Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 232: CHƯƠNG 232: ĐẠI NẠN BẤT TỬ

Hồng quang chợt lóe, tấm hộ thuẫn đầu tiên lập tức trở nên ảm đạm, vỡ vụn như thủy tinh thành vô số mảnh lớn nhỏ.

Nhưng đây mới chỉ là đột phá phòng tuyến thứ nhất, tiếp theo còn mười bảy đạo nữa.

Nhất thời linh quang chói mắt, linh khí ngập trời, tiếng vỡ vụn không ngừng vang lên. Thanh tiên kiếm thế như chẻ tre, nhưng trên mặt Lâm Hiên lại không hề có chút vui mừng. Lực phòng ngự của thần thông này khiến hắn kinh hãi giật mình. Linh lực của Phù bảo chỉ còn lại ba phần, giờ đây đang không ngừng tiêu hao.

Mà tấm linh thuẫn kia quả thực huyền diệu, cho dù vỡ vụn, nó vẫn hóa thành những sợi tơ sáng quấn quanh phù bảo, khiến linh lực tiêu hao càng lúc càng nhiều.

Lâm Hiên đang lo lắng trong lòng, thì bên kia Hồng Lăng tiên tử cũng không khá hơn là bao. Lúc này nàng đã bị ép vào tuyệt cảnh. Sống hay chết, chính xác mà nói, chỉ còn dựa vào may mắn.

Oành!

Rốt cuộc chỉ còn lại một tấm hộ thuẫn cuối cùng. Ánh sáng của phù triện cũng trở nên ảm đạm cực độ, lúc này cả hai người đều đã cạn kiệt lực lượng.

Thắng bại chính là thời khắc này! Nhưng đột nhiên lại xảy ra biến cố.

Bành!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa cực lớn truyền vào tai.

Dù là tu vị như Lâm Hiên và Hồng Lăng tiên tử cũng đều bị chấn động đến mức sắc mặt tái nhợt. Nguyệt Nhi ở phía xa cũng lảo đảo, dường như bị thương không nhẹ, từ trên không trung rơi xuống.

Cũng may sau khi rơi xuống hơn mười trượng, linh quang trên người nàng chợt lóe lên, một lần nữa lơ lửng giữa không trung.

Sắc mặt Nguyệt Nhi rất khó coi, tứ thánh thú bên cạnh cũng lảo đảo như say rượu, chỉ có Thi Ma là khá hơn một chút.

Lâm Hiên vội vàng gắng gượng phát ra thần niệm, ra lệnh cho Thi Ma bỏ qua bốn con quái vật kia, lập tức tới bảo hộ Nguyệt Nhi.

Âm thanh cổ quái kinh thiên động địa này khiến trong lòng Lâm Hiên dấy lên một cảm giác lo sợ.

Hắn cân nhắc lợi hại, ngẩng đầu nở nụ cười miễn cưỡng: "Tiên tử, nếu tiếp tục đấu chỉ là lưỡng bại câu thương, chi bằng chúng ta tạm thời dừng tay?"

"Được, cứ theo lời đạo hữu." Hồng Lăng tiên tử đang muốn hòa giải còn không được, nên không hề do dự gật đầu.

Là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, nàng có thần thức mạnh hơn Lâm Hiên, lúc này nàng có một cảm giác bất an khó tả. Nếu đánh tiếp, quả thực là hành động ngu xuẩn.

Hai người nhìn nhau, vẫn đề phòng cảnh giác.

Lâm Hiên vươn tay điểm về phía trước. Thanh tiên kiếm chợt lóe lên, sau đó nhạt dần, nhanh chóng thu nhỏ lại, sắp biến thành phù bảo. Nhưng quá trình diễn ra được phân nửa, tiên kiếm đột nhiên hóa thành vô số vệt sáng, theo gió tiêu tán.

Vẻ mặt Lâm Hiên ngẩn ra, cười khổ một tiếng. Trải qua mấy lần đại chiến, hiện tại uy năng của phù bảo đã hoàn toàn cạn kiệt.

Nhưng lúc này nào có tâm trạng mà đau lòng, hắn liếc qua Hồng Lăng tiên tử rồi lập tức bay về phía trước.

Hồng Lăng tiên tử không hề ngăn cản, lúc này quả thực không thích hợp giao chiến. Về phần lệnh phù chưởng môn, chỉ có thể nghĩ cách sau.

"Thiếu gia."

Thấy Lâm Hiên đến bên cạnh, Nguyệt Nhi quay đầu lại cười khẽ. Sắc mặt nàng tái nhợt, hiển nhiên thương thế không nhẹ.

"Nàng cảm thấy thế nào?"

"Vẫn ổn." Nguyệt Nhi mỉm cười, không muốn Thiếu gia lo lắng.

"Ừm, nàng nghỉ ngơi cho tốt." Lâm Hiên gật đầu, để Nguyệt Nhi bay vào ống tay áo, sau đó thu Thi Ma vào trong Linh Quỷ Túi.

Hồng Lăng tiên tử giương hai tay, đánh ra mấy đạo pháp quyết, thu bốn con thánh thú thành những viên bảo châu nhỏ như hạt đậu, rồi nuốt vào trong bụng.

Nơi này không nên ở lâu, hai người thu hết pháp bảo, sau đó thi triển độn thuật phá không mà đi.

Oành oành!

Những tiếng nổ đáng sợ tiếp tục truyền vào tai. Lúc này Lâm Hiên dù đã có linh quang hộ thể, nhưng vẫn bị chấn động đến mức toàn thân rung lên, độn quang không khỏi chậm lại.

Bầu trời vốn đang trong xanh đột nhiên trở nên âm u, cuồng phong gào thét. Mà đây không chỉ là cuồng phong bình thường. Cây cối khắp nơi bị nhổ tung gốc rễ, ngay cả những tảng đá nặng mấy trăm cân cũng bị cuốn lên bầu trời. May mắn nơi này là đất liền, nếu đang ở đại dương thì không biết sẽ có những cơn sóng thần cao mấy trăm trượng cuốn lên.

Lâm Hiên dù có kiến thức rộng rãi, nhưng thiên địa chi khí mạnh mẽ đến mức này thì chưa bao giờ trải qua. Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, đang lưu chuyển pháp lực định liều mạng thoát thân, thì một tiếng nổ lớn khác lại truyền vào tai.

Khác với tiếng sấm nổ vừa nãy, âm thanh lần này mặc dù nhỏ hơn một chút, nhưng lại rin rít như tiếng xé rách lụa.

Sau đó, một vết đen xuất hiện ở phía chân trời, kéo dài từ mặt đất lên tận trời cao. Lâm Hiên quan sát kỹ, thấy đó là một cơn cuồng phong đáng sợ rộng tới mấy chục mẫu, bên trong còn có vô số tia sét xẹt qua, nhìn qua giống như những con Giao Long màu lam dữ tợn.

"Đây là cái gì?"

Trong lòng Lâm Hiên chấn động. Với tu vị hiện nay, hắn cũng được coi là cao thủ trong Tu Tiên Giới, nhưng cảnh tượng quỷ dị trước mặt khiến hắn cảm thấy mình quá nhỏ bé.

Vung tay áo, hắn tế ra Tam Âm Bạch Cốt Thuẫn, hóa thành một vầng sáng màu trắng bao bọc thân thể. Lâm Hiên thấy chưa đủ, liền tế ra thêm mấy tấm linh phù phòng ngự mạnh mẽ.

Lúc này hắn mới yên tâm một chút, tiếp tục hóa thành một đạo độn quang bay về phía trước.

Mặc dù Lâm Hiên rất tò mò với hiện tượng quỷ dị này, nhưng với tính cách cẩn thận, hiển nhiên hắn không định nghiên cứu. Mạng sống là quan trọng nhất.

Nhưng mới độn ra ngoài mấy chục trượng, cơn lốc quỷ dị đột nhiên phát sinh biến hóa. Những tia chớp bên trong đột nhiên ngưng tụ, biến thành một thanh Cự Kiếm khổng lồ hai màu hắc lam đan xen, hung hăng chém mạnh xuống khu vực này.

Thanh Cự Kiếm Kình Thiên này ít nhất dài mấy chục dặm, uy thế như muốn chém đôi bầu trời.

Mặc dù không phải nhằm vào Lâm Hiên, nhưng uy áp khổng lồ cũng khiến hắn không thể không dừng lại.

Lâm Hiên vô cùng hoảng sợ, truyền hết pháp lực toàn thân vào hào quang hộ thân trước người.

Lúc này Hồng Lăng tiên tử cũng không khác gì hắn, dung nhan thất sắc, tế ra pháp bảo là một chiếc khăn lụa, hóa thành một vầng hào quang đỏ rực bao phủ lấy nàng.

"Thật là tức chết!" Lâm Hiên không nhịn được mắng to, tùy tiện chọn một địa điểm, ai ngờ lại xảy ra chuyện kinh thiên động địa như thế này.

Bành!

Âm thanh khiến người ta sợ hãi truyền vào tai, linh khí chấn động ra tứ phía, không gian vặn vẹo, rồi một khe hở không gian dài bảy tám trượng xuất hiện trước mắt hai người.

Sắc mặt Lâm Hiên tái nhợt. Một kích vừa rồi ngay cả tu sĩ Ly Hợp Kỳ trong truyền thuyết cũng kém xa. Mặc dù bọn họ cũng có năng lực Phá Toái Hư Không, nhưng tuyệt đối không thể tạo ra được khe hở rộng đến đáng sợ như vậy, e rằng chỉ có tu sĩ Động Huyền Kỳ gần như vô thượng mới có thể làm được.

Đây chính là thiên địa chi lực!

Khe hở không gian vừa xuất hiện, Lâm Hiên đã cảm thấy không ổn.

Phá Toái Hư Không đâu phải chuyện nhỏ, không cẩn thận sẽ bị hút vào không gian đó mà chết, hơn nữa ngay cả hồn phách cũng không có cơ hội luân hồi.

Lâm Hiên đương nhiên không muốn chết một cách oan uổng như vậy, do dự một chút liền tăng tốc độ bỏ chạy, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy từ trong khe hở dài nơi chân trời, có tám chín trăm vật đen ngòm bay ra, mỗi vật đều được hắc khí bao quanh. Với nhãn lực của Lâm Hiên, hắn có thể thấy rõ ràng, đó là yêu thú!

Hơn nữa, hầu hết đều là quái vật từ cấp ba trở lên, thậm chí có không ít quái vật Hóa Hình kỳ.

Vẻ mặt Lâm Hiên càng trở nên khó coi hơn. Cho dù không bị khe hở không gian hút vào, nhưng nếu bị đám quái vật này vây công thì cũng sẽ chết.

Lúc này tốc độ độn quang của hắn đã lên tới cực hạn, nhưng thanh Cự Kiếm Kình Thiên kia lại chém về phía này, làm Lâm Hiên hoảng sợ hồn phách lên tận mây xanh. So với thần thông của tu sĩ Động Huyền Kỳ, phòng ngự của hắn chẳng khác nào voi dẫm kiến.

Không có thời gian nghĩ ngợi, Lâm Hiên lao chếch sang một bên, nhưng đột nhiên phát hiện Hồng Lăng tiên tử cũng gặp cảnh tương tự, không may cho nàng là còn bị vô số yêu thú vây công.

Nói cũng thật xảo hợp, hai người vừa rồi còn đánh nhau sống chết, nhưng bây giờ lại cùng chung vận mệnh.

Lúc này Lâm Hiên trợn trừng mắt kinh hãi.

Đáng chết! Khe hở không gian không ngờ lại di chuyển tới, lúc này đang chắn ngay phía trước hắn. Lâm Hiên đang định đổi hướng lần nữa, thì có bảy tám đạo kiếm khí dài hơn mười trượng đang bắn sang phía hắn. Mặc dù chỉ là dư lực, nhưng có thể dễ dàng nghiền nát hắn và Hồng Lăng tiên tử thành bột phấn.

Thời khắc này chỉ có hai lựa chọn: một là nhảy vào trong khe hở không gian, hoặc là ngã xuống tại đây!

Hai mắt Lâm Hiên mở lớn, sắc mặt vô cùng khó coi. Nhưng lúc này hắn căn bản không có thời gian chậm trễ, kiếm khí đáng sợ kia sắp quét tới.

Trong phạm vi bảy tám trượng, không khí xung quanh đã trở nên vặn vẹo. Lâm Hiên cắn răng, nhảy vào trong khe hở.

Hôm nay phải đánh cuộc với vận mệnh!

Hồng Lăng tiên tử mặc dù là nữ tử, nhưng kiến thức tu vị không hề thua kém bậc nam tử. Chỉ thấy thân ảnh nàng chợt lóe, lao vào bên trong khe hở không gian.

Hai người bây giờ đúng là cùng chung vận mệnh.

Kinh nghiệm này Lâm Hiên đã từng trải qua khi hắn từ U Châu đi tới Vân Hải Tu Tiên Giới. Chẳng qua tình hình lúc đó nguy hiểm thấp hơn nhiều, do khe hở không gian kia đã được tiền nhân sửa chữa một phần.

Sau khi vào trong khe hở, hắn lập tức bị một đạo quái phong đen ngòm bao phủ hoàn toàn, ngăn cách với bên ngoài. Thân thể được bao phủ bởi một chiếc kén lớn màu đen, Hồng Lăng tiên tử cũng gặp tình cảnh tương tự.

Hai người chỉ còn biết nhìn ngọn quái phong xoay xung quanh thân thể. Trong khe hở không gian, bọn họ giống như một con thuyền nhỏ giữa đại dương, chỉ có thể thuận theo dòng nước. Chỉ cần có chút sóng gió là thuyền lật người vong mạng.

Sắc mặt Lâm Hiên liên tục biến đổi, nhưng vẫn không nghĩ ra biện pháp nào. Điều duy nhất hắn có thể làm lúc này là lẳng lặng chờ đợi. Cảm giác không thể nắm giữ vận mệnh của mình thật khổ sở.

Ở trong khe hở, ngay cả thời gian cũng bị chia cắt. Lâm Hiên không biết mình đã ở trong này bao lâu. Hắn chỉ có thể hy vọng không bị cuốn vào không gian loạn lưu, như vậy mới có thể sống sót.

...

Đột nhiên bên ngoài bắt đầu chấn động mạnh, quái phong xung quanh cũng trở nên điên cuồng.

Lâm Hiên càng thêm biến sắc, lẽ nào hắn thật sự sẽ chết ở đây sao?

Lâm Hiên đang định lưu chuyển pháp lực, thì chấn động bên ngoài đột nhiên ngừng lại, ngay cả quái phong cũng dần dần tan đi. Lâm Hiên ngẩn người, ngừng lại, rồi cẩn thận phát ra thần thức.

Lúc này cuồng phong đã ngừng lại, một tia sáng đập vào mắt, sau đó Lâm Hiên bị một cỗ lực vô hình ném mạnh xuống đất.

Hắn vội vàng hít sâu một hơi, toàn thân phát ra linh quang, chậm rãi ổn định thân thể.

Lúc này dù với tâm cơ thâm sâu của Lâm Hiên, hắn cũng không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.

Lần cửu tử nhất sinh này, không ngờ hắn có thể còn sống sót trở ra. Sau này còn phải thắp nhang đa tạ lão thiên!

"Không biết đây là đâu?" Nghĩ đến đây, Lâm Hiên vội vàng phát thần thức dò xét hoàn cảnh xung quanh. Đập vào mắt hắn chính là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, làn da trắng như bạch ngọc, láng mượt nõn nà, đẹp đến kinh tâm động phách. Có điều lúc này Lâm Hiên đâu có tâm tình thưởng mỹ, mà càng thêm cảnh giác.

Hồng Lăng tiên tử!

Không ngờ nàng cũng bình yên vô sự. Xem ra không chỉ hắn là có may mắn.

Lâm Hiên không khỏi cười khổ một tiếng, vội vàng tế ra Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn.

Lúc này Hồng Lăng cũng đã thấy Lâm Hiên, vẻ mặt nàng cũng kinh hãi. Tay ngọc vung ra, linh quang chợt lóe, trước ngực xuất hiện một chiếc vòng tay chói mắt.

Chính là Thứ Linh Hoàn đã làm Lâm Hiên chịu không ít đau khổ.

Xét về phẩm cấp, pháp bảo này đương nhiên còn kém hơn Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn một bậc, nhưng lại có cả hai công năng phòng ngự và tấn công biến ảo vô cùng, cũng là bảo vật đứng đầu trong Nhân Giới. Nhất là thần thông tạo thành mười tám tấm lưới kia càng làm cho Lâm Hiên khắc sâu ấn tượng.

Mặc dù đã lấy pháp bảo ra, nhưng nàng không chủ động tấn công trước, ngược lại còn lộ vẻ phòng thủ.

Có câu "kẻ sĩ ba ngày không gặp đã khác". Lúc này Hồng Lăng đã không còn dám xem thường Lâm Hiên.

Hai người vừa cùng trải qua sinh tử, nhưng không hề có chút gần gũi, mà lại càng thêm e ngại đề phòng. Hai người đối mặt nhau, nhưng không ai dám ra tay trước.

Cứ như vậy, khoảng thời gian một tuần trà trôi qua.

"Tiên tử, chúng ta bị hút vào không gian này mà không chết, đây chính là ý trời. Đã như vậy, cần gì phải tiếp tục đấu nhau nữa. Nàng thấy ân oán trước kia xóa bỏ có được không? Từ nay về sau, chúng ta đổi thù thành bạn."

Đôi mắt Lâm Hiên đảo lia lịa, nhưng giọng nói lại có vẻ chân thành.

"Hừ." Vẻ mặt Hồng Lăng tiên tử lạnh lùng, tự nhiên không hề tin vào lời hắn.

Vừa nãy còn muốn đánh nhau sống chết, bây giờ lại thành bằng hữu, trên đời này đâu có chuyện hoang đường như vậy.

Nghĩ ngợi một lát, nàng cũng gật đầu nói: "Được, tạm thời theo lời đạo hữu đi."

Ngón tay ngọc điểm ra, Thứ Linh Hoàn chợt lóe lên, một lần nữa bay vào trong ống tay áo của nàng. Khí thế giương cung bạt kiếm cũng lập tức tiêu tan.

Trong lòng Lâm Hiên thầm thở ra một hơi. Cũng may Hồng Lăng tiên tử là người thức thời, nếu không còn phải dây dưa với nàng đến bao giờ.

Hai người mặc dù vẫn còn cảnh giác, nhưng đã phát thần thức dò xét hoàn cảnh xung quanh.

Lúc này bọn họ đang ở một bình nguyên rộng lớn, phía xa có vô số đồi núi trùng điệp. Nhìn sơ qua thì thấy không khác mấy so với Thất Tinh Đảo, nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ thấy khá cổ quái.

Đầu tiên là đất đai nơi đây có thêm màu đỏ, như thể được thấm nhuần bởi máu. Tiếp theo là cây cối, thảo hoa, trước đây Lâm Hiên đều chưa từng gặp bao giờ.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!