Ban đầu chỉ là một vết nứt nhỏ, rồi nhanh chóng lan rộng như mạng nhện, sau đó vỡ vụn hoàn toàn. Trong huyết quang, thân hình khổng lồ của quái vật bị chém thành hai nửa, nhưng ngay lập tức, tại vị trí đó chỉ còn lại hai đoạn xúc tu.
Trong mắt Lâm Hiên thoáng hiện tia kinh nghi, không ngờ cổ thú này lại sở hữu loại thần thông Thế Thân Độ Kiếp của ma đạo.
Thế Thân Độ Kiếp chính là đem một bộ phận thân thể luyện chế thành khôi lỗi, tại thời khắc mấu chốt vì bản thể mà gánh đỡ kiếp nạn.
Dù kinh ngạc, Lâm Hiên tuyệt nhiên không có ý định để cổ thú này trốn thoát. Hắn phất tay áo, một bảo vật khác bay ra, chính là Phược Tiên Cầu.
Bảo vật này vừa xuất hiện trên không trung liền không ngừng xoay tròn, bắn ra hàng ngàn sợi tơ màu bạc, lập tức giăng lưới ngăn chặn con bạch tuộc đang cách đó vài trượng toan bỏ chạy.
Băng Giao cùng Hỏa Long nhào tới cắn xé dữ dội, cổ thú bắt đầu rống lên những tiếng khủng khiếp.
Nó đã hoàn toàn bị vây khốn, không còn đường trốn chạy. Linh áp khổng lồ của Thanh Hỏa Kiếm đè xuống, chém thêm một nhát chí mạng nữa.
Con bạch tuộc rống lên một tiếng thảm thiết thê lương. Trong hàn đàm, nước bị nhuộm thành màu đỏ như máu.
Cổ thú khó nhằn này cuối cùng cũng đã bỏ mạng!
Lâm Hiên thở phào nhẹ nhõm, đem các bảo vật thu hồi. Thanh Hỏa Kiếm cũng trở lại hình dáng ban đầu, bay vào tay áo của hắn.
Cự Kiếm Thuật tiêu hao pháp lực vô cùng lớn, nếu tu vi Lâm Hiên không tinh thuần thâm hậu, e rằng khó có thể trụ vững đến tận bây giờ.
Nhìn qua thi thể quái vật, năm ngón tay hắn co lại trong hư không, tức thì một cự thủ màu xanh hiện ra. Sau khi tìm kiếm một hồi, cự thủ đã lấy ra một viên cầu to lớn, chính là Nội Đan của cổ thú.
Nội Đan này có màu đen, tản ra ánh sáng u ám, mơ hồ mang theo mùi tanh tưởi.
Lâm Hiên thoáng lộ vẻ vui mừng, với nhãn lực của hắn, đã nhận ra trong Nội Đan này ẩn chứa kỳ độc. Nếu luyện hóa, uy lực của Bích Huyễn U Hỏa sẽ tăng lên không ít.
Lâm Hiên vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc bình nhỏ, mở nắp. Một luồng hào quang màu xanh phát ra, thu Nội Đan vào bên trong.
Sau đó, thân hình Lâm Hiên thoáng một cái, một lần nữa tới gần bên cạnh tảng đá. Hắn cẩn thận đánh giá thì phát hiện có chỗ dị thường. Tinh huyết của bạch tuộc dính trên tảng đá đều bị nó hấp thụ. Trên mặt đá bắn ra một vầng sáng màu đỏ, linh lực chấn động.
Lâm Hiên mừng rỡ, chẳng lẽ phải có tinh huyết mới có thể khởi động trận pháp này?
Đáng tiếc, niềm vui của Lâm Hiên không kéo dài được lâu, tầng huyết quang kia rất nhanh đã biến mất.
Trong lòng Lâm Hiên trầm xuống, chẳng lẽ trận pháp đã bị hỏng? Tảng đá tuy bị bạch tuộc đánh trúng nhưng cũng không hao tổn gì. Vậy là do nguyên nhân khác.
Có lẽ là do tinh huyết, nhưng lượng không đủ hay là của cổ thú thì không đúng yêu cầu?
Nghĩ đến đây, Lâm Hiên há miệng phun ra một đạo kiếm khí màu xanh, quấn quanh cổ tay một vòng, cắt một vết thương. Tinh huyết chảy ra thấm vào tảng đá.
Tảng đá nhanh chóng hấp thụ, rồi bắn ra một tầng huyết quang rộng hơn nhiều so với lúc nãy.
Trên mặt Lâm Hiên hiện lên tia vui mừng, hắn lập tức lấy ra một tấm linh cao dán lên vết thương, khiến tinh huyết ngừng chảy.
Nhưng rất nhanh, vẻ mặt hắn lại trở nên âm trầm. Lúc này, pháp lực toàn thân hắn tan biến, vòng bảo hộ cũng mất tác dụng, cả người bị bao bọc trong nước hàn đàm lạnh như băng.
Tiếp theo, từ trong tảng đá phát ra một quầng sáng màu tím cuốn lấy hắn. Do pháp lực bị phong tỏa, trong đầu Lâm Hiên xuất hiện một cảm giác mê muội khó chịu, nhưng lại giống hệt cảm giác khi truyền tống cự ly xa! Trong tử quang, thân ảnh Lâm Hiên liền biến mất tại chỗ.
Trước mắt hắn là một mảng mơ hồ, may mắn thay không quá lâu sau dần trở nên sáng rõ hơn. Bên tai truyền đến tiếng gió vù vù. Lâm Hiên kinh hãi phát hiện hắn đang rơi xuống với tốc độ kinh người. Nếu cứ thế tiếp đất, khẳng định sẽ tan xương nát thịt.
Lúc này, trong mắt hắn xuất hiện tia kinh hoảng, nhưng rất nhanh, hắn cảm giác được linh lực cùng pháp lực trong cơ thể đã khôi phục trở lại.
Hắn vội vàng thi triển Độn Quang Thuật, toàn thân thanh quang nổi lên, trôi nổi giữa không trung.
Nguy hiểm đã giải trừ, thần sắc Lâm Hiên lúc này mới giãn ra, hắn thả thần thức ra bắt đầu đánh giá bốn phía.
Mới quan sát một chút, vẻ mặt hắn liền trở nên cổ quái. Nơi đây là một không gian kỳ lạ. Thần thức bị hấp thu mạnh mẽ, sau khi rời khỏi thân thể bảy tám trượng lập tức liền tiêu tán. Ở đây, tốt nhất nên dùng nhãn lực để quan sát.
Mà xung quanh cũng tràn ngập một tầng vụ khí, bên trong ẩn chứa yêu khí cực kỳ nồng đậm. Tình huống này Lâm Hiên đã từng mơ hồ xem trong điển tịch, chỉ có thể xuất hiện ở nơi có Cực Phẩm Linh Mạch.
Có chút khác lạ, chẳng lẽ nơi này là… Cực Phẩm Yêu Mạch!
Điều kiện hình thành Yêu Mạch khó hơn Linh Mạch rất nhiều. Cho dù là tại Yêu Linh Đảo, Thượng Phẩm Yêu Mạch đã là hàng đầu, chưa từng nghe nói có Cực Phẩm.
Song, Lâm Hiên lại không hề lộ vẻ vui mừng. Hắn vốn không phải là Tu Yêu Giả, Yêu Mạch dù tốt đến mấy cũng chẳng có tác dụng với hắn. Hiện tại, tìm kiếm *Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết* mới là chuyện quan trọng nhất.
Nhưng địa phương đặc biệt này có thể có liên quan tới Huyền Phượng Tiên Tử, Pháp Quyết nói không chừng đang ở chỗ này.
Nghĩ đến đây, Lâm Hiên bắt đầu cẩn thận tìm kiếm, đáng tiếc thần thức bị hạn chế nên tốc độ khá chậm chạp.
Lâm Hiên cũng không vội, công việc càng gian nan thì thành quả mới càng lớn.
Nơi đây, ngoại trừ yêu khí vô cùng nồng nặc và thần thức bị hạn chế, thì không khác ngoại giới là mấy.
Có núi có sông, thậm chí hắn còn phát hiện một ít Tinh Thiết.
"Ồ!"
Thần sắc Lâm Hiên đột nhiên khẽ động, từ từ hạ xuống. Nhìn xuống phía dưới, hắn lộ vẻ trầm ngâm.
"Đây là..." Bạch quang chợt lóe, thiếu nữ mỹ lệ Nguyệt Nhi xuất hiện giữa không trung, đôi mi thanh tú của nàng cũng nhíu lại đầy nghi hoặc.
Dưới chân bọn họ là thi thể một con Biến Bức (Dơi), nhưng không giống bình thường. Con dơi này không chỉ khá lớn mà còn có hai cái đầu.
Lâm Hiên không biết đây là loại quái vật gì, nhưng rõ ràng là mới chết chưa lâu, ngay cả máu còn chưa đông lại.
Điều khiến Lâm Hiên cau mày chính là vết thương trên cổ nó. Vết thương dài hẹp thế này hiển nhiên không phải do lợi trảo hay nanh vuốt gây ra, mà là do một loại Phi Kiếm.
Nơi này ngoại trừ hắn, còn có Tu Tiên Giả khác?
Là người của Huyền Phượng Môn hay là một ai khác?
Không hiểu sao Lâm Hiên mơ hồ cảm thấy bất an. Không gian này không hề đơn giản, chắc chắn sẽ có nguy hiểm không lường trước được. Đương nhiên, với tu vi hiện tại của hắn, cho dù đối đầu với Tu Sĩ Nguyên Anh trung kỳ cũng không cần sợ hãi, chỉ cần cẩn thận là được.
Lâm Hiên tận lực thu liễm khí tức, bay tới phía trước. Rất nhanh, lại xuất hiện một thi thể quái vật. Tên này có dáng vẻ hơi giống cá sấu, nhưng toàn thân lại là màu lam quỷ dị. Thời gian ngã xuống cũng chưa lâu, Lâm Hiên đưa tay sờ thì thi thể vẫn còn ấm.
Địa phương đáng ghét!
Nếu không phải thần thức bị hạn chế, hắn đã tìm được manh mối chứ không phải mù mờ thế này. Trong lòng hắn có chút buồn bực, nhưng càng âm thầm đề cao cảnh giác.
Bởi vì có yêu vụ che lấp, xa hơn mười trượng là không thể thấy rõ.
Lại bay thêm chốc lát, dọc đường đi thi thể càng ngày càng nhiều. Rất nhanh, một quái vật khác xuất hiện trong tầm mắt hắn.
"Cái này...."
Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ kinh ngạc, thần tình trở nên ngưng trọng. Nguyệt Nhi nhìn thấy cũng cảm thấy có chút quen mắt.
Đây là một quái vật có dáng dấp giống Nhân Tộc, nhưng làn da lại màu đỏ như máu, phát ra ánh sáng cổ quái. Điều khiến người ta chú ý nhất chính là trên trán hắn có một cái sừng.
Yêu Ma!
Lâm Hiên liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận của tên gia hỏa này.
Trước kia hắn từng giao thủ với một Yêu Ma Ngưng Đan kỳ, phải hao hết *cửu ngưu nhị hổ chi lực* mới tiêu diệt được nó, nên ấn tượng khá sâu sắc.
Yêu Ma và Yêu Tộc, dù cùng có chữ "Yêu", nhưng lại thuộc về hai chủng tộc hoàn toàn khác nhau. Ở thời kỳ viễn cổ, tiền bối Nhân Tộc cùng Yêu Tộc từng liên thủ đại chiến với Yêu Ma, cơ hồ toàn bộ Yêu Ma bị diệt tuyệt. Không ngờ hiện tại chúng vẫn còn tồn tại.
Vẻ mặt Lâm Hiên có chút ngưng trọng. Lại bay thêm khoảng thời gian một tuần trà, thêm một thi thể Yêu Ma hiện trong tầm mắt.
Là một quái vật hai đầu, cao bảy tám trượng, miệng lớn, toàn thân được bọc bởi một lớp lân giáp. Từ ma khí còn chưa tiêu tán, hiển nhiên đây là Yêu Ma Nguyên Anh sơ kỳ.
Đến lúc này, dù là người tài cao lớn mật, ánh mắt Lâm Hiên cũng hiện đầy vẻ kinh hãi.
"Thiếu gia." Nguyệt Nhi khẩn trương mở miệng muốn nói, nhưng Lâm Hiên khoát tay chặn lại, bước lên phía trước lắng nghe.
Ngay lúc này, ở phía trước mơ hồ truyền đến một tiếng rống, còn có âm thanh "uỳnh uỳnh" truyền ra, tựa như có người đang Đấu Pháp kịch liệt.
Lâm Hiên có chút do dự, nhưng liền lặng lẽ bay tới.
Do sợ bị phát hiện, hắn bay chậm lại, nhưng khoảng cách bảy tám dặm chỉ một thoáng là tới.
Yêu vụ phía trước càng ngày càng nhạt đi, lộ ra một khoảng trời quang đãng. Ma khí cùng yêu lực cuồn cuộn, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trong mắt hắn.
Chính là Đại Công Chúa Tuyết Hồ Tộc kia.
Lâm Hiên nhìn thấy nữ tử này thì vô cùng ngạc nhiên, sao nàng lại xuất hiện ở chỗ này?
Phải nói đây là một nữ tử tuyệt sắc, mà nữ tử Hồ Tộc sau khi tiến vào Hóa Hình kỳ, dung mạo vô cùng bất phàm. Lúc này, đối thủ đang cùng nàng Đấu Pháp kịch liệt là một Yêu Ma có dáng dấp khá giống Nhân Tộc. Nếu so với các Yêu Ma khác, thân thể hắn quá nhỏ, nhưng tu vi không hề kém, là Nguyên Anh kỳ.
Lâm Hiên từng chứng kiến Thần Thông của Viện Kha khi nàng đại chiến cùng Phượng Hoàng. Dù chỉ dùng bí pháp để biến hóa, nhưng uy lực không nhỏ, nhất là chiếc bình trà kia, e rằng không phải là bảo vật thuộc Nhân Giới này.
Bí thuật đó huyền diệu vô cùng, khiến Lâm Hiên cũng phải cam bái hạ phong. Nếu Tuyết Hồ Công Chúa đem nó ra sử dụng, hẳn là dễ dàng hạ sát Yêu Ma trước mắt. Nhưng không hiểu vì sao nàng lại không lấy ra.
Tuy nhiên, với tu vi Hóa Hình trung kỳ, nàng vẫn đang giành thế thượng phong, thắng lợi chỉ là vấn đề thời gian.
Quan hệ giữa Lâm Hiên với Tuyết Hồ Đại Công Chúa là địch không phải bạn, đương nhiên hắn không có ý niệm hỗ trợ, mà đang nhàn hạ *tọa sơn quan hổ đấu* (ngồi trên núi xem hổ đánh nhau).
Lâm Hiên vốn thi triển Liễm Khí Thuật, ẩn thân trong chỗ tối, nhưng có câu "người thông minh làm ngàn điều cũng phải có điều sơ sót".
"Tỷ tỷ!"
Một âm thanh trong trẻo truyền ra. Hóa ra, Tiểu Tuyết Hồ đang ở trong túi linh thú thò đầu ra, kết quả liền nhìn thấy thân nhân.
Lâm Hiên cực kỳ hoảng sợ nhưng không kịp ngăn cản. Âm thanh của nha đầu tuy không lớn, nhưng Viện Kha thân là Yêu Tộc, thính lực còn tốt hơn Nhân Tộc nhiều.
Đúng là *đi mòn giày sắt tìm không thấy*. Âm thanh này đối với Viện Kha mà nói thật như sét đánh bên tai.
Toàn tộc xuất động đại chiến cùng Huyền Phượng Môn, chẳng phải là vì đi tìm tiểu nha đầu nghịch ngợm này sao?
Lâu như vậy không biết muội muội đang ở nơi nào, Viện Kha vẫn luôn lo lắng an nguy của nàng. Hiện tại nghe thấy âm thanh của nó, có thể thấy nàng cao hứng đến mức nào.
Mặc dù đang đối mặt với Yêu Ma mạnh mẽ, Viện Kha vẫn theo bản năng quay đầu lại. Lọt vào mắt nàng là một thiếu niên có dung mạo bình thường, vẻ mặt đang buồn bực, mà trong lòng hắn đang ôm Tiểu Tuyết Hồ.
"Nha đầu chết tiệt này!" Viện Kha nhịn không được mắng một tiếng. Toàn tộc đang náo động như vậy, còn nàng ta lại ở cái nơi quái quỷ này vui vẻ.
Về phần Tu Tiên Giả Nhân Tộc kia, Viện Kha cũng không để trong mắt. Do thần thức bị cấm, người này nhiều lắm cũng chỉ có tu vi Ngưng Đan kỳ mà thôi. Chỉ cần giải quyết xong Yêu Ma, từ trong tay hắn cứu muội muội ra cũng không có gì khó khăn.
Tưởng tượng thì rất hay, nhưng trong khi giao đấu mà phân tâm là một điều đại kỵ. Mắt thấy Viện Kha quay đầu lại, Yêu Ma kia há có thể bỏ qua cơ hội?
Chỉ thấy Yêu Ma há miệng, phun ra một đạo hắc ma khí. Hắc khí vừa chuyển liền ngưng tụ thành một Đoản Mâu Pháp Bảo, "vù" một tiếng bắn tới thân thể mềm mại của Viện Kha.
"Tỷ tỷ, mau tránh..." Tiếng kinh hô của tiểu hồ ly truyền vào tai, đáng tiếc đã muộn. Viện Kha chỉ có thể miễn cưỡng lách người, tránh khỏi nơi yếu hại.
Đoản Mâu đâm xuyên qua xương quai xanh của nàng. Tính mạng tạm thời không sao, nhưng hiển nhiên thương thế không nhẹ.
Một kích đắc thủ, trong miệng Yêu Ma phát ra tiếng cười "hắc hắc", quanh thân ma khí trở nên cuồn cuộn, liều mạng tấn công.
Chỉ trong nháy mắt, tình thế liền nghịch chuyển. Viện Kha rơi vào thế hạ phong, thân thể mềm mại của nàng phát ra bạch quang, sau đó bị ma khí cuồn cuộn bao vây.
"Ca ca, nhanh cứu tỷ tỷ của ta." Hương Nhi mặc dù nghịch ngợm, nhưng cũng biết phân biệt nặng nhẹ, vội vàng quay đầu lại, dùng ánh mắt vô cùng cầu khẩn nhìn Lâm Hiên.
Nguyên tắc hành sự của Lâm Hiên chính là *vô lợi bất khởi*, sẽ không vì ánh mắt đáng thương của Hương Nhi mà động thủ cứu người.
Hắn nhanh chóng bắt đầu suy tính trong đầu.
Không gian nơi này vô cùng thần bí, liên tiếp xuất hiện ba tên Thượng Cổ Yêu Ma. Nếu có vị Đại Công Chúa Tuyết Hồ Tộc này liên thủ, sự an toàn sẽ được đảm bảo hơn nhiều. Dù sao đối phương là Yêu Tộc, cũng không thể tranh đoạt *Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết* cùng hắn.
Ý niệm trong đầu Lâm Hiên xoay chuyển. Một thoáng sau, hắn phất tay áo, bắn ra vài đạo kiếm khí màu xanh, hung hăng chém về phía Yêu Ma.
Mặc dù Yêu Ma cũng phát hiện ra Lâm Hiên, nhưng bởi vì thần thức bị hạn chế, ban đầu nó không hề để thanh niên này vào trong mắt. Khi thấy kiếm khí màu xanh bắn tới, sắc mặt hắn mới đại biến, hai tay vòng lại trước ngực, tế ra một tầng bảo hộ màu ngăm đen.
Âm thanh "phốc phốc" trầm muộn truyền vào tai. Vòng bảo hộ của Yêu Ma chưa bị vỡ ra, nhưng cũng đủ để Viện Kha có thời gian hoàn thủ.
Pháp lực trong cơ thể nàng lưu chuyển, thần sắc có chút ngưng lại, đưa mắt nhìn Lâm Hiên.
Đối phương là Nguyên Anh kỳ. Hơn nữa, Hương Nhi gọi hắn là gì? Ca ca?
Đương nhiên, sau khi nếm quả đắng vừa nãy, Công Chúa Tuyết Hồ Tộc cũng không dám quá phân tâm. Tâm thần chủ yếu đều tập trung lên người Yêu Ma. Nguyệt Nha Đao chậm rãi xoay tròn quanh người nàng. Bảo vật này mặt ngoài còn có hoa văn kỳ lạ như phù triện.
Vừa bị Yêu Ma đánh lén, trong đôi mắt mỹ lệ của Viện Kha đầy hận ý. Nàng vươn ngón tay trắng ngọc ra, nhẹ nhàng điểm về phía trước, đồng thời quát nhẹ:
"Đi!"
Sáu thanh Nguyệt Nha Đao như *lưu tinh tuệ vũ* hung hăng chém tới Yêu Ma.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ nụ cười. Đương nhiên hắn không dại xuất toàn lực. Tay trái vừa lật, một cây ngọc địch xanh biếc xuất hiện trong lòng bàn tay.
Thú Hồn Bảo!
Bảo vật này với cảnh giới hiện tại của hắn thì uy lực hơi yếu, nhưng có thể dùng để ẩn tàng thực lực.
Hắn tế Thú Hồn Bảo ra, truyền pháp lực vào. Một con cự mãng to như thùng nước xuất hiện, lắc đầu vẫy đuôi, trong miệng phun ra độc vụ về phía đối phương.
Lấy một địch hai, Yêu Ma lập tức luống cuống tay chân, trong mắt mơ hồ xuất hiện vẻ sợ hãi. Lâm Hiên nhìn thấy vậy, thân hình chợt lóe, đã ngăn ở phía sau, quyết không để tên gia hỏa này chạy thoát.
Ngón tay hắn không ngừng búng ra các đạo kiếm khí bắn về phía đối phương.
Yêu Ma còn hung hãn hơn Yêu Tộc nhiều. Mắt thấy tình thế khó khăn, nó ngẩng đầu lên phát ra một tiếng rống to, thân hình lập tức bạo tăng tới hơn mười trượng. Cảnh giới không tăng, nhưng lượng ma khí lại tăng lên rất nhiều.
Hắn đem cỗ ma khí này tụ lại, hình thành một vòng bảo hộ thật lớn. Ở mặt ngoài còn sinh ra vô số xúc tu dài ngắn khác nhau, giống như một đám độc xà uốn éo, khiến người nhìn mà da đầu nổi gai.
Nguyệt Nha Đao, Thú Hồn Bảo cùng kiếm khí tuy chém đứt được các xúc tu, nhưng rất nhanh ma khí lại ngưng tụ trở lại.
Sau một lát, Lâm Hiên trở nên nóng vội. Có trời mới biết liệu có xuất hiện thêm Yêu Ma khác hay không. Hắn nhíu mày, đang muốn tế Thanh Hỏa Kiếm ra thì Viện Kha còn nhanh hơn. Công Chúa Tuyết Hồ Tộc vươn cánh tay ngọc, không ngừng múa may, động tác mỹ miều mà kỳ bí, phảng phất như vũ đạo thời kỳ man hoang vậy.
Chỉ thấy nữ tử này tế ra một viên quang cầu to cỡ mắt rồng, do yêu lực tinh thuần tạo thành. Theo từng động tác của Viện Kha, quang cầu đột nhiên bành trướng tới cỡ bảy tám thước, lơ lửng giữa không trung, sáng chói giống như một vầng thái dương. Bí thuật này hiển nhiên uy lực không nhỏ. Lúc này, yêu khí trên người nàng yếu đi rất nhiều, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.
"Đi!"
Viện Kha chỉ tay một cái, một âm thanh sắc nhọn truyền ra. Quang cầu biến thành vô số Nguyệt Nha Nhận dài ngắn, số lượng lên tới mấy trăm cái, giống như nước vỡ đê, rào rào bay về phía Yêu Ma.
Da đầu Lâm Hiên có chút tê dại. Nếu không chuẩn bị, hắn muốn đón đỡ chiêu này cũng không dễ.
Âm thanh xé gió "vù vù" không ngừng truyền vào tai. Đối mặt với công kích cuồng bạo này, những xúc tu không thể ngăn cản. Sau khi bị hủy, chúng không kịp sinh trở lại.
Ma khí bị tiêu tán, một lần nữa lộ ra dung mạo hoảng sợ của Yêu Ma. Cơ hội đã đến! Cự mãng hung hăng ngoạm xuống, còn Lâm Hiên cũng đã tế Phược Tiên Cầu ra, hóa thành những sợi tơ màu bạc trói chặt Yêu Ma lại.
"A!"
Một tiếng hét thảm thiết truyền ra. Yêu Ma đã bị chém bay đầu, nhưng trong huyết quang, một đạo hắc ảnh bay vút ra, hình dáng giống Yêu Ma nhưng rất nhỏ.
Không cần phải nói, đây chính là Ma Anh. Muốn chạy trốn sao?
Khóe miệng Lâm Hiên hiện lên một tia chế giễu. Ngân tơ tiếp tục đan thành một cái võng, cuốn lấy nó.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ma Anh lộ ra vẻ sợ hãi. Nó há mồm phun ra một đạo hắc hỏa, đốt cháy một số sợi ngân tơ.
Chân mày Lâm Hiên không khỏi nhíu lại. Ma Anh này có chút khó thu thập. Hai tay hắn đánh ra vài đạo pháp quyết, ngân võng lập tức phun ra một đạo sương mù màu tím, khiến Ma Anh liền ngất đi.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng. Hắn ngoắc tay một cái, thu ngân võng về trong tay, rồi bắt đầu thi triển Sưu Hồn Đại Pháp.
Địa phương này có chút cổ quái, dường như có người dùng Đại Thần Thông mở ra một không gian độc lập. Điều này không biết có quan hệ gì tới Huyền Phượng Tiên Tử hay không?
Nhưng điều khiến Lâm Hiên lo lắng chính là tại sao nơi này lại có nhiều Yêu Ma như vậy?
Nếu tìm ra manh mối về *Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết* là tốt nhất. Nhưng rất nhanh, vẻ mặt Lâm Hiên liền trở nên âm trầm.
Lần này thi triển Sưu Hồn Đại Pháp lại không thu được bất kỳ đầu mối hữu dụng nào.
Thức hải của đối phương là một mảng hư vô. Tình huống này Lâm Hiên trước kia chưa từng gặp trên người Tu Sĩ.
Chẳng lẽ tộc Yêu Ma có cấu trúc đặc biệt? Lâm Hiên cau mày suy tư.
Nhưng đúng lúc này, một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Lâm Hiên không chút nghĩ ngợi, thân hình thoáng một cái liền tránh sang một bên. Ngay chỗ hắn đứng lúc trước, một lưỡi đao quang bay qua.
Không cần phải nói, chính là Viện Kha ra tay.
"Cô nương đối đãi với ta như thế sao?" Lâm Hiên nhíu mày, âm thanh vô cùng hàn lãnh, trong lòng bắt đầu dâng lên sự tức giận. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, e rằng đã ngã xuống rồi. Công Chúa này xuống tay cũng quá tàn độc.
"Hừ! Ngươi bắt đi muội muội ta, còn cho rằng bổn công chúa là kẻ ngu ngốc sao?" Viện Kha không chút nào hổ thẹn. Nhân Tộc đều là những kẻ giảo hoạt, đối với Lâm Hiên, nàng cũng không chút hảo cảm.
"Ngươi đúng là một nha đầu không biết đạo lý!" Lâm Hiên cũng phát hỏa, khẽ quát. Đừng tưởng với tu vi Hóa Hình trung kỳ mà ta sợ ngươi. *Cọp không phát uy, bị cho là mèo hen sao!*
Nhất thời, không khí có chút ngưng trệ. Hai người vừa còn liên thủ đối địch, chớp mắt đã trở mặt.
"Ca ca, tỷ tỷ, hai người các ngươi đang làm gì vậy?" Âm thanh bập bẹ của Hương Nhi truyền vào tai.
"Ca ca?" Lại nghe Tiểu Tuyết Hồ xưng hô như thế, vẻ mặt Viện Kha có chút khó coi, quát lên: "Hương Nhi muội kêu loạn cái gì đó. Người này là Tu Tiên Giả Nhân Tộc, không phải cùng tộc, không cần phải thân thiết với hắn như vậy."
Đáng tiếc, Tiểu Tuyết Hồ tuổi rất nhỏ, đối với những quan niệm chủng tộc hết sức mơ hồ. Trong tâm linh thuần khiết của nó, người nào đối tốt thì đương nhiên thân thiết cùng người đó. Lúc Lâm Hiên Kết Anh tại Băng Nguyên, Tiểu Tuyết Hồ đã nuốt đóa Liên Hoa Ngũ Sắc. Khi ở bên cạnh Lâm Hiên, nó cảm thấy rất thoải mái, cảm giác bình an không sao nói nên lời.
"Tỷ tỷ, ca ca không phải là kẻ xấu. Hắn đối với Hương Nhi tốt lắm, còn thường cho ta ăn kẹo hồ lô, từng có Yêu Thú muốn bắt ta, cũng chính là ca ca đã ra sức bảo vệ."
Đại Công Chúa Tuyết Hồ Tộc nghe thì ngẩn ngơ. Suy nghĩ một lát, nàng liền vẫy tay một cái, sáu đạo đao quang nhận liền bị nàng thu lại, trên mặt hơi lộ ra vẻ ngượng ngùng: "Thứ lỗi, tiểu nữ vừa rồi có chút lỗ mãng, mong Đạo Hữu không nên để tâm."
"Cô nương không cần áy náy, người không biết thì không đáng trách." Trong lòng Lâm Hiên vẫn còn chút phẫn nộ, nhưng cũng đành thở dài. Hiện tại giao phong cùng thiếu nữ này thì không có lợi, đành để đấy, khi nào có dịp sẽ dạy dỗ nàng một phen.
"Ân đức của Đạo Hữu đối với tiểu muội, bổn tộc nhất định khắc sâu trong tâm khảm. Đợi sau khi chúng ta thoát ra khỏi nơi này, Phụ Vương nhất định sẽ tạ ơn Đạo Hữu. Hiện tại, có thể giao tiểu muội nghịch ngợm này cho ta hay không?"
Nữ tử này không hổ là Yêu Tộc Hóa Hình kỳ, không biết đã sống bao nhiêu năm. Trở mặt giống như lật sách, như thể xung đột khi trước chưa từng phát sinh vậy.
"Ha ha, Cô Nương nói quá. Đương nhiên là nên để cho tỷ muội các ngươi đoàn tụ."
Lâm Hiên vừa nói vừa đem Tiểu Tuyết Hồ thả ra, nhưng Hương Nhi lại có vẻ không vui, bập bẹ: "Không đâu, ta thích ca ca ôm hơn."
Bóng trắng chợt lóe, tiểu hồ ly đã chạy lại dưới chân Lâm Hiên. Điều này khiến hắn ngẩn ngơ, mà vẻ mặt của Viện Kha lại hết sức cổ quái. Sao tiểu muội lại quyến luyến hắn như thế? Chẳng lẽ hắn đã hạ Pháp Chú gì trên người Hương Nhi? Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán, nàng cũng không lập tức trở mặt.
"Nha đầu, đừng nghịch ngợm nữa." Viện Kha phất tay một cái, một đạo bạch quang bay vút ra, bắt tiểu muội trở về.
Hai tay ôm lấy, nàng đưa yêu lực vào trong người Hương Nhi, nhưng không thấy có gì bất ổn hay bị hạ Pháp Chú nào.
Viện Kha thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng có chút ngạc nhiên. Sao Hương Nhi lại thấy hắn hợp ý như vậy? Chẳng lẽ từ kiếp trước có duyên tình gì với hắn?
Luân Hồi từ xưa đã huyền ảo dị thường. Với tu vi Nguyên Anh kỳ, dù đã là tồn tại trên đỉnh của Nhân Giới, nàng cũng cảm thấy quá hư vô, không thể biết được. Tuy chỉ là suy đoán, nhưng trong mắt Đại Công Chúa Tuyết Hồ Tộc, Lâm Hiên trở nên dễ coi hơn nhiều.
Lâm Hiên đương nhiên không biết ý nghĩ hoang đường trong đầu nàng, nhưng thấy địch ý trong mắt đối phương thu liễm, trong lòng cũng thở phào. Hắn có chút ngạc nhiên hỏi:
"Thật là xảo hợp, Cô Nương vì sao lại đến nơi này?"
"Còn không phải vì đuổi theo ngươi sao?"
"Đuổi theo ta?" Lâm Hiên vẻ mặt ngẩn ngơ, lập tức trở nên có chút cổ quái.
"Đúng vậy! Ngươi không có ác ý với Hương Nhi, thì vì sao không mang nó trở về? Báo hại chúng ta sợ hãi một phen, lại còn kết thù với đại môn phái Huyền Phượng Môn nữa."
Nữ tử này tức giận mở miệng. Hình như là vì lý do này mà vô hình trung lúc đầu nàng định tập kích Lâm Hiên. Cũng khó trách nữ tử này có chút oán hận. Nhân Yêu đại chiến tại Huyền Phượng Môn cũng khiến không biết bao nhiêu Yêu Tộc Tuyết Hồ ngã xuống.
Dường như càng nghĩ càng tức, nàng lại thốt lên một câu: "Hay là Đạo Hữu có cừu oán cùng Huyền Phượng Môn, nên muốn *tá đao sát nhân* chứ gì?"
"Ha ha! Sức tưởng tượng của Cô Nương thật là phong phú. Lâm mỗ là Khách Khanh Trưởng Lão của bọn họ, làm sao có cừu oán được chứ. Cô hiểu lầm rồi. Ta nào biết được nha đầu kia là Công Chúa của bổn tộc các ngươi, Hương Nhi cũng không nói gì."
Nữ tử này mặc dù thông minh, nhưng luận về tâm cơ hiển nhiên vẫn còn thua kém Lâm Hiên. Chỉ thấy hắn ra vẻ vô tình hỏi: "Đàm thoại nãy giờ ta mới biết sự việc ở Huyền Phượng Môn là do ta. Khi đại chiến, ta cũng vô tình bị lạc vào đây. Thế còn Công Chúa, vì sao mà tới đây?"
"Ta vì muốn tìm kiếm tiểu muội, liền đuổi theo ngươi một đoạn đường. Trong lúc đuổi giết vài tên Tu Sĩ ngáng đường, ta đi vào trong một khu Tử Trúc Lâm, rồi sau đó..." Điều này cũng không có gì bí mật, với vẻ mặt thản nhiên, Viện Kha chậm rãi kể lại.
"Ơ?" Nghe thấy đối phương nói đến tảng đá khi hút được tinh huyết liền khởi động trận pháp, thần sắc Lâm Hiên rúng động. Tử Trúc Lâm cùng Hàn Đàm có liên quan gì đây? Không gian thần bí này rốt cuộc là nơi nào?
Lâm Hiên mặc dù thông tuệ, nhưng với manh mối ít ỏi như hiện tại, hắn không nghĩ ra được gì: "Khi đến đây, Công Chúa đã gặp phải những gì?"
"Còn có thể có cái gì, ngươi không nhìn thấy sao?" Viện Kha tức giận mở miệng: "Ta bị truyền tống một cách khó hiểu đến nơi này, tự nhiên là muốn tìm đường ra. Không chỉ không tìm được, mà còn bị tấn công. Đầu tiên là con Song Đầu Biến Bức, sau đó là Yêu Ma xuất hiện."
Lâm Hiên gật đầu, ánh mắt chuyển sang Ma Anh của Yêu Ma. Trong lòng hắn xuất hiện một ý niệm: Sưu Hồn Đại Pháp của hắn vô dụng, không biết Tuyết Hồ Tộc có bí thuật đặc biệt gì không.
Nghe Lâm Hiên nói lại, nữ tử này đương nhiên không cự tuyệt: "Được, để ta thử xem."
Nói xong, nàng bấm tay niệm Pháp Chú, một đạo ngân quang bao phủ lấy Ma Anh. Một lát sau, Viện Kha chậm rãi mở hai mắt ra, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một nụ cười khổ, lắc đầu nói: "Không được, Thức Hải của tên gia hỏa này là một mảnh hư vô, bí thuật của ta cũng không có cách dò xét."
"Ồ?"
Lâm Hiên nhíu mày. Yêu Ma quả nhiên quỷ dị. Xem ra muốn hiểu rõ không gian thần bí này, phải nghĩ biện pháp khác.
Lâm Hiên do dự một chút, không hủy đi Ma Anh, mà lấy ra một cái hộp ngọc, bỏ nó vào trong. Sau đó, hắn lấy ra một tấm Cấm Chế Phù dán lên, rồi cho vào túi trữ vật.
Viện Kha thấy vậy, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, nhưng cũng không nói gì cả.
Sau đó, hai người tiếp tục thăm dò không gian thần bí này.
Với thành kiến, Viện Kha không muốn đi cùng gã Tu Tiên Giả Nhân Tộc này. Nhưng nơi đây vốn quỷ dị, có thêm một người đồng hành thì càng thêm an toàn.
Nói cũng kỳ lạ, hai người lại không còn gặp nguy hiểm. Đừng nói Yêu Ma, mà ngay cả độc vật bình thường cũng không gặp nữa. Song, Lâm Hiên cũng không dám khinh suất. Càng đi về phía trước, yêu vụ càng dày đặc, điều này chứng tỏ đã đến gần trung tâm Yêu Mạch.