Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 331: CHƯƠNG 331: NGŨ SẮC HUỲNH QUANG QUẢ

“Đây là cái gì?”

Mấy lão quái Nguyên Anh Kỳ nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi có chút giật mình.

Trước mắt họ là những bức tường thành đổ nát, phía trên chi chít vết đao chém, xung quanh còn vương vãi mấy bộ hài cốt.

Bất quá, ánh mắt của tất cả đều tập trung vào một bức tường thấp phía trước.

Nơi đó có một gốc cây nhỏ chỉ cao hơn một tấc, trên cành kết mấy quả linh quả đang tỏa ra ánh sáng.

Chúng lớn chừng mắt rồng, bề mặt lượn lờ hào quang ngũ sắc, trông vô cùng huyền diệu.

“Ngũ Sắc Huỳnh Quang Quả!” Lão giả tóc đỏ kinh hô, gương mặt xấu xí lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.

“Cái gì, quả đúng là loại linh quả đó sao?” Vị trung niên nho nhã cũng chấn động, lúc này gần như vui sướng đến mức muốn khoa tay múa chân.

Đại sư Thông Tuệ trừng lớn hai mắt, chăm chú nhìn những quả kia. Sau một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “So với miêu tả trong thượng cổ điển tịch thì không sai, hình dáng, hương vị... tất cả đều phù hợp, đúng là Ngũ Sắc Huỳnh Quang Quả trong truyền thuyết.”

“Thật là đại cơ duyên, trong họa có phúc! Có lẽ đây không phải là âm mưu, chúng ta chỉ tình cờ bị hút vào không gian thần bí này mà thôi.”

“Thích phu nhân nói không sai. Ngũ Sắc Huỳnh Quang Quả là loại bảo vật nghịch thiên, đã sớm tuyệt chủng. Nghe nói quả này khi hái xuống, trong vòng một tuần trà phải dùng ngay, nếu không sẽ mất đi công hiệu, không biết lời đồn đó có thật hay không.” Lão giả tóc đỏ thì thào nói.

“Quả thật thượng cổ điển tịch có ghi chép như thế, quả này chỉ có thể dùng tươi, hiệu quả vượt xa linh đan bình thường. Nó có thể gia tăng trăm năm tu vi cho tu sĩ Nguyên Anh như chúng ta, hơn nữa cũng có hiệu quả nhất định khi trùng kích bình cảnh.”

Trên mặt Đại sư Thông Tuệ nở nụ cười sung sướng, lão là tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ, nếu phục dụng được quả này, bế quan vài chục năm cũng có cơ hội tiến giai thành đại tu sĩ.

Khác với vẻ mặt vui mừng của bốn lão quái vật, Điền Tiểu Kiếm lại nhíu mày, chuyện này có chút quỷ dị.

“Chư vị khẳng định đây là linh quả trong truyền thuyết sao, không nhận lầm chứ?”

“Thí chủ yên tâm, điểm này lão nạp tuyệt không nhìn lầm.” Đại sư Thông Tuệ cười nói.

“Tiểu tử, nếu ngươi không muốn dùng thì có thể đem phần của ngươi nhường cho ta.” Gã trung niên ngẩng đầu, vẻ mặt hiện rõ sự tham lam.

“Cũng được.” Chẳng ngờ Điền Tiểu Kiếm lại gật đầu, khiến gã trung niên như không tin vào tai mình. Hắn chỉ tức giận mà nói thế, nhưng không ngờ thiên hạ lại có chuyện tốt đến vậy.

Mấy người khác cũng sợ ngây người, Đại sư Thông Tuệ không khỏi ho khan một tiếng: “Điền thí chủ, linh quả này là bảo vật nghịch thiên, ngươi thật sự không muốn sao?”

“Hừ, Điền mỗ không cảm thấy hứng thú, nói không chừng đây là cạm bẫy người khác thiết lập, muốn chúng ta sa vào.” Điền Tiểu Kiếm cười lạnh nói.

Nghe hắn nói thế, trên mặt mấy lão quái không khỏi hiện vẻ chần chờ.

Nhưng rất nhanh, lòng tham đã chiến thắng.

“Cạm bẫy ư, không có khả năng. Nơi này rõ ràng là một dược viên vô cùng quý giá thời thượng cổ, nếu không cũng chẳng có nhiều tu sĩ Nguyên Anh đấu pháp đến vậy, rõ ràng chính là vì tranh đoạt linh dược!” Lão giả tóc đỏ gãi đầu, chần chờ nói.

“Tranh đoạt linh dược, vậy tại sao Ngũ Sắc Huỳnh Quang Quả vẫn còn đây?”

“Có lẽ năm đó chúng chưa trưởng thành.” Trung niên nho nhã lại xen vào.

“Ừm, Tôn đạo hữu nói có lý.”

Đại sư Thông Tuệ liên tục gật đầu, mà lão phụ nhân tóc bạc cũng lộ vẻ đồng tình.

“Được rồi, Điền đạo hữu cẩn thận nên không muốn linh quả này, chúng ta hiển nhiên sẽ không miễn cưỡng, chỉ là còn dư một linh quả nên phân phối thế nào?” Lão giả tóc đỏ mở miệng. Loại bảo vật nghịch thiên này, không có lý gì chỉ vì một câu thuận miệng của Điền Tiểu Kiếm mà đưa cho tên gia hỏa họ Tôn.

“Điểm này thật sự hơi khó, Ngũ Sắc Huỳnh Quang Quả có năm quả, vừa lúc mỗi người một quả. Hiện tại Điền đạo hữu không muốn nên dư ra một quả. Mà hái xuống phải ăn ngay, lại không thể chia ra, nếu không sẽ mất đi dược tính.” Lão phụ nhân tóc bạc nhướng mày nói, trên mặt cũng đầy vẻ tham lam.

“Cái này thì khó gì, Điền mỗ chỉ nói không dùng, nhưng linh quả hiển nhiên thuộc về ta, các ngươi ai muốn thì cứ dùng linh thạch mà mua.” Điền Tiểu Kiếm mỉm cười nói, với sự thông minh của hắn thì làm sao lại có thể làm chuyện lỗ vốn.

“Ừm, đề nghị này không tệ.” Đại sư Thông Tuệ gật đầu.

Những người khác mặc dù đều giảo hoạt nhưng không nghĩ ra cách nào hay hơn, vì vậy liền bắt đầu cạnh tranh giá cả, rất nhanh liền phân ra thắng bại.

Đại sư Thông Tuệ gia sản phong phú nhất, lão ra giá 50 vạn linh thạch để mua linh quả trong tay Điền Tiểu Kiếm. Giá này người khác nghe thì hoảng sợ, bất quá so với trong phường thị thì vẫn còn rất rẻ.

Đại sư Thông Tuệ vỗ vào túi trữ vật lấy ra một cái rương to, khi mở ra, đủ loại linh quang chói lòa bắn ra.

Bên trong đều là thượng phẩm linh thạch. Bất quá trên mặt lão không hề lộ vẻ tiếc nuối, cảm thấy lần giao dịch này tuyệt đối đáng giá.

Trên mặt Điền Tiểu Kiếm lộ vẻ vui mừng, thần thức đảo qua thấy số lượng đã đủ, liền đem số thượng phẩm linh thạch này thu vào.

Thông Tuệ hòa thượng tiến lên trước một bước: “Theo như thượng cổ điển tịch ghi lại thì muốn hái quả này phải có bảo vật mộc thuộc tính, không biết vị đạo hữu nào…”

Lời còn chưa dứt, thanh âm của lão phụ nhân tóc bạc đã truyền đến: “Lão thân sở tu công pháp mộc thuộc tính, vừa lúc có một kiện bảo vật như vậy, ta sẽ động thủ. Không biết chư vị đạo hữu có dị nghị gì không?”

“Thích phu nhân ra tay thì không thể tốt hơn, sao lại có dị nghị được.”

Thông Tuệ hòa thượng mừng rỡ, mà hai lão quái khác cũng không nói thêm gì, gật đầu đồng ý.

Lão phụ nhân tóc bạc vươn tay vỗ vào bên hông một cái, tế ra một kiện pháp bảo hình chiếc giỏ hoa.

“Đi!”

Lão phụ nhân cẩn thận điểm về phía trước, chiếc giỏ hoa kia hóa thành một đạo cầu vồng, khi bay về đã thu trọn năm quả linh quả.

Ngoại trừ Điền Tiểu Kiếm, các lão quái còn lại đều xông tới, không biết là do nóng lòng hay là lo lắng Thích phu nhân kia có hành động dị thường nào.

Trên mặt lão phụ nhân hiện một tia bất mãn, bất quá mụ chỉ có một mình nên không dám nói gì, trước tiên tự thu vào một quả rồi đem bốn quả còn lại đưa cho mấy lão quái kia.

Quả này không thể lưu giữ, mấy người không chút do dự nuốt vào, sau đó khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu đả tọa luyện hóa dược lực.

Đương nhiên, mấy người đều thả ra một tia thần thức, bọn họ tuy hợp tác nhưng không thể tin tưởng bất cứ ai.

Khóe miệng Điền Tiểu Kiếm lộ vẻ chê cười: “Mấy vị đạo hữu cứ luyện hóa đi, ta đi dạo xung quanh xem có tìm thấy lối ra hay không.”

Nói xong, thân hình hắn vừa chuyển, biến thành một đạo độn quang bay đi.

Cùng lúc đó, tại Vân Lĩnh Sơn, trong một động phủ thần bí.

“Hừ, chẳng trách Cổ lão ma thu mấy tên đồ đệ nhưng lại chỉ lập hắn làm thiếu chủ, quả nhiên cơ trí hơn người. Ngay cả Ngũ Sắc Huỳnh Quang Quả mà lão phu nhìn thấy cũng phải động tâm, thế mà hắn lại có thể nhẫn nhịn được.” Chân quân Bắc Minh thở dài khen ngợi, lại nhìn về phía yêu ma đối diện: “Tiểu tử này vẫn chưa trúng kế, đạo hữu chuẩn bị thế nào?”

“Chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ, dù có giảo hoạt thì có ích gì. Tinh phách của bốn tu sĩ Nguyên Anh kia cũng đủ để khởi động trận pháp. Bất quá hắn đã tới thì lão phu sao có thể để hắn rời đi. Bắc Minh huynh ngồi đợi ở đây, lão phu sẽ đi gặp mặt vị tiểu đạo hữu này.” Yêu ma trong hắc quang mở miệng cười.

“Cái gì, ngươi muốn đích thân ra tay?”

“Không sai, việc Ma Tổ phân hồn hàng lâm không thể có bất kỳ sai sót nào, thời gian cũng sắp đến rồi, ta sợ phái thủ hạ đi sẽ làm chậm trễ thời gian.” Yêu ma mở miệng nói.

“Cũng được.” Chân quân Bắc Minh gật đầu, mà Yêu ma cười dài, hóa thành một đạo hắc quang bay ra khỏi động phủ, rất nhanh đã biến mất trong sương mù.

*

Ở một nơi khác.

Tiếng xé gió bén nhọn truyền đến tai.

Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn bay lượn không ngừng trước người Lâm Hiên, Thanh Hỏa Kiếm cũng được tế ra, hóa thành một đạo hào quang hung hăng chém về phía trước.

Vẻ mặt Nguyệt Nhi cũng vô cùng chăm chú, nàng không xuất ra pháp bảo nhưng từ thân thể mềm mại lại tuôn ra hắc vụ dường như vô tận. Huyền Âm quỷ khí có tác dụng rất lớn đối với việc phá giải trận pháp này.

Về phần Vũ Vân Nhi thì sắc mặt khẽ biến, dù sao nàng mới kết thành Kim Đan, việc thao túng Thiên Mộc Vạn Lũng Trận quả thực có chút miễn cưỡng.

Bất quá, nữ tử này không dám buông lỏng, khẽ cắn răng đánh tiếp một đạo pháp quyết vào trận bàn trước người.

Chịu công kích gần nửa ngày, cấm chế không ngừng lóe ra hoàng quang, bề mặt mơ hồ còn có phù văn lưu chuyển, tựa như cây cung đã căng hết cỡ.

“Phá!”

Lâm Hiên phất tay áo một cái, nhân lúc Nguyệt Nhi thao túng Huyền Âm quỷ khí tạo ra một sơ hở trong trận pháp.

Thanh Hỏa Kiếm trảm tới, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn cũng bay sát phía sau.

Nhất thời phong vân biến sắc, thần sắc Vũ Vân Nhi cũng trở nên ngưng trọng, nàng điểm một cái vào trận bàn.

Từ những đại thụ phát ra bảy tám cột sáng chừng nửa trượng, hợp lại làm một đánh vào cấm chế.

Tức thì, một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền đến, cả mặt đất cũng rung chuyển, linh lực đáng sợ khuếch tán ra bốn phía, phảng phất như thiên địa nguyên khí cũng bị dẫn động theo.

Lâm Hiên mừng rỡ, vỗ vào túi trữ vật tế ra Ô Kim Long Giáp Thuẫn, nó hóa thành một tầng quang mạc ngăn cản dư âm linh lực đáng sợ kia.

Sau thời gian một chén trà nhỏ, quang hoa chợt lóe, cảnh vật đột ngột thay đổi.

Chỉ thấy trước mắt là một vùng non xanh nước biếc, khiến Lâm Hiên có chút thất thần. Linh khí nơi này vô cùng nồng đậm, quả thực là một nơi có linh mạch cực phẩm.

Trước đó là hoang mạc nóng bỏng, bây giờ lại là cảnh sắc tươi mát, khiến người ta có cảm giác như một ốc đảo xuất hiện trên sa mạc.

“Thì ra cổ tu Ly Hợp Kỳ kia độ kiếp ở đây, động phủ hẳn là nằm ở gần đây.” Rất nhanh, ánh mắt Lâm Hiên tập trung vào một nơi trên sườn núi, rồi hóa thành một đạo độn quang bay tới.

Thân hình hai thiếu nữ vừa chuyển, cũng vội vàng theo sau.

*

Bên kia, sắc mặt Điền Tiểu Kiếm đang vô cùng khó coi, hắn chăm chú nhìn tòa tế đàn cao ngất vừa phát hiện không lâu.

Cả tế đàn đều có màu đen, diện tích rộng cả ngàn trượng, được dựng nên từ một loại đá cổ quái không biết tên. Bên ngoài tế đàn có một pho tượng hết sức kỳ dị.

Nó có ba đầu sáu tay, mơ hồ toát ra một cỗ tà khí, rõ ràng là vật chết nhưng lại khiến người ta cảm thấy bị áp bức.

“Thiên Nhãn Thánh Tổ!”

Dưới chân pho tượng có một hàng cổ văn tự mà Điền Tiểu Kiếm nhận ra được, sắc mặt hắn âm trầm thốt lên.

Thân phận pho tượng đã được sáng tỏ.

Đây là yêu ma cao cấp ở Ma giới mới có.

Tại sao ở đây lại có tế đàn của chúng?

Đột nhiên, Điền Tiểu Kiếm như cảm ứng được điều gì, hai mắt nheo lại. Hắn vừa xoay người, đã thấy vài đạo độn quang với tốc độ cực nhanh đang bay tới.

Thấy rõ người bên trong quang hoa, trên mặt hắn lộ chút ngạc nhiên, nhẹ giọng thì thào: “Hả, bọn họ hóa ra vẫn còn sống?”

“Hóa ra thiếu cung chủ ở chỗ này, xem ra ngươi đã có thu hoạch. Thế nào, có tìm thấy lối ra không?” Nhìn thấy tế đàn, trong mắt Thông Tuệ hòa thượng hiện lên một tia kinh ngạc, vội vàng mở miệng.

Mà Điền Tiểu Kiếm thì đang đánh giá mấy lão quái này. Pháp lực của bọn họ dường như đã gia tăng không ít.

Chẳng lẽ linh quả kia là thật? Điền Tiểu Kiếm có chút nghi hoặc hỏi: “Đại sư, các ngươi không sao chứ?”

“Hừ, đương nhiên không có gì. Tiểu tử ngươi đa nghi như tào tháo, bỏ qua cơ duyên tốt như vậy, chúng ta ăn linh quả này khiến pháp lực tăng vọt không ít.” Trung niên nho nhã hả hê mở miệng, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý.

Trên mặt Điền Tiểu Kiếm không lộ hỉ nộ. Hắn vẫn tin mình đoán không sai, ánh mắt ngưng trọng quan sát mấy lão quái, quả nhiên phát hiện có chỗ không ổn.

Là một tu ma giả có liên hệ với yêu ma, với tu vi hiện tại, Điền Tiểu Kiếm vô cùng mẫn cảm với ma khí.

Bốn lão quái này rõ ràng không phải tu ma giả, nhưng trên người bọn họ lại có một chút ma khí, tuy mờ nhạt nhưng lại vô cùng tinh thuần.

Trong mắt Điền Tiểu Kiếm hiện lên dị quang nhưng lại không mở miệng nói gì. Hiện tại có nói cũng vô dụng, âm mưu khẳng định đã hiện rõ.

Hóa ra lại là đám viễn cổ yêu ma còn sót lại.

Điền Tiểu Kiếm liếm khóe miệng, thân hình vừa chuyển đã lui về phía sau. Tuy không biết đối phương muốn làm gì, nhưng tòa tế đàn này khiến hắn có cảm giác không thoải mái. Đối phương đã xảo diệu bố trí để hắn tới đây, khẳng định hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm.

Điền Tiểu Kiếm rất nhanh đã đoán ra chân tướng sự việc. Nhưng khi hắn vừa nhẹ nhàng lui về phía sau, không gian đột nhiên gợn sóng như mặt nước, một đạo quang trụ cỡ cánh tay lóe lên bắn tới.

Điền Tiểu Kiếm hoảng sợ, vội giơ tay phải, ma khí hóa thành một con cự mãng, há cái mồm đỏ lòm đớp về phía quang trụ.

Xoạt một tiếng vang nhỏ, con cự mãng hung ác kia lại dễ dàng bị quang trụ xuyên qua. Bất quá, một chút thời gian này đã đủ. Điền Tiểu Kiếm bắt quyết, thân hình trở nên mơ hồ, không biết dùng loại độn thuật quỷ dị gì mà biến mất không thấy bóng dáng.

“Ha ha, không tệ, một tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ mà có thể tránh thoát một kích của bổn tôn, xem ra thực lực của ngươi hơn xa tu sĩ cùng cấp. Đáng tiếc, đã đến đây thì đừng nghĩ còn sống rời đi.” Một thanh âm khàn khàn truyền tới tai, sau đó một đạo hư ảnh màu đen dần hiện ra cách đám người hơn trăm trượng.

Người nọ bao phủ trong hắc quang, không thấy rõ là quái vật gì, nhưng ma khí phát ra khiến người ta chấn động.

Khác xa tu ma giả. Là yêu ma!

Hơn nữa còn là một tồn tại Nguyên Anh Hậu Kỳ đáng sợ, vẻ mặt đám người trở nên khó coi.

Chẳng lẽ đúng là đối phương bày ra cạm bẫy!

Trừ Điền Tiểu Kiếm, bốn người còn lại vội sóng vai đứng cùng nhau. Tuy có lo lắng, nhưng nếu liên thủ, chưa chắc đã sợ một yêu ma Nguyên Anh Hậu Kỳ.

“A Di Đà Phật!” Đại sư Thông Tuệ tiến lên trước một bước, nhưng yêu ma lại nhìn bọn họ như nhìn những người đã chết.

Yêu ma giơ tay đánh ra một đạo pháp quyết vào tế đàn, từ bên trong liền tuôn ra vô số hắc vụ nồng đậm.

“Đây là cái gì?”

Bốn lão quái vật muốn tránh nhưng không kịp, rất nhanh tầng hắc vụ đã bao phủ toàn thân bọn họ.

“Ngao!”

Thông Tuệ hòa thượng lập tức quỳ trên mặt đất, vẻ mặt từ bi đã biến mất, hai tay ôm đầu, tròng mắt biến thành màu đỏ. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên, pháp bào bị xé rách, trên người mọc ra những lớp vảy bóng loáng.

Ba người còn lại cũng không khác bao nhiêu, đều bị biến thành nửa người nửa quái vật, phát ra lệ khí hung ác.

“Ma hóa!”

Điền Tiểu Kiếm thất thanh kinh hô, sắc mặt trắng bệch mở miệng nói.

“Không tồi, không ngờ ngươi còn trẻ mà kiến thức uyên bác như thế. Bất quá đây không phải ma hóa bình thường, sau khi ăn phải thánh quả của ma giới chúng ta, tu vi của bọn họ đều đã tăng vọt, mặc dù còn kém ma khí quán thể nhưng cũng tiết kiệm được vài chục năm khổ tu.”

“Các hạ làm như vậy là có ý đồ gì, chẳng lẽ nhân thủ yêu ma không đủ, muốn bọn họ trở thành tộc nhân của các ngươi?” Điền Tiểu Kiếm đã tỉnh táo lại, chậm rãi châm chọc.

“Bọn chúng còn chưa xứng trở thành tộc nhân của ma tộc chúng ta. Thánh quả ma giới này làm tu vi tăng mạnh nhưng quá mức bá đạo. Bọn họ không chỉ mất đi thần trí mà không bao lâu sẽ bạo thể mà vong, có điều tinh hồn chi lực lại tăng lên rất nhiều. Về phần tại sao bổn tôn làm như vậy, nếu ngươi nguyện ý gia nhập với chúng ta, ta có thể nói cho ngươi biết.” Yêu ma trong hắc quang thản nhiên nói.

“Cái gì, muốn ta gia nhập với yêu ma các ngươi?” Trên mặt Điền Tiểu Kiếm lộ vẻ ngạc nhiên.

“Không sai, ngươi chính là tu ma giả, mặc dù ngươi tu luyện ma công nhưng lại có nét tương đồng với quỷ đạo. Ta thấy tư chất ngươi không tệ nên mới nổi lên lòng yêu tài. Nếu ngươi đồng ý gia nhập thì bổn tôn sẽ nhận ngươi làm đồ đệ.” Thanh âm của yêu ma tràn đầy hấp dẫn.

Điền Tiểu Kiếm nhíu mày, không lập tức trả lời mà lâm vào trầm mặc.

Yêu ma cũng không thúc giục, bàn tay lật lại, một viên đan hoàn màu đen to cỡ mắt rồng hiện lên: “Đây là Hóa Ma Quy Nguyên Đan, có khả năng dịch kinh tẩy tủy, giúp ngươi trở thành ma thể. Ngươi đáp ứng thì nuốt nó vào.”

Nếu không khuất phục thì chỉ có con đường chết, Điền Tiểu Kiếm tựa hồ không còn lựa chọn nào khác.

Mà ngay ở phía không xa, bốn gã tu sĩ Nguyên Anh sau khi ma hóa đã hoàn toàn mất đi lý trí, không bao lâu nữa thân thể bọn họ sẽ bạo tử. Khi đó, phân hồn của Ma Tổ sẽ hàng lâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!