Bạch quang chợt lóe, thân hình Lâm Hiên đã biến mất tại chỗ.
Chỉ một khắc sau, hắn xuất hiện tại một Truyền Tống Trận ở lầu hai. Nơi này vẫn đang tiến hành giao dịch tấp nập. Do lầu ba là không gian độc lập được cổ tu sĩ dùng thần thông tạo ra, nên cho dù có xảy ra biến cố kinh thiên động địa thì bên ngoài cũng không ai hay biết.
"Ồ, đạo hữu đã rời khỏi rồi sao."
Tu sĩ phụ trách trông coi Truyền Tống Trận chỉ liếc nhìn Lâm Hiên một cái, vẻ mặt bình thản.
Lâm Hiên gật đầu, đột nhiên há miệng phun ra mấy đạo kiếm quang màu xanh biếc.
"Ngươi muốn làm gì?"
Tu sĩ kia vô cùng kinh hãi, không kịp phòng ngự, vội vàng lùi người về phía sau. Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ hài lòng, tay áo phất một cái, một đạo hào quang màu xanh bay vút ra.
Tiếng "ầm ầm" truyền vào tai, bảy tám tòa Truyền Tống Trận toàn bộ đều bị hủy diệt chỉ trong chốc lát.
Lâm Hiên không hề dừng lại, hóa thành một đạo kinh hồng bay về một góc khác của đại điện. Nơi đó chính là Truyền Tống Trận thông xuống lầu một.
Vài tên tu sĩ thủ hộ đã phát hiện biến cố, liền phẫn nộ đồng loạt tế xuất pháp bảo, còn có kẻ mau chóng giơ tay tế ra Truyền Âm Phù.
Nhưng Lâm Hiên nào có thời gian dây dưa cùng bọn họ.
Hắn vươn tay vỗ vào bên hông, một mảng sương mù màu trắng quỷ dị xuất hiện. Trong sương mù mơ hồ có thể thấy được một quái vật hình người, linh áp đáng sợ từ trên trời giáng xuống.
Thi Ma Nguyên Anh kỳ!
Trên mặt mấy tên tu sĩ lộ ra vẻ khó tin, thân thể không khỏi cứng đờ. Loại quái vật cấp bậc này đương nhiên bọn họ không thể đối phó.
Lâm Hiên không có hứng thú lạm sát kẻ vô tội, thấy mấy người đã bị chế trụ liền coi như không nhìn thấy, trực tiếp bước vào tòa Truyền Tống Trận.
Hắn đánh ra một đạo Pháp Quyết, bạch quang chợt lóe, Lâm Hiên một lần nữa biến mất tại chỗ.
"Chuyện gì đã xảy ra, người vừa rồi rõ ràng là tu sĩ Ngưng Đan kỳ, sao có thể thao túng Luyện Thi Nguyên Anh kỳ?" Lúc này, vài gã chấp pháp thủ hộ Truyền Tống Trận tụ tập lại một chỗ. Một lão giả tóc muối tiêu vẻ mặt lo lắng hỏi.
"Không rõ lắm, nhưng người này mới từ lầu ba đi xuống. Hắn vội vàng như thế, chẳng lẽ hội giao dịch cao cấp đã xảy ra chuyện?" Một tu sĩ vận lục bào mở miệng nói nhỏ, ánh mắt lại liếc qua Truyền Tống Trận đã bị hủy.
Những kẻ khác nghe xong, trên mặt cũng lộ ra vẻ suy tư. Mang Sơn đại hội đã truyền thừa mấy vạn năm nay, hẳn là sẽ không có kẻ nào dám quấy rối, nhưng chuyện vừa mới xảy ra...
"Hạc đạo hữu, chúng ta cứ trơ mắt nhìn tên đó đào tẩu như vậy, thượng cấp sẽ không trách phạt chúng ta chứ?" Một tu sĩ khác có chút lo lắng hỏi.
Ánh mắt những người khác đều nhìn về phía lão giả mặc hồng bào Ngưng Đan hậu kỳ ở giữa, lão chính là người có tu vi cao nhất tại đây.
"Hẳn là không. Người này tuy là tu sĩ Ngưng Đan kỳ, nhưng có thể thao túng Luyện Thi Nguyên Anh. Cho dù chúng ta liều mạng, e rằng cũng không thể ngăn cản hắn. Thượng cấp chắc chắn hiểu rõ điều này. Huống chi, ta hoài nghi hắn căn bản là một lão quái Nguyên Anh kỳ ẩn nặc tu vi mà thôi."
Những người khác nghe xong không ai phản bác, phần đông đều đồng tình. Tu sĩ Ngưng Đan kỳ căn bản không thể thao túng Luyện Thi Nguyên Anh, đối phương tám chín phần là giả trư ăn thịt hổ.
"Nghễ đạo hữu, ngươi đang suy nghĩ điều gì vậy?" Thấy tu sĩ mặt đen bên cạnh đang ngẩn người, hồng bào lão giả không nhịn được hỏi.
"Không biết chư vị có còn nhớ rõ một lời đồn không lâu trước đây?" Tu sĩ mặt đen thở dài, định nói nhưng lại thôi.
"Lời đồn? Hả, ngươi nói là..." Hồng bào lão giả dường như nhớ tới điều gì đó.
"Không sai. Trước khi Mang Sơn đại hội bắt đầu, một hồng y nữ tu đã gây rối trước cửa Mang Sơn, ngay trước mặt ba vị chấp pháp, sát diệt Hoàng Mộc lão quái. Bạch Lộc tiền bối cùng ba vị chấp pháp Nguyên Anh kỳ phải hợp sức lại nhưng cuối cùng vẫn không thể bắt được. Tình hình cụ thể không người nào biết rõ, nhưng có lời đồn rằng nữ tu đó được một Thi Ma Nguyên Anh kỳ giúp đỡ." Vẻ mặt tu sĩ mặt đen ngưng trọng, mở miệng suy đoán.
"Được rồi, hãy dừng việc thảo luận tại đây. Mặc kệ tầng giao dịch phía trên xảy ra biến cố gì hay người vừa rồi có thân phận ra sao, đây cũng không phải là sự tình chúng ta có thể xen vào. Vẫn phải chờ các tiền bối Nguyên Anh kỳ định đoạt." Hồng bào lão giả đột nhiên khoát tay chặn lại, cắt đứt lời của đối phương.
Tu sĩ mặt đen ngẩn ngơ, nhưng lập tức như nghĩ ra điều gì đó, trên mặt liền lộ ra vài phần sợ hãi, vội vàng ngậm miệng.
Lại nói về Lâm Hiên, thời khắc này hắn đã rời khỏi Thiên Vân quảng trường. Giao dịch ở tầng một chỉ là nơi tụ tập của một số tu sĩ Trúc Cơ kỳ, hiển nhiên không ai có thể ngăn cản hắn.
Lâm Hiên vẫn phá hủy Truyền Tống Trận, tranh thủ thêm một ít thời gian.
Lúc này, đại hội giao dịch đã đại loạn! Các loại Truyền Âm Phù bay múa đầy trời, cấm chế cũng đều được mở ra.
Thời gian không còn nhiều, Lâm Hiên hiển nhiên không chậm trễ, dùng tốc độ nhanh nhất bay tới cửa ra vào Mang Sơn đại hội, thừa dịp tin tức chưa lan ra mà nhanh chóng rời đi.
Cũng may khắp bốn phía, thần sắc ai nấy đều kinh hoàng, các tu sĩ bay tán loạn như ong vỡ tổ. Lâm Hiên đã thu hồi Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật, khôi phục diện mạo vốn có.
Sau thời gian khoảng một tuần trà, Lâm Hiên đã đi tới đại môn, nhưng một tầng hào quang cấm chế lại xuất hiện trong tầm mắt.
Phía trước có bảy tám gã tu tiên giả đang đứng, một gã Ngưng Đan kỳ, còn lại đều là những đệ tử cấp thấp Trúc Cơ kỳ. Nhìn thấy một đạo độn quang bay về phía này, vẻ mặt bọn họ trở nên khẩn trương.
Quang hoa thu liễm, lộ ra diện mạo của một thiếu niên bình thường.
Thấy rõ dung mạo của Lâm Hiên không giống như người trong Truyền Âm Phù, chúng tu sĩ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa thu hồi Pháp Bảo Linh Khí vừa tế xuất.
Một lão giả cầm đầu khoảng hơn ngũ tuần, lão luyện thành thục, lặng lẽ dùng bí thuật kiểm tra, thấy dung mạo của Lâm Hiên không phải là huyễn thuật biến hóa, không khỏi yên tâm. Lão ôm quyền nói: "Vị đạo hữu này muốn rời khỏi sao?"
"Không sai. Đạo hữu có thể mở cho ta một đường được không?" Lâm Hiên bất động thanh sắc hỏi.
"Thứ lỗi, chúng ta vừa mới nhận được pháp dụ, có kẻ to gan lớn mật làm bậy ở hội giao dịch, lại thừa dịp hỗn loạn mà chạy ra ngoài. Hiện tại còn đang điều tra. Trước khi tìm được người kia, chư vị đạo hữu xin mời tạm thời ở lại nơi này vài hôm."
"Có thể thông cảm cho ta được không? Lâm mỗ quả thật có việc gấp."
"Không được. Mặc dù dung mạo của đạo hữu khác với kẻ kia, nhưng nghiêm lệnh của thượng cấp, chúng ta sao dám làm trái?" Tu sĩ kia vội lắc đầu, lộ ra bộ dáng thiết diện vô tư.
"Như vậy..." Lâm Hiên khẽ nhắm mắt, trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm. Sau khi mở mắt, toàn thân hắn tràn ngập sát khí đáng sợ: "Nếu chư vị đã không thông cảm, vậy thì đừng trách Lâm mỗ lòng dạ độc ác."
Lời còn chưa dứt, hắn đã giơ tay trái lên, bấm quyết bắn ra. Vài đạo kiếm quang màu xanh thoáng hiện, lăng lệ chém thẳng về phía đối phương.
"Ngươi dám động thủ?"
Mấy người kia vừa sợ vừa giận. Tu sĩ cầm đầu vội vươn tay, hướng về Pháp Bảo đang lơ lửng trên đầu điểm một cái. Những người còn lại cũng thao túng Linh Khí. Đối phương chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan kỳ, làm như vậy quả thật chính là tự tìm đường chết.
Đối mặt với chúng tu sĩ vây công, Lâm Hiên coi như không nhìn thấy, khóe miệng hiện lên vẻ châm chọc. Pháp lực trong cơ thể lưu chuyển, một cỗ linh áp kinh người ép ra bốn phía, toàn thân chiếu ra các tia sáng màu xanh, khí thế bạo tăng khiến đám tu sĩ biến sắc.
"Ngươi... Ngươi là cao thủ Nguyên Anh kỳ!" Tu sĩ Ngưng Đan kỳ cầm đầu không thể tin nổi, thốt lên.
"Hừ." Lâm Hiên hừ lạnh một tiếng, rồi chậm rãi giơ tay trái lên.
"Chờ một chút tiền bối, tất cả đều chỉ là hiểu lầm! Nếu người muốn rời khỏi, chúng vãn bối nào dám ngăn cản."
"Đúng vậy, khoan hãy động thủ, chúng ta lập tức mở cấm chế ra."
Vài tu sĩ Trúc Cơ kỳ sắc mặt đại biến. Nhưng bọn họ đã nhìn thấy dung mạo của hắn, Lâm Hiên làm sao có thể tha cho bọn họ? Chỉ thấy hắn phất tay áo một cái, một vầng kiếm quang lớn bay vụt tới, mạnh mẽ hơn khi trước rất nhiều.
Dám động thủ với tu sĩ Nguyên Anh kỳ không khác nào tự tìm cái chết. Đám người hiển nhiên sẽ không ngu ngốc. Lúc này không còn ai thèm nghe mệnh lệnh, tự nhiên đều chạy tứ tán để bảo toàn mạng nhỏ. Có điều, nào dễ dàng như vậy? Lâm Hiên bấm quyết, kiếm quang như bão tố, quét sạch đám người này.
Tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền vào tai, cơ hồ trong nháy mắt, vài tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã ngã xuống.
Tu sĩ Ngưng Đan kỳ duy nhất cũng bị bảy tám đạo kiếm quang vây lại, chỉ là cố gắng giãy giụa kéo dài hơi tàn mà thôi.
"Tiền bối, xin người hạ thủ lưu tình. Chỉ cần người tha cho ta một mạng, vãn bối nguyện ý làm nô bộc cho chủ nhân!" Kẻ kia thần tình sợ hãi, đau khổ cầu xin.
Đáng tiếc, vẻ mặt Lâm Hiên không đổi, tiếp tục rót linh lực vào trong kiếm quang.
Một âm thanh thanh thúy truyền vào tai, Pháp Bảo của người này đã bị kiếm quang chém thành hai nửa. Bên trong huyết hoa, một cái đầu bay lên trời, hai mắt vẫn mở lớn, chết không cam tâm.
Lâm Hiên duỗi tay ra, một vầng hào quang bay tới thu hồi Túi Trữ Vật. Về phần thi thể, hắn dùng Hỏa Đạn hóa thành tro tàn.
Đem thần thức chìm vào trong Túi Trữ Vật dò xét, Lâm Hiên ngoắt tay một cái, một đạo bạch quang từ trong bay ra. Trên mặt hắn lộ ra thần sắc vui vẻ, cầm trên tay một cái Lệnh Phù.
Nhìn thoáng qua quầng sáng cấm chế phía trước, nếu hắn muốn cưỡng ép phá giải cũng sẽ rất mất thời gian.
Lâm Hiên rót pháp lực vào trong Lệnh Phù, vật này không ngừng rung lên như vật sống, hiển nhiên là đã từng tế luyện nhận chủ.
Nhưng điều này sao làm khó được hắn? Thần niệm vừa động, một đạo hỏa diễm quỷ dị xuất hiện trong lòng bàn tay.
Bích Huyễn U Hỏa!
Nhờ uy lực của ma hỏa, Lâm Hiên dễ dàng xóa đi thần thức của đối phương trong Lệnh Phù. Một đạo hồng quang từ phía trong bắn ra, cấm chế liền được giải trừ.
Thở phào một hơi nhẹ nhõm, toàn thân tỏa ra thanh quang, Lâm Hiên nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Sau thời gian một nén nhang, mấy đạo kinh hồng màu sắc khác nhau từ xa xa bay đến. Hào quang thu liễm, lộ ra dung mạo của vài tu sĩ.
Ba nam hai nữ, trong đó có một người mà Lâm Hiên nhận ra là Bạch Lộc Đồng Tử. Bốn người còn lại cũng đều là lão quái Nguyên Anh kỳ.
Biến cố lần này có thể nói là chưa từng có trong lịch sử Mang Sơn đại hội, khiến cho mấy vị chấp pháp Nguyên Anh kỳ đều bị kinh động.
Thi thể mặc dù bị Lâm Hiên dùng Hỏa Đạn phá hủy, nhưng dấu vết cuộc chiến vẫn còn rõ ràng.
"Nơi này có huyết tích, còn cả pháp lực lưu lại. Trình độ này e rằng chỉ có tu sĩ Nguyên Anh mới có thể tạo thành." Bạch Lộc Đồng Tử thả ra thần thức cẩn thận dò xét xung quanh, sắc mặt âm trầm mở miệng nói.
"Không sai, cuộc đấu chỉ trong nháy mắt đã chấm dứt. Tu tiên giả Ngưng Đan kỳ tuyệt đối không có bản lĩnh này." Một nữ tử vận hồng y cũng gật đầu đồng ý.
"Nói như vậy, hung thủ không phải là người gây nhiễu loạn ở hội giao dịch sao?" Một âm thanh khàn khàn truyền vào tai. Lần này lên tiếng là một lão giả vận trang phục hết sức kỳ lạ. Rõ ràng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ nhưng lại vận một bộ trang phục rách nát, khiến người ta cảm giác giống như một tên khất cái.
"Cái này cũng khó nói." Vẻ mặt Bạch Lộc Đồng Tử trở nên trầm ngâm, do dự một chút mới chậm rãi mở miệng: "Người kia biểu hiện ra bên ngoài là Ngưng Đan kỳ, nhưng hiện tại ngẫm lại có rất nhiều điểm đáng nghi ngờ. Có lẽ hắn cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, chỉ là ẩn nặc tu vi mà thôi."
"Cái này không có khả năng. Tu sĩ Nguyên Anh kỳ tham gia hội giao dịch có gần hai trăm người, còn có Hoàng Mi Chân Nhân là Nguyên Anh hậu kỳ. Hắn làm sao có thể gạt được thần thức của nhiều người như vậy?" Nữ tử cung trang lấy tay che miệng, vẻ mặt như không thể tin nổi.
"Cái này không hẳn. Có lẽ vẫn có công pháp diệu kỳ như vậy. Trương phu nhân cũng đừng quên mấy tên đệ tử thủ hộ Truyền Tống Trận đã bẩm báo lại điều gì." Lão giả thần sắc có chút động, phản bác.
"Ngươi nói là...?" Nữ tử cung trang nhíu mày nghi hoặc: "Nói là đối phương có thể thao túng Thi Ma Nguyên Anh kỳ sao?"
"Không sai. Ta cũng đã dùng Vấn Tâm Thuật khẳng định bọn họ không nói dối. Tu vi có thể khống chế được Thi Ma Nguyên Anh kỳ thì không thể là Ngưng Đan kỳ được."
"Ừm, rất có khả năng là cùng một người. Đã như vậy, chúng ta còn đứng ở đây làm gì, mau đuổi theo thôi." Nữ tử cung trang có vẻ vội vàng nói.
"Đuổi sao? Cái này không cần thiết." Lão giả lại lắc đầu: "Thanh danh của Mang Sơn đại hội đã tan hết. Hỗn loạn như thế này cho dù có bắt về cũng vô ích với chúng ta. Hơn nữa, đối phương phân nửa có thể là trưởng lão của một đại môn phái nào đó, hiện tại chúng ta không nhất thiết phải kết thêm một cường địch."
"Chẳng lẽ cứ như vậy mà bỏ qua sao?" Nữ tử cung trang có vẻ không cam lòng nói.
"Thành thật mà nói, thế cục hỗn loạn lần này cũng không phải chỉ do một mình hắn gây ra. Chỉ vì Trường Sinh Đan quá mức trân quý. Hơn nữa, chuyện này không chỉ liên quan đến đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, mà Độc Giao Vương cũng tổn thất một viên cực phẩm tinh thạch. Ta đang lo lắng sắp tới sẽ bộc phát đại chiến giữa Yêu Tộc cùng Nhân Tộc."
Những người khác nghe xong lời của lão giả, vẻ mặt cũng trở nên âm trầm.
Cục diện hỗn loạn này đã dần lắng lại. Cuối cùng, Trường Sinh Đan không rơi vào tay Độc Giao Vương, mà hắn lại còn mất không một khối cực phẩm tinh thạch. Lão quái vật này trong lòng buồn bực vô cùng, liên tục diệt sát hai lão quái Nguyên Anh rồi giận dữ rời đi, nhưng sự việc hiển nhiên chưa dừng lại ở đây.
Trong lòng chúng tu sĩ đều có dự cảm không lành!
Mà điều này thì chẳng ảnh hưởng gì tới Lâm Hiên. Lúc này hắn đã ở xa ngoài ngàn dặm.
Mang Sơn đại hội mặc dù gian nguy, nhưng chỗ tốt thu được cũng rất nhiều. Cực phẩm tinh thạch đã vào tay, việc rời khỏi Yêu Linh Đảo không còn xa vời như hoa trong gương, trăng dưới nước nữa.
Lâm Hiên nhất định phải có được Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết. Nhưng với tu vi hiện tại của hắn mà muốn tới Huyền Phượng Môn trộm bảo vật thì quả là không biết lượng sức. Việc cấp bách bây giờ là phải đề thăng tu vi, ngưng kết thành Chân Anh. Lâm Hiên nghĩ tới lời mời của Hắc Mãng phu nhân, khóe miệng lộ ra nụ cười trào phúng.
Hiển nhiên đối phương không có ý tốt, nhưng hắn cũng đâu phải là quả thị mềm cho người ta mặc sức hưởng dụng. Ai là thợ săn, ai là con mồi, phải đến thời khắc cuối cùng mới biết. Kẻ mỉm cười sau cùng chính là người chiến thắng.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽