòng bàn tay nắm lấy một đạo lệ mang dài hơn thước, động tác nhanh chóng như thiểm điện, đâm thẳng vào sau lưng.
Huyết hoa bắn tung tóe!
Trên mặt Thiên Diện Tán Nhân đã tràn đầy vẻ khó tin, hắn há to miệng, nhưng lại không thể thốt ra một câu nào.
Kẻ tính toán người, người cũng tính toán lại hắn.
Đời này hắn đối địch, thích nhất dùng mưu kế, thượng binh phạt mưu. Nhưng lần này, hắn lại chết dưới cạm bẫy của đối phương.
Đấu trí không đấu lực!
Luận tâm kế, Điền Tiểu Kiếm cũng là kẻ tin tưởng tuyệt đối vào bản thân.
Giương đông kích tây!
Hắn dùng Pháp Tướng ở phía trước để hấp dẫn sự chú ý của đối phương.
Điền Tiểu Kiếm tuy chỉ là Độ Kiếp trung kỳ, nhưng hắn phô trương thanh thế, Pháp Tướng lại có thể tản mát ra áp lực đáng sợ chỉ Độ Kiếp hậu kỳ mới có.
Quả nhiên, điều này đã hấp dẫn toàn bộ ánh mắt của các Tu Tiên giả, bao gồm cả Thiên Diện Tán Nhân.
Vì vậy chân thân hắn thuận thế lặn xuống sau lưng đối phương đánh lén.
Quả nhiên, một kích phải trúng!
Lần đánh lén này, trực tiếp phá hủy trái tim của đối phương.
Là Tu Tiên giả cấp bậc Độ Kiếp, chịu thương tổn như vậy, thân thể cũng nhất định vẫn lạc.
Mà Điền Tiểu Kiếm là kẻ không bao giờ buông tha cơ hội, tuyệt đối không làm chuyện ngu xuẩn thả hổ về rừng.
"Ngươi có thể an tâm mà chết rồi!"
Chỉ thấy hai tay hắn nắm chặt, màu tím Ma Hỏa dâng lên từ lòng bàn tay.
"A!"
Tiếng kêu thảm thiết truyền vào tai, Thiên Diện Tán Nhân đã bị ngọn Liệt Diễm đáng sợ kia nuốt hết, ngay cả Nguyên Anh cũng không có cơ hội đào thoát, trong khoảnh khắc biến thành hư vô.
Ma Hỏa thật đáng sợ!
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau, Đồng Lô đã rơi vào tay Điền Tiểu Kiếm.
Nhưng mà đúng lúc này, tia máu lóe lên, đạo ánh đao màu đỏ như máu yêu dị kia lại lần nữa hiển hiện, đồng thời tiếng gầm thảm truyền vào tai, thay đổi bất ngờ, một cái Quỷ Trảo cực lớn đã chém về phía Điền Tiểu Kiếm.
Phùng Thị Song Ma!
Đôi huynh muội này là nhân vật ngay cả Vũ Lam Thương Minh cũng không dám coi thường, làm sao cam tâm làm kẻ dọn đường cho người khác?
Mặc dù bọn họ nhìn ra Điền Tiểu Kiếm không dễ chọc, bất quá thì tính sao?
Ngay cả tồn tại Độ Kiếp hậu kỳ cũng không thể khiến bọn họ lùi bước, vô luận như thế nào, cũng phải đoạt lấy Đồng Lô này.
"Đáng giận!"
Kết cục này, Điền Tiểu Kiếm ngược lại là đã nghĩ tới, trên mặt hắn không hề sợ hãi, nhưng sự buồn bực lại hiện rõ.
Tuy nhiên có thể đoán được kết cục này, nhưng muốn thoát khỏi lại thật không dễ dàng.
Thế công của Phùng Thị Song Ma vô cùng lăng lệ, sự phối hợp cũng ăn ý vô cùng.
Điền Tiểu Kiếm lấy một địch hai, tuy nhiên không rơi vào thế hạ phong, nhưng trong lúc cấp thiết muốn đánh bại hai người, cũng là điều không thể.
Nếu trận chiến đấu này cứ tiếp tục kéo dài, hắn có nắm chắc trở thành người thắng sau cùng.
Nhưng mà giờ này khắc này, làm gì còn thời gian để kéo dài?
Một khi thời gian càng kéo dài, trời mới biết sẽ xuất hiện biến cố gì, thực lực của Vũ Lam Thương Minh không dễ khinh thường.
Vì Minh Hà Thần Quả, Đồng Lô này Điền Tiểu Kiếm nhất định phải có được, nhưng hắn lại không muốn trêu chọc Vũ Lam Thương Minh, một quái vật khổng lồ như vậy.
Là Ma giới chi chủ, trong lời nói đối với thế lực siêu việt các giới này, cũng có chút cố kỵ, hắn tự nhiên không muốn cùng Vũ Lam Thương Minh đi đến kết cục không đội trời chung.
Để tránh kết quả này, chính mình nhất định phải mau rời khỏi nơi đây.
Nhưng mà nói thì dễ dàng, thật muốn làm, lại là ngàn khó muôn vàn khó khăn.
Trên mặt Điền Tiểu Kiếm hiện lên một tia tàn khốc, xem ra phải dùng chiêu kia rồi.
Giải quyết dứt khoát, trọng thương Song Ma, chính mình phải trọng thương Song Ma, mới có khả năng mở ra đường thoát.
Chỉ thấy hai tay hắn vung vẩy, nhìn như muốn tế ra bảo vật gì, nhưng mà đúng lúc này, một màn ngoài dự đoán mọi người đã xảy ra.
Ầm ầm!
Tiếng bạo liệt truyền vào tai, đại địa run rẩy, đá vụn nhao nhao rơi xuống.
Nguyên khí trong thiên địa càng trở nên hỗn loạn vô cùng.
Và đúng lúc này, đại địa dưới chân bọn họ, đột nhiên sụp đổ xuống.
Một cỗ yêu khí kinh người hiển hiện mà lên.
"Đây là..."
Lâm Hiên vốn vì sự xuất hiện của Điền Tiểu Kiếm mà cảm thấy kinh ngạc, lập tức quay đầu lại.
Cỗ yêu khí này hắn quá đỗi quen thuộc, căn bản không phải Yêu tộc bình thường có thể sở hữu.
Đúng vậy, Hỗn Độn Yêu Khí!
Trong truyền thuyết, chỉ Chân Linh mới có thể sở hữu.
Cũng có một số Yêu tộc Độ Kiếp hậu kỳ, cũng có khả năng thi triển vật này.
Mà Hỗn Độn Yêu Khí vốn có của Chân Linh, lại có sự khác biệt so với cường giả Yêu tộc.
Tu sĩ bình thường có lẽ không cách nào phân biệt rõ ràng, nhưng Lâm Hiên lại có thể nhận ra.
Chân Linh, Lâm Hiên đã từng giao thủ.
Thậm chí còn diệt sát qua.
Mà Hỗn Độn Yêu Khí trước mắt, mạnh hơn Kim Nguyệt Chân Thiềm rất nhiều, tuy nhiên không đạt đến trình độ Phượng Hoàng, nhưng cũng vượt xa Chân Linh bình thường có thể so sánh.
Đồng Lô này rốt cuộc là bảo vật gì, vốn đã có cường giả cấp bậc Độ Kiếp tranh đoạt, hôm nay ngay cả Chân Linh cũng tới tham gia náo nhiệt rồi sao?
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn