Đó là hình hài Nguyên Anh bé nhỏ cao chừng một tấc, khuôn mặt tựa như đúc với Hắc Mãng phu nhân, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt túi trữ vật. Bên ngoài Nguyên Anh còn được bao bọc bởi một tầng linh quang bảo hộ màu tím nhạt.
Lâm Hiên lộ rõ vẻ đắc ý. Mặc dù liên thủ cùng Thi Ma, hắn chắc chắn có tu vi cao hơn đối thủ một bậc, nhưng Lâm Hiên vẫn không muốn đối đầu trực diện với Hắc Mãng phu nhân sau khi ả đã ma hóa. Đấu trí hơn đấu lực. Giờ đây đối phương chỉ còn là một Nguyên Anh, chẳng phải hắn muốn tùy ý xử trí thế nào cũng được sao?
Nghĩ đến đây, Lâm Hiên không hề che giấu thực lực, lập tức phóng thích linh áp đáng sợ, khí thế ngút trời.
"Không thể nào! Ngươi... ngươi cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ!" Hắc Mãng phu nhân Nguyên Anh trợn mắt há hốc mồm, gương mặt tràn ngập vẻ sợ hãi. Không ngờ đối phương lại ngụy trang thành phàm nhân để dụ địch, tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Nguyên Anh của Hắc Mãng phu nhân lộ vẻ bối rối, hai tay bấm pháp quyết thi triển Thuấn Di bỏ trốn, nhưng Lâm Hiên đã sớm đoán trước. Hắn phất tay áo, một đạo thanh quang bay lên, hóa thành một Thanh Sắc Cự Thủ hung hãn chụp thẳng về phía đối phương.
Nguyên Anh liên tục Thuấn Di, trong nháy mắt đã chạy được trăm trượng, nhưng đột nhiên phía trước xuất hiện một vùng thi khí màu xám trắng rộng chừng một mẫu. Bên trong, âm phong gào rú thê lương, kèm theo mùi xú khí tanh tưởi khiến người ta buồn nôn. Nhãn lực của Hắc Mãng phu nhân không hề tầm thường, lập tức đoán được lai lịch đối thủ.
Thi Ma! Hơn nữa còn là Thi Ma có tu vi Nguyên Anh kỳ!
Trái tim ả như rơi vào hầm băng. Nếu chỉ có một mình Lâm Hiên, ả còn có cơ hội đào thoát, nhưng thêm đối thủ này, Hắc Mãng phu nhân đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Đương nhiên ả không chịu khoanh tay chịu chết. Trong mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt, ả hé miệng phun ra một tia kiếm khí. Kiếm khí rời miệng lập tức hóa thành hai, hai hóa thành bốn, trong phút chốc đã xuất hiện hơn mười đạo kiếm quang, thế như sấm sét hung dữ đánh thẳng vào vùng thi khí.
"Ầm!" Một tiếng vang thật lớn truyền ra. Mặc dù không có thân thể, nhưng thần thông của Nguyên Anh không thể xem thường. Nhất kích liều chết này đã phá tan hơn phân nửa thi khí.
Nguyên Anh lộ vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh nét mặt đông cứng lại, chỉ thấy thi khí cuồn cuộn dâng lên, hóa thành một tấm lưới lớn chụp lấy ả.
"Không!" Nguyên Anh hai tay bấm pháp quyết muốn thi triển Thuấn Di một lần nữa, nhưng đột nhiên cảm thấy thần thức đau buốt, pháp lực toàn thân không thể đề thăng.
Cấm Thần Thuật! Không thể nào! Nơi đây bài xích ngũ hành chi bảo, bí pháp của đối phương sao lại không mất đi hiệu lực?
Nhưng ả còn chưa kịp thắc mắc, Nguyên Anh đã bị lưới thi khí trùm lấy, chạy trời không khỏi nắng!
Trên mặt Lâm Hiên nở nụ cười tươi. Thật ra, lúc trước hắn đã âm thầm nuốt hồn phách của đối phương từ Cấm Thần Bài vào trong bụng. Đối phương dễ dàng giao ra hồn phách như vậy, chín phần là có lưu lại hậu chiêu, nên hắn đã tính toán từ trước.
Trong lưới thi khí có độc, Nguyên Anh lập tức hôn mê. Bắt Nguyên Anh vào trong tay, Lâm Hiên không khách khí thi triển Sưu Hồn Thuật. Sau thời gian một tuần trà, Lâm Hiên ném Nguyên Anh ra. Hồng quang trong mắt Thi Ma bùng lên, trực tiếp cắn nuốt Nguyên Anh vào bụng.
Đối với quái vật của Âm Ti giới, Nguyên Anh vốn là vật đại bổ!
Lâm Hiên đưa tay thu lại túi trữ vật của ả, hẳn là hắn lại thu thập thêm một khoản tài phú không nhỏ. Đương nhiên hiện tại không có thời gian xem xét. Lâm Hiên khẽ khu động tâm niệm, đem Thi Ma thu về túi Linh Quỷ, sau đó toàn thân phát ra thanh quang, nhanh chóng bay vút về phía chân trời. Khi đã độn quang hơn trăm dặm, linh quang trên người hắn dần dần ảm đạm, thu liễm khí tức, chậm rãi bay về phía trước.
Chỉ chừng thời gian cạn chung trà, một đóa yêu vân xuất hiện nơi này. Yêu khí thu lại, hai yêu nhân hiện ra. Một kẻ mặt vuông tai lớn, mũi dài quá trượng; kẻ còn lại trông giống như một tu tiên giả bình thường, nhưng yêu khí toàn thân lại thuần khiết cực hạn. Chính là Tượng Yêu và Côn Nam lão tổ.
"Chính là nơi đây, vẫn còn lưu lại khí tức của nhị muội," Tượng Yêu khịt khịt mũi, vẻ mặt ngạc nhiên. Rồi sau đó, hắn đột nhiên kinh hãi mở trừng đôi mắt, nhìn vào tàn thi của báo yêu đã bị Hắc Mãng phu nhân cắt làm hai đoạn.
Thần sắc Tượng Yêu đầu tiên là ngây ngốc, sau đó là ngỡ ngàng, rồi sau thời gian một tuần trà, hắn gầm lên bi phẫn.
Vẻ mặt Côn Nam lão tổ cũng có chút kinh ngạc. Thực lực của Hắc Mãng phu nhân chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi. Ở đây lại không thể sử dụng bảo vật ngũ hành, yêu phụ kia làm sao có thể đánh thắng được một yêu tộc Hóa Hình kỳ? Chẳng lẽ có người giúp đỡ? Điều này cũng không đúng. Hành trình tìm kiếm bảo vật lần này vô cùng bí ẩn, chỉ có vài người biết. Kẻ đi cùng Hắc Mãng phu nhân chỉ là tiểu tử họ Lâm, nhưng hắn chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan kỳ, làm sao có thể xen vào đấu pháp của cao thủ Nguyên Anh kỳ?
Thần sắc Côn Nam lão tổ trở nên mê hoặc, trong mắt lóe lên vẻ hung dữ: "Tượng huynh, hiện tại thương tâm cũng vô ích, người chết không thể sống lại. Việc cấp bách bây giờ là phải truy theo Hắc Mãng yêu phụ để báo thù cho đạo hữu đã chết, hơn nữa tuyệt đối không thể để Kỳ Lân bảo tàng lọt vào tay nhân tộc."
"Không sai!" Tượng Yêu thu lại vẻ đau buồn: "Là tiểu đệ hồ đồ. Chúng ta mau đuổi theo, bắt nhân tộc kia rút hồn róc xương!"
Lời còn chưa dứt, hắn lập tức phóng thần thức ra, nhưng không thu được kết quả. Xem ra đối phương đã thoát ra khỏi phạm vi có thể cảm ứng.
Tượng Yêu tức giận đến hai hàng lông mày dựng ngược, hai tay bấm niệm pháp quyết, yêu lực toàn thân tỏa ra cuồn cuộn, từng luồng sương trắng liên tiếp tỏa ra.
"Biến!" Tượng Yêu giơ tay điểm một cái, sương trắng lưu động một hồi, biến thành vô số phi xà có hai cánh dài, bay tỏa ra bốn phương tám hướng.
Lúc này Tượng Yêu nhắm chặt mắt, còn Côn Nam lão tổ thì lẳng lặng đứng ở một bên.
Thoáng chốc, thời gian một bữa cơm đã trôi qua. Những phi xà kia đã lướt qua toàn bộ trong vòng 100 dặm, nhưng không có bất kỳ thu hoạch nào. Vẻ mặt của Tượng Yêu khó coi đến cực điểm.
"Lão đệ không cần phải gấp. Có câu hòa thượng chạy đi nhưng miếu còn đó. Đã biết là Hắc Mãng yêu phụ, chúng ta lo gì mà không báo được thù? Vừa rồi ngươi nói rằng Tuyết Hồ vương vừa mới sinh hạ một vị tiểu công chúa có ba cái đuôi. Lão phu đã lâu không vào yêu tộc, sự tình trọng đại này sao có thể bỏ qua? Trước hết chúng ta tới Tuyết Hồ tộc tham gia thịnh yến rồi tính sau." Côn Nam lão tổ đưa tay vỗ vỗ bả vai Tượng Yêu, thanh âm khàn khàn khuyên bảo.
Tượng Yêu không cam lòng, nhưng vẫn biết phân biệt nặng nhẹ. Không phát hiện được hành tung của địch nhân, hắn chần chừ một chút rồi khẽ gật đầu.
"Côn Nam huynh nói đúng. Sự tình lần này rất trọng đại, tám chín phần đồng đạo Hóa Hình kỳ các nơi đều đến chúc mừng, quả thật là không thể bỏ qua."
Tiếp đó, hai yêu thú cùng thi triển thần thông, hóa thành hai đạo trường hồng có màu sắc khác nhau, bay vụt lên bầu trời.
Đồng thời lúc này, tại một nơi cách mấy vạn dặm trong Băng Mạc Hoang Nguyên, trên bầu trời tuyết bay như lông ngỗng, nhưng đây không phải là vùng băng tuyết mênh mông bằng phẳng vừa rồi, mà là một vùng núi non trùng điệp.
Thời tiết giá lạnh vô cùng, khắp nơi tuyết phủ trắng xóa, nhưng ở đây hoa cỏ bên sông lại sinh sôi nảy nở, trăm hoa đua nở, cành lá rậm rạp, giống như đang vào tiết xuân. Không chỉ có thế, trên mặt tuyết còn có các loại dã thú qua lại. Từ Tuyết Miêu, Tùng Thử, cho đến các loài như Thiên Nga Bạch Hổ tuyệt mỹ cũng không thiếu, thậm chí có không ít kỳ thú mà các tu sĩ nhân tộc mơ ước.
Nhưng trước giờ không có ai dám xâm nhập, bởi vì Bách Hoa Sơn này là nơi Tuyết Hồ tộc cư ngụ. Đây là một loại yêu thú quần cư hiếm thấy. Nghe nói tộc yêu này có huyết thống của Cửu Vĩ Thiên Hồ ở Tiên giới, hiện tại Tuyết Hồ tộc quả thật là vô cùng cường đại.
Trong tộc có mấy chục trưởng lão mang tu vi Hóa Hình kỳ, mà Tuyết Hồ vương lại cùng với Bích Nhãn lão tổ và Độc Giao Vương nổi danh là những đại yêu thú Hóa Hình hậu kỳ. Tuyết Hồ là vương tộc trong số đông đảo các loài yêu thú tại Băng Mạc Hoang Nguyên này.
Ở sâu trong Bách Hoa Sơn có một hạp cốc tĩnh mịch, chiếm diện tích hơn trăm mẫu, không ai dám tiến vào. Chính là nơi tọa lạc động phủ của Tuyết Hồ vương. Động phủ rất rộng rãi, cực kỳ mỹ lệ, dường như là tiên cảnh chốn nhân gian. Lúc này, trong phòng luyện công, một nam tử vận bạch bào đang tĩnh tọa. Người này nhìn vẻ ngoài chừng 30 tuổi, tóc dài tới lưng, nhưng không gây cho người ta cảm giác âm nhu mà là vô cùng tiêu sái. Chính là Tuyết Hồ vương.
Đột nhiên, một đạo hỏa quang từ bên ngoài bay vào. Tuyết Hồ vương vẫy tay một cái, hỏa quang kia lập tức rơi vào lòng bàn tay. Dùng thần thức tùy tiện quét qua, sắc mặt của vị đại yêu thú này đại biến, lập tức đứng phắt dậy. Lông mày nhướng lên, thân hình Tuyết Hồ vương hóa thành một đạo bạch quang, bay vụt ra ngoài động.
Chỉ chốc lát sau, yêu vụ tản ra. Bên ngoài cốc, một lão giả vận hắc bào đang khoanh tay đứng. Gương mặt lão tràn đầy lo lắng, nhưng dựa vào yêu khí phát ra trên người, lão này hẳn là một yêu thú Hóa Hình kỳ.
"Tham kiến Tộc trưởng," Thấy Tuyết Hồ vương, yêu nhân vội vàng chắp tay làm lễ, cúi người xuống thấp.
"Nhị đệ, ngươi bảo là Hương Nhi thất lạc sao? Đã xảy ra chuyện gì?" Sắc mặt Tuyết Hồ vương vô cùng khó coi, không chút khách khí hỏi. Cũng khó trách, Truyền Âm phù vừa rồi nói rằng nữ nhi vừa sinh hạ được ba tuần đột nhiên mất tích, bảo sao Tuyết Hồ vương không kinh hãi được cơ chứ?
"Tộc trưởng xin người chớ nổi giận, Tiểu công chúa mới chỉ thất lạc vài canh giờ mà thôi," Lão giả hắc bào hít vào một hơi, trên mặt có chút sợ hãi.
Sau thời gian một tuần trà, vẻ mặt Tuyết Hồ vương vẫn giận dữ nhưng đã bình tĩnh trở lại.
"Đem toàn bộ những thị nữ chăm sóc Hương Nhi đi trừu hồn luyện phách! Mặt khác, phái ra tất cả cao thủ trong tộc, bằng bất cứ giá nào, nhất định phải tìm được tiểu công chúa!"
"Tuân lệnh!" Lão giả hắc bào khẽ gật đầu: "Tộc trưởng yên tâm, chúng ta nhất định sẽ mang tiểu công chúa bình an trở về."
"Chuyện này phải nghiêm khắc giữ bí mật. Vốn ta mời cao thủ khắp nơi tới để ăn mừng Hương Nhi, hiện tại không thể để cho bọn họ biết được," Tuyết Hồ vương dặn dò từng chữ.
Lão giả hắc bào khẽ gật đầu, nhưng sau đó trên mặt lại lộ vẻ khó khăn: "Tộc trưởng, thịnh điển còn vài ngày nữa sẽ bắt đầu. Nếu lúc đó vẫn không thể tìm được tiểu công chúa..."
"Không thể! Đến lúc đó vẫn chưa tìm được Hương Nhi, các ngươi tự gánh lấy hậu quả!" Tuyết Hồ vương không nói nhiều lời, nhưng ánh mắt âm lãnh khiến lão giả hắc bào toàn thân phát lạnh.
Cũng không trách Tuyết Hồ vương tức giận như vậy. Tiểu công chúa là cốt nhục của lão, tiểu thiên tài nọ còn là hy vọng cho sự phồn vinh về sau của Tuyết Hồ nhất tộc. Nếu nữ nhi do vui đùa mà lạc đường, một khi để cho những yêu tộc khác biết được, tình thế sẽ trở nên hỗn loạn. Biến cố trọng đại này sẽ khiến tình thế cả Băng Mạc Hoang Nguyên trở nên vô cùng khẩn trương.
Thời khắc này, Lâm Hiên đang cẩn thận chậm rãi bay về hướng Bắc. Qua Sưu Hồn Thuật với yêu phụ Hắc Mãng, hắn đã biết được vị trí của Kỳ Lân Cổ Động.
"Thiếu gia, Hắc Mãng phu nhân từng nói bên ngoài Kỳ Lân Cổ Động có cấm chế. Cho dù người có Thi Ma hỗ trợ, e rằng thực lực vẫn chưa đủ," Nguyệt Nhi lo lắng mở miệng.
"Sợ cái gì? Yêu phụ kia tu vi tuy không kém, nhưng hiểu biết về trận pháp thì hoàn toàn không thông thạo. Dùng cường lực thì cần ba lão quái Nguyên Anh kỳ mới có thể bài trừ, nhưng chẳng lẽ ta không nghĩ ra phương pháp khác sao?" Lâm Hiên không thèm để ý mở miệng.
"Điều này cũng đúng. Ta quên mất sở trường của Thiếu gia là trận pháp," Nguyệt Nhi vuốt ngực, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Lâm Hiên gật đầu, đang muốn mở miệng thì đột nhiên nhướng mày, sắc mặt khẽ biến, dừng độn quang, đáp xuống, thu liễm khí tức, núp sau một tảng băng lớn.
Sau không tới thời gian tàn nửa nén nhang, hai đạo trường hồng một xanh một tím từ phía sau vụt qua với tốc độ cực kỳ mau lẹ, mang theo yêu khí ngút trời.
Lâm Hiên nín thở ngưng tức, may mắn bọn họ không phát hiện ra. Không buông lỏng cảnh giác, qua thời gian một bữa cơm hắn mới từ sau tảng băng đi ra.
"Nguyệt Nhi, từ khi vào đây chúng ta đã gặp mấy yêu tộc Hóa Hình kỳ?"
"Ít nhất cũng có 17, 18 tên," Sắc mặt của Nguyệt Nhi trở nên khó coi, mở miệng trả lời.
Lâm Hiên lâm vào trầm tư. Băng Mạc Hoang Nguyên tuy đông đảo yêu thú, nhưng mới chỉ gần nửa ngày lại gặp phải nhiều yêu tộc Hóa Hình kỳ như vậy. Việc này quả thật quỷ dị, dường như tất cả yêu thú của Yêu Linh Đảo đều hội tụ nơi đây. Chẳng lẽ nơi đây sắp xảy ra sự tình trọng đại gì?
Trong lòng Lâm Hiên nghi hoặc, nhưng hiện tại Ngưng Anh mới là quan trọng nhất. Hành trình phía trước phải cẩn thận vô cùng. Lâm Hiên lấy ra một viên Ẩn Linh Đan nuốt vào, rồi cẩn thận thi triển Liễm Khí Thuật. Độn quang trở nên ảm đạm, tốc độ cũng giảm đi rất nhiều.
Với thần thức cùng sự cẩn trọng của Lâm Hiên, trên đường chỉ gặp kinh hãi mà không gặp nguy hiểm. Đảo mắt đã ba ngày trôi qua. Hắn đã đi được khá xa theo hướng Bắc, yêu tộc Hóa Hình kỳ cũng không còn xuất hiện nữa.
Lâm Hiên thở phào, lúc này toàn thân mới phát ra thanh quang, dùng tốc độ cao nhất tiếp tục bay theo hướng Bắc. Chỉ sau thời gian nửa ngày, hắn đã tới nơi Cực Bắc. Có điều kỳ lạ là thời tiết ở đây dường như cũng không lạnh lắm, tuy vẫn có bông tuyết rơi nhưng đã thưa hơn nhiều.
"Chính là nơi này!" Lâm Hiên quay đầu nhìn chung quanh, trên mặt nở nụ cười vui mừng, hạ xuống.