Đã hạ quyết định, Lâm Hiên đương nhiên sẽ không do dự trì hoãn. Vừa cẩn thận xem xét địa đồ, hắn liền toàn thân thanh quang đại thịnh, rất nhanh đã biến mất ở phía chân trời xa xăm.
Vũ Đồng Giới diện tích quảng đại, mặc dù dùng thần hành độn pháp của Lâm Hiên, cũng phải hao phí gần một tháng công phu, mới rốt cuộc đặt chân đến Bái Hiên Các. Thế nhưng những gì đập vào mắt lại khiến sắc mặt hắn trở nên vô cùng âm trầm, phiền muộn.
Nơi động thiên phúc địa ngày xưa, giờ đây hiển nhiên đã hoàn toàn đổi thay. Phóng tầm mắt nhìn tới, đá vụn ngổn ngang khắp nơi. Ngọn núi từng là tổng đà Bái Hiên Các, rõ ràng đã bị người dùng đại thần thông chặt đứt ngang lưng. Không ít nơi vẫn còn lưu lại dấu vết tranh đấu, ngẫu nhiên thậm chí có thể trông thấy những mảnh vỡ pháp bảo rơi vãi khắp nơi.
"Ồ, đây là..." Lâm Hiên đột nhiên đồng tử khẽ co, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia dị quang khiến người ta kinh hãi, sau đó như thương ưng vồ thỏ, lao vút xuống.
Thế nhưng nơi đó rõ ràng chẳng có chút vật phẩm nào. Nhưng khi Lâm Hiên đẩy đống loạn thạch trước mắt ra, một chiếc thủ trạc tinh xảo đã hiện ra. Đây là một kiện pháp bảo, hơn nữa phẩm chất phi phàm. Thế nhưng giờ khắc này, trên bề mặt thủ trạc, những hoa văn tinh mỹ lại bị từng đạo hắc khí quỷ dị xâm nhiễm. Linh tính đã hoàn toàn tiêu tán.
"Thiếu gia, đây chẳng phải thủ trạc của Linh Nhi sao?" Nguyệt Nhi chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh hắn.
Cùng nàng xuất hiện còn có Huyễn Nguyệt Nga.
"Đúng vậy, chính là bảo vật ta ban cho Linh Nhi, lực phòng ngự có phần phi phàm, không ngờ hôm nay..." Thanh âm nhàn nhạt của Lâm Hiên truyền vào tai, thế nhưng ẩn chứa dưới vẻ bình tĩnh ấy lại là lửa giận ngập trời. Chính mình hiển nhiên đã đến chậm một bước, bảo vật thiếp thân của Linh Nhi đều lưu lại nơi đây. Tình cảnh của các nàng rốt cuộc ra sao?
Chẳng lẽ... đã vẫn lạc rồi sao?
Tuy đây chỉ là suy đoán, nhưng chứng kiến cảnh tượng trước mắt, lại khiến Lâm Hiên không thể không chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Lâm Hiên tâm tình phiền muộn khôn nguôi, tất cả những điều này, rốt cuộc là do ai gây ra?
Là những Yêu Tộc biến dị?
Không đúng, đại trận phòng ngự tổng đà Bái Hiên Các không phải chuyện đùa, chính là do ta tự tay bố trí. Cho dù là lão quái vật cấp bậc Độ Kiếp, cũng có thể ngăn cản một lát. Yêu Tộc bình thường, dù số lượng có đông đảo hơn nữa, cũng tuyệt không thể công phá.
Lâm Hiên khẽ nhíu mày suy tư, đồng thời phóng thần thức ra. Đột nhiên, lông mày hắn khẽ động. Thân hình lóe lên, hướng bên trái bay vút tới.
Nguyệt Nhi cùng Huyễn Nguyệt Nga liếc nhìn nhau, cũng không chút do dự đi theo phía sau. Tuy nơi đây không biết ẩn chứa phiền toái gì, nhưng với thực lực của hai nàng, tự nhiên không có chút sợ hãi nào.
Rất nhanh, Lâm Hiên đã bay vút trăm dặm, một tòa núi nhỏ cao hơn ngàn trượng xuất hiện trong tầm mắt. Nơi đây cách Bái Hiên Các không xa, vốn cũng nằm trong phạm vi thế lực của họ, nhưng chỉ là vùng ngoại vi nên không bị tai họa quá nhiều.
Dưới chân ngọn núi kia, có một linh mạch cỡ nhỏ, vẫn như trước tản ra linh khí dồi dào. Có lẽ vì duyên cớ này, ngọn núi lại bị một số tu tiên giả chiếm cứ. Lâm Hiên lúc này đang mờ mịt không manh mối, không biết trong khoảng thời gian mình rời đi, Bái Hiên Các đã gặp phải biến cố gì. Mà từ trong miệng bọn họ, có lẽ có thể nghe được một vài tin tức hữu dụng.
Đây cũng là mục đích Lâm Hiên đến đây.
Lúc này cả ngọn núi bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ, hiển nhiên là hộ phái cấm chế do những tu sĩ này bố trí. Loại phòng hộ này, đối với tu tiên giả bình thường, có lẽ còn có thể phát huy một chút hiệu quả, nhưng rơi vào mắt Lâm Hiên, lại có vẻ buồn cười đến cực điểm.
Hắn thậm chí không cần giơ tay, chỉ một đạo thần niệm phát ra. Không gian đột nhiên chấn động, một đạo gió lốc không hề dấu hiệu cứ thế lăng không mà sinh ra.
Sau đó "Oanh" một tiếng vang thật lớn truyền vào tai, sương mù dày đặc bị khuấy động đến thất điên bát đảo, toàn cảnh ngọn núi không còn trở ngại, nguyên vẹn hiện ra trong tầm mắt.
Mà Lâm Hiên tạo ra động tĩnh lớn như thế, tự nhiên lập tức kinh động tất cả tu sĩ nơi đây. Một hồi tiếng quát lớn kinh sợ truyền vào tai, ngay lập tức, đủ mọi màu sắc độn quang đại thịnh, hướng về Lâm Hiên bay vút tới.
"Vị cao nhân phương nào, lại dám xông vào tổng đà Lý gia ta?"
Một thanh âm già nua truyền vào tai, đồng thời một đạo độn quang màu xám trắng nhanh nhất, chỉ vài lần lên xuống, đã xuất hiện trước mặt Lâm Hiên.
"Lý gia, xem ra chiếm cứ ngọn núi này là một tu tiên gia tộc."
"Đúng vậy, các hạ là người phương nào?" Độn quang màu xám trắng tản đi, lộ ra một lão giả dung mạo có phần uy nghiêm, tu vi Ngưng Đan hậu kỳ. Nếu không tính sai, hẳn là gia chủ của tiểu gia tộc này.
Bởi vì Lâm Hiên đã công phá đại trận hộ phái do hắn tỉ mỉ bố trí, vốn dĩ lão giả mặt mũi tràn đầy kinh sợ. Nhưng sau khi dùng thần thức quét qua, lại càng trở nên hoảng sợ. Tu vi đối phương thâm bất khả trắc, tuyệt không phải kẻ mà mình có thể đắc tội.
"A, nguyên lai là tiền bối, vãn bối chính là gia chủ Lý gia. Không biết tiền bối giá lâm nơi đây, rốt cuộc có điều gì muốn làm?" Thanh âm cung kính của lão giả truyền vào tai.
"Lý gia, chưa từng nghe qua. Ta hỏi ngươi, nơi đây nguyên là tổng đà Bái Hiên Các, có hàng nghìn tu tiên giả, rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì, mà nay lại tan thành mây khói?"
Linh áp trên người Lâm Hiên như có như không, biểu cảm lạnh như băng đến cực điểm. Bái Hiên Các gặp phải biến cố như vậy, về tình về lý, tâm tình hắn đương nhiên không thể nào tốt được.
"Tiền bối hỏi về Bái Hiên Các sao? Chuyện này... vãn bối thật sự không rõ."
"Cái gì, ngươi cũng không rõ ràng sao?" Lâm Hiên không khỏi giận tím mặt: "Ngươi đã chuyển đến nơi này, làm sao có thể không biết Bái Hiên Các đã xảy ra biến cố? Chẳng lẽ là cố ý giấu giếm, không định nói cho Lâm mỗ sao?"
"Tiền bối bớt giận, dù có mượn một cái gan, vãn bối cũng không dám có nửa phần giấu giếm. Lý gia ta chuyển đến đây là ba năm trước..."
"Ba năm trước?"
Lâm Hiên lông mày nhíu chặt, sắc mặt càng thêm khó coi. Đã qua lâu như vậy, tình cảnh của mấy nha đầu chẳng phải càng thêm nguy hiểm sao?
"Ngươi thật sự không rõ ràng bất cứ điều gì sao? Tại sao lại chuyển đến đây?"
"Khởi bẩm tiền bối, Lý gia ta chỉ là một tiểu tu tiên gia tộc vô danh, vốn dĩ chiếm cứ linh mạch cực kỳ thấp kém, ít có ích cho đệ tử tu hành. Ba năm trước, vãn bối ra ngoài, ngoài ý muốn đến nơi này, phát hiện vô số linh mạch tại đây đều bị san thành bình địa, hiển nhiên là sau khi trải qua đấu pháp kịch liệt đã bị đại tông môn vứt bỏ. Lão phu dạo qua một vòng, không có gì thu hoạch, ngược lại phát hiện ngọn núi nhỏ này có linh mạch loại nhỏ."
"Linh mạch này kéo dài chưa tới vài dặm, tông môn lớn hơn một chút đều không để vào mắt. Nhưng Lý gia ta chỉ vỏn vẹn hơn trăm tên tu tiên giả, nếu động phủ khai mở dày đặc một chút cũng đủ dùng, cho nên mới chuyển đến đây. Về phần nơi đây đã từng xảy ra chuyện gì, vãn bối thật sự không rõ ràng."
Thanh âm lão giả sợ hãi vô cùng, trong lòng càng hối hận khôn nguôi. Sớm biết sẽ có tai họa bất ngờ này, đánh chết hắn cũng sẽ không chuyển đến đây.
Thế nhưng bất luận thế tục hay tu tiên giới, đều không có thuốc hối hận để bán. Cho nên việc cấp bách, vẫn là thành thật trả lời vấn đề của đối phương, chỉ mong lão quái vật này thỏa mãn, không giận chó đánh mèo chính mình.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn