Theo động tác của hắn, linh quang chợt hiện, một chiếc tiểu chuông xuất hiện trước mặt, cao chưa tới một xích, mặt ngoài phủ sắc tím, điêu khắc các loại hoa văn thần bí cổ xưa, cùng phù văn như ẩn như hiện dâng lên.
Bách Linh Chung!
Đây là bảo vật Lâm Hiên đã có được từ rất sớm.
Nhưng cơ hội vận dụng lại không nhiều.
Bởi vì đây là một kiện Thiên Môn Linh Bảo, không có tác dụng trực tiếp với tu sĩ, nhưng chuyên môn có hiệu quả khắc chế Linh trùng.
Đương nhiên, Thủy có thể khắc Hỏa, nhưng còn phải xem thế lửa cuối cùng ra sao; nếu thế lửa quá lớn, một chậu nước nhỏ chắc chắn không có tác dụng.
Đồng dạng đạo lý, Bách Linh Chung tuy có thể hàng phục kỳ trùng, nhưng nếu đẳng cấp kỳ trùng quá cao, bảo vật này cũng có khả năng mất đi hiệu lực.
Bất quá, giờ phút này, thủ đoạn Lâm Hiên có thể vận dụng chắc chắn không nhiều, cho nên đành phải lấy tâm lý "ngựa chết làm ngựa sống" mà thử vận dụng.
Đối với đám ma trùng trước mắt, nói thật, Lâm Hiên cũng không có nắm chắc tuyệt đối, nhưng hắn nghĩ, dù cho không thể hoàn toàn khắc chế, ít nhiều gì cũng sẽ có một chút hiệu quả.
Trong lòng nghĩ như vậy, Lâm Hiên một bên lặng yên vận chuyển thông bảo bí quyết, một bên giơ tay lên, ngón trỏ và ngón cái hơi cong, nhẹ nhàng gõ lên bảo vật này.
"U... u... u..."
Tiếng chuông cổ xưa truyền vào lỗ tai. Theo động tác của Lâm Hiên, sóng gợn màu tím nhạt có thể thấy bằng mắt thường lấy chiếc chuông làm trung tâm, từng vòng nhộn nhạo khuếch tán ra, bắn thẳng về phía đám kỳ trùng phía trước.
Hầu như trong chớp mắt, sóng âm đã chạm vào bầy trùng, bao trùm hoàn toàn khu vực rộng mấy chục mẫu này.
Lập tức, tiếng côn trùng kêu vang đại phóng, đám ma trùng màu vàng kia nghiêng ngả lảo đảo, hệt như những kẻ uống rượu say mèm.
Lâm Hiên đại hỉ, Bách Linh Chung này quả nhiên là bảo vật hiếm có, còn hữu dụng hơn so với những gì hắn tưởng tượng trước kia.
Về phần Bảo Xà, nàng ta giận tím mặt, trong mắt lộ ra hung quang, bàn tay như ngọc trắng nâng lên, hướng về mi tâm điểm một cái.
Theo động tác của nàng, hư không rung động không ngừng, một đạo sóng khí hình vòng tròn lấy Bảo Xà làm trung tâm, khuếch tán ra bốn phía.
"U... u... u..."
Đám ma trùng vốn như kẻ say rượu kia, lập tức như bị người thi triển Thị Huyết Thuật, hung hãn không sợ chết lao về phía Lâm Hiên.
"Tốt!"
Đối mặt nguy cơ, Lâm Hiên ngược lại vỗ tay tán thưởng không thôi, hai tay như nổi trống, luân chuyển biến ảo, gõ liên tục lên Bách Linh Chung.
Lập tức, Tử Văn đại phóng.
Sóng âm cuồn cuộn như sóng to biển lớn, giống như sóng thần ngập trời, cuộn về phía bầy ma trùng.
Giờ đây hắn đã khác xưa, đã là tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, tự nhiên có thể phát huy ra trăm phần trăm uy lực của Hậu Thiên Linh Bảo.
Uy lực vô cùng tận!
Nhưng phẩm cấp Linh trùng Bảo Xà tế ra quá mức phi thường, muốn hoàn toàn ngăn chặn chúng, căn bản là điều không thể.
Trong chớp mắt, bầy trùng đã tiến gần thêm trăm trượng khoảng cách.
Đã gần trong gang tấc!
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại, nhưng trên mặt vẫn không hề thấy vẻ sợ hãi.
Tay phải khẽ nâng, một đạo hồng quang từ trong ống tay áo bay vút ra.
Nó xoay quanh bay múa, chân dung hiện rõ.
Đường kính chưa tới một xích, nhưng lại có điêu khắc vô cùng tinh mỹ.
Hai tay Lâm Hiên bay múa như Hồ Điệp Xuyên Hoa, từng đạo pháp quyết từ lòng bàn tay kích bắn.
Oong...
Viên hoàn kia bảo quang đại phóng, điêu khắc chính giữa dường như sống lại.
Sau đó, tiếng Phượng Minh Cửu Thiên vang vọng, lượn lờ không dứt, trong hư không xuất hiện một đại điểu mắt nhỏ đuôi dài: Chu Tước!
Cánh khẽ vỗ, đầy trời đều là hỏa diễm màu đỏ tím.
Vô biên vô hạn, trong khoảnh khắc đã nhuộm đỏ cả trời xanh.
Hồng Liên Chi Hỏa, trong truyền thuyết có thể thiêu hủy vạn vật thế gian!
Đám Trùng vân màu vàng kia, lập tức toàn bộ sụp đổ.
"Phá cho ta!"
Lâm Hiên hét lớn một tiếng, Hồng Liên Chi Hỏa đầy trời vậy mà biến thành một vòng xoáy khổng lồ, hỏa diễm bên trong trở nên sắc bén như ánh đao trăng lưỡi liềm, sau một hồi điên cuồng xoắn nát, biến những đóa kim hoa bên trong thành mảnh vụn.
Biến nguy thành an!
Đám ma trùng Bảo Xà tế ra đã bị Lâm Hiên hoàn toàn phá giải.
Ở một bên khác, cuộc chiến giữa Chân Long và cự mãng xanh biếc cũng đã phân ra thắng bại.
Chân Linh Hóa Kiếm Quyết của Lâm Hiên quả nhiên phi thường, hư ảnh Chân Long biến hóa ra có thực lực không tầm thường, sau một phen chiến đấu đã xé rách con giác mãng xà xanh biếc kia, từng miếng từng miếng nuốt vào bụng.
Biểu lộ của Bảo Xà càng lúc càng âm u.
"Lâm Hiên!"
Nàng nghiến răng nghiến lợi, âm thanh phảng phất bật ra từ kẽ răng. Vốn dĩ nàng đã hận tiểu tử này tận xương, liên tiếp thất bại càng khiến nàng tức giận đến nổi điên.
Nàng đã vất vả lắm mới thuyết phục được Băng Phách.
Nếu không công mà về, nàng còn mặt mũi nào xưng là Chân Ma Thủy Tổ, chẳng phải trở thành trò cười của Tam Giới sao.
Trong mắt nàng lệ mang đại phóng, một bước đạp phá hư không, cứ thế xông thẳng về phía Lâm Hiên.
Không tế ra bất kỳ bảo vật nào, rốt cuộc nàng ta đang suy tính điều gì?
Chẳng lẽ đã tức giận đến hồ đồ rồi sao?
Mặc dù ý nghĩ này có chút hoang đường, nhưng không thử một chút làm sao biết được?
Lâm Hiên vô tình lùi lại một bước.
Tay phải vừa nhấc, Cửu Cung Tu Du Kiếm hiển hiện, hắn thò tay cầm chặt, không nói hai lời, chém thẳng xuống Bảo Xà.
Kiếm này đã đạt đến trình độ phản phác quy chân, Kiếm Khí không hề khuếch tán ra ngoài, ngưng tụ thành một đường, xẹt qua trong hư không.
Hắn rõ ràng nhất thần thông của mình, cho dù là Chân Ma Thủy Tổ, lẽ ra cũng không dám trực tiếp đối đầu với phong mang này.
Lâm Hiên đoán chừng Bảo Xà sẽ tránh né, trong lòng đã tính toán chiêu tiếp theo nên làm như thế nào.
Nhưng tiếp theo, hắn lại tính sai.
Đối mặt đạo Kiếm Khí sắc bén kia, Bảo Xà không hề có ý định tránh né, ngược lại trực tiếp nghênh đón.
Tựa như tay không đoạt dao sắc vậy.
Nàng thò tay chụp thẳng vào lồng ngực Lâm Hiên.
Nhưng Kiếm Khí rõ ràng đang ở phía trước.
Theo lý thuyết, hành động của Bảo Xà là cực kỳ không sáng suốt.
Bàn tay nàng sẽ bị cắt vỡ... Không, là bị trực tiếp chém xuống.
Cửu Cung Tu Du Kiếm sắc bén vô cùng, đừng nói là Bảo Xà, cho dù là Chân Tiên, cũng tuyệt đối không dám tay không đón đỡ.
Lâm Hiên kinh hãi, biết rõ sự tình tất nhiên khác thường, hơn nữa trong lòng hắn báo động đột khởi. Lâm Hiên là kẻ thân kinh bách chiến, không chút nghĩ ngợi, lập tức lùi về phía sau.
Đương nhiên, Kiếm Khí đã phát ra, vẫn như cũ trảm thẳng vào Bảo Xà.
Nhưng sau một khắc, một màn không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra: Bàn tay như ngọc trắng của Bảo Xà xuyên qua Kiếm Khí, không hề bị tổn thương, mà vào khoảnh khắc này, Lâm Hiên dường như nhìn thấy không gian vặn vẹo.
Lĩnh Vực!
Lâm Hiên làm sao còn không biết thủ đoạn Bảo Xà thi triển là gì.
Đúng lúc này, một tiếng "xoạt" truyền vào lỗ tai, năm ngón tay Bảo Xà hơi cong, chụp vào không trung, lăng không lấy xuống một mảng lớn hư không tại vị trí Lâm Hiên vừa đứng.
"Hí...!"
Lâm Hiên hít ngược một hơi khí lạnh. May mắn hắn tránh né kịp thời, nếu không, chính là họa mở ngực bể bụng. Cho dù nhục thân hắn vượt xa Yêu tộc cùng giai, cũng tuyệt đối không ngăn được một trảo chi uy này của Bảo Xà.
Ngoài sự kinh hãi, Lâm Hiên đánh một đạo pháp quyết về phía trước.
Lập tức tiếng xé gió đại phóng, tính ra hàng trăm đạo kiếm quang kích bắn về phía Bảo Xà.
Nàng ta như trước không hề né tránh.
Mắt thấy sắp bị loạn kiếm phân thây, nàng lần nữa vươn tay ra, chỉ một cái về phía trước.
Không gian chấn động đột khởi, thời gian dường như chậm lại, không gian xuất hiện vô số rung động, tất cả kiếm quang đều bay lướt qua bên cạnh thân thể nàng.
Sai một ly đi nghìn dặm.
Nàng rõ ràng không trốn, nhưng lại không có một đạo kiếm quang nào trúng mục tiêu.
Không cần phải nói, lại là Lĩnh Vực.
Vị Chân Ma Thủy Tổ này thẹn quá hóa giận, đã thi triển ra công phu ẩn giấu, chuẩn bị diệt sát Lâm Hiên ngay tại nơi đây.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn