Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 327: CHƯƠNG 327: TAM SẮC HUYỀN BĂNG HỎA

Thần thông này tuy chưa thể thi triển thuần thục, nhưng để tu luyện thành công, hắn đã phải trải qua mấy lần cửu tử nhất sinh.

Thấy những sợi tơ ngân sắc đang bắn tới, tay trái Điền Tiểu Kiếm chợt lật, trong lòng bàn tay xuất hiện một đoàn hỏa diễm lớn bằng quả trứng gà.

Tầng ngoài của hỏa diễm là màu đen như mực, mà ở bên trong lại là màu lam mỹ lệ như huyền băng vạn năm.

Tại trung tâm hỏa diễm là một khối cầu nhỏ cỡ hạt đào, tinh khiết trong suốt, không chứa một chút tạp chất nào.

Một tầng hàn khí chợt tỏa ra khắp không gian, với tu vị Nguyên Anh Trung Kỳ của nữ tử mà cũng không nhịn được rùng mình một cái, trên mặt lộ ra vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy quỷ vật: “Không, không thể nào, Tam Sắc Huyền Băng Hỏa. Ngươi… sao lại có Tam Sắc Huyền Băng Hỏa?”

Cũng khó trách nữ tử này lại chấn động đến như thế.

Đối đầu với Tam Sắc Huyền Băng Hỏa, há chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao!

Tam Sắc Huyền Băng Hỏa này, hơn ba vạn năm trước đã từng làm cho cả Thiên Vân Thập Nhị Châu nghe danh mà biến sắc.

Tại Thiên Vân Thập Nhị Châu có bảy đại thế lực hùng cứ, mỗi tông môn đều được truyền thừa từ thời hồng hoang trăm vạn năm trước, nội tình vô cùng thâm hậu.

Thế nhưng Huyền Băng Thượng Nhân, với thực lực của bản thân đã diệt sát bốn vị tông chủ trong thất đại thế lực, lại còn có thể toàn thân trở ra giữa vòng vây của hơn mười lão quái Nguyên Anh Kỳ.

Từ đó có thể thấy thực lực của lão quái này cường đại đến nhường nào. Huyền Băng Thượng Nhân cũng chỉ là một đại tu sĩ, nhưng chiến tích đó thật khó mà tin nổi.

Tương truyền bổn mạng pháp bảo của vị tu sĩ truyền kỳ này cũng không có gì đặc thù, một thân thần thông chỉ dựa vào Tam Sắc Huyền Băng Hỏa.

Bốn vị tông chủ ngã xuống, Huyền Băng Thượng Nhân có thể nói là đã chọc vào tổ ong vò vẽ, bị thất đại thế lực liên thủ đuổi giết, nhưng uy lực của Tam Sắc Huyền Băng Hỏa quá mức mạnh mẽ nên đã phá tan tầng tầng lớp lớp thiên la địa võng mà đào thoát. Cuối cùng, việc này đã chọc giận đến một vị lão quái Ly Hợp Kỳ.

Thất đại tông môn truyền thừa từ xa xưa, tương truyền rằng trong mỗi phái đều có những tồn tại đáng sợ là tu sĩ Ly Hợp Kỳ.

Chỉ có điều, một khi đã tu luyện tới Ly Hợp Kỳ, mục tiêu duy nhất của họ là độ qua thiên kiếp, phi thăng thượng giới. Trừ phi môn phái gặp phải họa diệt môn, bằng không bọn họ tuyệt đối sẽ không ra tay.

Bất quá Huyền Băng Thượng Nhân sát nhân quá mức, khiến cho thất đại tông môn mất hết thể diện.

Một lão quái Ly Hợp Kỳ đã đích thân động thủ.

Kết quả của đại chiến có thể đoán trước được, Huyền Băng Thượng Nhân tuy rằng tài cao ngút trời nhưng cuối cùng đương nhiên là hồn phi phách tán.

Bất quá nghe nói lão quái vật Ly Hợp Kỳ kia cũng bị thương.

Vị lão quái Ly Hợp Kỳ này rất hứng thú với Tam Sắc Huyền Băng Hỏa, muốn thi triển sưu hồn thuật với địch nhân, nhưng Huyền Băng Thượng Nhân đã quyết đoán tự bạo Nguyên Anh.

Huyền Băng Thượng Nhân chưa từng thu nhận đồ đệ, một đời kỳ nhân cứ thế ngã xuống, khiến cho Tam Sắc Huyền Băng Hỏa cũng bị thất truyền.

Trong nháy mắt đã vạn năm trôi qua, đại danh của Huyền Băng Thượng Nhân đã dần bị lãng quên, bất quá phần lớn tu sĩ cấp cao thì vẫn còn nhớ rõ.

Nữ tử này là cao tầng trong Ly Dược Cung, vị tông chủ ngã xuống vạn năm trước chính là tổ tiên của ả.

Lúc này nhìn thấy Điền Tiểu Kiếm xuất ra ngọn ma hỏa trong truyền thuyết, làm sao ả có thể không kinh hoàng thất thố, huyết sắc trên mặt đã sớm bay sạch.

“Không, hỏa diễm này đã sớm thất truyền, nhất định là giả!” Hồng y nữ tử cứng miệng nói, nhưng thanh âm lại run rẩy, hiển nhiên lời này chỉ là để tự an ủi bản thân.

“Thật hay giả, sư tỷ cứ thử một lần thì sẽ biết.”

Điền Tiểu Kiếm thở hổn hển nói, thực lực của hắn tuy hơn xa tu sĩ cùng cấp nhưng việc thao túng ngọn ma hỏa trong truyền thuyết này quả thật có chút quá sức.

Lúc này hồng y nữ tử đã bình tĩnh trở lại, ả không tin Điền Tiểu Kiếm có thể thi triển được Tam Sắc Huyền Băng Hỏa.

Bí thuật này đã thất truyền từ vạn năm trước. Có lẽ đối phương chỉ là hư trương thanh thế mà thôi.

Nghĩ đến đây, ả hít sâu một hơi, bình ổn tâm tình, vươn tay điểm về phía Ngân Sắc Lý Ngư, tiếp tục phun ra thêm vô số sợi tơ.

Hai tay ả tạo thành hình chữ thập, ngân tơ tụ lại một chỗ rồi hóa thành một đóa ngân sắc liên hoa.

“Công pháp Phật môn?”

Điền Tiểu Kiếm nhíu mày, Ly Dược Cung là nhất mạch đạo gia huyền môn chính tông, nhưng theo năm tháng cũng có rất nhiều tu ma giả gia nhập. Hiện tại trong môn phái khổng lồ này có cả tu sĩ chính đạo lẫn ma đạo, nhưng lại không hề dính dáng gì tới Phật môn.

Trong lòng nghi hoặc nhưng Điền Tiểu Kiếm cũng không có tâm tình tìm hiểu. Hắn đưa tay ra trước mặt, phun ra một ngụm linh khí. Hỏa diễm chợt lóe lên, từ bên trong huyễn hóa ra một con tiểu điểu, hai cánh vỗ nhẹ tạo thành một đường vòng cung tuyệt đẹp.

Cùng lúc đó, đóa liên hoa chậm rãi xoay tròn, tự động bay đến nghênh chiến.

Phốc! Hai bên va chạm vào nhau.

Gần như không hề có chút giằng co nào, đóa liên hoa kia linh tính đại thất, một tầng băng sương nhanh chóng xuất hiện bên ngoài, đem nó hoàn toàn băng phong lại.

Sắc mặt hồng y nữ tử đại biến, những sợi ngân tơ kia vốn không tầm thường, lại phối hợp thêm thần thông Phật môn nên uy lực đại tăng.

Trừ Tam Sắc Huyền Băng Hỏa trong truyền thuyết ra, còn có loại ma hỏa nào đáng sợ đến mức có thể hủy diệt đóa liên hoa như vậy?

Nghĩ tới đây, ả không còn nửa điểm chiến ý. Ngay cả hai kiện bảo vật kia cũng không thèm để ý, thân hình vừa động, lập tức hóa thành một đạo kinh hồng bay nhanh về phía sau.

Bình tâm mà nói, nữ tử này cũng thuộc hạng người quyết đoán.

Nhưng Điền Tiểu Kiếm sao có thể dễ dàng buông tha, đang muốn thi triển bí thuật truy kích thì bỗng trợn mắt há mồm.

Nói cũng thật khéo, phương hướng nữ tử đào tẩu lại là một ngọn núi hiểm trở, mà trong trí nhớ của Điền Tiểu Kiếm thì nơi này rõ ràng không hề có núi non gì cả.

Mắt thấy hồng y nữ tử đã tiến lại gần ngọn núi, đang muốn bay vọt qua thì chợt có một tiếng ầm vang cổ quái truyền vào tai.

Đột nhiên từ trên vách đá mọc ra một cây xương rồng, nó chợt lóe lên rồi hung hăng đâm về phía nữ tử.

Lúc này thần thức của nữ tử đều đặt hết lên người Điền Tiểu Kiếm ở phía sau, tuyệt không ngờ tới vách đá vốn không có gì bất thường lại có thể phát ra công kích về phía mình.

Không thể tránh né, ả bất đắc dĩ phải vội vàng vận khởi linh lực hộ thuẫn.

Đáng tiếc là vô dụng, thân thể nữ tử bị đâm thủng một lỗ lớn. Nhưng máu còn chưa kịp nhỏ ra đã bị cây xương rồng nhanh chóng hấp thu. Ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp độn xuất.

Tròng mắt Điền Tiểu Kiếm co rụt lại nhưng không hề do dự, tay áo phất một cái, một đạo ma khí bay vút ra, đem tất cả bảo vật của hắn và hồng y nữ tử thu về. Con Ngân Sắc Lý Ngư kia lại biến thành chiếc khuyên tai tinh xảo. Điền Tiểu Kiếm tiện tay bỏ nó vào túi trữ vật.

Tức thời, toàn thân hắn nổi lên hắc quang, muốn rời khỏi nơi này nhưng đã không kịp nữa rồi.

Dị biến đã nổi lên.

Thi thể của hồng y nữ tử đã bị hấp thu sạch sẽ, sau đó sương vụ tản ra, mặt đất trong vòng vài dặm toàn bộ phát sáng. Từng đạo phù văn huyết sắc hiện ra, trên mặt đất đã hiện ra một đồ văn cổ xưa quái dị.

“Đây là…”

Điền Tiểu Kiếm dù không được như Lâm Hiên, chỉ đọc lướt qua trận pháp trong tu tiên bách nghệ nhưng cũng đã nhận ra đây là một truyền tống trận.

Có điều trận pháp này vô cùng quỷ dị, khác hẳn những trận pháp trước kia, Điền Tiểu Kiếm không hề có hứng thú bước vào.

Ma khí toàn thân hắn tuôn ra, định thi triển độn quang nhưng đã muộn.

Ô…

Truyền Tống Trận khởi động, một đạo quang trụ màu đỏ như máu bắn thẳng lên trời, đem Điền Tiểu Kiếm bao phủ lại. Sau khi quang trụ tiêu tán, thân ảnh hắn đã biến mất, chỉ còn lại ngọn núi hoang vu như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mà sự tao ngộ quỷ dị này cũng không phải chỉ có mỗi hắn gặp phải.

Tại một hạp cốc vô danh.

Một tăng nhân mày trắng đang cẩn thận phi hành, người này cũng là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, chính là Tuệ Thông đại sư.

Đột nhiên một cơn lốc không hề có dấu hiệu nào đã hiện ra bao phủ lấy lão. Tuệ Thông cực kỳ hoảng sợ, vội niệm một câu A Di Đà Phật, một tầng phật quang liền hiện ra. Cơn lốc tuy bất ngờ nhưng không mạnh, hẳn là hộ thể phật quang có thể bảo vệ được lão.

Tuệ Thông đại sư nghĩ như thế, nhưng chỉ sau một thoáng, vẻ mặt lão lại trở nên kinh ngạc, có một cảm giác quen thuộc như đang ở trong Truyền Tống Trận.

Sau khi cơn lốc tan đi, thân ảnh của lão cũng biến mất.

Tại một nơi xa khác, hai gã tu sĩ đang giằng co.

Trung niên bên trái chừng bốn mươi tuổi, dung mạo tầm thường nhưng lại là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.

Mà bên phải là một lão giả lùn mập, tướng mạo kỳ lạ.

Vẻ mặt hai người tràn ngập địch ý nhưng dường như có chút cố kỵ, nên chưa lập tức động thủ.

“Cổ lão quái…” Tu sĩ có dung mạo bình thường đang muốn mở miệng thì mặt đất dưới chân đột nhiên biến thành một ao đầm.

Hắn không khỏi hoảng sợ, linh quang toàn thân cuồng thiểm muốn bay lên, đồng thời đề phòng bị đánh lén, lại phát hiện đối phương cũng lâm vào tình cảnh giống hệt mình.

Vẻ mặt gã trung niên buông lỏng, muốn thi triển độn quang bay đi nhưng lại phát hiện ao đầm này có một lực hút dường như vô tận.

Hắn giận dữ muốn xuất ra bảo vật, nhưng thân thể lại bị một tầng bạch quang bao phủ, chính là cảm giác khi bị truyền tống.

Gần như cùng một lúc, những lão quái Nguyên Anh Kỳ tiến vào Vân Lĩnh Sơn đều gặp phải dị biến, mà những tu sĩ cấp thấp khác thì đang không ngừng ngã xuống. Trong sương mù, ngày càng có nhiều người cảm giác đây là một âm mưu, bất quá muốn chạy thì đã muộn.

Phần lớn tu sĩ khi tiến vào sâu trong Vân Lĩnh Sơn đều muốn quay về chỗ cũ, bởi phía trước có quá nhiều nguy hiểm.

Lúc này, Lâm Hiên mang theo Vũ Vân Nhi tiếp tục đi tìm di bảo của cổ tu sĩ. Hai người tìm kiếm trong vòng vài dặm, nhưng không phát hiện được bất cứ điều gì.

Không có thu hoạch, hắn dừng lại nhắm mắt, đem thần thức chậm rãi thả ra.

Vũ Vân Nhi thì im lặng đứng ở một bên.

Nửa tuần trà trôi qua, Lâm Hiên mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ suy tư.

Sau một lát, thanh quang toàn thân hắn nổi lên, đem nữ tử bao phủ vào trong.

“Sư bá.” Vũ Vân Nhi ngẩn người, sau đó ngọc dung ửng đỏ.

“Phía trước rất nguy hiểm, hãy theo sát bên ta.” Thần sắc Lâm Hiên vẫn như thường, lạnh nhạt mở miệng.

Hắn đã cảm ứng được không gian độc lập này rất quỷ dị, thoạt nhìn không có gì bất ổn nhưng không biết nguy hiểm sẽ xuất hiện vào bất cứ lúc nào.

“Đa tạ sư bá!”

Vũ Vân Nhi cảm kích, thầm đoán quan hệ của Lâm sư bá và sư tôn thật không tầm thường, cho nên mới chiếu cố nàng như thế.

Lâm Hiên hóa thành một đạo thanh hồng nhưng bay rất chậm, cẩn thận quan sát khắp mọi nơi.

Toàn bộ đều là kết cấu nham thạch, chỉ có những bụi tùng lùn thấp mọc lác đác.

“Thiếu gia, hoàn cảnh nơi này ác liệt như thế, sao vị tiền bối cổ tu kia lại chọn nơi này làm nơi độ kiếp?” Thanh âm tò mò của Nguyệt Nhi truyền vào tai hắn.

Lâm Hiên lắc đầu, trên mặt hiện vẻ bất đắc dĩ: “Hiện tại thoạt nhìn thì hoang vu, nhưng biết đâu thời thượng cổ lại khác.”

“Điều này cũng đúng.”

Nguyệt Nhi nói xong thì cũng im lặng lại. Nơi này vốn nguy hiểm, nàng không dám để cho thiếu gia phân tâm.

Hiện tại bọn họ đang bay qua một hồ nước.

Nói là hồ nhưng lại làm người ta khiếp vía, hóa ra toàn bộ đều là nham thạch nóng chảy đang bốc khói nghi ngút.

Lâm Hiên nhíu mày, gần đây không có hỏa diễm sơn, thật sự không biết hồ nham thạch nóng chảy này từ đâu mà có.

Hắn lại thả thần thức ra, không cảm ứng được gì khác thường, đang muốn tăng tốc bay qua hồ nham thạch thì đột nhiên một tiếng ầm vang truyền đến tai.

Lâm Hiên nhíu mày, ngừng độn quang lại, sau đó vỗ vào bên hông, một tấm thuẫn bài bay vút ra, ô quang chợt lóe.

Ô Kim Long Giáp Thuẫn!

Bảo vật phát ra một tầng bảo hộ, đem hai người bao bọc vào trong.

Lúc này Lâm Hiên mới buông lỏng, ngẩng đầu nhìn về phía mặt hồ, nơi vừa phát ra thanh âm.

Chỉ thấy mặt hồ nham thạch tách ra, rồi một thân ảnh cực lớn hiện lên.

Là một con đại xà, không đúng, nó vừa có nét của rắn, lại vừa giống hà mã. Đầu rắn chỉ dài chừng bảy tám trượng, nhưng thân hình lại to lớn như một ngọn núi nhỏ.

Hơn nữa, nó đang ngâm mình trong nham thạch nóng chảy mà không hề hấn gì, ngược lại còn có vẻ rất thoải mái.

“Lâm sư bá, đây là yêu tộc sao?” Tiếng của Vũ Vân Nhi truyền đến tai, thân thể mềm mại của nàng đang run lên vì sợ hãi.

Không chỉ nàng, mà sắc mặt Lâm Hiên cũng không được tốt cho lắm.

Hắn đã dùng thần thức đảo qua nhưng không hề phát hiện ra con quái vật khổng lồ này.

Lâm Hiên trong lòng chợt lạnh lẽo, mơ hồ cảm giác yêu vật này còn khó bề đối phó hơn cả Nhân Diện Ngô Công trước kia.

“Đây không phải yêu tộc, mà là cổ thú.”

“Cổ thú?” Thiếu nữ nhíu mày, nàng chưa từng nghe nói qua.

“Hừ, tóm lại còn khó đối phó hơn cả yêu tộc. Vân Nhi, lát nữa ngươi hãy tự mình chạy ra xa một chút. Đây sẽ là một hồi ác chiến, tuyệt đối không được để bị cuốn vào.” Sắc mặt Lâm Hiên âm trầm, nhưng ngữ khí đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

“Vâng.” Nữ tử nhu thuận gật đầu: “Sư bá yên tâm, Vân Nhi không giúp được gì nhưng quyết không làm vướng chân người.”

Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, đang chuẩn bị lấy pháp bảo ra thì thanh âm của Nguyệt Nhi truyền vào tai: “Thiếu gia, chờ một chút.”

Lâm Hiên ngẩn người, ngừng động tác lại.

“Quái vật này tuy đáng sợ nhưng chưa chắc đã là địch nhân của chúng ta.”

“Sao?” Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ suy tư. Sau đó hắn nhắm mắt lại, dùng thần niệm cảm ứng, một lát sau mới mở miệng: “Không sai, quả thật trên người con quái vật kia không có địch ý.”

“Đúng vậy, thiếu gia, có lẽ chúng ta không cần phải đánh, cứ lặng lẽ đi qua là được.” Nguyệt Nhi đưa ra đề nghị.

Lâm Hiên từng gặp qua một cổ thú tại tổng đàn Huyền Phượng Môn ở Yêu Linh Đảo, nhưng con quái vật này lại gây cho hắn cảm giác nguy hiểm hơn rất nhiều.

Đối đầu trực diện không phải là lựa chọn của kẻ trí.

Nhưng liệu có lựa chọn nào khác sao? Lâm Hiên đánh giá bốn phía một chút rồi lắc đầu, địa hình nơi này hết sức kỳ lạ, hai bên trái phải đều có không ít không gian loạn lưu di động, vô cùng nguy hiểm.

Nếu rơi vào trong đó, đừng nói là hắn, mà cho dù là lão quái vật Ly Hợp Hậu Kỳ cũng có kết cục cửu tử nhất sinh.

Như vậy, chỉ có thể bay qua hồ nham thạch này.

Lâm Hiên nhíu mày lâm vào trầm tư, qua thời gian chừng một bữa cơm, hắn mới cắn răng, trong mắt hiện lên một tia kiên quyết.

“Vân Nhi.”

“Sư bá.” Vũ Vân Nhi cung kính trả lời: “Người cứ phân phó.”

“Bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn.”

“Lựa chọn?” Thiếu nữ ngẩn người, trên mặt lộ ra vài phần ngoài ý muốn.

“Không sai, lần tầm bảo này quá nguy hiểm, bây giờ ta muốn mượn đường đi ngang qua bên cạnh cổ thú. Một khi bị phát hiện thì sẽ rất nguy hiểm. Cho nên ta cho ngươi hai lựa chọn. Một là tiếp tục theo ta tầm bảo, nhưng ta không nắm chắc được an toàn. Lựa chọn thứ hai là ngươi cứ trở về đường cũ, đến chỗ gặp kiếp vân thì đợi ta, nếu ta tìm được bảo vật sẽ quay về tìm ngươi. Nhưng ta cũng nói rõ, nơi đó hiện tại còn an toàn hay không thì ta cũng không dám cam đoan,” Lâm Hiên chậm rãi mở miệng nói.

“Vân Nhi đi theo sư bá.” Thiếu nữ không chút nghĩ ngợi, lập tức mở miệng nói.

“Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, mặc dù cả hai lựa chọn đều có nguy hiểm, nhưng tương đối mà nói thì việc đợi ta trở về sẽ an toàn hơn một chút.” Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ ngoài ý muốn, mở miệng nói.

“Vân Nhi đi theo sư bá.” Thiếu nữ khẳng định, dọc đường đi nàng đã nhiều lần tận mắt chứng kiến thần thông của Lâm Hiên. Nếu đi theo sư bá mà ngã xuống thì chỉ có thể nói là vận mệnh đã an bài.

Lựa chọn trở về nhìn như an toàn, nhưng không gian độc lập này quá mức quỷ dị, tùy tiện xuất hiện một chút nguy cơ cũng có thể nghiền chết một tiểu tu sĩ Ngưng Đan Kỳ như một con kiến.

“Được rồi!”

Lâm Hiên khẽ gật đầu, vươn tay vỗ vào túi trữ vật lấy ra một bình ngọc, mở nắp đổ ra một viên linh đan trắng như tuyết.

“Đây là Ẩn Linh Đan, có thể đem linh lực trên người thu liễm lại, ta sẽ dạy cho ngươi một bộ khẩu quyết, nhớ cho thật kỹ.”

Lâm Hiên nói xong, môi khẽ nhúc nhích, đem khẩu quyết Liễm Khí Thuật trong Cửu Thiên Huyền Công truyền thụ cho nàng.

Lát nữa mượn đường, thuật này sẽ rất có ích. Hơn nữa Liễm Khí Thuật cũng không phải bí pháp gì cao cấp, nàng là ái đồ của Cầm Tâm nên truyền cho cũng không hề gì.

“Đa tạ sư bá!”

Vũ Vân Nhi vội vàng dụng tâm ghi nhớ, ngay cả đệ tử Linh Động Kỳ cũng có thể học Liễm Khí Thuật, đương nhiên nó không khó gì đối với nàng, rất nhanh liền lĩnh ngộ được. Sau đó nàng nuốt Ẩn Linh Đan vào, đem khí tức trên người thu liễm đến mức như có như không.

Lâm Hiên gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, sau đó nhìn cổ thú ở phía xa một chút. Có thể bình an thông qua hay không, đây thật đúng là một khảo nghiệm lớn.

Đã hạ quyết tâm, Lâm Hiên không chần chừ, phất tay áo một cái, trước tiên đem Ô Kim Long Giáp Thuẫn thu hồi vào túi trữ vật. Sau đó, hắn cũng lấy ra một viên Ẩn Linh Đan nuốt vào, thi triển Liễm Khí Thuật.

Khí tức toàn thân hắn trở nên như có như không, một tầng quang hà phát ra bao phủ lấy Vũ Vân Nhi, tiếp theo lóe lên một cái rồi cả hai người cùng biến mất.

Lâm Hiên nhìn thoáng qua cổ thú phía xa, so với thân hình khổng lồ của nó thì hắn chẳng khác nào một con kiến hôi, chỉ mong lát nữa nó sẽ không chú ý đến mình.

Sau đó, Lâm Hiên hóa thành một đạo hư ảnh, chậm rãi bay qua.

Vũ Vân Nhi không dám thở mạnh, nàng chưa bao giờ thấy qua loại quái vật đáng sợ như thế này.

Lâm Hiên bay rất chậm, qua thời gian một tuần trà mới tới trước mặt cổ thú.

Đến gần mới thấy con thú này càng khiến người ta hoảng sợ hơn, mặc dù trên thân nó không cảm thấy có linh lực ba động. Cổ thú tuy không phải bất tử, nhưng sống vài trăm vạn năm cũng là chuyện thường tình.

Sống lâu thành tinh, ở Nhân giới này đã từng nghe nói qua chuyện cổ thú tiêu diệt cả lão quái vật Ly Hợp Kỳ.

Quái vật trước mắt không thể lợi hại đến như vậy, nhưng nếu bị phát hiện thì cũng không ổn, Lâm Hiên không dám khinh thường, độn quang càng lúc càng thong thả, tận lực thu liễm linh lực đến cực điểm.

Đồng thời, trong tay hắn cũng đã cầm sẵn một xấp phù lục. Khoảng cách giữa hắn và quái vật ngày càng gần. Khi còn chưa đến trăm trượng, con quái vật kia đột nhiên quay đầu lại, trong mắt mơ hồ hiện lên vẻ hung ác, mở miệng phun ra một đạo hỏa trụ.

Hỏa trụ vừa rời khỏi miệng thì đã biến thành một thanh trường mâu, như tên rời dây cung, hung hăng bắn về phía bên này.

Lâm Hiên kinh hãi, không dám ẩn tàng thân hình nữa, tay áo phất một cái. Trong tay hắn bắn ra bảy tám tấm phù lục, hóa thành những quầng sáng khác nhau.

Sau đó hắn thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, thân hình chợt lóe lên đã biến mất không thấy đâu.

Tiếng “phốc phốc phốc” truyền tới tai. Những tầng quang mạc kia giống như những tờ giấy mỏng manh, không có nửa điểm hiệu quả, đã bị thanh trường mâu rực cháy hỏa diễm xuyên qua.

Lâm Hiên nhíu mày, đó đều là phù lục Địa giai phòng ngự trung phẩm, vốn có thể đỡ được một kích toàn lực của pháp bảo từ lão quái Nguyên Anh Kỳ.

Cổ thú này cường đại vượt xa sức tưởng tượng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!