Thả nàng ra ư? Lâm Hiên đương nhiên sẽ không ngu xuẩn đến thế.
"Sao, đạo hữu không tin ta ư?" Tân Nguyệt Tiên Tử giận dữ cất lời.
"Tại hạ chỉ không muốn mạo hiểm mà thôi."
"Ta lập thệ còn chưa đủ sao?"
"Thệ ư?" Lâm Hiên bật cười: "Tiên tử cũng là tu tiên giả, nói vậy chẳng phải quá ngây thơ sao? Thề ước căn bản chẳng có chút ước thúc nào. Chi bằng chúng ta thương nghị biện pháp khác, ngươi thấy thế nào?"
"Ồ, đạo hữu đã nghĩ ra biện pháp nào ư? Chỉ cần đạo hữu thả ta ra, Bổn cung có thể ban cho ngươi chút ân huệ." Tân Nguyệt Tiên Tử gật đầu đáp lời.
"Vậy thì ngươi hãy phụng ta làm chủ nhân, chúng ta ký kết chủ tớ huyết khế. Như thế, tại hạ có thể thả tiên tử mà không cần lo lắng."
"Vậy ư?"
Với tính cách kiêu ngạo của Tân Nguyệt, nghe vậy nàng không hề nổi giận mà còn mỉm cười tủm tỉm.
Lâm Hiên kinh ngạc đến trợn mắt há mồm: "Tiên tử đã nghe rõ chưa? Tại hạ nói là ký kết chủ tớ huyết khế, ngươi làm nô, ta làm chủ."
"Tiểu tỳ đã rõ, hiện tại ta là tù binh của ngươi, tự nhiên phải phụng ngươi làm chủ."
Tân Nguyệt mỉm cười ngọt ngào, nhưng đáy mắt lại ẩn hiện tia giảo hoạt.
"Thiếu gia, chàng còn chần chừ gì nữa? Hãy cho nha đầu không biết điều kia nếm chút đau khổ, ký kết khế ước là xong!" Nguyệt Nhi giận dữ cất lời.
"Đâu dễ dàng như thế. Ta hoài nghi đối phương có âm mưu." Lâm Hiên trầm ngâm.
"Âm mưu ư? Không thể nào! Huyết khế chủ tớ rất khó giải, một khi ký kết thì vận mệnh của ả liền nằm trong tay chàng, làm sao có thể bày ra âm mưu gì được?" Nguyệt Nhi không đồng tình đáp.
"Cái này khó mà nói." Giọng Lâm Hiên đầy vẻ ngưng trọng: "Nguyệt Nhi, ta hỏi nàng, nếu ở địa vị của nàng, bị ta bắt được thì dễ dàng khuất phục vậy sao?"
"Còn phải nói, đương nhiên là không..." Tiểu nha đầu ngơ ngẩn, rồi cũng lâm vào trầm mặc: "Nhưng từ thượng cổ, chủ tớ huyết khế rõ ràng rất khó giải."
"Ta rõ điều này, nhưng ai có thể khẳng định cổ tịch luôn đúng tuyệt đối? Kẻ lợi hại nhất Nhân giới là tu tiên giả Ly Hợp kỳ, vẫn còn kém xa các tồn tại ở Linh giới."
"Ý của thiếu gia là, dù đã ký kết chủ tớ huyết khế thì đối phương cũng có bí thuật phá giải ư?"
Lâm Hiên khẽ gật đầu.
"Vạn nhất đối phương chỉ là phô trương thanh thế thì sao?"
"Cũng có thể, nhưng ta không muốn mạo hiểm. Nha đầu này muốn đùa giỡn tâm cơ, lừa gạt ta thì còn phải tu luyện thêm mấy trăm năm nữa!"
"Vậy giờ phải làm sao?"
Thấy Lâm Hiên nhíu mày suy tư, giọng nói ngọt ngào của Tân Nguyệt Tiên Tử lại truyền vào tai: "Sao, tiểu tỳ đã nguyện ý phụng đạo hữu làm chủ nhân, ngươi lại thay đổi chủ ý ư?"
Lâm Hiên dở khóc dở cười. Nữ tử này thân phận cực cao. Đã bắt sống được ả mà muốn giết cũng không xong. Lại không thể sử dụng khế ước, rốt cuộc phải làm sao đây?
Đột nhiên, trong đầu hắn linh quang chợt lóe. Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ do dự, nhưng rất nhanh chuyển thành kiên định.
Gặp biến phải tùy cơ ứng biến, kẻ làm đại sự không thể chấp nhặt tiểu tiết. Huống chi là thiếu nữ này đã bức hắn đến đường cùng, ngoài phương pháp đó thì Lâm Hiên thật không thể nghĩ ra cách nào hay hơn.
Hắn phất tay áo một cái, một hộp ngọc tinh xảo bay vút ra. Nắp hộp mở, lộ ra một viên đan dược màu hồng to cỡ ngón cái.
Chính là Hợp Tình Đan mà Lâm Hiên đoạt được từ Hắc Hổ Yêu Vương.
Chỉ cần lấy máu nhận chủ, rồi để người khác phái nuốt phục, đối phương sẽ nảy sinh tình cảm vô điều kiện với hắn. Lâm Hiên từng sưu hồn Hỗn Nguyên Lão Tổ nên đã rõ tác dụng của nó.
"Thiếu gia, chẳng lẽ chàng muốn..." Nguyệt Nhi kinh hãi kêu lên, khuôn mặt thanh tú lộ vẻ phức tạp.
"Ta không nghĩ ra cách nào khác, ngoài cách này thật sự không biết tính sao."
Lâm Hiên gãi gãi đầu. Tân Nguyệt Tiên Tử này thân phận tôn quý, nhưng không phải thiện nam tín nữ gì. Hắn từng có ân với nàng mà nha đầu này còn muốn trở mặt diệt khẩu. Huống chi giờ đã đắc tội, giết không được mà thả nàng ra cũng không xong.
Bất đắc dĩ, hắn đành phải sử dụng viên Hợp Tình Đan này.
Chẳng qua Lâm Hiên cũng có chút bất an. Ngay cả huyết khế chủ tớ còn chưa chắc hữu dụng đối với nha đầu này, Hợp Tình Đan có hiệu quả hay không thật khó nói. Lúc này, cũng đành thử một phen.
Thấy Lâm Hiên lấy ra một viên đan dược, Tân Nguyệt Tiên Tử ngẩn ngơ, rồi thầm cười lạnh không thèm quan tâm. Nàng tu luyện công pháp đặc biệt. Độc dược ở Nhân giới, không có khả năng tổn thương đến thân thể nàng.
Đối phương muốn dùng độc để làm nàng khuất phục, vậy là hắn đã nghĩ sai rồi.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ ngưng trọng, há miệng phun ra một đạo thanh quang, khẽ quấn đầu ngón tay, cắt một vết thương nhỏ. Tinh huyết theo gió rơi xuống, bị hút vào trong đan dược.
"Hắn đang làm gì?" Tân Nguyệt Tiên Tử lộ vẻ bất ngờ. Thần thông của nàng tuy huyền diệu, nhưng nàng không rõ về đan đạo. Với thân phận của nàng, cho dù là đan dược quý hiếm, muốn có thì bất quá chỉ là một lời nói mà thôi.
Hai tay Lâm Hiên biến ảo pháp quyết không ngừng, trong miệng thì thào chú ngữ. Sau đó, những giọt tinh huyết hóa thành phù chú, ngập vào trong đan dược.
"Đi!"
Lâm Hiên chỉ một cái, đan dược đại phóng huyết quang rồi khôi phục bình thường. Điều cổ quái là, hấp thu nhiều tinh huyết như vậy nhưng màu sắc lại không hề thay đổi.
Đem đan dược thu vào tay, Lâm Hiên tươi cười đi về phía Tân Nguyệt Tiên Tử.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
Tân Nguyệt Tiên Tử tuy kiêu ngạo, nhưng lúc này đã cảm thấy có chút không ổn.
"Không có gì, chỉ là Lâm mỗ đã thay đổi chủ ý. Tiên tử thân phận tôn quý vô cùng, Lâm mỗ có lớn mật đến mấy cũng không dám ký kết chủ tớ huyết khế với ngươi." Lâm Hiên thần sắc bình thản, chậm rãi cất lời.
"Vậy ngươi sẽ thả ta ra ư?" Chân mày Tân Nguyệt cau lại, thử thăm dò.
"Chính xác. Chỉ cần tiên tử nuốt viên đan dược này vào, tại hạ lập tức giải trừ cấm chế trên người cô."
"Thật ư?"
"Đương nhiên. Tiên tử đã nói, phụ thân cô là đại nhân vật ở Linh giới. Ta nếu bất lợi với cô thì chắc chắn vạn kiếp bất phục. Chúng ta không oán không cừu, tại hạ chẳng qua chỉ mong tự bảo vệ mình..."
"Được, ta sẽ nuốt viên đan dược này."
Lâm Hiên còn chưa dứt lời thì Tân Nguyệt đã lên tiếng. Điều này khiến hắn kinh ngạc, vốn chuẩn bị thêm vài lý do nữa nhưng xem ra nàng thật đúng là to gan lớn mật.
Lâm Hiên tay run lên, một vầng quang hà nâng linh đan tới trước mặt Tân Nguyệt.
Trong mắt nữ tử hiện tia chần chừ, nhưng rất nhanh trở nên cương quyết, ngay sau đó liền nuốt xuống.
"Sao, đạo hữu giải trừ cấm chế trên người ta đi chứ... A!"
Lời còn chưa dứt, trên mặt Tân Nguyệt đột nhiên lộ vẻ thống khổ, ngũ quan vặn vẹo. Nếu không bị Phược Tiên Cầu trói lại thì chỉ sợ nàng đã lăn lộn dưới đất ôm đầu gào thét.
"Thiếu gia, ả làm sao vậy?" Giọng nói tò mò của Nguyệt Nhi truyền vào tai.
"Không rõ nữa."
Lâm Hiên lắc đầu, lui về phía sau hai bước, yên lặng theo dõi kỳ biến.
"A..."
Tân Nguyệt Tiên Tử rên rỉ, vẻ mặt trở nên kỳ quái. Qua thời gian một tuần trà, vẻ thống khổ kia mới tan đi.
Lâm Hiên nhìn chăm chú, phát hiện thần sắc nàng trở nên khác lạ.
Không ngờ khóe mắt lại thêm mấy phần ôn nhu, không còn khí chất xem trời bằng vung như trước.
Chẳng lẽ Hợp Tình Đan đã có hiệu quả? Lâm Hiên chậm rãi bước tới vài bước, nhất thời lại trở nên hồ đồ. Dụng tâm cơ cùng đối mặt với nữ tử hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, trong chuyện nam nữ luyến ái thì Lâm Hiên vẫn còn mơ hồ.
Về phần Nguyệt Nhi, ít nhiều cũng có chút oán hận. Tiểu nha đầu chun cái miệng nhỏ nhắn. Vì thế, tình cảnh liền trở nên rất quỷ dị.
Lâm Hiên nhíu mày rồi gãi đầu, vẻ mặt mờ mịt luống cuống.
Hắn đang do dự thì một giọng nói nhu mì truyền vào tai: "Lâm tiền bối, thực xin lỗi."
Lâm Hiên ngẩn ngơ, vẻ mặt trở nên có chút cổ quái.
Cái gì... Cho dù Tân Nguyệt có nảy sinh tình cảm với hắn thì cũng không có khả năng xưng hô bằng tiền bối. Chẳng lẽ...
"Tiền bối, tiểu nữ vừa rồi thật đắc tội."
Quả nhiên là Hạ Hầu Lan, giọng nói mang theo vài phần ai oán nhưng Lâm Hiên lúc này lại không nghe lọt tai. Hắn đang kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.
"Vị Tân Nguyệt Tiên Tử kia đâu rồi?" Qua một lát, chân mày hắn cau lại hỏi một câu, đương nhiên không phải quan tâm đến nữ tử hung thần ác sát kia mà là lo lắng đối phương đột nhiên tỉnh lại.
"Tiền bối hỏi ta ư?"
"Ta ư?"
"Vâng, lúc nãy Tân Nguyệt từng nói qua, nàng chính là ta mà ta chính là nàng, tuy có hai Nguyên Thần nhưng thuộc cùng một thể." Hạ Hầu Lan chợt giải thích.
"Ta thực không hiểu..." Lâm Hiên gãi đầu, Hạ Hầu Lan đã giải thích:
"Kỳ thật ta cũng không rõ nữa. Hiện tại thân thể là do ta khống chế. Từ ký ức của Tân Nguyệt, ta cũng đạt được một phần trí nhớ nhưng không hoàn chỉnh. Ta chỉ biết là hai Nguyên Thần là nhất thể, kỳ thật chỉ là một. Ta cũng chính là Tân Nguyệt, chẳng qua là một mặt ôn nhu. Mới rồi cũng là Tân Nguyệt, nhưng là được nuông chiều ở Linh giới..."
Hạ Hầu Lan giải thích không minh bạch, nhưng Lâm Hiên ngoài chuyện tình ái nam nữ thì những phương diện khác lại cực kỳ thông tuệ, lúc này đã hiểu ra.
Trong thiện có ác, trong ác có thiện, quang minh cùng hắc ám đều thuộc về nhất thể.
Con người đồng thời có nhiều loại tính cách, có khi kiêu ngạo, có khi khiếp nhược. Tuy thời điểm cùng hoàn cảnh tác động tạo thành.
Hạ Hầu Lan hay Tân Nguyệt là một người, chẳng qua là đại biểu cho hai mặt tính cách khác nhau.
Có điều này là do hai hoàn cảnh trưởng thành khác nhau của nàng.
Ở Linh giới, Tân Nguyệt từ nhỏ được ngàn vạn sủng ái, lúc nào cũng có người bảo vệ, đi đâu cũng có kẻ nịnh hót. Hoàn cảnh lớn lên như vậy, tính cách kiêu ngạo một chút cũng rất bình thường.
Mà Hạ Hầu Lan là Tân Nguyệt chuyển thế đầu thai. Lần này lớn lên lại phải gian khổ, mẫu thân mất sớm, phụ thân chỉ là một tán tu Trúc Cơ kỳ.
Hoàn cảnh này đã sinh ra tính cách hiền thục, thậm chí mang một chút khiếp nhược của các nữ tử hàn môn. Hai Nguyên Thần đều là một, chẳng qua do hoàn cảnh lớn lên mà biểu hiện ra tính cách khác nhau.
Lâm Hiên xoa tay. Nếu trước mắt là Hạ Hầu Lan thì không còn nguy hiểm gì.
Hắn phất tay áo một cái, một vầng thanh hà bay ra. Sợi xích bạc kia chợt lóe, phân hóa thành những sợi tơ rồi ngưng tụ thành một quả cầu, Lâm Hiên đem nó thu vào túi trữ vật.
Sau đó, hai tay hắn hoặc nắm hoặc điểm, đánh ra từng đạo pháp quyết giải trừ cấm chế trong cơ thể nàng. Đạo phù văn cỡ nắm tay cũng bay vút ra, chợt lóe trở lại thành tấm phù triện kim sắc như cũ, cuối cùng rất nhanh bốc cháy thành tro tàn.
"Đa tạ tiền bối!"
Hạ Hầu Lan cử động được thì vội xoa bóp tay chân một chút, rồi thành khẩn thi lễ.
"Đạo hữu không cần đa lễ như vậy." Khóe miệng Lâm Hiên lộ nụ cười khổ: "Ngươi hiện tại cũng là tu tiên giả Nguyên Anh trung kỳ. Đến khi trở lại Linh giới, không biết tu vi cao hơn Lâm mỗ bao nhiêu lần, cách xưng tiền bối này thì tại hạ không dám nhận."
"Nhưng..."
"Đạo hữu không cần khách khí. Ngươi cũng nói qua chính là Tân Nguyệt Tiên Tử, nếu lấy thân phận vãn bối thì tự cho mình không phải nàng..."
"Được rồi, Lâm..." Hạ Hầu Lan do dự, trên mặt đỏ bừng rồi rốt cuộc gật đầu, nhưng vẫn không biết xưng hô ra sao với Lâm Hiên.
"Nếu tiên tử không chê thì gọi ta một tiếng đại ca là được."
Lâm Hiên thấy nàng trong tình cảnh khó xử thì cười ha ha.
"Đại... Đại ca."
Không biết nghĩ tới điều gì mà Hạ Hầu Lan tựa hồ có vẻ vui mừng, xấu hổ bái kiến Lâm Hiên.
"Hảo muội tử."
Lâm Hiên nâng nàng dậy, trên mặt cũng đầy vẻ vui mừng: "Lâm mỗ không có nhiều bằng hữu, về sau lại có thêm một hảo muội muội."
Nói tới đây, trên mặt hắn lộ vẻ xấu hổ: "Theo tục lệ, kẻ làm đại ca hẳn phải cấp cho muội muội một phần lễ diện kiến. Ca ca tuy gia sản không tệ nhưng còn kém xa tiểu muội, ta đành làm xấu mặt vậy."
"Đại ca sao lại nói thế? Có quen được đại ca thì tiểu muội đã rất vui mừng rồi."
Các ngón tay Hạ Hầu Lan khẽ nắm vào nhau, trên mặt ẩn hiện vẻ thẹn thùng. Có điều Lâm Hiên ngây ngốc về chuyện này nên không nhìn ra.
Lại nói tiếp, không phải Hợp Tình Đan hoàn toàn không có hiệu quả.
Tân Nguyệt tu luyện công pháp đặc thù, độc vật Nhân giới hoàn toàn không có hiệu quả với nàng. Nhưng Hợp Tình Đan không phải độc dược nên có ít nhiều ảnh hưởng, dù không đủ khiến Hạ Hầu Lan yêu Lâm Hiên nhưng vẫn khiến nàng có hảo cảm sâu sắc.
Nếu không, mặc dù nàng ôn nhu hiền thục nhưng dù sao cũng là Tân Nguyệt Tiên Tử, làm sao có thể gọi Lâm Hiên là đại ca thân thiết như vậy?
Chọn một bãi đá sạch sẽ, Lâm Hiên ngồi xuống đó. Hạ Hầu Lan chần chừ rồi cũng ngồi xuống cạnh hắn.
"Tiểu muội, hiện tại chúng ta nói thêm một chút."
"Vâng, đại ca muốn hỏi gì, tiểu muội biết thì nhất định không giấu giếm." Hạ Hầu Lan vuốt lại mái tóc.
"Muội có thân phận tôn quý ở Linh giới, sao phải hao tổn tinh lực xuống hạ giới này làm gì?"
"Chuyện này..." Trên mặt Hạ Hầu Lan lộ vẻ cổ quái.
"Có phải liên quan tới một bí ẩn nào đó? Nếu không tiện nói thì coi như đại ca chưa từng hỏi."
"Không phải đại ca. Huynh đừng hiểu lầm, chỉ là tiểu muội thực không rõ nữa." Hạ Hầu Lan lắc đầu cười khổ.
"Muội không rõ ư?" Trên mặt Lâm Hiên không khỏi lộ vẻ nửa tin nửa ngờ.
"Thật sự, tiểu muội tuy song hồn nhất thể nhưng ta lớn lên ở Nhân giới. Tuy được truyền thừa một số ký ức của Tân Nguyệt, biết được một số chuyện trên Linh giới nhưng thời gian hai hồn dung hợp quá ngắn, cho nên trí nhớ đứt quãng. Về mục đích hạ giới thì ta không rõ ràng, trong đầu mơ hồ chỉ có một từ mà thôi."
"Là gì?" Lâm Hiên gật đầu, hứng thú hỏi.
"Tu La Môn."
"Tu La Môn ư?" Lâm Hiên thì thào lặp lại, đây là lần đầu hắn nghe nói danh tự này.
Thấy hắn trầm tư, Hạ Hầu Lan thập phần nhu thuận chờ ở một bên.
Đảo mắt trôi qua một giờ, Lâm Hiên lại chậm rãi cất lời: "Đúng rồi, tiểu muội, huynh đây còn một việc cần thỉnh giáo."
"Đại ca mời nói."
"Phụ thân của muội ở Linh giới có thân phận gì?" Lâm Hiên gãi đầu, lần này hỏi chỉ do tò mò.
"Điều này..."
Hạ Hầu Lan đỏ mặt, trong lòng thầm trách cứ 'bản thân' nàng quá mức thái quá.
"Sao, tiểu muội cũng không nhớ ư?" Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Không phải, chỉ là được sự che chở của phụ thân nên kiêu ngạo thành tính, đã khiến đại ca gặp phải rắc rối, tiểu muội thực ngại."
"Nha đầu ngốc, muội không cần áy náy, dù sao cũng không hẳn là muội. Muội nói đi, phụ thân rốt cuộc là ai?"
"Cái này..." Hạ Hầu Lan chần chừ một lát mới cất lời: "Phụ thân muội ở Linh giới quả thật có địa vị đặc thù. Đại ca, trước tiên muội hỏi huynh, huynh trải qua vất vả trên tiên đạo, mục đích cuối cùng là gì?"
Lâm Hiên ngẩn ngơ, vẻ mặt trở nên cổ quái: "Tự nhiên là vì cầu trường sinh, vĩnh viễn tồn tại cùng trời đất."
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn