Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 312: CHƯƠNG 312: TÁI NGỘ THÔNG VŨ CHÂN NHÂN

Tịch Ninh Phủ tọa lạc tại phía nam Vân Châu, diện tích rộng lớn chừng trăm vạn dặm, cực kỳ phồn hoa thịnh vượng.

Man Thạch Thành là đệ nhất đại thành tại vùng đất này, cũng là một trong ba tòa thành lũy lớn nhất toàn Vân Châu.

Tòa thành tự do này không thuộc về bất cứ thế lực nào cố định, chín phần cư dân là tán tu. Tu sĩ ngoại lai đều ưa thích tụ tập tại đây. Sự sầm uất này khiến các loại thiên tài địa bảo thường xuyên xuất hiện.

Trong thành có vô số phường thị lớn nhỏ, tổng số tinh thạch giao dịch mỗi ngày lên tới hàng ngàn vạn. Theo lẽ thường, một khối thịt béo bở như vậy, các đại tông môn không thể không động tâm.

Song, Man Thạch Thành lại có vị trí đặc thù, nằm ngay tại điểm giao thoa giữa tam đại thế lực: Ly Dược Cung, Vạn Hồn Cốc và Ngự Linh Tông.

Đây đều là siêu cấp đại môn phái được truyền thừa từ thời thượng cổ, nằm trong Thất Đại Thế Lực của Thiên Vân Thập Nhị Châu, nội tình thâm sâu khó lường.

Tam đại tông môn tạo thành thế chân vạc, không ai có thể độc chiếm khối béo bở này. Sự giằng co này đã dẫn đến địa vị đặc thù của Man Thạch Thành.

Là phúc hay họa tạm thời còn chưa thể nói, song bên ngoài Man Thạch Thành vô cùng tự do. Hơn nữa, nghe nói Thành chủ còn có tu vị sâu không lường được, là một vị đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.

Tiên Lai Các là một trong những kiến trúc trọng yếu nhất tại Man Thạch Thành. Truyền Tống Trận tại đây vô cùng phức tạp, nghe nói đã tồn tại từ thời thượng cổ.

Trận pháp này có thể lập tức dịch chuyển hàng nghìn vạn dặm. Trừ U Châu và Duyện Châu hoang vu không có, các châu còn lại đều có vài tòa trận pháp liên thông với nơi này.

Diện tích các châu quá lớn, nếu dựa vào tốc độ phi hành để đi sang các Châu thì cho dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng cần đến mấy năm. Dùng Truyền Tống Trận tiện lợi hơn rất nhiều, đương nhiên giá cả vô cùng xa xỉ.

Nghe nói, từ Kinh Châu là nơi gần nhất đến đây cũng cần tiêu tốn đến 10 vạn tinh thạch. Số lượng này đủ để một tu sĩ Ngưng Đan kỳ đau lòng không thôi.

Còn nếu truyền tống đến nơi xa nhất như Thanh Châu, không có 78 vạn tinh thạch thì đừng mơ tưởng. Tu sĩ dùng Truyền Tống Trận cũng chỉ dám đi qua các Châu phủ lân cận.

Mã Đằng là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ bản địa tại Man Thạch Thành. Trong thành này, bất kể là gia tộc tu tiên hay môn phái nào, tất cả đều phải phục vụ cho Trưởng Lão Hội và Thành chủ.

Quy định nơi đây cũng rất nghiêm mật. Tu tiên giả cấp thấp ở đây làm việc cũng giống như tiểu nhị hoặc chưởng quầy tại thế tục, mỗi tuần trăng có thể được nhận một số lượng tinh thạch nhất định, hơn nữa cũng khá nhàn nhã.

Làm việc tại Tiên Lai Các cũng không có nguy hiểm gì, công việc của Mã Đằng thực nhẹ nhàng. Do Truyền Tống Trận giá cả xa xỉ nên mỗi ngày chỉ tiếp đón mấy chục khách nhân.

Đã một canh giờ trôi qua không có khách nhân nào. Mã Đằng đang nhắm mắt đả tọa bên cạnh, đột nhiên cả kinh, vội mở mắt. Chỉ thấy viên bàn trong tay hắn tỏa ra một vầng kim quang chói lọi, khiến hắn không sao khép miệng lại được: "Truyền tống từ Thanh Châu? Vị tiền bối nào mà tài đại khí thô đến vậy?"

Truyền tống từ đó đến đây mất rất nhiều tinh thạch, có nghĩa là người truyền tống có sự tình khẩn cấp. Hắn vội đem cấm chế của Truyền Tống Trận mở ra. Chỉ thấy một đoàn kim quang sáng chói xuất hiện ở giữa khoảng không rộng rãi của Truyền Tống Trận.

Mã Đằng bình khí ngưng tức, vẻ mặt đầy tò mò quan sát.

Nhiều năm qua, hắn còn chưa thấy người truyền tống tới từ Thanh Châu. Chẳng lẽ là cao thủ Ngưng Đan hậu kỳ sao?

Kim quang tiêu tán, một thiếu niên dung mạo bình phàm vận thanh sam hiện ra. Toàn thân hắn linh lực như có như không, khó lòng nhìn ra cảnh giới.

Nhưng bên cạnh Truyền Tống Trận, chợt có một viên pháp khí tựa dạ minh châu phát ra ánh sáng màu bạc chói lọi.

Nguyên Anh trung kỳ! Lòng Mã Đằng thấp thỏm không yên. Vân Châu tuy là nơi ngọa hổ tàng long, nhưng là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, hắn chưa bao giờ thấy lão quái Nguyên Anh kỳ cũng là điều bình thường.

Hắn nuốt một ngụm nước miếng, khom mình hành lễ: "Hoan nghênh tiền bối đại giá quang lâm tới Man Thạch Thành."

"Man Thạch Thành... Xem ra ta đã đặt chân tới Vân Châu." Giọng Lâm Hiên thản nhiên vang lên.

"Đúng vậy, nơi này chính là Tịch Ninh Phủ thuộc nam bộ Vân Châu." Mã Đằng cẩn thận nói.

"Thiếu gia, cuối cùng chúng ta cũng đã tới nơi!" Thanh âm vui mừng của Nguyệt Nhi khẽ reo lên.

Kể từ khi rời Bích Vân Sơn, hai người đã trải qua hơn một năm. Trước đó, Lâm Hiên lẻn vào Nhất Tuyến Hạp, cùng Lôi Vân Sơn Trang tiêu diệt hai vị đại trưởng lão, rồi một đường thẳng tiến về phía Nam, tiến vào địa giới Thanh Châu.

Thanh Châu tuy chỉ xếp ở hàng cuối trong Thiên Vân Thập Nhị Châu, nhưng vẫn lớn hơn U Châu gấp mấy lần.

Cư dân lên tới hàng vạn vạn người, công pháp hay bảo vật của tu sĩ nơi đây đều vượt trội hơn đồng đạo cùng cấp ở U Châu một bậc.

Lâm Hiên cũng không vội, trước tiên đi thăm thú Thanh Châu để quen với phong thổ, một mặt tìm kiếm những thứ hữu ích.

Kết quả ngoại trừ tìm hiểu được rất nhiều phong tục nơi đây thì không có thu hoạch nào. Điều này cũng là bình thường, những thứ hắn tìm đều là bảo vật nghịch thiên, ở nơi Thanh Châu không khá khẩm hơn U Châu là mấy thì sao mà có được.

Sau gần một năm ở đây, Lâm Hiên quyết định đi đến Vân Châu.

Song lúc này Lâm Hiên đã sơ sót một điều. Sự tình các châu hắn tìm hiểu rất nhiều, nhưng lại quên đi manh mối về Truyền Tống Trận.

Lâm Hiên vẫn trực tiếp phi hành, song hắn nghe được một tin, muốn rời Thanh Châu phải qua một nơi gọi là Tử Vong chi địa, tương tự như Khuê Âm Sơn. Nơi đây yêu thú đông đảo khiến nhân tộc không dám tiến vào.

Lâm Hiên do tự tin có Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết nên không để việc này trong lòng. Song, chẳng may hắn gặp phải một yêu tộc Hóa Hình kỳ có thần thông đặc biệt, nhận ra thuật ngụy trang của Lâm Hiên.

Đương nhiên song phương động thủ, kết quả Lâm Hiên chiến thắng. Có điều, tên yêu tộc kia cũng không vừa, trước khi ngã xuống đã kịp thi triển một bí thuật, truyền tung tích kẻ Nhân tộc này ra ngoài.

Lần này không khác gì chọc phải tổ ong vò vẽ, Lâm Hiên bị vô số yêu thú truy sát. Đơn đả độc đấu thì bọn này sao là đối thủ của hắn. Nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, Lâm Hiên vừa đánh vừa cướp đường mà chạy. Do có thần thông pháp bảo lợi hại, nếu không hắn đã sớm ngã xuống.

Về sau cuối cùng hóa hung thành cát, hắn vô cùng chật vật chạy ra khỏi cấm địa đó.

Lúc đó Lâm Hiên trở nên nghi hoặc. Hắn có Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết mà còn không thể đi qua, thì cho dù là đại tu sĩ đơn độc xông vào cũng khó lòng toàn mạng.

Chẳng lẽ không có cách nào đi xuyên qua các châu khác tại Thiên Vân Thập Nhị Châu? Bởi vậy, Lâm Hiên đi đến phường thị thăm dò manh mối.

Kết quả thu được khiến hắn cười khổ không thôi: hắn đã phạm sai lầm khi bỏ sót thông tin về Truyền Tống Trận.

78 vạn tinh thạch đối với người khác là một con số khổng lồ, song với Lâm Hiên cũng không đáng là bao. Hắn không chút do dự giao nộp tinh thạch, rồi truyền tống tới Man Thạch Thành này.

Quả nhiên đã tới Vân Châu, Lâm Hiên vô cùng vui mừng, lập tức phóng thần thức đảo qua một lượt.

Trên mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc: "Nơi đây sao lại đông đảo tu tiên giả đến như vậy?"

Mã Đằng được làm việc tại Tiên Lai Các cũng nhờ hắn có chút nhanh nhẹn. Thấy nét mặt của Lâm Hiên, hắn đã đoán được phần nào, vội giải thích:

"Có lẽ đây là lần đầu tiền bối đến Vân Châu. Man Thạch Thành này chính là một trong những thành thị lớn nhất, có rất nhiều đồng đạo tại đây."

"Ra vậy." Lâm Hiên gật đầu tỏ vẻ đã rõ. Lâm Hiên cũng không hỏi thêm gì, thản nhiên rời khỏi Tiên Lai Các trong ánh mắt cung kính của gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Đường xá ở đây còn rộng hơn so với tưởng tượng của Lâm Hiên, đủ để tám cỗ xe tứ mã đi song song.

Kiến trúc trong thành cũng rất khác với thành thị phàm nhân. Các tòa lầu các không chỉ mọc lên ở ven hai bên đường mà chi chít như nấm, có khi còn được xây dựng lơ lửng trên không như sao trên trời. Kiểu dáng cũng vô cùng kỳ lạ, Lâm Hiên vốn đi qua nhiều nơi mà giờ đây cũng không khỏi kinh ngạc.

Vân Châu quả nhiên không hổ là nơi hàng đầu trong Thiên Vân Thập Nhị Châu. Linh khí ở đây cũng vô cùng nồng đậm, hiển nhiên tòa thành này được dựng trên một linh mạch không tồi.

Cẩn trọng là nguyên tắc hành sự của Lâm Hiên. Bởi vậy, ngay khi vừa xuất hiện tại Tiên Lai Các, hắn đã thi triển Liễm Khí thuật. Nguyên Anh kỳ là đẳng cấp hàng đầu tại Nhân giới, ở đâu cũng dễ gây sự chú ý.

Lúc này, Lâm Hiên giả trang thành một tu tiên giả Ngưng Đan trung kỳ, thực lực không mạnh cũng không yếu.

Mới tới nên hắn chậm rãi bước trên đường, quan sát xung quanh.

Tu tiên giả ở đây quả thực rất nhiều. Chính, Ma, Nho, Phật đủ cả, thậm chí còn có kẻ trên thân dao động linh lực vô cùng kỳ lạ, chính là tu yêu giả!

Xem ra sự thật đúng như lời đồn, nơi này thực sự khác biệt với U Châu cằn cỗi, còn có yêu mạch tồn tại.

Vẻ ngoài Lâm Hiên tuy thản nhiên, nhưng trong lòng có chút hưng phấn. Tu tiên giới càng phồn vinh thì cơ hội càng nhiều, mới có hy vọng tìm được bảo vật hắn cần.

Đục tốc bất đạt, trước tiên cần làm quen với tình cảnh nơi đây. Khoảng nửa canh giờ sau, một khối kiến trúc hình tinh cầu đập vào mắt Lâm Hiên. Phía trong là một quảng trường rộng rãi, chỉ thấy những đóa mây trắng phiêu đãng trên trời cao.

Man Thạch Thành rộng lớn có đến bảy phường thị. Quảng trường Tinh Nguyên ở phía nam tuy không phải là phường thị lớn nhất, nhưng vật phẩm ở đây lại thuộc hàng vô cùng quý hiếm.

Tại các phường thị khác, chỉ có chủ tiệm hoặc người bán vật phẩm mới phải nộp tinh thạch. Nhưng tại Tinh Nguyên, ngay cả người muốn đi vào cũng phải giao nộp 7 khối tinh thạch. Trong mắt tu sĩ cấp cao, con số này không đáng gì, nhưng đối với đệ tử cấp thấp Linh Động kỳ thì lại vô cùng quý giá. Ở trong danh môn đại phái, một năm cũng không được cấp nhiều như vậy.

Phí vào cửa đã cao như vậy thì đồ vật bên trong giá trị thế nào có thể đoán được.

Kẻ tới giao dịch trong Tinh Nguyên phường thị phần lớn đều là tu sĩ đã ngoài Trúc Cơ kỳ. Trong đó rất nhiều cao thủ Ngưng Đan kỳ, thậm chí còn có lão quái Nguyên Anh kỳ đến đây tầm bảo.

Lúc này tại cửa ra vào nơi Tinh Nguyên phường thị có hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ khoảng tam tuần đang đứng. Lâm Hiên lấy ở trong ngực áo ra 7 khối tinh thạch đưa cho bọn họ rồi trực tiếp tiến vào.

Bên trong quả là tấp nập, số lượng tu sĩ phải tính bằng đơn vị ngàn, phồn vinh đến cực điểm.

Lâm Hiên tùy tiện quan sát một cửa tiệm ven đường, đập vào mắt là một gian thính đường rộng đến cả mười trượng. Lúc này có mười mấy tên tu sĩ Linh Động kỳ ăn vận theo lối tiểu nhị đang tiếp đón khách nhân, hi hi ha ha cười nói không thôi. Do có khá nhiều khách nhân, Lâm Hiên tự mình chậm rãi xem xét một hồi.

Tạp hóa điếm này có bán đầy đủ các loại đan dược, linh khí, phù triện, tài liệu, công pháp... thứ gì cũng có. Những đồ vật này đương nhiên hắn nhìn không thuận mắt, những thứ tốt sẽ không bày bán ở đây.

Nhưng tại trên kệ hàng, hắn phát hiện được một vài món pháp bảo khiến vẻ mặt biến đổi. Tuy phẩm chất khá kém, nhưng tại nơi khác thì chỉ có thể thấy tại hội giao dịch cấp cao. Pháp bảo mà cũng được tùy tiện bày bán ở cửa tiệm phường thị, cho thấy trình độ tu tiên tại Vân Châu này quả thực không tầm thường.

Sắc mặt Lâm Hiên trở nên vui mừng, cẩn thận xem xét một hồi.

"Ha ha, xin hỏi tiền bối cần thứ gì?" Một tiểu nhị vận thanh y vừa tiễn khách, thấy Lâm Hiên vội vàng chạy tới tươi cười chào đón.

Khách nhân là một tu sĩ Ngưng Đan trung kỳ. Nếu chậm trễ thì quả thật thất lễ.

"Ta muốn một tấm địa đồ Vân Châu, có đánh dấu chú thích tất cả các môn phái, thế lực tu tiên càng rõ ràng càng tốt." Lâm Hiên hờ hững nói.

"Xin người chờ cho một chút, tiểu nhân sẽ đi lấy ngay." Tiểu nhị cười bồi thi lễ rồi xoay người đi tới một gian đồ vật.

Lâm Hiên lơ đễnh tiếp tục quan sát chung quanh, đánh giá toàn bộ tạp hóa điếm.

Đột nhiên, tròng mắt hắn co rút lại, thần sắc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.

Một cỗ linh áp bàng bạc truyền tới, khiến tất cả tu sĩ nơi đây sắc mặt đại biến.

Các tu sĩ Ngưng Đan kỳ sắc mặt trắng bệch, còn đám tu sĩ Trúc Cơ kỳ và Linh Động kỳ thì thê thảm hơn, không chịu nổi linh áp mà trực tiếp quỳ gối xuống.

"Đây là..."

"Tiền bối Nguyên Anh kỳ!"

Chúng tu sĩ kinh hãi không thôi, song trong mắt lại lộ vẻ cuồng nhiệt. Cũng có kẻ lão luyện thì nét mặt lại tràn đầy nghi hoặc. Tuy cũng có tiến bối Nguyên Anh kỳ ghé qua Tinh Nguyên phường thị, song người trước mắt không hề thu liễm linh áp, hành sự ngạo mạn như vậy rất dễ bị quy thành hành vi có địch ý.

Nơi đây là Man Thạch Thành, cho dù là lão quái Nguyên Anh cũng không được tùy tiện hành xử bá đạo.

"Thiếu gia, người này...."

Người kia tuy còn ở ngoài cửa, song với nhãn lực của Nguyệt Nhi đã nhìn rõ, thanh âm nàng có chút kinh ngạc.

Với tâm cơ của Lâm Hiên, sự kinh hãi chỉ là thoáng qua, rất nhanh khôi phục như thường. Ngay cả thần thức hắn cũng không phát ra mà chỉ dùng ánh mắt quan sát người mới tới.

"Tiền bối đại giá quang lâm, bọn hạ nhân chiêu đãi không chu toàn, Mã mỗ xin được bồi tội với người."

Một thanh âm từ tốn vang lên rồi một tu sĩ vận bạch bào từ trên lầu bước xuống, xem ra đây chính là điếm chủ. Người này độ khoảng tứ tuần, râu để ba chòm, tướng mạo nho nhã, tu vị là Ngưng Đan trung kỳ.

Lão quái Nguyên Anh đã bước vào thính đường. Tuy niên kỷ không còn trẻ, song sắc mặt hồng hào, tinh thần cực tốt, vận đạo bào màu vàng đỏ.

Khuôn mặt này vô cùng quen thuộc với Lâm Hiên, chính là sư tôn của hắn: Thông Vũ Chân Nhân, chưởng môn của Linh Dược Sơn.

Nhiều năm không gặp mà phong thái của lão vẫn như xưa, tựa hồ không thay đổi bao nhiêu.

Theo lý khi gặp lại sư tôn thì hắn phải cao hứng mới phải, song lúc này sắc mặt Lâm Hiên không chút vui mừng mà có chút lo lắng.

"Thiếu gia sao vậy? Chẳng phải người luôn muốn biết tin tức Linh Dược Sơn sao? Giờ gặp lại Thông Vũ Chân Nhân, sao lại không vui?" Thanh âm Nguyệt Nhi đầy tò mò.

"Người này vốn không phải là Thông Vũ Chân Nhân." Giọng Lâm Hiên khiến tiểu nha đầu thầm rúng động.

"Khuôn mặt hay dáng người đều chính là chưởng môn Linh Dược Sơn, sao lại thế?"

Bên ngoài Lâm Hiên tỏ ra thản nhiên, dùng tâm thần nói với Nguyệt Nhi. "Người này tuy có bộ dáng giống với Thông Vũ, nhưng chắc chắn không phải sư tôn của ta. Trên người hắn có một cỗ khí tức quỷ dị."

"Chẳng lẽ người này dùng Dịch Dung chi thuật? Nhưng sao tiểu tỳ không thể nhìn ra?"

"Ta cũng không nhìn ra. Thiên địa bao la này vốn có vô số thần thông bí thuật, có lão quái Nguyên Anh nào mà không có bí thuật trên người? Hai người chúng ta không nhận ra cũng là bình thường."

"Thiếu gia, chúng ta nên làm gì đây?"

"Còn thế nào nữa? Đương nhiên là yên lặng theo dõi." Lâm Hiên đương nhiên không hành sự lỗ mãng. Kẻ trước mắt tuy chỉ là tu tiên giả Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng còn chưa biết hắn có đồng bọn hay không. Không biết tình huống Linh Dược Sơn tại Vân Châu thế nào mà lại có kẻ giả mạo Thông Vũ Chân Nhân.

Thông Vũ Chân Nhân giả dùng thần thức bao quát cả đại sảnh. Chính xác hắn chính là kẻ giả mạo nên không nhận ra ái đồ Lâm Hiên. Lúc này sự chú ý của hắn đặt trên người điếm chủ.

"Ngươi chính là chưởng quầy Bách Phượng Đường?" Thông Vũ Chân Nhân giả ngẩng cao đầu, ngạo nghễ vô cùng.

"Đúng vậy, chính là Mã mỗ. Không biết Thông Vũ tiền bối đại giá quang lâm, xin thứ tội."

"Ồ, ngươi biết ta?"

"Tiền bối nói giỡn rồi." Chưởng quầy chắp tay nói tiếp: "Thanh danh Linh Dược Sơn vang dội như sấm bên tai, chúng vãn bối sao có thể không nghe qua. Hơn nữa chúng ta vạn phần cửu ngưỡng uy danh tiền bối. Không biết người giá lâm tiểu điếm là cần gì, chỉ cần bổn điếm có, sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của tiền bối."

Mã chưởng quầy tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng nghi hoặc không thôi. Quả thực là hắn vô cùng kính ngưỡng Thông Vũ Chân Nhân, tuy rằng đây là môn phái ngoại lai nhưng cả Vân Châu cũng chỉ có chỉ mấy nhà am hiểu luyện đan mà thôi.

Kẻ truy cầu tiên đạo, cho dù thuộc lưu phái nào, đều không thể thoát khỏi sự phụ thuộc vào đan dược. Dựa vào ưu thế này, Linh Dược Sơn đã đặt nền móng vững chắc tại Vân Châu. Bằng tài luyện đan, bọn họ có thể kết giao thiện duyên rộng rãi.

Mà Thông Vũ Chân Nhân vốn là một nhân vật mẫn tiệp xuất chúng. Mã chưởng quầy tuy chưa gặp qua, nhưng nghe nói đây là một người mi từ mục thiện (lông mày hiền từ, ánh mắt nhân hậu). Nhưng người trước mắt lại vô cùng bá đạo, giống với trưởng lão Ma đạo hơn. Chẳng lẽ có hạ nhân trong tiệm có mắt không tròng đi đắc tội với lão quái này?

Song lúc này trên mặt Mã chưởng quầy vẫn nở nụ cười khách khí. Thấy vậy Thông Vũ Chân Nhân giả cũng nhếch miệng cười.

"Lão phu tới đây đúng là muốn giao dịch một số thứ."

"Vậy xin mời tiền bối lên trên lầu đàm đạo." Mã chưởng quầy khom người khách khí. Đoạn hắn quay đầu lại phân phó: "Tiểu Cửu, lát nữa đem Bồng Lai Tiên Trà lên nghênh quý khách."

"Vâng!"

Một tiểu nhị dung mạo anh tuấn nhanh chóng ứng lời. Cũng vừa khéo là hắn lại đứng ngay cạnh Lâm Hiên.

Thông Vũ Chân Nhân giả cùng Mã chưởng quầy cùng nhau lên lầu.

Nhìn theo bóng lưng của bọn họ, tròng mắt Lâm Hiên khẽ đảo. Hắn khẽ vỗ vào sau gáy, lập tức một tia sáng nhỏ từ thiên linh cái nhập vào trong thân thể Tiểu Cửu.

Toàn bộ quá trình diễn ra cực nhanh, linh khí dao động mỏng manh, không một kẻ nào phát hiện. Đương nhiên, Tiểu Cửu không hề cảm thấy sự bất ổn nào.

Tia sáng kia không có gì đặc sắc, nhưng đó lại là Ma Anh mà Lâm Hiên vất vả tu luyện thành. Bí thuật này có vẻ tương tự đoạt xá, nhưng không phải vĩnh viễn chiếm cứ thân thể đối phương. Chỉ là trong thời gian ngắn, lâu nhất cũng chỉ được nửa ngày.

Nếu quá thời gian, bởi thiên địa phép tắc, Ma Anh sẽ bị nhốt mà đại thương nguyên khí, còn thân thể kẻ kia cũng chẳng tốt lành gì. Tuy vậy, Ma Anh chỉ ẩn núp trong cơ thể chứ không hề cướp đoạt quyền khống chế cơ thể.

Lại nói thêm, Ma Anh Quyết tuy thần diệu, nhưng hiện tại Lâm Hiên đã thấy không hài lòng. Chỗ thiếu hụt lớn nhất chính là sau khi ngưng kết, dù có tu luyện thế nào cũng chỉ khiến pháp lực thêm tinh thuần mà không thể tiến giai.

Cảnh giới nói chính xác thì còn kém hơn Nguyên Anh sơ kỳ một chút. Ma Anh dù sao cũng chỉ là vật mưu lợi, không thể so với Chân Anh. Nếu là thần thông Đệ Nhị Nguyên Anh chân chính, cả hai Nguyên Anh đều có thể thăng cấp. Dựa vào việc song anh chồng chất tu vị, cảnh giới trung kỳ cũng có thể đánh ngang với đại tu sĩ Hóa Thần kỳ.

Nhưng hiện nay Ma Anh lại là vật cản kéo cảnh giới Lâm Hiên tụt lại. Nguyên Anh có tu vị ngày càng cao nghĩa là dương linh lực trong cơ thể càng mạnh. Tuy Âm Dương Quyết có thể hoán chuyển âm dương linh lực, song vẫn gây ra hiện tượng mất cân bằng âm dương trong thân thể. Hiện tại nguy cơ chưa rõ ràng, song ngày sau sẽ có tai họa ngầm.

Cho nên nhiều năm nay hắn không chuyên tâm tu luyện Cửu Thiên Huyền Công mà chuyển sang tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết.

Tu luyện công pháp này có thể mượn yêu linh lực trong cơ thể để điều phối dương khí thừa trong cơ thể. Song cho dù về sau có ngưng thành yêu đan thì muốn điều hòa âm dương cũng không thể tận gốc.

Chỉ còn một cách duy nhất là thăng cấp cho Ma Anh, khiến Long Hổ song hợp. Muốn vậy, phải tìm được bí công để Ma Anh tu luyện tiến giai. Song, loại công pháp này có tồn tại hay không thì vẫn là một ẩn số.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!