Ngọc thủ của Hồng Lăng liên tục khua động. Thứ Linh Hoàn này năm xưa ngay cả Chưởng môn sư bá cũng khen không dứt miệng. Giờ phút này, uy năng của Phù Bảo đã dần suy yếu, đối phương muốn thoát thân, e rằng chỉ là giấc mộng hão huyền.
"Ngươi không thoát được đâu." Hồng Lăng vuốt lại vài sợi tóc mai, dung nhan kiều mị nhưng sát khí tỏa ra lại khiến người ta kinh hãi tột độ.
Lâm Hiên thầm nhíu mày, mặc dù nữ tử này cực kỳ khó đối phó, nhưng hắn vẫn còn một thủ đoạn cuối cùng chưa dùng tới.
Lâm Hiên lật tay trái, tế ra một thanh tiên kiếm. Thân kiếm phát ra linh quang lấp lánh, nhưng cũng có không ít vết rạn nhỏ.
Lâm Hiên khẽ thở dài, ánh mắt lộ vẻ thương tiếc. Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm này đã đồng hành cùng hắn một thời gian dài, nhưng rất nhanh, vẻ mặt hắn trở nên kiên quyết.
Hắn lại tế ra một tấm Lục Phù, phun một ngụm máu huyết lên trên. Lục Phù hấp thu máu huyết, biến thành màu đỏ như máu, lập tức bốc cháy, hóa thành Huyết Sương Vụ bao bọc lấy tiên kiếm.
Tiên kiếm vốn mang thuộc tính băng lam, giờ lại mơ hồ lộ ra hồng quang chói mắt, tỏa ra lệ khí cuồn cuộn, tựa như đã bị ma hóa.
Đây là một thần thông trong Huyền Ma Chân Kinh, tương tự như việc tu sĩ dùng bí thuật kích phát tiềm năng bản thân. Đương nhiên, sau khi thi triển, bảo vật nhất định sẽ bị tổn thương cực lớn, thậm chí trở thành phế vật.
Cổ Bảo này vô cùng trân quý, nhưng trong tình thế cấp bách này, Lâm Hiên không còn lựa chọn nào khác.
"Biến!"
Lâm Hiên điểm một ngón tay vào Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm. Ánh mắt Hồng Lăng Tiên Tử nhìn sang, tràn đầy kinh ngạc. Tiểu tử này vừa rồi còn thi triển Chính Đạo công pháp, sao trong nháy mắt lại có thể khu sử Đại Thần Thông Ma Đạo?
Mặc dù trong lòng nghi hoặc, nhưng động tác của ả vẫn không ngừng nghỉ, tiếp tục truyền Pháp Lực vào Thứ Linh Hoàn. Tình thế ngày càng trở nên bất lợi đối với Lâm Hiên.
Nơi Truyền Tống Trận kia đã sắp bị kích phát đến cực hạn, vẻ mặt Nguyệt Nhi đầy sốt ruột.
Theo Thần Niệm của Lâm Hiên, Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm rung lên dữ dội, tỏa ra hồng quang chói mắt. Rồi đột nhiên, một âm thanh như tiếng rồng ngâm truyền ra, tiên kiếm hóa thành một con Huyết Giao khổng lồ to cỡ mấy trượng, bề ngoài đỏ như máu, gào thét nhằm thẳng phía đối phương.
Thấy vậy, trên mặt Hồng Lăng đầy vẻ ngưng trọng, trong miệng thốt ra các âm tiết cổ xưa. Ngọc thủ phất một cái, từ trong Ngọc Hoàn phát ra hồng quang càng thêm lóa mắt, hóa thành một quả cầu ánh sáng cực lớn, đường kính hơn trượng, tựa như sao băng bắn tới Huyết Giao.
Trong giây lát, áp lực bên phía Phù Bảo đại giảm. Trong lòng Lâm Hiên mừng rỡ, toàn thân nổi lên Thanh Quang, cấp tốc lui về hướng Truyền Tống Trận.
Đôi mi thanh tú của Hồng Lăng nhíu chặt. Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn đối phương đào thoát? Trên trán ả hiện lên một tầng lệ khí, vẻ mặt dứt khoát, dường như muốn sử dụng một Đại Thần Thông nào đó. Nhưng Lâm Hiên đã nhanh hơn, dùng Thần Niệm thao túng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm.
"Bạo!"
Hắn quát khẽ một tiếng, Linh Diễm trong Huyết Giao đại tăng, rồi bạo liệt nổ tung, giống như muôn mảnh pháo hoa bắn ra tứ phía, đẹp đẽ vô cùng nhưng ẩn chứa sát cơ. Toàn bộ không gian chấn động mạnh mẽ. Sắc mặt Hồng Lăng cuồng biến, vội vàng dùng Ngọc Hoàn tụ thành các Quang Thuẫn hộ thân, ngăn cản đòn tự bạo của Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm.
"Thiếu gia!"
Trong lòng Nguyệt Nhi mừng rỡ, nàng kết Pháp Quyết, cuối cùng một tầng ánh sáng màu vàng bao bọc lấy chủ tớ hai người.
Nhìn qua tình cảnh phía trước, trong mắt Lâm Hiên lóe lên một tia sáng sắc bén, hắn nhẹ nhàng vẫy tay một cái, Thiên Nguyên Kiếm đã bay về lòng bàn tay, rồi hóa thành Phù Bảo.
Ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy đôi mắt mỹ lệ của Hồng Lăng như muốn phun ra lửa. Là một Cổ Tu Nguyên Anh trung kỳ từng tung hoành thiên hạ trong thời kỳ Hồng Hoang, có khi nào ả lại nếm mùi đau khổ trong tay một tu sĩ Ngưng Đan Kỳ nho nhỏ như thế này? Nhưng giờ phút này, muốn ngăn cản đã không kịp nữa rồi.
Rất nhanh, tiếng "vù vù" lắng xuống, chủ tớ Lâm Hiên đã biến mất không thấy tung tích.
Một chớp mắt sau, Hồng Lăng đã hóa giải tất cả công kích, mau chóng bay đến Truyền Tống Trận, đánh ra một đạo Pháp Quyết. Trận pháp này lần nữa bị kích hoạt, ánh sáng lập lòe một lát, rồi trở nên ảm đạm vô cùng.
Sắc mặt Hồng Lăng bỗng chốc trở nên xanh xám. Đối phương đã phá hủy đầu kia của Truyền Tống Trận!
Lòng mang đầy oán hận, nhất thời vị tiên tử mỹ miều này sững sờ tại chỗ.
Không biết qua bao lâu, ả mới chậm rãi ngẩng đầu. Khuôn mặt tuyệt đẹp không hề lộ ra vẻ phẫn nộ, chỉ có ánh mắt đầy hàn khí khiến người ta phải kinh hãi không thôi.
"Hừ, lần này coi như ngươi vận khí may mắn. Dám đoạt bảo vật của Ngọc Huyền Tông ta, Bổn Tiên Tử sẽ cho ngươi hiểu thế nào là cầu sống không được, cầu chết không xong!"
Nói xong lời này, thân thể mỹ miều của ả trở nên mơ hồ, dần dần tan biến vào hư không.
*
Nhất thời, trong động phủ trở nên yên tĩnh. Nhưng không lâu sau, lại xuất hiện hai vị Nguyên Anh Kỳ lão quái.
Một lão giả mặt mũi nhăn nheo xấu xí, một lão khác thì yêu khí ngút trời. Vẻ mặt hai người đều hết sức khó coi, chính là Khổ Đại Sư và Quy Yêu.
Trong mật đạo Tàng Bảo Các có thiết lập trọng Cấm Chế. Hai lão quái vật đi ra từ bên trong cũng đã chịu không ít đau khổ.
Tuy nhiên, hai lão quái vật đã thi triển một Thần Thông kỳ bí nào đó, sau một khoảng thời gian đã tìm đến được nơi này.
Khổ Đại Sư vội vàng bay tới Truyền Tống Trận, sau một lúc kiểm tra, phát hiện trận pháp này đã bị phá hủy hoàn toàn.
Sắc mặt hai lão quái lúc trắng lúc đỏ, cực kỳ giận dữ, thề rằng suốt đời phải tận lực tìm bằng được tên tiểu tử ngoan độc kia.
*
Lại nói Lâm Hiên, sau khi phá hủy một đầu Truyền Tống Trận, hắn không dám dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, nhanh chóng hóa thành Độn Quang bay về động phủ của mình.
Không gian của Ngọc Huyền Tông chắc chắn còn có đường ra khác. Lúc này đã đắc tội với vài lão quái vật, Lâm Hiên nào dám tiếp tục định cư trên đảo này.
Địa điểm truyền tống ra cách động phủ không xa, rất nhanh hắn đã trở về Thủy Hồ bên cạnh tiểu sơn.
Nhưng sau khi hắn bay tới gần, những tiếng "đì đùng ầm ầm" vang vọng bên tai. Phương xa, trong không trung, đủ các màu Linh Quang không ngừng hiện lên.
Vẻ mặt Lâm Hiên trở nên âm trầm, Độn Quang chậm lại. Hắn phát ra Thần Thức quan sát một chút, rất nhanh vẻ mặt đã buông lỏng.
Chỉ thấy trước động phủ có mấy chục Tu Tiên Giả, trang phục giống nhau, xem ra là cùng một thế lực. Tuy nhiên, tu vị của bọn họ chỉ là Trúc Cơ Kỳ, kẻ cầm đầu cũng chỉ là một tu sĩ cảnh giới Giả Đan mà thôi.
Những người này đang huy động Linh Khí, không ngừng cuồng oanh Cấm Chế trước động phủ Lâm Hiên. Lúc này, màn sáng màu vàng dưới sự công kích không ngừng lấp lánh, đã sắp sửa tan biến.
Chân mày Lâm Hiên cau lại, trên mặt hiện ra một tầng sát khí. Khi ở Ngọc Huyền Tông, hắn luôn bị mấy lão quái vật truy đuổi đến mức chạy như chuột, sớm đã kìm nén một bụng tức giận.
Không ngờ vừa mới trở về, lại thấy những tu sĩ cấp thấp này cũng dám ức hiếp động phủ của hắn, khiến hắn càng thêm tức giận. Nếu việc này mà còn nhịn nổi, thì sau này tất cả việc khác đành phải nhịn sao? Lẽ nào hổ không phát uy thì sẽ bị coi là mèo bệnh?
Những người này hiển nhiên là đệ tử Kiếm U Cung, bởi vì tu vị quá thấp nên được hồng y nữ tử kia phân phó ở lại tìm tòi chung quanh đảo.
Động phủ Lâm Hiên vốn bố trí vô cùng bí mật, còn có Huyễn Thuật che đậy, nhưng xảo hợp thế nào, trong số những tu sĩ này có một gã sở trường về Kỳ Trận, lại bị hắn nhìn ra.
Có điều, phía trước động phủ lại có một Cấm Chế. Đám tu sĩ phải hao hết sức chín trâu hai hổ. Mắt thấy Cấm Chế sắp tán loạn thì Thanh Quang lóe lên, một thiếu niên tướng mạo bình thường nhưng vẻ mặt âm lãnh hiện ra.
Vô số Thần Thức đảo qua người thiếu niên. Khi phát hiện người này là tu sĩ Ngưng Đan hậu kỳ, nhất thời chúng tu sĩ trở nên hoang mang, hoảng sợ liếc nhìn nhau, ngừng công kích, khoanh tay ngoan ngoãn đứng yên.
Kẻ cầm đầu là một lão giả áo xám, lúc này tròng mắt đang không ngừng chuyển động. Ban đầu lão cũng nghi ngờ nơi đây chính là động phủ của một cao nhân nào đó.
Nhưng có Nguyên Anh lão quái là Khổ Đại Sư làm hậu thuẫn thì còn có gì phải sợ? Có điều, người tính không bằng trời tính. Khổ Đại Sư cùng hai vị thống lĩnh sau khi tiến vào Băng Sơn vẫn chưa thấy trở ra, mà hình như chủ nhân động phủ này đã trở về.
Nhìn thấy vẻ mặt Lâm Hiên đằng đằng sát khí, lão tự nhiên hiểu rõ đại họa cách bọn hắn không còn xa.
"Tiền bối xin bớt giận. Chúng vãn bối chỉ là vô tình xúc phạm. Ta chính là Chấp Sự của Kiếm U Cung, nhận lệnh của Cung Chủ tới nơi đây thực hiện nhiệm vụ. Có điều bất kính, xin Tiền bối bỏ quá cho." Lời lẽ của lão giả áo xám không kiêu ngạo cũng không tự ti. Kiếm U Cung ở Thất Tinh Đảo Vân Hải chính là thế lực lớn đếm được trên đầu ngón tay, Thần Thông của Cung Chủ thông thiên triệt địa, đã là Đại Tu Sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.
Đây gọi là mượn oai hùm. Đối phương biết lai lịch của bọn họ thì khi hành sự cũng phải có chút kiêng dè.
Ý định cảnh báo này của lão vốn không sai, nhưng lại không chút tác dụng đối với Lâm Hiên. Qua trang phục, hắn đã nhận ra bọn này và lão giả Nguyên Anh Kỳ mặt mũi xấu xí kia chính là cùng một phe Kiếm U Cung. Hắn đã gây thù hận với lão quái Nguyên Anh rồi, sao có thể để cho bọn này chạy về báo tin?
Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra nụ cười nhạt, không nói gì, phất tay áo bào một cái. Một vùng hào quang bay vút ra, cuốn lấy bốn gã tu sĩ đứng gần nhất.
Những tu sĩ kia quá sợ hãi. Hai gã tế ra Linh Khí, còn hai người khác thì quay đầu bỏ chạy. Đáng tiếc, tất cả đều phí công. Thần Niệm Lâm Hiên thúc dục một hồi, hào quang lập tức phân thành hai. Trong đó, một mảnh hóa thành một cơn lốc, cuốn hai tu sĩ đang định chống cự vào trong.
Hai thanh Tiểu Kiếm và Ngô Câu được tế ra căn bản không chút tác dụng, rất nhanh bị cơn lốc thổi văng ra hai bên. Bên trong truyền ra những tiếng kêu thảm thiết, nhất thời huyết nhục bắn tung tóe đầy trời.
Âm thanh thê lương khiến cho hai tên tu sĩ đang chạy sắc mặt trắng bệch, tốc độ Độn Quang rõ ràng tăng nhanh. Lâm Hiên duỗi tay điểm một cái, đạo hào quang đang đuổi theo chợt bắt đầu biến hóa.
Trên không trung xuất hiện một cánh cung bằng Linh Quang rực rỡ, rồi Linh Lực tụ thành hai mũi Trường Tiễn bắn ra. Thế đi như điện, dễ dàng cắm vào thân thể hai người. Sau đó, Trường Tiễn lập tức bốc lên Hỏa Diễm, đem thi thể bọn họ thiêu thành tro bụi.
Thấy cảnh này, đám tu sĩ còn lại sắc mặt khó coi tới cực điểm, lập tức hóa thành các đạo Độn Quang bỏ chạy tứ tán.
"Nguyệt Nhi, ta giao cho cô. Một tên cũng không được để thoát." Lâm Hiên không muốn dây dưa thêm với đám binh hèn tướng nhát này.
"Thiếu gia yên tâm."
Một đạo Bạch Quang từ trong tay áo Lâm Hiên bay ra, hóa thành một vị thiếu nữ diễm lệ, thân hình duyên dáng yêu kiều.
Với thực lực của Nguyệt Nhi, dư sức đối phó đám người này, Lâm Hiên yên tâm bay vào động phủ.
Phía sau truyền đến những tiếng kêu thảm thiết, mơ hồ còn có tiếng kim thiết va chạm. Đã có vài tu sĩ ngã xuống trong tay Nguyệt Nhi. Cái gọi là chó cùng rứt giậu, những tu sĩ Kiếm U Cung biết nếu tách ra thì hy vọng chạy trốn gần như không có. Thế là những người này đem Linh Khí, Lục Phù tế ra, bắt đầu vây công Nguyệt Nhi.
Chỉ thấy Thú Hồn Phiên tỏa ra Ma Khí cuồn cuộn, rất nhanh đã bao bọc đám tu sĩ vào bên trong. Rồi những tiếng gào khóc thê lương cùng những tiếng thét kinh hãi vang xa khắp một vùng.
*
Lúc này Lâm Hiên đã ở trong động phủ. Thời gian có hạn, hắn nhanh chóng lấy đi những bảo vật quan trọng. Ngắn ngủi một nén nhang, Lâm Hiên đã thu thập xong. Khi hắn tới Linh Thú Phòng, vẻ mặt trở nên kinh ngạc.
Trong này trống rỗng! Tiểu gia hỏa kia đã không cánh mà bay.
Ánh mắt đảo qua, lập tức phát hiện trong góc Thạch Thất có một quả cầu tròn đường kính hơn một thước. Hắn đi tới, cúi xuống nhặt lên.
Quả cầu này phát ra ánh sáng bạc rực rỡ, vô cùng mềm mại, chính là cái kén do tiểu gia hỏa kia nằm ngủ mấy năm nay kết thành. Cái kén này lại bị nứt một đường hẹp dài, hiển nhiên là tiểu gia hỏa kia đã chui ra từ bên trong.
Hiện tại nó đã chạy đi đâu? Lâm Hiên dùng Thần Thức tìm tòi nhưng không phát hiện được gì, điều này có chút kỳ quái. Hắn và nó đã nhỏ huyết nhận chủ, chỉ cần không quá xa thì có thể cảm ứng được.
Tuy nhiên, nếu bây giờ chậm trễ, ba Nguyên Anh Kỳ lão quái mà tìm tới cửa thì hắn sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Thò tay nhét vỏ kén kia vào Túi Trữ Vật, Lâm Hiên hóa thành một đạo Độn Quang bay ra ngoài động phủ.
Bên ngoài mây trắng gió mát, sắc trời vạn dặm trong xanh. Thân ảnh Nguyệt Nhi phiêu diêu trong không trung, nở nụ cười hàm tiếu như hoa. Không cần nói cũng biết, những kẻ xui xẻo kia đã bị nàng tiêu diệt sạch.
"Thiếu gia."
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu, nói với Nguyệt Nhi: "Chúng ta mau đi."
Chủ tớ hai người hóa thành một đạo Kinh Hồng bay đi.
Hai lão quái vật và ả Hồng Lăng nữ la sát kia chắc chắn sẽ tìm tòi ở lân cận. Lâm Hiên không chút nào dám ngừng nghỉ, liên tục bay qua vô số đảo nhỏ. May mắn thay, trên người hắn có một mảnh Hải Đồ khu vực này.
Căn cứ theo Hải Đồ, các đảo lớn cách xa nhau khoảng mười vạn dặm, bên trong lại có vô số Vân Thú. Nếu cứ trực tiếp phi hành thì vô cùng nguy hiểm.
Muốn rời xa nơi đây, cách hữu hiệu nhất là thông qua Truyền Tống Trận ở Thương Thúy Đảo để tới Hải Vực khác. Nhưng với tâm cơ của mấy lão quỷ kia, bọn họ cũng có thể đoán được điểm này. Vì vậy, hắn phải tới được nơi đó trước bọn họ, nếu không sẽ như cá nằm trong rọ.
Nghĩ tới đây, Lâm Hiên cùng Nguyệt Nhi tế ra Thú Hồn Phiên. Chủ tớ hai người thi triển Hợp Độn Thuật, tốc độ nhanh như bão tố, có thể sánh ngang với Nguyên Anh Kỳ lão quái, cấp tốc bay đi.
Vừa độn quang, thỉnh thoảng Lâm Hiên lại lấy ra Đan Dược nuốt vào để phục hồi Pháp Lực. Trên đường hắn cũng gặp Vân Thú ngăn cản, nhưng đều là cấp rất thấp, không đáng kể. Hơn nữa, cũng có vài tu sĩ lướt qua, nhưng thấy tốc độ Độn Quang kinh người như của lão quái Nguyên Anh Kỳ, bọn họ đều sợ hãi tránh xa.
Liên tục phi hành một ngày một đêm trong Vân Hải, cuối cùng một tòa đảo khá lớn hiện ra trước mắt Lâm Hiên.
Phóng tầm mắt nhìn ra, từng dãy sơn dã nhấp nhô xanh biếc. Lần đầu rời U Châu đến đây cũng là nơi này. Có chút cảm khái, nhưng Lâm Hiên nhanh chóng hóa thành một đạo Độn Quang bay tới khu vực Tây Nam.
Đây là hòn đảo lớn nhất trong Hải Vực này, Phường Thị cũng được thiết lập tại đây. Lâm Hiên từng qua một lần nên khá quen thuộc. Không bao lâu, Phường Thị đã hiện ra trong tầm mắt.
Lâm Hiên hạ xuống, lấy ra một viên Ẩn Linh Đan nuốt vào, lại thi triển Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật, dịch dung biến thành một trung niên tu sĩ tướng mạo lạ lẫm, có tu vị Ngưng Đan sơ kỳ, rồi tiến vào Phường Thị.
Giờ phút này, hắn tự nhiên không có tâm tình đi dạo quanh các cửa tiệm, mà trực tiếp đi thẳng tới trung tâm Phường Thị.
Nơi này có một lầu các không lớn lắm, nhưng khiến người ta kinh ngạc là toàn bộ được xây bằng Ngọc Phỉ Thúy. Có thể thấy rõ, Thất Tinh Đảo Vân Hải này giàu có vượt xa so với U Châu.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ suy tư, rồi bước nhanh tới.
Chỉ thấy trên đỉnh kiến trúc có một bảng hiệu cực lớn, mặt trên viết mấy chữ rồng bay phượng múa: "Thuấn Tức Các".
Không phải là nói huênh hoang, Truyền Tống Trận bên trong các này quả thật có thể lập tức truyền người đi xa vạn dặm. Đây chính là thần tích của Thượng Cổ Tu Sĩ, mà bây giờ sớm đã thất truyền. May mắn là trong Thất Đảo đều có một cái Cổ Truyền Tống Trận được bảo tồn hoàn hảo đến nay.
Chỉ thấy hai bên lầu các có không ít tu sĩ cung kính trang nghiêm đứng đó. Đa số có tu vị Trúc Cơ Kỳ, ở hòn đảo cấp hai nho nhỏ này cũng được xếp vào hạng cao thủ. Có thể thấy rõ Truyền Tống Trận được coi trọng bảo vệ như thế nào.
Lại nói, mỗi lần truyền tống đều mất tới mấy ngàn Tinh Thạch, cho nên dù là đệ tử Danh Môn Đại Phái, nếu không có chuyện quan trọng cũng sẽ không xa xỉ đến đây. Khách nhân rất ít nên bọn họ khá rảnh rỗi. Đột nhiên trước mắt xuất hiện một trung niên xa lạ, các tu sĩ kia phóng ra Thần Thức dò xét một chút, vẻ mặt ngay lập tức trở nên vô cùng cung kính.
"Hoan nghênh Tiền bối giá lâm, đây là vinh hạnh của Bổn Các. Không biết người muốn tới nơi nào, Bổn Các nhất định sẽ khiến người vừa lòng." Vừa lên tiếng là một nữ tử vận Bạch Y chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Mặc dù thanh xuân sắp trôi qua, nhưng nhìn vẫn toát ra vẻ kiều mị, nhất định là đệ tử Diễm Ảnh Môn.
Lâm Hiên chỉ cười nhạt mà không nói. Nàng kia cũng biết điều, y phục khẽ lay động, thoăn thoắt dẫn đường đưa Lâm Hiên vào Thuấn Tức Các.
Kiến trúc nơi này diện tích vừa phải, ở trung tâm có một Truyền Tống Trận tinh xảo sừng sững.
Lâm Hiên nhờ cơ duyên xảo hợp đã từng dùng qua Thượng Cổ Truyền Tống Trận vài lần, tự nhiên nhận ra nên trên mặt lộ vẻ hài lòng.
Bạch Y nữ tử vô cùng khôn khéo, cầm tới một cái Ngọc Giản: "Tiền bối, bên trong ghi lại những Hải Vực lân cận. Không biết người muốn truyền tống đến tòa đảo nào?"
Lâm Hiên không nói gì, đem Thần Thức nhập vào Ngọc Giản.
Bên trong quả nhiên có một Hải Đồ giản lược. Các đảo được đánh dấu cũng không nhiều, xa nhất cũng chỉ là mấy vạn dặm, lại chỉ có đúng một tòa đảo cấp ba.
Lâm Hiên cau mày: "Nơi này không thể đi thẳng tới Thất Tinh Đảo sao?"
"Thất Tinh Đảo? Tiền bối khéo đùa. Nơi chúng ta ở chỉ là vùng hoang vu hẻo lánh. Khoảng cách tới Thất Tinh Đảo ít nhất gần trăm vạn dặm. Truyền Tống Trận này mặc dù thần kỳ, nhưng cũng không thể nào tới được."
"Thì ra là thế." Lâm Hiên gật đầu. Hắn mở miệng muốn nói điều gì, đột nhiên cảm ứng được một luồng Linh Áp vĩ đại đang tiến đến nơi đây.