Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 325: CHƯƠNG 325: KIẾP VÂN ẨN HIỆN

Sau khi tiến vào Vân Lĩnh Sơn, nơi nơi đều xảy ra tranh đấu, hiểm nguy trùng trùng.

Nhưng bất luận là cạm bẫy hay cấm chế, hoặc là yêu ma thì cũng chỉ diệt sát được tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ, không cách nào uy hiếp được Điền Tiểu Kiếm.

Tuy nhiên, hắn vốn giảo hoạt, rất nhanh đã nhận ra sự bất thường tại nơi đây.

Hắn vốn tò mò khi biết Lâm Hiên tiến giai Nguyên Anh kỳ, nhưng hiện giờ đã không muốn mạo hiểm thêm.

Chần chừ giây lát, Điền Tiểu Kiếm quyết định quay về theo lối cũ.

Tuy rằng bốn phía là sương vụ, nhưng lúc vào Điền Tiểu Kiếm đã thi triển bí thuật đánh dấu đường đi.

Dọc đường thấy rất nhiều thi thể của tu sĩ. Độn quang của Điền Tiểu Kiếm không nhanh, đồng thời lặng lẽ tế ra vài món pháp bảo phòng ngự.

“Ồ!”

Điền Tiểu Kiếm chợt dừng lại, một ngọn tiểu sơn đã chắn ngang trước mặt hắn.

Trong mắt chợt lóe tinh quang, vẻ mặt thiếu chủ Ly Dược Cung lập tức trở nên âm trầm.

Nếu không lầm, con đường này vốn bằng phẳng, tuyệt nhiên không hề có bất kỳ ngọn núi nào.

Điền Tiểu Kiếm lạnh lùng đảo mắt khắp bốn phía, song không phát hiện điều gì khác lạ.

Sau một khắc, ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng. Hai tay hợp lại trước ngực, toàn thân tỏa ra cỗ ma khí cuồn cuộn, hóa thành một đạo ô quang hung hăng chém thẳng vào ngọn tiểu sơn kia.

Ầm ầm!

Đá vụn bắn tung tóe, bụi đất mù mịt khắp trời.

Cả ngọn tiểu sơn bị chém bay, song lại không hề có bất cứ điều gì khác thường.

Trong mắt Điền Tiểu Kiếm thoáng hiện tia nghi hoặc, lẽ nào hắn đã thực sự nhớ lầm?

Suy nghĩ một lát, cả người hắn tỏa ra ma khí, rồi chậm rãi bay tới.

Đúng lúc này, một bóng ảnh mơ hồ như có như không, lặng yên xuất hiện phía sau Điền Tiểu Kiếm, mà hắn dường như không hề hay biết.

Bóng ảnh kia mừng rỡ, mắt thấy cách mục tiêu chưa đầy ba thước, nó vặn vẹo, hóa thành một Quỷ diện hung hăng cắn tới.

Cách!

Chỉ nghe tiếng hai hàm răng va vào nhau lanh lảnh, Quỷ diện kia cắn vào khoảng không. Thân ảnh Điền Tiểu Kiếm trở nên mơ hồ rồi biến mất không dấu vết.

Đồng thời, hắc quang chợt lóe, Quỷ diện kia đã bị chém thành hai nửa. Ngay lúc này, một thanh kiếm tiên cổ xưa dài ba tấc hiện ra.

“A!”

Quỷ diện vừa bị hủy diệt, trong nháy mắt truyền ra tiếng kêu thảm thiết. Ngay sau đó, một hồng y nữ tử lảo đảo hiện ra tại một gốc đại thụ ven đường.

Nàng này niên kỷ chừng tam tuần, dung nhan tuy bình thường nhưng thân hình lại hấp dẫn vô cùng.

Hai chân nàng để trần, rõ ràng nữ tử này có tu luyện mị thuật, hơn nữa lại là một tu tiên giả Nguyên Anh trung kỳ.

Chỉ là vẻ mặt nàng lúc này đầy vẻ kinh hãi. Bóng ảnh biến ảo thành Quỷ diện vừa nãy chính là Quỷ Ảnh do nàng tu luyện ra.

Thứ này cũng coi như là phân thần của nàng. Một khi bị diệt, bản thể cũng bị tổn hao không ít nguyên khí.

“Ha ha, không ngờ lại được Tứ sư tỷ tiếp đón ở đây, tiểu đệ thật có diễm phúc.” Khóe miệng Điền Tiểu Kiếm lộ nụ cười hòa ái, song trong mắt lại tràn đầy hàn quang lạnh lẽo.

Thì ra nữ tử này cũng là đệ tử của đại trưởng lão Ly Dược Cung, là đồng môn nhưng ả ta luôn coi vị tiểu sư đệ này như cái gai trong mắt, cần phải loại bỏ.

Nếu không phải vừa rồi Điền Tiểu Kiếm tỉnh táo, ắt hẳn không chết cũng trọng thương.

“Sao ngươi có thể phát hiện ra ta?” Khuôn mặt nữ tử tràn đầy vẻ oán độc, nhưng kết hợp với mị công của nàng, lại toát lên sự hấp dẫn mê người trong mắt nam nhân.

“Sư tỷ hỏi hay lắm, bất quá ngươi nghĩ ta sẽ trả lời sao?” Điền Tiểu Kiếm mở miệng, lời lẽ châm biếm. Mị công của đối phương không chút nào có hiệu quả với hắn.

Điền Tiểu Kiếm khẽ vẫy tay, kiếm tiên lóng lánh đã bay về trước mặt hắn. Đây chính là bổn mạng pháp bảo U Minh Toái Tâm Kiếm của hắn.

“Được, được lắm. Tiểu sư đệ, ngươi quả là không tồi. Chẳng qua hôm nay cũng đừng mong sống mà rời khỏi nơi đây.” Lời còn chưa dứt, nữ tử đã vỗ vào bên hông, nhanh chóng tế ra một cây phiên kỳ.

Sư tôn luôn thiên vị tiểu tử này, thậm chí còn cố ý truyền cho hắn y bát. Các sư huynh sư tỷ nhập môn trước luôn không thấy vừa mắt chút nào với vị tiểu sư đệ này.

Tổng đàn tai vách mạch rừng, lại có sư tôn che chở, nên tuy cực hận Điền Tiểu Kiếm, bọn họ cũng không dám ra tay.

Hiện tại, Vân Lĩnh Sơn này đầy rẫy nguy cơ, số tu sĩ bỏ mạng nhiều không kể xiết, đúng là một thời cơ tốt để vị tiểu sư đệ nằm lại nơi này mà không cần lo lắng hậu hoạn.

Vốn là ả định đánh lén, như vậy tiết kiệm không ít khí lực, không ngờ phân thần vất vả tu luyện lại bị hủy trong tay đối phương.

Ả vừa sợ vừa giận, bèn quyết định tự mình động thủ.

“Ồ, muốn lấy mạng tiểu đệ, Tứ sư tỷ có khả năng đó sao? Chi bằng để ta đưa ngươi về địa phủ cho rồi.” Điền Tiểu Kiếm bình thản, chậm rãi mở miệng, lời lẽ dõng dạc.

“Khẩu khí thật lớn!”

Nữ tử này không để ý lời uy hiếp của Điền Tiểu Kiếm. Tiểu tử này ngưng thành Nguyên Anh chưa bao lâu, mà ả đã tiến giai trung kỳ hơn trăm năm, thực lực song phương quả thực quá cách biệt.

Cây phiên kỳ kia lập tức đón gió lớn lên, một cơn lốc như nối liền trời đất xuất hiện, mang theo thanh thế kinh người cuốn về phía Điền Tiểu Kiếm.

“Hừ!”

Trên mặt Điền Tiểu Kiếm không chút sợ hãi, vươn tay chậm rãi điểm về phía trước, đồng thời khẽ quát một tiếng: “Đi!”

Tức thì, U Minh Toái Tâm Kiếm lóe lên, tầng tầng quỷ ảnh xuất hiện như sóng dữ ập về phía cơn lốc.

*

Tại một nơi khác.

Trên một sơn đỉnh, một thiếu niên vận thanh sam đang đứng. Bao quanh thân thể hắn là hơn trăm đạo kiếm khí thanh sắc.

Bộ dáng tung hoành bễ nghễ, thanh thế kinh người.

Phía sau hắn, một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, cũng đang thao túng một thanh đoản kiếm, tỏa ra thanh quang lưu ly.

Trước mặt bọn họ, đã có đến cả ngàn con yêu thú cổ quái.

Trên đầu bọn chúng chỉ có một con mắt rất to, sau lưng lại có hai cánh như cánh dơi, nhìn qua cổ quái vô cùng.

Vũ Vân Nhi là tu sĩ Ngưng Đan Kỳ của một gia tộc tu tiên, về sau mới bái Âu Dương Cầm Tâm làm sư phụ. Nàng cũng coi như có kiến thức uyên bác trong gia tộc, nhưng chưa từng nghe nói tới những quái vật trước mắt.

Con mắt duy nhất kia lại có thể bắn ra từng cột sáng màu đen có uy lực rất mạnh, có thể sánh ngang với một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.

Nếu chỉ có vài con, Vũ Vân Nhi tự mình cũng có thể giải quyết, nhưng với trên ngàn quái vật thì nàng không cách nào địch lại.

Nhưng Lâm sư bá của nàng lại có vẻ không cần tiêu tốn nhiều sức lực lắm, vẫn có thể tiêu diệt bọn chúng.

Kỳ thực, trên dọc đường, Lâm Hiên đã biểu lộ thực lực khiến nàng líu lưỡi. Cho dù là yêu ma, cạm bẫy hay cấm chế, đều không cách nào uy hiếp tới hắn, tất cả đều được hắn hóa giải hết sức nhẹ nhàng.

Không phải Vũ Vân Nhi chưa từng thấy qua thần thông của tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ. Cũng vì lanh lợi nên nàng rất được Âu Dương Cầm Tâm yêu thích, nhiều lần dẫn nàng tham gia các cuộc giao dịch cấp bậc Nguyên Anh.

Mà tại hội giao dịch, nàng đã từng thấy hai vị tiền bối Nguyên Anh trung kỳ luận bàn. Tuy rằng đã khiến thiên địa biến sắc, nhưng vẫn không thể sánh bằng Lâm sư bá này.

Chẳng lẽ hắn là đại tu sĩ, lúc trước nói là trung kỳ chẳng qua là để che mắt nàng?

Cũng khó trách Vũ Vân Nhi nghĩ như vậy. Với tu vị Ngưng Đan Kỳ, nàng chỉ có thể cảm ứng được Lâm Hiên là tiền bối Nguyên Anh kỳ, còn cảnh giới cụ thể thì không rõ ràng.

Dọc đường, chưa nói những thần thông khác mà Lâm Hiên thi triển, chỉ riêng kiếm khí thanh sắc do hắn tùy tiện phóng ra đã có uy lực hơn hẳn Huyền Thanh Kiếm của nàng.

U Châu không phải là nơi hoang dã sao? Bằng hữu trước kia của sư tôn có thể nào lại có thần thông kinh hãi thế tục đến vậy?

Vũ Vân Nhi tò mò, song điều đó lại khiến ánh mắt nàng nhìn Lâm Hiên thêm phần cung kính.

Mưa máu quất ra đầy trời, nhưng tất cả đều bị một tầng quang mạc thanh sắc ngăn cản. Lâm Hiên mở rộng phạm vi phòng hộ của Cửu Thiên Linh Thuẫn, bao phủ cả Vũ Vân Nhi vào trong, nên nàng không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

Số lượng quái vật rất nhiều. Kiếm khí tuy sắc bén, nhưng phải mất chừng thời gian một bữa cơm mới sát diệt được tất cả.

Lâm Hiên nhìn số thi thể dưới chân, trầm mặc không nói.

“Sư bá, đây chính là yêu ma mà người nói?” Thanh âm nhỏ nhẹ của Vũ Vân Nhi truyền tới, tựa hồ sợ quấy rầy hắn.

“Hừ, yêu ma đâu có yếu ớt như vậy? Đây chỉ là một số dã thú bị ma hóa mà thôi.” Khóe miệng Lâm Hiên khẽ lộ nụ cười trào phúng.

Tuy chỉ là ma hóa cấp thấp, nhưng với số lượng nhiều như vậy, nếu tu tiên giả Ngưng Đan kỳ bị vây khốn, chắc chắn phải chết.

Nơi này chắc hẳn là một cửa khẩu quan trọng, xem ra vùng trung tâm cũng không còn xa nữa.

“Cái gì, đây chỉ là dã thú bình thường bị ma hóa?” Vẻ mặt Vũ Vân Nhi ngẩn ngơ, dường như không hề tin tưởng.

“Thế nào, cho rằng ta nói bậy sao?”

“Sư bá quá lời, Vân Nhi đâu dám to gan như vậy.” Thiếu nữ hoảng sợ, vội vàng cúi đầu nhỏ giọng nói.

“Không cần sợ hãi, Lâm mỗ sao có thể trách ngươi?” Trên mặt Lâm Hiên nở nụ cười ôn hòa.

Vũ Vân Nhi bị hắn nói trúng tâm sự thì đỏ bừng mặt. Đại bộ phận lão quái Nguyên Anh kỳ đều có tính tình cổ quái, nhưng Lâm sư bá và sư tôn lại rất hòa ái, hai người có khí chất tương đồng như vậy, khó trách lại trở thành bằng hữu.

Lúc này, Lâm Hiên khẽ búng tay bắn ra một đạo thanh hà, cuốn về phía thi thể đám quái thú kia. Tại thi thể của một con quái thú liền xuất hiện một viên châu màu đen, bị thanh hà cuốn lấy.

Hắn khẽ niệm pháp chú rồi đánh ra một đạo pháp quyết. Thi thể kia lóe lên hắc quang rồi bắt đầu biến hóa.

Vẻ mặt Lâm Hiên vẫn thản nhiên, nhưng Vũ Vân Nhi lại trợn tròn mắt. Nàng lấy tay che miệng, giọng nói trở nên lắp bắp: “Không, không thể nào, đây là…”

Quái vật xấu xí một mắt có đôi cánh kia liền biến thành một con Biên Bức (dơi).

Hơn nữa, không hề có pháp lực dao động truyền ra, vậy không phải yêu thú mà chỉ là một con dơi bình thường.

Vũ Vân Nhi tròn mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ tò mò.

“Sư bá, là sao vậy?”

“Không có gì, tại thời viễn cổ, yêu ma thường sử dụng bí thuật ma hóa sinh vật bình thường.” Lâm Hiên thản nhiên lên tiếng, sau đó liền phất tay, một vùng thanh hà phóng ra bao trùm đám thi thể. Tức thì, trong mỗi thi thể đều bay ra một viên châu nhỏ màu đen tỏa sáng.

Tức thời, toàn bộ đám quái vật này liền biến thành những con dơi bình thường.

Lâm Hiên vươn tay vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một hộp ngọc, đem tất cả ma châu cất vào bên trong, sau đó dán lên mấy tấm cấm chế phù.

“Sư bá, người lấy những thứ này làm gì?” Nhớ tới lũ quái vật xấu xí ghê tởm đó, sắc mặt Vũ Vân Nhi trở nên trắng bệch.

“Không có gì.”

Lâm Hiên không muốn giải thích nhiều. Những ma châu này không phải là bảo vật tầm thường. Nghe đồn, chỉ có yêu ma Nguyên Anh hậu kỳ, hơn nữa phải nắm giữ chân ma khí mới có thể sử dụng. Cứ đem thu về, biết đâu về sau sẽ có chỗ dùng.

Tâm tư Vũ Vân Nhi rất tinh xảo, cũng không nhiều lời hỏi tiếp.

Lâm Hiên đánh giá phía trước một chút.

Nơi này không hề còn sương vụ che mắt, mà thần thức cũng không còn bị ngăn trở. Chỉ là trên mặt hắn không có chút vui mừng, ngược lại càng tỏ ra ngưng trọng.

Đảo mắt nhìn dãy núi nhấp nhô liên miên không dứt trải khắp bốn phương tám hướng. Tuy không còn vụ khí đáng ghét, nhưng trên bầu trời lại xuất hiện những đám mây cổ quái, màu sắc kỳ lạ. Hơn nữa, có thể cảm ứng được linh lực đậm đặc bên trong.

Với kiến thức rộng rãi của Lâm Hiên mà cũng chưa từng nhìn thấy qua, song hiển nhiên đây không phải là thứ tốt lành.

“Đi thôi, theo sát ta, tuyệt đối không được rời quá khoảng cách ba bước. Nếu có chuyện xảy ra, ta cũng không thể ứng cứu kịp.” Lâm Hiên ngưng trọng dặn dò.

“Vâng!” Vũ Vân Nhi gật đầu. Tuy chỉ là tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ, nhưng lúc này nàng cũng cảm nhận được sự bất ổn tại nơi đây. Quay đầu nhìn quanh, sau đó trên mặt lại lộ vẻ hồ nghi.

“Sao vậy, ngươi phát hiện ra điều gì?”

“Đúng vậy, sư bá. Chất nữ đã từng tới Vân Lĩnh Sơn này nhiều lần, cũng coi như quen thuộc địa hình, nhưng lại chưa hề nhìn thấy nơi này. Đây có phải là âm mưu của yêu ma hay không?”

Vũ Vân Nhi vốn đã hối hận vì lần đi tầm bảo này. Chẳng qua lúc này nàng biết rất rõ, nếu một mình rời đi thì tuyệt đối không thể còn sống mà ra khỏi đây. Con đường sống duy nhất đó chính là theo sát Lâm sư bá này. Nên vừa phát hiện ra điểm bất ổn, nàng lập tức nói ra.

“Hừ, ngươi tưởng chúng ta còn đang ở trong Vân Lĩnh Sơn sao?” Lâm Hiên cau mày, lạnh nhạt nói.

“Cái gì?” Thiếu nữ ngẩn ngơ, vẻ mặt nghi hoặc: “Vân Nhi không hiểu ý của sư bá.”

“Phạm vi Vân Lĩnh Sơn này chẳng qua chỉ mấy ngàn dặm. Chúng ta đi chậm, nhưng với thời gian dài như vậy, theo ta tính toán cũng đã đi được hai ba ngàn dặm. Vậy thì chúng ta có còn ở trong Vân Lĩnh Sơn không?” Lâm Hiên thản nhiên nói.

A?

Vũ Vân Nhi nghe được lời này, vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi: “Vậy chúng ta phải làm sao đây?”

“Ta cũng không rõ, nhưng đây hẳn là một không gian độc lập.”

Hai mắt Lâm Hiên nheo lại, hồi tưởng lại lúc ở Vân Hải Thất Tinh Đảo. Khi đi thăm dò Băng Hỏa Sơn thì lại lạc vào tổng đàn Ngọc Huyền Tông. Nơi đó chính là một không gian độc lập.

Tại thượng cổ, Ngọc Huyền Tông làm được điều này, thì cổ tu sĩ của Vân Châu hoặc yêu ma cũng có loại thần thông này.

Chẳng qua tình huống hiện tại có điểm khác biệt.

Hắn và Vũ Vân Nhi không phải bị truyền tống tới, mà cứ tự nhiên tới nơi này. Khi tiến vào, không hề cảm thấy bất kỳ cảm giác gì.

Chẳng lẽ có một cánh cửa bí ẩn liên thông với Vân Lĩnh Sơn?

“Sư bá, nếu đây là không gian độc lập do yêu ma mở ra. Chúng ta cứ đi tiếp về phía trước chẳng phải càng nguy hiểm sao? Chi bằng…”

Vũ Vân Nhi do dự không nói hết, nếu không uyển chuyển thì khéo lại khiến Lâm sư bá hiểu lầm, rằng nàng không tin tưởng vào thần thông của hắn.

“Yên tâm, tuy yêu ma có âm mưu, nhưng ta cũng đã có định liệu trước.” Lâm Hiên khẽ mỉm cười.

“Ý của sư bá là…”

“Nơi này chính là di chỉ của cổ tu sĩ.”

“Thật vậy sao?” Vũ Vân Nhi bỗng chốc quên đi phiền muộn, trên mặt đầy hưng phấn.

“Ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm. Đây là di chỉ của cổ tu sĩ, nhưng đừng quên yêu ma đã thiết lập cạm bẫy, nguy hiểm cũng không nhỏ đâu.” Lâm Hiên nhìn hoàn cảnh xung quanh rồi dặn dò một câu.

“Không có gì, có sư bá bảo vệ thì khẳng định tiểu chất sẽ không ngã xuống.” Thiếu nữ cười hì hì, nhưng cũng có chút e dè.

Lâm Hiên lắc đầu, bảo vật quả là có sức hấp dẫn lớn lao:

“Đi thôi. Nhớ theo sát ta, nếu ngươi có bất trắc gì, ta thật khó ăn nói với Cầm Tâm.”

“Đa tạ sư bá.”

Trên má Vũ Vân Nhi cười tươi như hoa, nhưng cũng không dám sơ ý, toàn thân chợt lóe hồng quang, theo sát phía sau Lâm Hiên.

Cả hai độn quang rất chậm. Tại di chỉ của cổ tu sĩ thường thiết lập cấm chế cường đại đến mức biến thái, lỗ mãng bay nhanh thì chỉ có đường chết.

Quả nhiên, bay không đến mười dặm, một đám mây hồng trên đỉnh đầu chợt cuồn cuộn, bắn xuống một cột sáng dài cả trượng, đánh thẳng xuống đầu hai người.

Vũ Vân Nhi kinh hãi, tốc độ của cột sáng quá nhanh, trước mắt nàng chỉ còn một màu đỏ rực.

Muốn tránh cũng không được, nhưng đúng lúc này, một vầng thanh quang chợt lóe, bao trùm thân hình mềm mại của nàng vào trong đó.

Lâm Hiên dù đã mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn, nhưng tuyệt không thể tiếp được công kích này. Muốn tế ra pháp bảo phòng ngự cũng không còn kịp. Chẳng qua, đầu vai hắn khẽ động bước sang bên cạnh, thân hình theo đó biến mất tại chỗ.

Cửu Thiên Vi Bộ phối hợp với công pháp của Huyền Phượng tiên tử cũng không kém bao nhiêu so với thuấn di.

Lâm Hiên mang theo Vũ Vân Nhi tránh thoát khỏi công kích bất ngờ, sau đó mới khoát tay bắn ra một đạo kiếm khí thanh sắc hung mãnh vào trong đám mây hồng.

Xoạt…

Một âm thanh rất nhỏ truyền ra, nhưng không hề có hiệu quả, đạo kiếm khí dường như biến mất không dấu vết.

Lâm Hiên buông Vũ Vân Nhi ra, sắc mặt trở nên ngưng trọng. Kiếm khí nọ có thể sánh với pháp bảo của tu sĩ Ngưng Đan, không ngờ đám mây hồng không chút dao động, quả nhiên cổ quái.

Không có ma khí nên không phải yêu ma, vậy thì là quái vật gì đây?

“Thiếu gia, muội đang nghĩ tới một vật, không biết có phải thứ trước mắt không?” Âm thanh có chút chần chờ của Nguyệt Nhi truyền vào trong tai Lâm Hiên.

“Nàng nói đi.”

“Hình như là kiếp vân.”

Ngữ khí của Nguyệt Nhi khá do dự, nhưng vẫn khiến Lâm Hiên hoảng sợ: “Cái gì? Là kiếp vân?”

“Vâng.” Nguyệt Nhi thở dài: “Hiện tại tu vị chúng ta chênh lệch ngày càng xa, muội không thể trợ giúp nhiều cho thiếu gia, nên đã tham khảo nhiều điển tịch cổ để tìm thêm phương pháp. Ở Bích Vân Sơn mười năm, ngoài tu luyện, thời gian còn lại phần lớn đều để xem điển tịch, hy vọng có thể lý giải một chút bí ẩn Tu Tiên Giới, tương trợ thiếu gia.”

Thanh âm khe khẽ của Nguyệt Nhi truyền vào trong tai. Nếu là lúc khác, Lâm Hiên nhất định sẽ an ủi tiểu nha đầu. Kết Anh chỉ là chuyện sớm muộn, không cần phải gấp.

Có điều, lúc này Lâm Hiên đang bị phỏng đoán của Nguyệt Nhi dọa sợ ngây người.

Kiếp vân là gọi tắt của thiên kiếp chi vân.

Chúng nhân đều biết, tu tiên giả sau khi tiến giai đến Ly Hợp kỳ thì sẽ nắm giữ thần thông không gian huyền bí, có thể phá toái hư không phi thăng Linh giới.

Nhưng khi phá toái hư không sẽ dẫn phát tam cửu tiểu thiên kiếp. Đây chính là phép tắc thiên địa, uy lực lớn vô cùng.

Nếu là tu tiên giả Ly Hợp sơ kỳ tiếp nhận thì mười phần là tan thành tro bụi. Nếu là Ly Hợp trung kỳ, cộng thêm bảo vật nghịch thiên thì có chừng ba thành hy vọng độ kiếp thành công. Tu sĩ Ly Hợp kỳ đỉnh phong thì có thể chín phần nắm chắc độ qua thiên kiếp.

Mà nơi phóng xuất thiên kiếp chính là kiếp vân.

Nhưng thứ đó sao lại xuất hiện tại nơi đây?

“Nguyệt Nhi, hay là nàng nhầm rồi? Không phải chỉ khi tu tiên giả Ly Hợp Kỳ phi thăng mới xuất hiện kiếp vân sao?” Lâm Hiên do dự nói.

“Muội cũng hy vọng mình nhầm, chỉ là nhìn trước mắt thì muội nắm chắc bảy tám phần.”

Thiếu nữ thở dài, thanh âm có chút bất đắc dĩ:

“Muội biết thiếu gia định nói gì, chỉ là theo cổ tịch ghi lại. Căn cứ theo tu vị khác nhau của tu sĩ Ly Hợp Kỳ mà có thời gian độ kiếp khác nhau. Có thể xảy ra trường hợp tu sĩ ngã xuống khi kiếp vân còn chưa phóng thích hoàn toàn linh lực khổng lồ trong đó. Theo lẽ thường thì kiếp vân cũng từ từ tiêu tán, linh khí cũng sẽ tản đi bốn phía tạo thành linh mạch.”

“Ồ?” Lâm Hiên nghe đến đây thì kinh ngạc vô cùng, không ngờ rằng linh mạch lại được sinh ra như vậy.

“Chỉ là thiên địa phép tắc cũng kỳ diệu vô cùng. Có đôi khi, bởi vì một số lý do ngoài ý muốn, kiếp vân không bị tán đi, ngược lại chậm rãi thông linh…”

“Thông linh?” Lâm Hiên cũng coi như kiến thức rộng rãi, nhưng chưa hề nghe đến những điều tiểu nha đầu vừa nói.

“Không sai, trải qua năm tháng hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, cộng thêm linh lực còn sót lại trong kiếp vân. Sẽ khiến nó phát sinh biến hóa kỳ diệu, kiếp vân cũng giống như cây cỏ, có thể thông linh tu tiên…”

“Ngao…!”

Lời của Nguyệt Nhi còn chưa dứt, thì một tiếng hống vang dội đã truyền vào tai.

“Sư bá, sư bá…..”

Sắc mặt Vũ Vân Nhi xám như tro tàn. Theo ánh mắt của nàng nhìn lại, đám mây hồng kia đã biến thành một con quái vật mặt người thân rết cao hơn mười trượng.

Quả là một con vật đáng sợ, toàn thân đỏ thẫm, mơ hồ có hỏa diễm tỏa ra.

Có điều không ngờ là khuôn mặt của nó lại là một mỹ nữ thanh tú xinh đẹp. Đối chiếu với thân hình xấu xí của ngô công (rết), thì quái đản vô cùng. Thứ này không phải linh trùng mà cũng không phải yêu thú.

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!