BACH LUYEN THANH TIEN - HUYEN VU
## Chương 31: Sát Diệt Cường Địch
Sắc mặt Hỏa Linh Chân Nhân ngưng trọng, từ thân thể lão phát ra một luồng uy áp đáng sợ lan tỏa khắp bốn phương. Phía trên đỉnh đầu ba người, một đám mây đen kịt ngưng tụ, bên trong ẩn hiện những tia điện quang chớp lóe.
"Dẫn Lôi Thuật!"
Sắc mặt Tần Nghiên trở nên khó coi. Pháp quyết này so với Chưởng Tâm Lôi càng không hề kém cạnh, có thể thi triển được chứng tỏ Hỏa Linh Chưởng Môn có tu vi phi phàm.
Lâm Hiên cảm nhận được nguy hiểm, lập tức tế xuất Bích Tuyết Hoàn. Ngọc Hoàn nhanh chóng hóa lớn, xoay tròn trên đỉnh đầu hắn, tỏa ra một tầng bạch quang bàng bạc.
Với tầng phòng ngự của Cực phẩm Linh Khí này, quanh thân Lâm Hiên lúc này đã có tới bảy tám loại phòng ngự chồng chất. Sắc mặt Hỏa Linh Chân Nhân đại biến, tiểu tử này rốt cuộc có bao nhiêu bảo vật phòng thân?
Tần Nghiên thấy Ngọc Hoàn lơ lửng trên đỉnh đầu Lâm Hiên, trong mắt hiện lên một tia dị sắc, cũng không rõ nàng có nhận ra lai lịch của nó hay không. Nàng chỉ thấy hai tay kết kiếm quyết, thao túng Thu Thủy Kiếm đón lấy hai đạo pháp lực đã hóa thành chân thể của Hỏa Linh Chưởng Môn, hy vọng có thể giảm bớt áp lực cho Lâm Hiên.
Đồng thời thao túng nhiều bảo vật như vậy, đối với một tu sĩ ở cảnh giới này khẳng định là việc vô cùng khó khăn. Song đối với Lâm Hiên thì không đáng ngại, bởi độ tinh thuần linh lực cùng thần thức của hắn vượt xa cảnh giới hiện tại.
Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Hỏa Linh Chân Nhân, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Lâm Hiên. Hắn từng chứng kiến các Trưởng lão trong tông môn ra tay, thực lực quả thực có thể di sơn đảo hải, long trời lở đất. Lão vừa giao thủ tuy pháp lực mạnh mẽ nhưng rõ ràng chưa dùng toàn lực. Theo lẽ thường, hắn và Tần Nghiên liên thủ cũng khó lòng chống đỡ nổi một kích của một cao thủ Trúc Cơ Hậu Kỳ.
Hơn nữa, tông môn đang có chuyện khẩn cấp, lão già này đâu có thời gian đùa giỡn hay hạ thủ lưu tình? Lại còn chưa tế xuất Linh Khí bản mệnh, rốt cuộc là có ẩn tình gì?
Vừa suy đoán, Lâm Hiên vừa cầm Tinh Thạch, một tay đem pháp lực cuồn cuộn không ngừng rót vào Bách Hồn Phiên. Chỉ thấy trong âm phong ghê rợn, hơn trăm con Lệ Quỷ từ bên trong bay ra, sau đó ngưng kết thành một Cự Đại Khô Lâu. Trong hốc mắt Khô Lâu chiếu ra tia sáng yêu dị.
Lúc này, khí thế của Bách Hồn Phiên đã gia tăng hơn trước, Khô Lâu phát ra chín đóa Ma Hỏa xanh lè không ngừng quay quanh thân.
Thấy vậy, trong mắt Hỏa Linh Chưởng Môn hiện lên tia tàn khốc. Lão há miệng phun ra một ngụm tinh huyết lên lồng sáng bảo hộ. Phút chốc, tầng hoàng quang kia như dầu gặp lửa, hừng hực bốc cháy lên.
Sau đó, lão lẩm nhẩm khẩu quyết, tay đánh ra một đạo pháp quyết vào đám mây đen phía trên đỉnh đầu.
Chỉ thấy trong đám mây đen bắn tung tóe ra những tia điện quang xèo xèo, tựa như dội nước lạnh vào vạc dầu đang đun nóng.
"Đi!" Hỏa Linh Chân Nhân khẽ quát một tiếng. Chỉ thấy vô số đạo điện quang nhỏ tụ lại, hóa thành một đạo thiểm điện to bằng cái bát, từ trên trời giáng thẳng xuống thiếu niên.
Thiểm điện khí thế kinh người, song Lâm Hiên vẫn mặt không đổi sắc. Tròng mắt hơi nheo lại, hắn hít một hơi thật sâu, linh lực trong cơ thể như nước vỡ đê tuôn trào, linh khí màu xanh cuồn cuộn rót vào tầng tầng cấm chế quanh thân.
Đoàng!
Thiểm điện giáng thẳng vào người thiếu niên. Lồng sáng màu trắng hộ thể do Bích Tuyết Hoàn tạo ra chỉ trụ được trong chốc lát đã bị đánh vỡ, khiến Ngọc Hoàn văng ra. Mấy tầng cấm chế từ phù lục phòng ngự cấp thấp cũng bị xuyên thủng. Liên tiếp phá hủy bốn tầng phòng ngự, nhưng không ngờ Dẫn Lôi Thuật lại bị tầng sáng phòng ngự hình chuông vàng ngăn chặn.
Khóe miệng Lâm Hiên cười nhạt. Pháp thuật phòng ngự bậc trung đâu phải là dễ phá. Hắn vung tay lên, lại đem ra một xếp phù phòng ngự bậc thấp tế xuất. Bích Tuyết Hoàn cũng một lần nữa bay đến trên đỉnh đầu, phóng ra bạch quang. Lại bày thêm bảy tám cái lồng sáng phòng ngự.
Trên mặt Hỏa Linh Chân Nhân hiện vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi. Một đệ tử Linh Động Kỳ sao lại có nhiều phù lục như vậy? Dẫn Lôi Thuật uy lực phi phàm nhưng thi triển nhiều đối với thân thể rất có hại, mà thương thế hiện tại của lão cũng không hề nhỏ.
Song không hổ là Chưởng Môn một phái, trên mặt Hỏa Linh Chân Nhân hiện lên tia sáng quyết tuyệt. Lão đang muốn tiếp tục thi triển Lôi Dẫn Thuật thì chợt nghe hai tiếng "Bùng bùng" khiến lão kinh ngạc. Quay sang, lão phát hiện ra hai luồng pháp lực hóa thành thực thể đang đấu với Phi Kiếm cùng Hồn Kim Tỏa đã bị Vân Trung Tiên Tử đánh tan.
Chỉ thấy Tần Nghiên đưa bàn tay mềm mại đánh ra một đạo pháp quyết, Thu Thủy Kiếm đón gió hóa lớn, trong chớp mắt đã dài hơn mấy trượng, tỏa ra lam quang lóng lánh khiến người không rét mà run, hóa thành một vệt sao băng sáng màu lam trảm xuống Hỏa Linh Chưởng Môn.
Thấy thế, vẻ mặt Lâm Hiên trở nên vui mừng. Hắn huy động Bách Hồn Phiên trong tay, tuôn ra quỷ vụ cuồn cuộn. Vừa nãy do phải tập trung thần thức chống đỡ Dẫn Lôi Thuật nên Cự Khô Lâu đã ngừng tiến công.
Khô Lâu sau khi hấp thu quỷ vụ, khí thế phát ra càng hung hãn. Nó gầm vang một tiếng, tiếp tục "uỳnh uỵch" lao sang Hỏa Linh Chân Nhân.
Thấy có chút an toàn, Lâm Hiên vẫy tay đem Bích Tuyết Hoàn thu về trong Túi Trữ Vật. Vừa rồi hao tổn khá nhiều linh lực nên hắn muốn tiết kiệm một chút.
Đối mặt với đối thủ mạnh, phải học được cách phân phối pháp lực hợp lý.
Lúc này, Thu Thủy Kiếm đã bổ vào lồng sáng kim quang hộ thể của Hỏa Linh Chân Nhân, phát ra những thanh âm bạo liệt. Quầng sáng dao động mãnh liệt, một lúc sau mới ổn định lại. Sắc mặt lão khi trắng khi hồng mấy lượt rồi mới bình thường trở lại.
Song Hỏa Linh Chân Nhân còn chưa kịp thở thì Huyết Sắc Khô Lâu đã áp sát, thân hình không đầy ba thước.
Thật quá sơ suất! Không ngờ hai tên này khó chơi đến vậy. Trong lòng lão hối hận không thôi vì đã khinh địch.
Lúc này, trước ngực lại âm ỉ đau đớn khiến Hỏa Linh Chân Nhân nhăn mặt. Vừa rồi dụng lực quá độ khiến thương thế phát tác. Lão cắn răng, hai tay hợp lại rồi tách ra, một đoàn hỏa diễm màu trắng xuất hiện trong lòng bàn tay. Đồng thời, Hỏa Linh Chân Nhân há miệng phun một ngụm tinh huyết vào ngọn tiên hỏa, khiến nó bùng cháy dữ dội.
Tiên Thiên Chi Hỏa! Thần thông có thể đốt cháy vạn vật của Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ!
Thấy cảnh này, Lâm Hiên cười lạnh một tiếng, miệng lẩm nhẩm, đánh ra một đạo pháp quyết lên Bách Hồn Phiên. Lúc này, chín đạo ma hỏa nhỏ đã hợp thành một. Cự Khô Lâu thì há mồm không ngừng phun ra âm khí vào trong đó.
Thanh Diễm Hỏa Ma!
Nhất thời, bầu trời bị chia làm thanh bạch nhị sắc. Trên mặt Hỏa Linh Chưởng Môn hiện lên một tia tàn khốc, hai tay đẩy ra. Nhất thời, bạch quang cùng thanh quang xoắn lấy nhau. Những thanh âm "ầm ầm" bạo liệt vang lên không ngừng, thanh sắc hỏa diễm cùng bạch sắc hỏa diễm không ngừng bay múa trên không.
Bên kia, khuôn mặt xinh đẹp của Vân Trung Tiên Tử như phủ một lớp hàn sương mỏng, hai tay liên tục kết các kiếm quyết. Thu Thủy Kiếm đột nhiên cuồng trướng lớn gấp đôi, dài tới bảy tám trượng, liên tục công kích phòng ngự của đối phương. Thân kiếm tỏa ra từng đợt hàn phong khiến người rùng mình kinh hãi.
Thấy lồng sáng kim sắc hộ thể của Hỏa Linh Chưởng Môn chấn động mãnh liệt, trong lòng Lâm Hiên đại hỉ. Đến lúc này, hắn có thể khẳng định lão cao thủ Trúc Cơ Hậu Kỳ này nhất định có thương thế trên người nên không thể phát huy được thực lực chân chính. Thừa dịp lão bệnh phải lấy mạng lão, Lâm Hiên điên cuồng truyền linh lực vào Bách Hồn Phiên.
Đồng thời, tay hắn lật một cái, lấy ra một tấm phù lục có vẻ khác biệt hơn các loại khác, mặt trên có vẽ một con chim nhỏ vô cùng sống động.
"Thú Phù!" Không ngờ bên trong phong ấn lại là một con Cực phẩm Yêu Thú cấp một tiến giai thất bại, thực lực gần bằng tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ.
Lúc này, Hỏa Linh Chân Nhân cảm thấy khóe miệng đắng ngoét. Thấy Lâm Hiên liên tục xuất Pháp Bảo ra như vậy, lão vô cùng kinh hãi.
Chỉ thấy Thú Phù phát ra hào quang mãnh liệt. Cùng với tiếng hót trong trẻo là một con quái điểu có ba mắt cùng một chân to lớn xuất hiện.
Thấy Thiên Tường Điểu phóng ra uy áp cực đại, trên mặt Hỏa Linh Chưởng Môn tràn đầy vẻ lo lắng. Thân hình lão cấp tốc xoay tròn tại chỗ, hai tay liên tục biến hóa, kết một đạo pháp quyết kỳ lạ.
Kim tráo hộ thể của Hỏa Linh dưới công kích của Thu Thủy Kiếm vốn đã lung lay, sau khi lợi trảo của Thiên Tường Điểu quét tới thì một âm thanh vụn vỡ vang lên, lồng sáng vỡ tan thành muôn điểm linh quang.
Lam sắc cự kiếm không chút chậm trễ chém mạnh xuống, còn Thiên Tường Điểu cũng hé mỏ kêu vang, không ngờ lại huyễn hóa thành một thanh tiểu trùy dài khoảng bảy tám tấc, mang theo linh áp đáng sợ.
Hai kiện Pháp Bảo đồng thời giáng thẳng vào luồng bạch quang. Trên mặt Tần Nghiên hiện vẻ vui mừng, còn Lâm Hiên thì nheo mắt. Hắn lại lấy từ lòng ngực ra một hạt châu đen thùi.
Rất nhanh chóng, Lâm Hiên nhấc tay trái, bắn viên Thi Châu vào một khoảng không bên trái cách hắn vài trượng.
Bùm! Một tiếng nổ vang lên, Thi Châu nổ tung tạo thành một đám sương mù đen tuyền, tụ lại mà không tán, bao trùm một khoảng không gian.
Không ngờ, trong sương mù vang lên một tiếng thét cực kỳ phẫn nộ, sau đó một đạo hào quang lóe lên, thổi tan đám sương mù. Trong hào quang, thân hình Hỏa Linh Chân Nhân dần dần lộ ra.
Chỉ có điều, bộ dáng lúc này của lão vô cùng chật vật, đặc biệt là sắc mặt xám ngoét như tro tàn, dường như đã trúng phải thi độc.
Trở lại một sát na trước, bị hai tiểu tu sĩ Linh Động Kỳ bức tới nông nỗi không thở ra hơi, Hỏa Linh Chưởng Môn trong lòng vừa giận vừa sợ. Tránh đêm dài lắm mộng, Hỏa Linh Chân Nhân quyết định hạ mình, sử dụng thủ đoạn đánh lén.
Đầu tiên là lão sử dụng một pháp thuật nghịch thiên là Thuấn Di. Cái gọi là Thuấn Di chính là trong chớp mắt có thể vô thanh vô tức tức thời dịch chuyển thân thể sang một nơi khác. Đương nhiên với tu vi của Hỏa Linh Chân Nhân thì chỉ biết được một chút sơ sài về bí thuật này, Thuấn Di cũng chỉ được gần một trượng. Song là pháp thuật nghịch thiên nên tiêu hao một lượng linh lực kinh người, cùng với cái giá phải trả không nhỏ là tu vi sẽ giảm xuống.
Muốn không để địch nhân phát hiện tung tích, sau khi Thuấn Di sang bên tránh được công kích, Hỏa Linh Chân Nhân lập tức sử dụng Ẩn Nặc Thuật. Sở dĩ lão tự tin như vậy là vì thần thông này yêu cầu thần thức cường đại ở cảnh giới Trúc Cơ Kỳ mới có thể phát giác. Như vậy, lão sẽ vô thanh vô tức áp sát, tiêu diệt tiểu tử cùng nha đầu Linh Động Kỳ không biết sống chết này.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Tu vi của Lâm Hiên tuy chỉ là Linh Động Đại Viên Mãn, nhưng thần thức của hắn lại mạnh hơn tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ một chút, nên đã phát hiện ra. Tuy không hiểu sao Hỏa Linh Chân Nhân lại có thể từ trong bạch quang thoát ra gần một trượng, song hắn đoán đây cũng đã là cực hạn của lão rồi. Nếu lão có thể thi triển nhiều lần hoặc xa hơn thì đã xuất hiện bên cạnh mà tập kích hắn rồi.
Khi Hỏa Linh Chân Nhân thi triển Ẩn Nặc Thuật thì đương nhiên sẽ phải thu hồi hộ tráo, tránh việc bại lộ. Nếu Lâm Hiên thôi động Linh Khí hoặc dùng pháp thuật công kích thì lão chắc chắn sẽ bố hạ phòng ngự trong chớp mắt. Vì vậy, Lâm Hiên lựa chọn dùng Thi Châu.
Thi Châu đen thùi chẳng có gì thu hút, quả nhiên khiến cho đối phương mất cảnh giác. Bên trong nó ẩn chứa thi độc nồng đậm. Lúc Hỏa Linh Chân Nhân phát hiện ra điều không ổn thì thi độc đã xâm nhập tới lục phủ ngũ tạng của lão rồi.
Song với tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, điều này cũng chưa gây được nguy hiểm trí mạng. Trở lại hiện tại, lúc này Hỏa Linh Chân Nhân hít vào một hơi, linh lực trong cơ thể vận chuyển, tạm thời ép thi độc lại. Có điều, lúc này tình thế đã đảo ngược, lão đang từ kẻ đi săn lại biến thành con mồi.
Ngụy kế đã bị phá, trong mắt Hỏa Linh Chân Nhân hiện lên tia không cam lòng, định độn quang bỏ chạy. Song Lâm Hiên đương nhiên không thể thả hổ về rừng. Nếu để lão thoát được và dẫn người tới, e rằng hắn sẽ chết không có đất chôn.
Lâm Hiên tập trung thao túng Thiên Tường Điểu, đồng thời đem Bích Tuyết Hoàn tế ra. Tần Nghiên cũng thao túng Thu Thủy Kiếm hóa thành một luồng lam quang, cùng với Linh Khí của Lâm Hiên, một tả một hữu vây công Hỏa Linh Chân Nhân.
Độn quang mặc dù nhanh nhưng sao có thể bằng Linh Khí. Bích Tuyết Hoàn cùng Thu Thủy Kiếm nhanh chóng đuổi tới. Bích Tuyết Hoàn lại hóa thành mười sáu tiểu hoàn giống nhau như đúc, còn Thu Thủy Kiếm lại đón gió biến thành lam sắc cự kiếm. Thiên Tường Điểu cũng thong dong đuổi tới, ba mặt giáp công.
Nhất thời, quang hoa điên cuồng tỏa ra chói lòa một vùng không gian, âm thanh chấn động cả bầu trời. Hỏa Linh Chân Nhân tóc tai bù xù, sắc mặt dữ tợn, lúc này còn gì khí độ Chưởng Môn một phái. Một tay lão nâng đạo Tiên Thiên Chi Hỏa đang cháy hừng hực, tay còn lại thì phóng ra mấy đạo bạch quang chống đỡ, vô cùng chật vật.
Không làm thì thôi, đã làm thì phải nhất tuyệt. Dây dưa một lát chỉ e có địch nhân nghe động mà chạy tới. Lâm Hiên nhanh chóng lấy ra mấy tấm phù khiến sắc mặt Hỏa Linh Chân Nhân xám lạnh như tro.
Cười lạnh một tiếng, Lâm Hiên dẫn động tấm phù trong tay. Trong quang hoa ngũ sắc truyền đến một linh lực chấn động đáng sợ, các loại pháp thuật trung cấp "vèo vèo" lao về phía đối thủ.
Hành động này của hắn đã cảnh tỉnh Tần Nghiên. Trên người Vân Trung Tiên Tử còn có một tấm phù cấp cao. Trong mắt nàng hiện lên một tia tiếc nuối nhưng rất nhanh đã đem tấm phù tế xuất ra.
"Không…"
Bị vô số pháp thuật vây khốn, Hỏa Linh Chân Nhân thét lên một tiếng thảm thiết không cam lòng. Linh thuẫn hộ thân bị đánh nát thành những mảnh nhỏ. Một lát sau, bụi mù dần tản mát, lộ ra thân hình Hỏa Linh Chân Nhân với nét mặt còn vương nét sợ hãi.
Một trận gió thổi qua, thân thể của lão nhanh chóng hóa thành những hạt cát phiêu tán trong gió, cho đến khi cả người biến mất.
Bịch! Một vật từ trên trời rơi xuống.
Thần sắc Lâm Hiên vừa động, lập tức phất tay phóng một đạo thanh quang, thu lấy Túi Trữ Vật của Hỏa Linh Chân Nhân, không hề có ý chia chác với ai mà trực tiếp cất vào ngực. Sau đó, hắn mới quay sang nhìn thiếu nữ bên cạnh.
Hai người là đồng môn, lại vừa sánh vai liên thủ đánh bại cường địch. Theo lý thì là bạn chứ không phải thù. Hơn nữa, từ việc nàng không bỏ chạy có thể thấy được nàng là một thiếu nữ khí khái chẳng khác tu mi nam tử, khiến hắn rất khâm phục. Nhưng vấn đề lại ở chỗ nàng đã phát hiện bí mật của hắn.
Hắn không có linh căn mà lại có một thân tu vi kinh thế hãi tục, còn có Linh Khí của Trương Vũ và Chu Yến kia... Nếu như bí mật này bị tiết lộ ra ngoài…
Lúc này, sắc mặt Lâm Hiên trầm xuống, mà Tần Nghiên cũng ngẩng đầu nhìn lại. Lần đầu tiên bốn ánh mắt giao nhau trong một thoáng, sắc mặt thiếu nữ có chút phức tạp, đôi môi anh đào hé mở như đang định nói điều gì.
Ầm ầm!
Đột nhiên, mặt đất bắt đầu chấn động kịch liệt. Hai người kinh hãi quay sang nhìn về một ngọn núi phía xa, nơi đang có những tiếng nổ rung trời chuyển đất. Một đạo kim sắc quang trụ khổng lồ, thẳng tắp chiếu thẳng lên tận trời xanh.
Nhìn dị tượng phía xa, Lâm Hiên lộ vẻ trầm tư, mà trên khuôn mặt thanh tú của Tần Nghiên cũng thoáng vẻ kỳ lạ.
Đột nhiên, hai người biến sắc. Trong những tiếng nổ lớn còn nghe tiếng rú hống đáng sợ. Xem ra vụ chấn động kia đã kinh động tới những Yêu Thú gần đó. Trong yêu khí đầy trời, một số Yêu Thú cấp thấp có khả năng bay lượn hoảng sợ bỏ chạy "vù vù" qua đây.
Lâm Hiên lại quay sang, ngẫu nhiên thấy ánh mắt trong veo lấp lánh như pha lê của Vân Trung Tiên Tử đang nhìn hắn một cách kỳ lạ. Không ổn! Xem ra lúc này không thể tính toán nhiều. Lâm Hiên tế xuất Bích Tuyết Hoàn, đang muốn độn quang bỏ đi thì đột nhiên một âm thanh kinh thiên động địa truyền tới, như xé rách màng nhĩ, khiến Lâm Hiên cùng Tần Nghiên không khỏi kinh hãi ngẩn ra.
Đột nhiên, đạo kim sắc quang trụ khổng lồ kia bắt đầu xoay tròn, tốc độ càng lúc càng cao, tựa như hình thành một lốc xoáy khiến thiên địa linh khí bốn phương chảy về tụ họp lại.
Điềm báo dị bảo xuất thế! Bất quá, Lâm Hiên chỉ liếc mắt qua rồi muốn rời đi.
Không ngờ, kim quang kia chợt phát sinh biến hóa. Từ trong lốc xoáy đột nhiên bắn ra ba đạo lưu tinh, trùng hợp thay lại bay thẳng về phía này.
Lâm Hiên ngẩn người, nhưng không cần suy nghĩ, liền xoay người bay tới đám lưu tinh. Hai tay hắn như đang vuốt ve một khối cầu khí, liên tục biến hóa pháp quyết, toàn thân phát ra một đạo thanh quang. Hào quang vặn vẹo một hồi, biến thành một Thanh Sắc Cự Thủ chụp tới mấy đạo lưu tinh kia.
Bắt được hai khối, thần thức Lâm Hiên vừa động, Cự Thủ đã thu hồi chúng trở lại. Hắn nhanh chóng thu vào Túi Trữ Vật. Quay sang, đã thấy khối lưu tinh cuối cùng như chủ động bay vào một bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc. Lưu tinh ngừng lại, Lâm Hiên thấy rõ ràng đó là một khối Ngọc Giản nho nhỏ.
Mà ở phía xa, tiếng động cũng nhỏ dần, kim sắc quang trụ cũng càng lúc càng mờ nhạt.
Lâm Hiên cùng Tần Nghiên nhìn nhau, không hẹn mà cùng ngự khí bay về phía cửa ra Khê Dược Giản.
Đúng lúc đó, ngọn núi phía xa liền chấn động kịch liệt. Một vùng nguyên là đất đá nhanh chóng biến thành dung nham nóng chảy, mấy thân cây đại thụ bên cạnh bốc cháy. Phóng tầm mắt từ xa nhìn lại, chỉ thấy một mảng khói lửa dày đặc. Mười mấy tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Hỏa Linh Môn đang lơ lửng trên không, sắc mặt vô cùng khó coi, chán nản có, phẫn nộ có, còn có cả bàng hoàng.
Trước đó một khắc, Chưởng Môn Chân Nhân vẫn chưa trở về mà dị bảo đã xuất thế. Bất đắc dĩ, lão giả sư huynh đành phải ra lệnh cả bọn mở trận pháp khống chế. Ban đầu, sự tình tiến triển khá thuận lợi, tuy rằng không có Hỏa Linh Chân Nhân nhưng hơn mười tu sĩ Trúc Cơ Kỳ cũng có thể vận hành trận này mà thu lấy dị bảo.
Mắt nhìn cột sáng vàng khổng lồ chiếu lên trời đã trở nên rực rỡ. Đúng lúc này, một viên Niệm Châu trong tay lão giả thủ lĩnh đột nhiên vỡ vụn.
Điều này khiến tất cả tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nơi đây đều biến sắc kinh hãi. Hạt châu kia chính là Bổn Mạng Linh Châu của Hỏa Linh sư huynh, chẳng lẽ Chưởng Môn đã gặp chuyện bất trắc?
Đám tu sĩ Hỏa Linh Môn tràn ngập sợ hãi, nhất thời có kẻ vận chuyển linh lực sai lệch khiến trận pháp trở nên mất ổn định.
Thấy thế, sắc mặt lão giả đại biến, vội quát to nhắc nhở các vị sư đệ nhưng không kịp. Sự bất thường của trận pháp khiến quỹ đạo của bảo vật vừa xuất sai lệch, thế là hóa thành mấy đạo lưu tinh bay tận ra xa.
Lúc này, bọn họ đang bị trận pháp vây khốn, chỉ có thể trơ mắt nhìn. Một lát sau, trận pháp được thu hồi. Lão giả vô cùng lo lắng nhanh chóng độn quang bay đi, những tu sĩ còn lại cũng vội vàng bay theo sau.
Bọn họ hai mặt nhìn nhau, đều thấy sắc mặt đối phương cực kỳ trầm trọng. Chưởng Môn sư huynh còn chưa rõ sinh tử mà dị bảo sắp tới tay đã bay mất. Lần này bọn họ đã trở mặt chủ động chém giết với minh hữu. Song kết quả là Hỏa Linh Môn đã trở thành cái đích cho mọi sự chỉ trích tại Tu Tiên Giới Duyện Châu mà lại không đoạt được bảo vật. Các cao thủ của Hỏa Linh Môn bắt đầu cảm thấy không ổn.
Trong Khê Dược Giản chắc chắn còn dư nghiệt của các môn phái khác, phải nhanh chóng giết sạch bọn họ rồi đoạt lại bảo vật.
Lúc này, Lâm Hiên cùng Tần Nghiên cũng biết nơi đây không nên ở lâu. Hai người hóa thành hai đạo kinh hồng, toàn lực bay về cửa ra Khê Dược Giản.
Vẻ mặt Lâm Hiên vẫn vô cùng bình tĩnh, không tiếc tiêu hao pháp lực truyền vào Bích Tuyết Hoàn. Nhất thời, Linh Khí ẩn ước phát ra tiếng "ông ông", tốc độ muốn nhanh gấp đôi.
Trong mắt Tần Nghiên thoáng hiện tia dị sắc, nàng không thể ngờ pháp lực của Lâm Hiên lại tinh thuần đến vậy. Thiếu nữ cũng nhanh chóng kết pháp quyết, tăng tốc độ đuổi theo.
Rất nhanh, hai người đã đến cửa ra Khê Dược Giản. Mắt thấy hai đạo độn quang tốc độ kinh người từ bên trong lao ra, đám đệ tử cấp thấp Hỏa Linh Môn thủ hộ bên ngoài Truyền Tống Trận cực kỳ kinh ngạc. Lâm Hiên linh lực điên cuồng truyền vào Bích Tuyết Hoàn, đẩy tốc độ lên cực hạn.
Mắt thấy sắp thoát khỏi vòng vây, trong lòng Lâm Hiên đại hỉ. Chỉ cần chạy khỏi phạm vi thế lực của Hỏa Linh Môn rồi tìm một địa phương hoang vắng thu liễm linh khí, đối phương muốn truy tìm hắn thì có khác nào là mò kim đáy bể.
Song ý niệm còn chưa chuyển thì đột nhiên một luồng thần thức cực đại từ một bên ập tới. Lâm Hiên nhướng mày mở miệng:
"Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ?"
Miệng la nhưng tay không chậm, đã đem mấy tấm phù lục ném ra, quát: "Hóa!"
Chỉ thấy một vùng linh lực kinh người, quang hoa chớp động liên hồi. Nào là Băng Châm Quyết, Hóa Giao Thuật, Thái Sơn Áp Đỉnh, Cự Mộc Trùng Kích…
Gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tập kích thấy vô số pháp thuật cao cấp như vậy đánh tới thì cực kỳ hoảng sợ, vội vàng dừng lại, tế xuất Linh Khí, ngưng thần toàn lực phòng ngự.
Thừa dịp này, Lâm Hiên không chút chậm trễ, trực tiếp bay vọt qua.
Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ này tên Thanh Dương Tử, là tu sĩ Hỏa Linh Môn cao nhất trong đám tu sĩ thủ hộ Truyền Tống Trận vừa tới cùng Hỏa Linh Chân Nhân. Lúc này, hắn vừa giận vừa sợ. Chưởng Môn sư huynh đã truyền mệnh, không để bất cứ tu sĩ phái khác nào thoát khỏi Khê Dược Giản. Có điều, đối mặt với nhiều cao cấp pháp thuật như vậy, hắn không dám lấy cái mạng nhỏ của mình ra mạo hiểm, vội vàng tế ra quang tráo hộ thể mạnh nhất ngăn cản.
Nhìn từ xa thì khác nào quần phong loạn vũ, mà lại gần thì chỉ là lớt phớt vài hạt mưa bay, băng châm hỏa diễm khi đến trước người hắn đột nhiên biến thành một khối băng châu cùng vài viên hỏa cầu… Đây không phải là pháp thuật nhập môn sao? Lúc Thanh Dương Tử phát hiện mắc mưu thì hai người Lâm Hiên đã chạy xa rồi.
Do Lâm Hiên cùng Tần Nghiên đều ngự trên Cực phẩm Linh Khí nên tốc độ độn quang cực nhanh. Lúc này, đuổi theo cũng đã không kịp, phi hành vốn không phải sở trường của lão.
Khi Thanh Dương Tử đang còn tức đến nổi giận lôi đình thì Lâm Hiên cùng Tần Nghiên vẫn đang điên cuồng phi hành. Khoảng nửa canh giờ sau, đoán rằng cao thủ đối phương sắp đuổi tới, hiện giờ bỏ chạy tiếp thì càng dễ bị phát hiện. Lâm Hiên dự tính dùng lục dịch Hồng Lăng Thảo thu liễm linh khí, đem pháp lực phong bế thì đối phương không thể phát hiện ra.
Nhưng còn Tần Nghiên kia…
Hắn quay sang, chưa kịp nói gì thì Tần Nghiên đã lấy từ trong Túi Trữ Vật giới ra hai tấm phù lục màu đỏ, lại ném sang hắn một tấm.
Lâm Hiên ngẩn ra rồi lập tức sắc mặt lộ ra vẻ vui mừng. Đây là Ẩn Thân Phù mà hắn đã có lần dùng qua. Nó có diệu dụng che giấu linh lực toàn thân. Chỉ cần không di chuyển thì cho dù tu vi đối phương cao hơn cũng không thể phát hiện ra.
Lâm Hiên nhanh chóng đem Ẩn Thân Phù dán lên người, trong miệng lẩm bẩm pháp quyết. Chỉ thấy tấm phù phát ra một vầng hào quang rồi hóa thành một tầng bạch khí bao quanh thân thể hắn. Một lát sau, sương mù tiêu tán mà thân ảnh Lâm Hiên cũng biến mất.
Tần Nghiên cũng sử dụng Ẩn Thân Phù.
Tuy Ẩn Thân Phù chỉ có tác dụng trong vòng ba canh giờ nhưng vậy là quá đủ. Đối phương qua đây không thấy chắc chắn sẽ đuổi tới phía trước hoặc nơi khác. Lâm Hiên lẳng lặng tìm một góc ngồi xuống, tranh thủ đả tọa khôi phục pháp lực.
Ba canh giờ sau, hắn mở mắt ra, trên mặt thoáng hiện vẻ chế giễu. Đệ tử Hỏa Linh Môn nhiều lần đảo qua gần đây nhưng không phát hiện được tung tích hai người.
Như vậy, hiện tại hắn đã khá an toàn. Chuyến đi lần này vô cùng mạo hiểm song đã hái được Ngân Nguyệt Hoa cùng Lưu Huỳnh Thảo. Cực phẩm Tẩy Tủy Đan sẽ không phải chỉ là trong truyền thuyết.
Theo cổ tịch, với hiệu quả nghịch thiên của Cực phẩm Tẩy Tủy Đan, dù là phàm nhân không có linh căn cũng có thể Trúc Cơ thành công.
Trừ linh dược ra, lần này còn bất ngờ tiêu diệt Chưởng Môn Hỏa Linh Môn. Với thân phận cùng tu vi của lão, khẳng định là Túi Trữ Vật vô cùng tài phú.
Hơn nữa, thu hoạch lớn nhất mà cũng bất ngờ nhất chính là bảo vật bí mật trong bảo khố kia. Vì bảo vật này mà Hỏa Linh Môn trở mặt chém giết minh hữu, thì có thể suy được nó quý giá đến mức nào.