*Uỳnh!*
Một tiếng vang động trời nổ ra. Hai đạo thần quang đỏ xanh giáng thẳng xuống trận nhãn. Chỉ thấy Lâm Hiên hai tay bấm niệm pháp quyết, xung quanh thân thể hiện lên ba tầng bảo hộ, điên cuồng ngăn cản năng lượng cấm chế đang phóng thích.
*Roét!*
Một âm thanh chói tai vang lên, phù văn cổ thuẫn bị đẩy lùi ra ngoài. Lâm Hiên nhân cơ hội điểm nhẹ chân, thân hình tựa quỷ mị, cấp tốc lui về phía sau.
Lúc này hắn cảm thấy toàn thân run rẩy. May mắn thay, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn đã phóng ra hai vòng bảo hộ xanh đỏ đan xen, cản được phân nửa lực công kích.
Lâm Hiên hơi lảo đảo, hít sâu một hơi. Pháp lực cuồn cuộn tuôn trào, đồng thời ổn định cước bộ.
"Thiếu gia không sao chứ?" Nguyệt Nhi vội đưa tay ra đỡ, nhưng thân hình Lâm Hiên lại xuyên qua nàng. Trong mắt thiếu nữ thoáng hiện một tia ảm đạm, bởi trước khi ngưng kết Nguyên Anh, nàng vốn không có thân thể thực chất.
"Ta không sao."
Lâm Hiên khẽ mỉm cười nhìn về phía trước. Chỉ thấy không khí lăn tăn gợn sóng, cảnh vật trước mắt phát sinh biến hóa lớn, tòa tiểu sơn đã biến mất. Thay vào đó, một quảng trường rộng lớn hiện ra.
"Vừa rồi là Huyễn thuật sao?" Trên mặt Nguyệt Nhi đầy vẻ hoảng hốt.
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ ngưng trọng.
Quảng trường này được kiến tạo bằng vô số bạch ngọc, diện tích cực kỳ rộng lớn, phóng tầm mắt cũng không thấy điểm cuối. Trên quảng trường, mây trắng dày đặc ngăn trở tầm nhìn.
Bốn phía quảng trường còn có vài tòa quỳnh lâu điện ngọc. Xa hơn nữa là những chiếc lư hương cực lớn, hai tai ba chân, cao tới bảy tám trượng, trông vô cùng hùng vĩ. Loại vật này không có gì lạ, không ít môn phái tu tiên đều dùng để tế thiên.
Ở giữa lại có một con sông nhỏ rộng mấy trượng, chia quảng trường thành hai phần Nam Bắc.
Trên sông nhỏ có mấy cây cầu bắc qua, tạo hình tao nhã, tinh xảo đến cực điểm.
Cảnh tượng mỹ lệ tựa tiên cảnh nhân gian, nhưng sắc mặt Lâm Hiên lại vô cùng khó coi.
Khắp nơi trên quảng trường rải rác hài cốt, trên vòm cầu và bên cạnh lư hương có không ít dấu vết bị Linh khí pháp bảo đánh phá.
"Thiếu gia, chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Nguyệt Nhi mở to đôi mắt đẹp, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi, không thể tưởng tượng được nơi nhân gian tiên cảnh này lại từng là một chiến trường máu tanh khủng khiếp.
"Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai đây?"
Lâm Hiên thở dài, phóng ra thần thức. Sơ lược phán đoán, hài cốt nơi đây có đến mấy trăm bộ, nằm xen kẽ lẫn nhau. Từ tư thế bọn họ ngã xuống, có thể đoán ra trường đấu pháp này kịch liệt vô cùng.
"Chẳng lẽ là ngoại địch xâm lấn?"
"Ừm, rất có khả năng." Lâm Hiên gật đầu. Hài cốt song phương hỗn tạp cùng một chỗ, y phục đã phong hóa thành tro bụi từ lâu, nhưng có thể thấy một bên chủ động công kích, một bên chủ động phòng thủ. Về điểm này không khó suy đoán.
Có lẽ trận pháp hộ sơn vừa rồi cũng là bị những người này phá hủy.
"Nhưng Ngọc Huyền Tông không phải là môn phái ẩn thế sao? Tại sao ngoại nhân lại công kích đến đây?" Nguyệt Nhi đan tay, có vẻ khó hiểu.
"Điều này có gì kỳ quái? Bất cứ sự việc gì cũng không có tuyệt đối. Ví dụ, họ cần một chút tài liệu không thể tự cung tự cấp, cho nên phải ra ngoài trao đổi cùng ngoại giới. Người trong giang hồ thân bất do kỷ, cho dù ngươi muốn tránh xa thị phi, cũng không có nghĩa là thị phi sẽ không tìm đến ngươi."
"Thiếu gia nói có lý."
Lâm Hiên nói xong, liền quay đầu nhìn xung quanh. Điều hắn lo lắng thứ nhất là làm thế nào để thoát ra ngoài. Thứ hai là nơi đây có lưu lại bảo vật hay không. Dẫu sao thực lực của Ngọc Huyền Tông không thể xem thường, cho dù từng trải qua hạo kiếp biến cố gì, vẫn có khả năng lưu lại những bảo vật có giá trị.
Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn tìm tòi khắp quảng trường. Ngoài những hài cốt đã mục nát, còn có không ít Pháp bảo bùa chú rải rác.
Đương nhiên, chúng đã tổn hại không nhỏ. Về linh tính, Pháp bảo sẽ không vì năm tháng mà biến mất, nhưng Linh Khí thì đã biến thành những khối sắt thường.
Trừ một số cực phẩm Linh Khí, đại đa số đã bị thời gian bào mòn, uy lực giảm xuống. Nghe nói thần binh lợi khí của thế tục võ lâm cũng rơi vào trường hợp tương tự.
Hài cốt trên quảng trường tuy nhiều, nhưng với nhãn lực của Lâm Hiên, hắn nhận ra không có tu sĩ Ngưng Đan kỳ cao cấp nào.
Dĩ nhiên, đây mới chỉ là khu vực bên ngoài Ngọc Huyền Tông, thủ vệ nơi này tự nhiên sẽ không có pháp lực quá cao thâm. Dù vậy, rải rác đây đó vẫn có hơn mười kiện cực phẩm Linh Khí, có thể thấy được sự bất phàm của môn phái này.
Trong mắt Lâm Hiên lóe lên vẻ kỳ lạ, hắn từ bên hông lấy xuống một chiếc túi trữ vật, tay phải khẽ đưa lên không trung.
"Thiếu gia, đây là..."
Nguyệt Nhi ngẩn ra ngạc nhiên, nhưng Lâm Hiên không trả lời, tay trái lật chuyển, một đạo pháp quyết bắn ra từ đầu ngón tay.
Túi trữ vật hấp thu pháp quyết, lập tức tỏa ra quầng hào quang, bay vòng trên quảng trường, hút tất cả những Linh Khí còn sót lại vào bên trong. Những bảo vật này ngoài việc dùng để nghiên cứu, còn có thể đem đến phường thị đổi lấy không ít tinh thạch.
Sau đó, Lâm Hiên thở dài, phất tay áo. Trên quảng trường tức thì nổi lên cuồng phong, cuốn hài cốt rải rác gom vào một chỗ.
Hắn bấm tay búng ra một viên hỏa cầu cỡ nắm tay, *ầm* một tiếng hạ xuống. Đống hài cốt chất cao như núi bị thiêu đốt, trong khoảnh khắc đã hóa thành tro bụi, theo gió phiêu tán.
"Thiếu gia..." Nguyệt Nhi lấy tay bịt miệng, lộ vẻ giật mình.
"Không có gì. Ta đã thu lấy Linh Khí của họ, thì cũng nên giúp những cổ tu sĩ này an táng hài cốt, coi như làm chút việc thiện." Lâm Hiên thở dài, vẻ mặt có chút đau buồn. Tiên đạo gian nan, không biết một ngày nào đó, hắn có ngã xuống như thế này không.
Nhưng Lâm Hiên rất nhanh liền quẳng ý nghĩ yếu đuối trong đầu ra ngoài. Hắn đeo túi trữ vật vào bên hông rồi đi thẳng về phía trước.
"Ồ, hoa viên thật đẹp."
Xuyên qua quảng trường, Lâm Hiên đi tới một khe núi rộng hơn trăm trượng. Bên trong rải rác kỳ hoa dị thảo, tựa như một hoa viên.
Lâm Hiên hít sâu một hơi, mùi thơm thấm vào ruột gan. Trong lòng hắn thầm hưng phấn, không biết nơi này có linh thảo tiên dược hay không.
Vội vàng phóng ra thần thức tìm tòi, nhưng rất nhanh hắn trở nên thất vọng. Bên trong có một số dị thảo, nhưng không thích hợp dùng để luyện chế linh dược. Chắc chắn đây không phải dược viên của Ngọc Huyền Tông, mà chỉ là một hoa viên bình thường mà thôi.
Lâm Hiên lắc đầu, chuẩn bị đi về phía trước. Có điều, ánh mắt hắn lại chạm tới một gốc thực vật có chút quen thuộc.
"Ồ, đây là cây gì?"
Lâm Hiên dừng bước. Nguyệt Nhi cũng tò mò bay tới. Đó là một gốc thực vật không mấy đặc sắc, chỉ là nụ hoa cỡ nắm tay đã nở rộ, rất giống Tuyết Liên nhưng màu của nhụy hoa lại có chút khác lạ.
"Thật đẹp!" Nguyệt Nhi hoan hô một tiếng, chân mày giãn ra đầy vẻ vui mừng, thiếu nữ đắc ý định hái xuống.
"Đừng hái!" Tiếng Lâm Hiên truyền đến tai, thanh âm lộ vẻ ngưng trọng. Nguyệt Nhi dù khó hiểu nhưng cũng dừng tay.
"Tại sao vậy?"
"Cây này không thể chạm vào."
"Không được chạm vào sao?"
"Đúng vậy, đây không phải thực vật bình thường, mà là Thất Tâm Tuyết Liên Hoa." Giọng Lâm Hiên khá ngưng trọng, nhưng Nguyệt Nhi nhận ra vẻ vui mừng từ sâu trong đáy mắt hắn.
Thất Tâm Tuyết Liên! Có lẽ những tu sĩ khác gặp phải sẽ không nhận ra, nhưng rơi vào mắt người trong nghề như Lâm Hiên, đây lại là bảo vật vô giá!
Đây là một trong những độc thảo nổi danh, tuy không thể liệt vào mười loại đứng đầu, nhưng cũng là vật hiếm có.
Đừng tưởng chỉ có linh thảo mới có giá trị, một số độc vật hiếm cũng không kém cạnh chúng bao nhiêu. Thất Tâm Tuyết Liên này chính là một trong số đó.
Lâm Hiên sở dĩ nhận ra là nhờ kinh nghiệm ở dãy Khuê Âm Sơn. Những năm này vì luyện hóa ma hỏa, những độc thảo thu được đã dùng gần hết. Nhìn thấy Thất Tâm Tuyết Liên, tự nhiên hắn sẽ không bỏ qua.
"Nguyệt Nhi, đóa hoa này không thể động vào. Mặc dù muội không có thân thể, nhưng nếu dính phải độc tính cũng phiền toái vô cùng."
Lâm Hiên vừa nói vừa bước lên quan sát độc thảo. Đã trăm vạn năm trôi qua, Thất Tâm Tuyết Liên tự nhiên đã sớm trưởng thành, lúc này màu sắc đã trắng tinh.
Theo Lâm Hiên biết, lúc hoa này vừa nở ra có màu đen như mực. Theo thời gian trôi qua, độc tính càng thành thục thì ngược lại nó càng trắng ra. Hơn nữa, hình dáng có chín phần tương tự Thiên Sơn Tuyết Liên, nghe nói độc tính có thể công phá và giết chết tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Vẻ mặt Lâm Hiên ngưng trọng, suy nghĩ một chút, từ trong lồng ngực lấy ra một chiếc hộp gỗ dài chừng hơn một thước, tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt.
*
Khi Lâm Hiên chuẩn bị hái thảo dược, ba người Kiếm U Cung rốt cục đã phá xong cấm chế. Bọn họ không có Phá Cấm Châu như Lâm Hiên, nhưng Khổ đại sư cũng là lão quái Nguyên Anh kỳ, thêm hai vị Ngưng Đan trung kỳ phụ trợ, cuối cùng đã cậy mạnh phá tan bức tường pha lê sau khi mất một ít thời gian.
Kế tiếp, vì Lâm Hiên đi không kịp xóa văn tự cổ trên cửa đá, bọn họ đã dễ dàng mở được cửa động phủ. Sau đó, vẫn là vạn đạo vòng sáng bao quanh bọn họ. Dù là Khổ đại sư, lão quái Nguyên Anh kỳ, cũng không tránh khỏi việc bị cưỡng chế truyền tống đi.
Nhưng không như Lâm Hiên, sau khi tỉnh lại, bọn họ lại bị truyền tống đến bên cạnh một hồ nhỏ đen nhánh. Điều càng thêm quỷ dị chính là vách đá bao quanh, lối ra duy nhất lại bị chắn bởi những cây thiết trụ dựng thẳng to cỡ cánh tay.
"Đây là nơi nào?" Tu sĩ họ Cảnh quay đầu quan sát, trên mặt đầy vẻ kinh hãi.
"Giống như thủy lao." Sắc mặt Hồng y nữ tử cũng không tốt.
"Hừ hừ, thủy lao. Loại địa phương rác rưởi này mà nghĩ vây khốn lão phu sao?" Khổ đại sư cười nhạt, tay trái giơ lên, đã bắn ra một đạo lệ quang *ầm ầm* đánh vào trụ sắt. Dù không dùng toàn lực, nhưng một kích của tu sĩ Nguyên Anh kỳ há lại có uy lực tầm thường?
Không ngờ, thiết trụ nhìn như gỉ sét loang lổ, vậy mà lại có mấy tầng cấm chế lợi hại bao phủ, dễ dàng phản xạ đạo lệ quang kia trở lại.
Sắc mặt Khổ đại sư khẽ biến, bả vai hơi động, quỷ khí trắng xám biến hóa thành một con cự mãng dữ tợn vô cùng, nhào về phía thiết trụ cắn xé.
Đảo mắt, thời gian một tuần trà trôi qua, trụ sắt kia vẫn không hề lay động chút nào. Lúc này, không chỉ hai tên tiểu bối Ngưng Đan kỳ lộ vẻ sầu thảm, mà trong lòng Khổ đại sư cũng bắt đầu có chút muộn phiền.
Cấm chế gì mà lợi hại đến thế? Lẽ nào một đời tung hoành, cuối cùng lại bị vây chết nơi đây?
"Trưởng lão đừng vội, chúng ta từ từ thương lượng xem làm thế nào để bài trừ đạo cấm chế này." Tu sĩ họ Cảnh cố gắng gượng cười, nói.
"Đúng vậy Khổ đại sư, dù sao cũng sẽ có biện pháp thôi." Hồng y nữ tử cũng ở một bên phụ họa. Bọn họ không chút thiện cảm với lão quái vật này, nhưng giờ đây lại cùng trên một chiếc thuyền. Thủy lao này thật quỷ dị, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng khó phá hủy, hai người bọn họ càng không có hy vọng phá cấm mà ra.
Sắc mặt Khổ đại sư khó coi vô cùng, không thèm để ý lời hai người. Lão quát khẽ một tiếng, lại đem Oan Hồn Nhân Cốt Bổng tế lên. Quỷ ảnh vồ chộp liên tục đánh vào cấm chế.
"Hừ, chỉ bằng ngươi, một tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà cũng muốn thoát ra khỏi tiên lao này, đúng là si tâm vọng tưởng!"
Đúng lúc này, một âm thanh trầm thấp vang lên, mang theo ý chế giễu.
"Cuồng đồ phương nào, dám giỡn mặt lão phu?" Khuôn mặt Khổ đại sư hầm hầm, nhưng tim đập liên hồi như trống. Không gian này chỉ rộng hơn trăm trượng, lão đã dùng thần thức quét qua, nhưng rõ ràng không phát hiện khí tức sinh linh nào.
"Hừ, không cần uổng phí tâm cơ. Với tu vị của ngươi, làm sao nhìn ra huyễn thuật của lão phu?" Vẫn là âm thanh thong thả ung dung vừa rồi.
Nghe đối phương khiêu khích, Khổ đại sư xoay động con mắt cá chết, thu liễm vẻ mặt giận dữ.
"Đạo hữu cần gì cố làm ra vẻ huyền bí? Ngươi cũng bị vây ở chỗ này. Nếu có biện pháp ra ngoài, sao còn ở lại? Không bằng hiện thân, rồi chúng ta cùng nhau hiệp lực."
Âm thanh kia đột nhiên ngừng lại, trầm mặc một chút. Khổ đại sư lại không vội, lén thả ra toàn bộ thần thức quan sát.
Chỉ thấy hồ nhỏ vốn yên ổn đột nhiên gợn sóng dập dờn, rồi không gió mà trào dâng sóng lớn cao mấy trượng. Tiếp theo, ở trung tâm hồ nước xuất hiện một vòng xoáy to lớn, từ bên trong tỏa ra Yêu khí kinh người.
"Cái gì vậy!" Hồng y nữ tử che miệng, kinh sợ.
"Huyền Quy? Không... không thể nào! Sao lại to lớn như vậy mà còn có uy áp?" Vẻ mặt nam tử họ Cảnh đầy vẻ không thể tin.
Chỉ thấy trên vòng xoáy, một con thạch quy lớn mấy trượng đứng nhìn quanh, kiêu ngạo không ai bì nổi. Mà từ yêu khí trên thân, rõ ràng nó đã đạt đến Hóa Hình trung kỳ.
Lúc này, dù là Khổ đại sư cũng trở nên rúng động. Mặc dù lão đã đoán được quái vật trong thủy lao này không tầm thường, nhưng không ngờ tu vị của nó còn hơn hẳn lão một bậc. Nhất là Huyền Quy... điều này quá không hợp lý!
Chúng nhân đều biết, yêu thú hấp thu tinh hoa thiên địa có thể tu luyện tiến giai. Giống như tu sĩ có linh căn tư chất khác nhau, yêu thú do khác nhau về huyết mạch chủng tộc, thì tốc độ tu luyện thăng cấp cũng khác nhau một trời một vực.
Lấy Khổng Tước tiên tử mà nói, thân là hậu duệ thần điểu viễn cổ, từ khi sinh ra tu luyện đến Hóa Hình kỳ chỉ mất mấy trăm năm mà thôi. Rất nhiều yêu tộc do hạn chế huyết mạch, cuối cùng cả đời cũng không thể tiến giai Tứ cấp.
Mà Huyền Quy lại không phải là hậu duệ thần thú nào, huyết mạch thấp đến đáng thương, tương tự như tu sĩ không có linh căn.
Bất luận Khổ đại sư hay là hai tên tu sĩ Ngưng Đan kỳ, đều được tính là người kiến thức rộng rãi, nhưng Huyền Quy cấp Hai cũng chưa từng nghe thấy, càng không nói đến Hóa Hình kỳ thái quá như vậy!
Trên mặt ba người tràn đầy vẻ kinh hãi, một lần nữa phóng ra thần thức đánh giá quái vật trước mắt. Đúng là Hóa Hình trung kỳ không sai.
"Không cần nhìn nữa, bản lão tổ xác thực là yêu tộc Tứ cấp." Huyền Quy kia ngẩng đầu lên, âm thanh trầm thấp nặng nề.
Tiếp theo, linh quang chợt lóe, thân thể nó bắt đầu phát sinh dị biến, rồi từ từ thu nhỏ lại. Mai rùa cũng rút vào trong thân thể. Ngay khi linh quang biến mất, một đại hán dung mạo xấu xí nhưng cực kỳ khỏe mạnh xuất hiện trước mắt ba người.
"Bản thể đạo hữu thật sự là Huyền Quy?" Tận mắt chứng kiến, nhưng Khổ đại sư vẫn còn chưa tin.
"Hừ, còn giả được sao."
"Thật đúng là việc lạ hiếm có. Xem ra đạo hữu không phải thiên phú dị bẩm, thì nhất định có tiên duyên gì khác." Đối mặt một yêu tộc Hóa Hình trung kỳ, dù là Khổ đại sư cũng không dám có chút ngang ngược kiêu ngạo. Hai tên tu sĩ Ngưng Đan kỳ càng vội vã hành lễ cung kính.
"Đạo hữu không cần dò xét lão phu. Nói thật cho ngươi biết, ta cũng không có cơ duyên đặc biệt nào, chẳng qua sống lâu hơn so với những đồng đạo khác mà thôi." Quy yêu nhếch miệng cười, nhưng nụ cười lại có vẻ quái dị.
Trong yêu tộc, Huyền Quy tư chất thấp kém, nhưng cũng có một ưu điểm: thọ mệnh cực kỳ lâu dài.
Thọ nguyên của yêu tộc khác với nhân tộc, không phải tăng trưởng thêm theo tu vị, mà là căn cứ vào chủng tộc khi sinh ra đã cố định. Thông thường, yêu thú có thể sống từ mấy trăm năm đến mấy vạn năm! Mà Huyền Quy này có thể dễ dàng sống đến trăm vạn năm trở lên.
Dĩ nhiên, đây là điều kiện lý tưởng. Thử nghĩ, chỉ là yêu tộc cấp Một, lại thuộc loài tư chất thấp kém. Ở Tu Tiên Giới, nơi cá lớn nuốt cá bé, chúng là tầng chót của chuỗi thức ăn. Có thể sống hơn mấy trăm năm đã là phải đốt cao hương tạ ơn trời đất, chứ sao còn có cơ hội thăng cấp?
Song, Huyền Quy này lại ở trong không gian phong bế này, hoàn toàn ngăn cách với ngoại giới bởi thủy lao. An nhàn không có thiên địch, nó có thể chuyên tâm tu luyện. Tư chất dù kém cỏi, nhưng thời gian có thể bù lại. Trăm vạn năm trôi qua, cuối cùng nó đã tu thành kỳ tích chưa từng có ở Tu Tiên Giới: Huyền Quy Hóa Hình kỳ!
Sau khi tu vị đại thành, quái vật này tự nhiên không cam tâm ở trong thủy lao nhỏ bé. Nó muốn ra ngoài xông xáo, nhưng thủy lao này xác thực là nơi Ngọc Huyền Tông giam giữ trọng phạm, đã từng có tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ bị giam cầm ở đây. Huyền Quy này dù đạo pháp không thấp, nhưng không có biện pháp thoát vây.
Thật may mắn làm sao, ba tên gia hỏa Kiếm U Cung lại bị truyền tống đến trong này. Tu sĩ cùng yêu tộc vốn không hòa thuận, nhưng trong tình cảnh này, hợp tác là hy vọng duy nhất.
"À, té ra là như thế. Lão phu còn muốn thỉnh giáo, nơi này rốt cục là ở đâu?" Khổ đại sư ôm quyền, vẻ mặt hòa nhã thăm dò.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn