Mười ngày sau, cách Phiêu Vân Cốc khoảng vạn dặm, tọa lạc một sơn cốc giáp với dãy thanh sơn thủy tú trải dài, nơi đây quanh năm bao phủ bởi tầng sương mù nồng đậm.
Ít ai biết rằng, nơi này chính là phân đà lớn nhất của Bái Hiên Các tại U Châu. Xét về thực lực cùng số lượng tu sĩ, nơi đây thậm chí còn vượt trội hơn cả tổng đàn.
Tu tiên giới vốn không trọng nhân nghĩa đạo đức, mà chỉ tuân theo luật rừng khắc nghiệt. Xưa kia, khi Mã Vân Thông còn cơ hàn, Lục Doanh Nhi đã từng ra tay trợ giúp hắn. Thế nhưng, hắn không những không cảm kích, ngược lại còn nuôi mộng đoạt lấy ngôi vị Các chủ.
Giờ đây, hắn đã là một tu sĩ Ngưng Đan hậu kỳ, há có thể cam lòng ngồi dưới trướng hai vãn bối? Trải qua nhiều năm tiềm phục, hắn đã mượn sức tập hợp được một lượng lớn tu sĩ vong ân phụ nghĩa, mưu đồ phản loạn.
Ban đầu, mọi việc đều diễn ra thuận lợi. Thực lực trong tay hắn đã gần gấp đôi so với hai vị Các chủ, cán cân lợi thế nghiêng về bên nào đã rõ. Thế nhưng, ngay lúc hắn chuẩn bị phát động bạo loạn, đột nhiên một tu sĩ Nguyên Anh thần bí xuất hiện tại Phiêu Vân Cốc, trợ giúp hai vị Các chủ. Tuy thân phận người này chưa rõ, nhưng giao tình giữa họ hiển nhiên không phải tầm thường.
Biến cố bất lợi đột ngột này khiến Mã Vân Thông hoang mang. Lão quái Nguyên Anh kia sở hữu thần thông kinh người, quỷ thần khó lường. Nhưng hắn đâu dễ dàng chịu thua? Kế hoạch tỉ mỉ chuẩn bị suốt bao năm, sao có thể để nó trôi sông đổ biển? Hai tiện nhân kia có người giúp, chẳng lẽ hắn lại không có?
Vì lẽ đó, hắn lập tức bắt tay với Thiên Duyên Hàng. Ly Dược Cung cũng đã phái tới một vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ, đủ sức đối phó với kẻ thần bí kia.
Đương nhiên, không thể *đả thảo kinh xà* (đánh rắn động cỏ). Hắn quyết định tạm thời lùi kế hoạch lại, chờ đợi quyết định từ vị Nguyên Anh trưởng lão kia. Tại tổng đàn Phiêu Vân Cốc, hắn đã sớm sắp đặt gian tế. Có điều, tin tức truyền về lại khiến hắn nửa tin nửa ngờ.
Đầu tiên, hai vị Các chủ đã tiến giai thành công, trở thành tu sĩ Ngưng Đan kỳ. Điều này làm sao có thể? Mấy năm trước, Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm tuy đã đạt tới Trúc Cơ kỳ đại viên mãn, nhưng đã trùng kích bình cảnh thất bại nhiều lần. Với linh căn của hai nàng, kiếp này lẽ ra chỉ có thể dậm chân tại cảnh giới này.
Đương nhiên, trên đời không có gì là tuyệt đối. Nếu có cơ duyên xảo hợp cùng vận khí cực tốt, một trong hai nàng vẫn có thể kết thành Kim Đan. Nhưng cùng lúc cả hai người đều đột phá thì tuyệt đối không thể, trừ phi...! Lúc này, đang ngồi trong đại điện, Mã Vân Thông chợt lóe lên một tia sáng trong đầu. Chân mày cau chặt của hắn dần giãn ra, trong mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ.
Sự tình nghịch thiên này chỉ có thể giải thích rằng lão quái Nguyên Anh kia đã không tiếc hao tổn chân nguyên, thi triển bí thuật *Dịch Kinh Tẩy Tủy* cho hai người. Nhưng loại bí thuật nghịch thiên này sau khi thi triển, lão quái kia nhất định sẽ đại thương nguyên khí, thậm chí cảnh giới còn có thể bị rớt xuống.
Chắc chắn là do thấy hai vị Các chủ là tuyệt sắc mỹ nữ, lão quái nọ háo sắc nên đã thu nhận hai người làm thị thiếp. Mã Vân Thông nghĩ đến đây, trong lòng nhất thời buông lỏng. Nếu đã là như vậy, hiện tại lão quái kia chắc chắn không phải là đối thủ của trưởng lão Ly Dược Cung.
Về phần hai vị Các chủ tiến giai thành tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ, Mã Vân Thông căn bản không để vào mắt. Khi thương lượng cùng Thiên Duyên Hàng, hắn mới hay môn phái này đã sáp nhập vào Ly Dược Cung. Hiện tại, hắn đành *mượn hoa hiến Phật*, dâng Bái Hiên Các cho bọn họ, ngày sau lên ngôi Phó Đà chủ cũng không phải là không tốt.
Tất cả đàm phán đã thỏa đáng. Hiện tại, hắn đã phái sứ giả đi mời vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ tới đối phó với lão quái thần bí kia. Chỉ có điều, đã năm ngày trôi qua, sao vẫn *biệt vô âm tín* (không có tin tức)?
"Tiểu Thất đi đưa thư sao mãi vẫn chưa trở về?" Trong đại điện rộng lớn, Mã Vân Thông thì thào lẩm bẩm.
"Mã đạo hữu đang tìm đệ tử đắc ý của ngươi sao?"
Một thanh âm dễ nghe nhưng rất quen thuộc truyền vào tai. Sắc mặt Mã Vân Thông đại biến, ngẩng đầu lớn tiếng quát: "Kẻ nào lén lút ngoài đó?" Thanh âm tuy lớn, nhưng lại pha chút sợ hãi. Đại điện này nằm sâu trong phân đà, trên đường cấm chế trùng trùng điệp điệp, sao đối phương có thể vô thanh vô tức xông vào?
Chẳng lẽ là lão quái Nguyên Anh kỳ? Nghĩ tới đây, sắc mặt hắn tái nhợt. Nhưng hắn chỉ thấy một nữ tử mắt phượng mày ngài, thân hình thon thả, chậm rãi bước ra khỏi chỗ tối. Nàng vóc người dong dỏng, vận cung trang xanh biếc, toát lên vài phần khí độ như Lăng Ba tiên tử. Vừa thấy nàng, tròng mắt Mã Vân Thông co rụt lại, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Là ngươi?"
"Hừ, thấy Các chủ mà ngươi dám có thái độ như vậy? Mã đạo hữu, ngươi muốn tạo phản sao?" Lục Doanh Nhi khẽ vén mái tóc, trên mặt vẫn giữ nguyên ý cười.
Hừ! Mã Vân Thông không thèm phản bác. Hôm nay đã trở mặt, cần gì phải khách khí? Hắn phát ra thần thức dò xét xung quanh, đột nhiên hai mắt nheo lại. Sau đó, thanh âm lạnh lẽo của hắn vang lên, mang theo vài phần tức giận: "Trên tay ngươi sao lại có Linh khí của Tiểu Thất?"
"Ngươi nói cái này sao?" Lục Doanh Nhi giơ tay lên, trong lòng bàn tay là thanh Ngân Câu dài chừng một tấc. Nàng lãnh đạm mở miệng: "Người này là đệ tử của Mã đạo hữu sao? Tại phụ cận Giác Mãng Sơn, hắn tư thông ngoại địch bị ta phát hiện, nên thuận tay diệt trừ tên phản nghịch."
"Ngươi..."
Mã Vân Thông giận dữ, song vẫn chưa dám động thủ. Thấy thần sắc Lục Doanh Nhi không chút sợ hãi, hắn đâm lo lão quái Nguyên Anh kỳ kia cũng đang có mặt tại đây.
Thấy ánh mắt lưỡng lự của đối phương, Lục Doanh Nhi sao không biết tâm ý của hắn? Trên mặt nàng lộ ra vẻ khinh thường, hừ lạnh một tiếng: "Yên tâm, đối phó với ngươi chỉ cần Bổn cung là đủ, không cần Thiếu gia xuất thủ."
"Thật sao?"
Trên mặt Mã Vân Thông xuất hiện nụ cười ác độc. Vừa rồi hắn đã dùng bí thuật quét qua, xung quanh quả thật không có người. Đã như vậy, trước tiên cứ diệt trừ ả nha đầu ngu ngốc tới nạp mạng này, còn tiểu nha đầu Lưu Tâm kia thì không tính vào đâu. Nghĩ đến đây, Mã Vân Thông không chút do dự vươn tay vỗ bên hông, tế ra một thanh đại đao dài chừng một trượng.
Thanh đao này vốn không phải là trọng binh khí, nhưng lại có chiều dài kinh người. Toàn thân đao ẩn hiện màu tím kịch độc. Để luyện thành lợi khí hung hãn này, Mã Vân Thông đã mấy lần *vào sinh ra tử*, thu thập tài liệu quý hiếm, dùng cổ bí pháp tỉ mỉ luyện chế. Thanh đao này đã được hắn bồi dưỡng trong đan hỏa hơn trăm năm nay.
Uy lực của nó đương nhiên không hề nhỏ, chỉ kém những lão quái Nguyên Anh kỳ. Bằng vào nó, khi đối đầu với tu sĩ cùng cấp, Mã Vân Thông ít có địch thủ, chứ đừng nói là một ả tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ.
Mã Vân Thông truyền pháp lực vào bảo vật. Chỉ thấy ngoài màu tím, thân đao xuất hiện thêm một tầng huyết quang đỏ như máu, gào thét chém thẳng xuống Lục Doanh Nhi.
Thế đao tới như kình phong bão táp, nhưng nữ tử không hề sợ hãi. Tay trái nàng vươn ra, để lộ cổ tay trắng ngần đeo một cái vòng ngọc cổ xưa. Chiếc vòng này tinh xảo, trắng noãn như ngọc, có họa hoa văn màu xanh nhạt. Chỉ thấy ánh sáng xanh chợt lóe, vòng ngọc bay lượn, không chút e dè nghênh đón Tử Huyết Đao.
Mã Vân Thông kinh ngạc, không ngờ đối phương lại có dũng khí đương đầu trực diện với hắn. Chẳng lẽ nha đầu này đã uống nhầm thuốc? Đã thế thì cứ giết đối phương rồi tính sau. Hai tay Mã Vân Thông nắm chặt, Tử Huyết Đao lập tức phát ra một luồng ma khí hung lệ.
Mới nhìn, *Bích Ngọc Thanh Quang Trạc* có vẻ yếu thế hơn. Có điều, Lục Doanh Nhi không hề sợ hãi. Đương nhiên, nàng không tới một mình, mà lúc này Lâm Hiên đang ẩn mình tại một nơi bí mật gần đó.
Nếu Lâm Hiên muốn tiêu diệt toàn bộ phản nghịch nơi đây, chỉ là một cái nhấc tay. Có điều, nếu diệt trừ toàn bộ bọn họ, nguyên khí Bái Hiên Các sẽ đại thương. Để đạt được *lưỡng toàn kỳ mỹ* (vẹn cả đôi đường), nên để cho hai vị Các chủ tự tay tiễu trừ tên phản đồ cầm đầu, lấy thực lực chấn nhiếp những kẻ còn dã tâm. Sau này, đám trưởng lão cung phụng cũng sẽ rõ ràng, cho dù không có chỗ dựa là lão quái Nguyên Anh kỳ, thực lực của hai vị Các chủ vẫn vô cùng đáng sợ.
Đương nhiên, sau khi nghe dự tính của Lâm Hiên, hai thiếu nữ đều mở to mắt, vẻ mặt kinh hãi và ngạc nhiên. Hai nàng mới ngưng đan chưa lâu, làm sao có thể là địch thủ của Mã Vân Thông, kẻ vốn đã là tu sĩ hậu kỳ hơn trăm năm?
Có điều, Lâm Hiên còn có Nguyệt Nhi. Tiểu nha đầu này là âm hồn Ngưng Đan kỳ đại viên mãn, nhưng vẫn chưa có thân thể. Mà trong thần thông Quỷ Đạo, lại có một bí thuật gọi là *Phụ Thân Thuật*.
*Phụ Thân Thuật* chính là đưa Nguyệt Nhi nhập vào thân thể thiếu nữ, để cả hai cùng điều khiển thân thể đó. Song, điều kiện rất hà khắc: hai bên phải tự nguyện phối hợp mới có thể thi triển được quỷ thuật này. Hơn nữa, thời gian không thể vượt quá hai canh giờ, nếu không cả hai đều sẽ tan thành mây khói. Ngoài ra, do Thiên Đạo Pháp Tắc, mỗi âm hồn chỉ có thể thi triển *Phụ Thân Thuật* được ba lần.
Năm đó, Nguyệt Nhi đã học qua bí thuật này trong *Huyền Ma Đại Pháp*, không ngờ tới hiện tại lại có chỗ hữu dụng. Hiện tại, Nguyệt Nhi là Quỷ Tu Ngưng Đan kỳ đại viên mãn, thần thông bí thuật vượt xa tu sĩ cùng cấp. Muốn diệt sát một tu sĩ hậu kỳ, đối với nàng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Có điều, khi sử dụng thân thể Lục Doanh Nhi, tu vị của Nguyệt Nhi sẽ giảm sút, nàng dùng pháp bảo của Doanh Nhi cũng không thuận tay, nhưng đối đầu với Mã Vân Thông thì vẫn thừa sức chiếm thế thượng phong.
Trở lại đại điện, lúc này Tử Huyết Đao đã chém thẳng vào Bích Ngọc Thanh Quang Trạc. Chỉ thấy huyết quang cùng ma khí vạn trượng cuồn cuộn, nhưng lại không thể phá vỡ dù chỉ một điểm thanh quang. Tử Huyết Đao như gặp phải khắc tinh, bị vòng ngọc đánh bật ra.
"Sao lại có thể?" Mã Vân Thông cực kỳ hoảng sợ, cơ hồ tưởng rằng mình hoa mắt. Song, hắn rất nhanh đem pháp lực toàn thân điên cuồng rót vào trong Huyết Đao.
Trên mặt Lục Doanh Nhi lộ ra nụ cười nhạt. Đương nhiên, từ khi đấu pháp, chính là Nguyệt Nhi đang thao túng thân thể của nàng. Tuy Nguyệt Nhi khu động vòng ngọc không thuận tay, nhưng nàng không thể tế ra Thú Hồn Phiên. Nữ tử duỗi tay điểm một chỉ, vòng ngọc quay tròn, phát ra ánh sáng càng thêm chói mắt. Huyết quang càng lúc càng mờ nhạt, khiến Mã Vân Thông không khỏi luống cuống tay chân.
Đúng lúc này, âm thanh huyên náo truyền vào tai. Tiếp theo, hào quang chợt hiện khắp đại điện. Hàng trăm tu sĩ đã tràn vào đây, bị chấn động linh lực khi hai người đấu pháp thu hút tới.