Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 349: CHƯƠNG 349: ĐỊCH NHÂN THẦN BÍ

Ba người không quay về lâu các khách quý, mà hóa thành độn quang bay đi, rời xa Tuyết Minh Phong, sau đó hạ xuống một ngọn núi hoang vắng. Dù trong phạm vi hơn mười dặm không có bất kỳ tu sĩ nào, lão giả vẫn cẩn trọng phất tay bố trí một tầng kết giới cách âm.

Hoa Điệp tiên tử khẽ nhíu mày, đồng đạo có phần quá cẩn trọng rồi.

"Ha ha, cẩn thận luôn là một điều tốt, dù sao lần này chúng ta mưu tính không hề nhỏ. Nếu tin tức bị tiết lộ, e rằng cơ duyên lại rơi vào tay kẻ khác." Sắc mặt hồng bào lão giả nghiêm túc nói.

"Ừm, đạo hữu cảm thấy tiểu tử họ Lâm kia thế nào?" Viên Thông hòa thượng trầm giọng mở miệng.

"Bây giờ còn khó mà nói, bất quá chắc chắn hắn không phải tu sĩ Lũng Nam. Từ miệng đám đệ tử Tuyết Minh Môn thì Lâm đạo hữu này phẩm hạnh khá tốt, sau này tìm cơ hội thử dò xét, có lẽ có thể hợp tác." Hồng bào lão giả suy nghĩ một chút, chậm rãi mở miệng.

"Ừm, ấn tượng của ta đối với Lâm tiểu tử không tồi. Tuy nhiên, nếu không phải việc lần này nhất định phải có một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ tinh thông ma hỏa độc thuộc tính tham dự, thì chúng ta cần gì phải cầu viện ngoại nhân. Hảo hữu của ta và ngươi cũng có vài đồng đạo trung kỳ, để bọn họ gia nhập, sự tình sẽ nắm chắc hơn nhiều." Hoa Điệp tiên tử nói.

"Vậy có biện pháp nào sao? Nguyên Anh tu sĩ tu luyện bí thuật ma hỏa độc thuộc tính rất ít ỏi, lại phần lớn có ác danh, cùng hợp tác với bọn chúng không khác gì mưu cầu từ hổ da." Viên Thông hòa thượng thở dài một hơi nói, sau đó lại quay đầu nhìn về phía nữ tu: "Tiên tử, chúng ta chỉ nghe mấy đệ tử Tuyết Minh Môn miêu tả, có thể xác định ma hỏa của Lâm tiểu tử chính là hỏa độc thuộc tính, nhưng đừng để sai lầm, đến lúc làm không tốt thì..."

"Yên tâm, tiểu muội sao có thể phạm sai lầm trong sự tình trọng đại như vậy? Bí thuật khác ta nhìn không ra, nhưng đã là luyện độc công, tuyệt đối không thể che mắt được ta, đại sư yên tâm đi." Hoa Điệp tiên tử nghiêng nghiêng đầu, tự tin mười phần mở miệng.

"Được rồi, vài ngày tới, chúng ta sẽ thử dò xét Lâm đạo hữu này xem sao." Hồng bào lão giả gật đầu, thương lượng những chuyện khác sau đó liền hóa thành độn quang rời đi.

Vù!

Từ nơi bọn họ vừa mới đứng, một con ma phong tử hồng từ dưới đất chui lên. Dù cẩn trọng đến mấy cũng khó tránh khỏi sơ sót, kết giới phòng hộ không thể che chắn dưới lòng đất.

Giờ phút này, ma trùng đã trở lại bên người chủ nhân. Lâm Hiên khoanh chân mà ngồi, đem tia thần thức đã phân ra thu hồi vào thức hải.

Một lát sau, hắn mở hai mắt. Trên mặt lộ vẻ ngoài ý muốn: "Không phải mưu đồ mà muốn hợp tác. Những tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ này lại cẩn trọng đến thế, e rằng có mưu đồ lớn."

Mấy ngày tiếp theo, bầu không khí có vẻ bình thường. Không ai đến quấy nhiễu, Lâm Hiên cũng không rời khỏi lầu các. Chẳng qua với thần thức cường đại của hắn có thể cảm ứng được, Nguyên Anh kỳ tu sĩ ra vào lâu các khách quý ngày càng nhiều, tựa hồ hơn một trăm hai mươi vị.

So với dự tính ban đầu thì nhiều hơn một chút. Xem ra giao dịch đại hội lần này rất đáng chờ mong.

Ngày mai đã bắt đầu nhưng Tần Nghiên vẫn bặt vô âm tín, Lâm Hiên đã có phần sốt ruột.

"Thiếu gia, chàng cứ yên tâm, Tần... Tiên tử, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu."

Thanh âm Nguyệt Nhi vang lên, khi trước nàng còn chọc Lâm Hiên. Mà giờ tâm tư lại có phần không thoải mái.

Nhưng với nàng, Lâm Hiên trọng yếu hơn bất cứ điều gì, thấy hắn lo lắng thì nàng đã gạt bỏ sự bất mãn sang một bên, bắt đầu an ủi.

Lâm Hiên gật đầu. Theo lý mà nói, phu thê tông chủ Tuyết Minh Môn đích thân nghênh đón, ba người họ trừ phi gặp phải đối thủ Nguyên Anh hậu kỳ, lại thêm Tần Nghiên mang danh nghĩa Thiên Nhai Hải Các, thì sẽ không có gì đáng lo ngại.

Nhưng tục ngữ nói, cây to đón gió lớn, ở mặt ngoài xem thân phận của nàng có thể làm kinh sợ bọn đạo chích, nhưng đồng dạng, cũng có kẻ tâm hoài bất quỹ...

Lâm Hiên đang suy nghĩ, đột nhiên thần sắc khẽ động, vẻ mặt trở nên căng thẳng.

"Thiếu gia, làm sao vậy?" Nguyệt Nhi hoảng sợ, nàng rất ít thấy Lâm Hiên nghiêm túc như vậy.

Lâm Hiên khoát tay, nhắm hai mắt, đem thần niệm cường đại thả ra quét tới phía tây bắc.

"Cách nơi này năm trăm dặm có linh lực đang chấn động, hơn nữa vô cùng quen thuộc, chính là Cửu Thiên Huyền Công. Quả nhiên Tần Nghiên xảy ra chuyện." Sắc mặt Lâm Hiên âm trầm nói.

Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ, thần thức đủ để thấy rõ từng cành cây ngọn cỏ trong phạm vi hai trăm dặm, nhưng nếu xa hơn thì cảm ứng bắt đầu mơ hồ. Năm trăm dặm thì có phần miễn cưỡng, nhưng vì vô cùng quen thuộc Cửu Thiên Huyền Công, hắn tự nhiên có thể phân biệt được.

Lâm Hiên không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng Tần Nghiên đang có chuyện, hắn đương nhiên sẽ không ngồi yên. Thân hình chợt lóe, đã vọt ra khỏi lầu các, sau đó hóa thành một đạo kinh hồng, bay thẳng về phía tây bắc.

Cứu người như cứu hỏa, lúc này hắn không ẩn giấu thực lực, toàn lực thúc giục độn tốc. Độn quang cực nhanh chợt lóe, vút thẳng lên chân trời.

Đừng nói đám đệ tử cấp thấp Tuyết Minh Môn, cho dù các lão quái cũng bị kinh động.

"Ồ, đó là cái gì, tốc độ thật nhanh, chẳng lẽ là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ?" Một bạch phát lão giả vuốt chòm râu, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

"Ta xem không phải, cho dù là hậu kỳ đại tu sĩ cũng không có tốc độ nhanh như vậy, trừ phi là phi cầm Yêu Tộc Hóa Hình hậu kỳ." Một lão quái Nguyên Anh thấp lùn mở miệng.

"Trần huynh nói có lý."

Tiếng nghị luận đều truyền vào tai. Bởi tốc độ quá nhanh nên không có người nào nhận ra Lâm Hiên. Một số lão quái đầy vẻ hâm mộ nhưng không có ai dám đuổi theo tìm hiểu. Đó là sự lựa chọn ngu xuẩn, bọn họ tới nơi này để tham gia giao dịch hội, về phần phụ cận có hay không xuất hiện Yêu Tộc lợi hại không liên quan.

Nhưng không phải ai ai cũng nhát gan sợ chết, Lũng Nam tuy là nơi hoang dã, nhưng vẫn còn có cao nhân ẩn mình.

Lâm Hiên biến thành kinh hồng nhanh như điện chớp, nhưng rất nhanh một đạo độn quang tử hồng chói mắt bắn theo, tốc độ cũng khiến người ta trố mắt, so với Lâm Hiên thì không chậm chút nào.

Là Khương Thị song hùng!

Lâm Hiên khẽ nheo mắt, đối phương bay cùng hướng với hắn, chẳng lẽ cũng phát hiện linh lực dao động?

Không ngờ thần thức của hai huynh đệ này lại cường đại đến thế. Quả nhiên không thể xem thường anh hùng thiên hạ.

Chẳng qua thời khắc này, Lâm Hiên vận chuyển pháp lực trong cơ thể, độn tốc chợt nhanh hơn, đã bỏ lại Khương Thị song hùng ở phía sau.

Hai huynh đệ chấn động, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Thực lực hai người không hơn tu sĩ đồng cấp là bao, nhưng do tu luyện công pháp đặc thù, hiệu quả lại được chồng chất lên nhau.

Thần thức cũng như thế, vì vậy hai người mới phát hiện linh lực dao động ở rất xa.

Kẻ tài cao thì gan cũng lớn, hai huynh đệ tự tin có thể thoát khỏi tay đại Yêu Tộc Hóa Hình hậu kỳ, tự nhiên sẽ không sợ hãi cái gì.

Không ngờ tới xem náo nhiệt lại còn có thêm một người, dường như là Lâm đạo hữu.

Bất luận là độn quang hay thần thức, hắn dường như vẫn hơn hẳn hai huynh đệ bọn họ khi liên thủ. Chẳng lẽ người này tu luyện thần thông nghịch thiên đến cực điểm, có thể sánh ngang với đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ!

Cứu người như cứu hỏa, khoảng cách năm trăm dặm với độn tốc toàn lực của Lâm Hiên toàn bộ khai hỏa thì chưa đến một tuần trà.

Càng tiếp cận thì Lâm Hiên nhíu chặt chân mày, cảm ứng được ba luồng khí tức.

Trong đó, một luồng khí tức mơ hồ nhưng linh lực dao động lại tương tự với công pháp của hắn, hiển nhiên chính là Cửu Thiên Huyền Công, cảnh giới ở khoảng Nguyên Anh sơ kỳ. Đó chính là người khiến hắn hao tổn không ít tâm tư: Vân Trung tiên tử!

Hai người khác chưa từng thấy qua, là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.

Chẳng qua từ phán đoán, bọn họ không phải đấu pháp với Tần Nghiên, mà ngược lại đang liên thủ. Có thể là phu thê tông chủ Tuyết Minh Môn.

Tuy khí tức chỉ có ba luồng, nhưng có thể cảm ứng được linh lực mạnh mẽ va chạm, song lại không có khí tức của địch nhân.

Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ kinh ngạc. Dù đối phương thi triển Liễm Khí Thuật thì khi động thủ, kể cả tu sĩ Ly Hợp kỳ cũng không thể che giấu thân hình.

Tại sao lại không cảm ứng được tung tích đối phương?

Lâm Hiên cũng coi như kinh nghiệm đấu pháp phong phú, nhưng chuyện như vậy lại chưa hề thấy qua.

Rốt cuộc bọn họ đang đối đầu cùng cái gì?

Điều khiến Lâm Hiên an tâm là, ba người Tần Nghiên mặc dù đang ở thế hạ phong, nhưng chưa rơi vào nguy hiểm. Hắn cũng không cần vội vàng ứng cứu, nên quan sát tình hình một chút.

Đến bây giờ, Lâm Hiên bấm niệm pháp quyết, độn quang chậm lại, sau đó màu sắc nhanh chóng trở nên nhạt nhòa, dần dần hòa vào trong không trung.

Một lát sau, một khuôn mặt tuyệt mỹ khuynh quốc khuynh thành đập vào mi mắt.

Hai trăm năm không thấy. Giai nhân vẫn thanh lệ như thuở nào, dung nhan không chút tàn phai mà lại càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Ánh mắt, đôi mày, ngũ quan, dáng người, tất cả đều linh lung tuyệt xảo.

Những năm gần đây, Lâm Hiên thấy đủ loại nữ tử xinh đẹp diễm lệ nơi Tu Tiên giới, nhưng bình tâm mà nói, người có thể sánh cùng Vân Trung tiên tử trước mắt không nhiều.

Nguyệt Nhi! Chẳng qua tiểu nha đầu có phần ngây thơ, cử chỉ không thanh lệ tuyệt tục như Tần Nghiên.

Khổng Tước cũng là tuyệt đại giai nhân, khí chất không thua Tần Nghiên, nhưng thần thái cũng phải chịu nhường một phần. Cho dù đang đấu pháp, động tác của Tần Nghiên tựa hồ như là đang bay múa vậy.

So với nàng thì hai tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ kia lại chật vật hơn nhiều, đó là một nam tử ngoài tứ tuần cùng một mỹ phụ vẫn còn phong vận.

Không cần phải nói, chính là phu phụ tông chủ Tuyết Minh Môn.

Nam tử đang thao túng một đôi Kim Câu pháp bảo.

Mỹ phụ sử dụng một bảo vật tương đối kỳ lạ, có hình dạng như mỏ chim hạc. Thứ này Lâm Hiên đã từng thấy qua trên người lão giả béo lùn của Tuyết Minh Môn. Nam tử sử dụng thì không nói làm gì, nữ nhân dùng thì có phần bất ngờ.

Thần thông hai người không hề kém, dù vậy Tần Nghiên lại tiếp nhận hơn phân nửa thế công.

Xem thần thông của nàng đã vượt quá cảnh giới sơ kỳ, dường như ngang ngửa với Điền Tiểu Kiếm.

Về phần bảo vật của Tần Nghiên thì lại khác hắn. Cửu Thiên Huyền Công qua tay Huyền Phượng tiên tử cải biến, ít nhiều cũng có điểm khác biệt so với nguyên bản.

Đó là một dải lụa bay múa tựa như Giao Long, cũng là pháp bảo song thuộc tính.

Thứ này trong Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết có đề cập. Gọi là Cửu Thiên Băng Hỏa Lăng, luyện chế cũng cần Nam Minh Ly Hỏa, không ngờ Tần Nghiên cũng tìm được.

Chẳng qua ngẫm lại nàng là môn hạ Thiên Nhai Hải Các, lại còn bái đệ nhất nữ tu Vân Châu làm sư phụ, chuyện này không có gì là kỳ lạ.

Sở học của Tần Nghiên dù không nhiều như Lâm Hiên, nhưng đối với bảo vật băng thuộc tính lại phát huy đến mức cực hạn.

Nghe nói đệ nhất nữ tu Vân Châu kia am hiểu Lạc Vân Phiêu Tuyết Quyết, Tần Nghiên nếu là học trò cưng của nàng vậy đã được học qua.

Lạc Vân Phiêu Tuyết Quyết là thần thông đỉnh cấp, nhưng Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết càng thêm huyền diệu. Hơn nữa, nó cùng Cửu Thiên Huyền Công là nhất mạch truyền thừa.

Nghe nói tu luyện tới cực hạn, có thể phát huy ra chín thành thần thông của thần điểu Phượng Hoàng.

Có điều người sáng tạo ra nó là Huyền Phượng tiên tử đã phi thăng, chưa hoàn thành mấy tầng sau cùng, nên trong tay Lâm Hiên cũng không có.

Đó là do Huyền Phượng tiên tử chờ sau khi phi thăng Linh giới, vừa khổ tu vừa sáng tạo thêm.

Đương nhiên Lạc Vân Phiêu Tuyết Quyết uy lực vô cùng cường đại, hơn nữa Tần Nghiên còn danh sư chỉ điểm.

Thời khắc này nàng kết hợp Cửu Thiên Huyền Công cùng Lạc Vân Phiêu Tuyết Quyết, uy lực thật khiến người ta há hốc mồm.

Đặc biệt Cửu Thiên Băng Hỏa Lăng kia, bình tâm mà nói, uy lực dường như còn hơn Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn.

Phẩm cấp hai bảo vật ngang nhau, nhưng Lâm Hiên không có nhiều thời gian để dụng tâm bồi dưỡng Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn. Tần Nghiên thì khác. Từ lúc luyện thành Cửu Thiên Băng Hỏa Lăng liền toàn tâm toàn ý tế luyện bảo vật này.

Ý niệm trong đầu Lâm Hiên xoay chuyển, hai mắt dừng lại ở một lão giả vận thanh bào, tinh thần quắc thước. Tu vi không thua cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng cổ quái chính là linh lực bàng bạc lại không hề có sinh khí.

Tròng mắt Lâm Hiên khẽ co lại.

Khôi Lỗi Thuật!

Ở U Châu, thậm chí là Thất Tinh Vân Hải thì Khôi Lỗi Thuật đã thất truyền. Nhưng tại nơi Vân Châu phồn vinh này, từ chỗ Vũ Vân Nhi, Lâm Hiên biết kỳ nghệ này vẫn còn lưu truyền. Có điều Khôi lỗi trước mắt thật không thể tưởng tượng nổi.

Chế tác được Khôi lỗi cấp Ngưng Đan đã rất khó, Khôi lỗi Nguyên Anh thì vô vàn khó khăn. Về Khôi lỗi cấp bậc đại tu sĩ, thì chưa từng nghe nói qua.

Thanh bào lão giả này có bề ngoài không có gì khác biệt so với tu sĩ bình thường, nhưng cẩn thận quan sát thì do tài liệu trân quý luyện chế thành. Như vậy ngoại trừ các chỗ yếu hại, thì độ cứng thân thể có thể sánh ngang với pháp bảo.

Cửu Thiên Băng Hỏa Lăng khiến Khôi lỗi không dám tự đại, chỉ dám dùng hai tay đón đỡ. Hai tay của nó hiển nhiên cứng rắn hơn rất nhiều so với những phần thân thể khác.

Về phần Kim Câu hoặc pháp bảo hình mỏ chim hạc có đánh trúng đầu, bụng, lưng thì Khôi lỗi không hề hấn gì.

Đương nhiên, Khôi lỗi cũng có nhược điểm là kinh nghiệm chiến đấu, thần thông bí thuật thua xa tu sĩ hậu kỳ. Tuy vậy vẫn là một kẻ địch đáng sợ.

Lâm Hiên không vội ra tay, lặng lẽ thả thần thức, đứng hộ pháp cho ba người.

Khôi lỗi này chỉ là một công cụ do kẻ khác sai sử, đối phương rất có thể đang ẩn thân trong bóng tối, chờ cơ hội ra tay.

Ba người khí thế hừng hực giao chiến với Khôi lỗi, không hề phát hiện ra Lâm Hiên.

Rất nhanh điện quang tử hồng chớp lóe, Khương Thị song hùng đã đến trước mắt. Hai huynh đệ này thấy cảnh tượng thì cũng sợ hãi. Thần thức đảo qua, vẻ mặt càng trở nên cổ quái.

Lâm đạo hữu kia rõ ràng đi trước, nhưng sao không thấy bóng dáng đâu?

“Không ngờ gặp hai vị Khương huynh ở chỗ này. Thật tốt quá, xin hãy ra tay tương trợ, sau này bổn tông nhất định sẽ trọng tạ hai vị!” Chu Thiên Vân mừng rỡ nói.

Khương Thị song hùng liếc nhau, mở miệng phun ra một cột sáng. Bề mặt quang trụ còn có những sợi điện hồ tử hồng xèn xẹt.

Thanh bào lão giả thấy vậy thì nhíu mày. Không hổ là Khôi lỗi Nguyên Anh hậu kỳ, ngay cả nét mặt, thần thái cũng giống như thật.

Tay trái phất một cái, một bàn tay lập tức biến thành ánh sáng ngọc màu bạc, sau đó chụp một cái, lập tức huyễn hóa ra một tấm võng bạc cực lớn.

Phốc phốc.

Hai đạo quang trụ bắn vào tấm lưới thì chỉ như gió vào nhà trống.

Khôi lỗi chợt phi độn về phía trước, nháy mắt đã đến trước mặt hai huynh đệ Khương Thị. Kinh nhưng không loạn, thân hình Khương Nhị vừa chuyển đã hiện ra phía sau ca ca, hai tay đỡ lấy đầu vai ca ca.

Trên mặt Khương Đại hiện vẻ tàn khốc, khí tức đột nhiên tăng vọt, gần đạt đến cảnh giới hậu kỳ. Hắn trợn hai mắt, tiếng xương cốt bạo liệt vang lên, cánh tay phải bạo tăng, ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Bề mặt bàn tay được bao phủ điện hồ tử hồng, năm ngón tay nắm lại, hung hăng đánh một quyền về phía đầu đối phương.

Có điều Khôi lỗi lại xem như không thấy, ngân quang chợt lóe, quyền phải cũng hung hăng đánh tới.

Oanh!

Linh quang bắn ra bốn phía, ngân quang cùng điện hồ tử hồng bao phủ thân hình cả ba người, sóng linh lực khuếch tán ra bốn phía.

Tần Nghiên cũng bị bức lui về phía sau, cảm thấy có phần kỳ quái. Mục tiêu của Khôi lỗi kia rõ ràng là nàng, tại sao lúc này lại chuyển hướng sang Khương Thị huynh đệ?

Khi nãy đã cố gắng hết sức đối địch, nàng tận dụng lúc này để khôi phục thể lực. Vẻ mặt Tần Nghiên chợt buông lỏng, bắt quyết niệm pháp chú, điều tức linh lực đang loạn chuyển trong cơ thể.

Nhưng một đạo hắc vụ lại lặng lẽ bay về phía nàng.

Nhìn thì chậm nhưng rất nhanh. Vượt qua cả thần thức của Lâm Hiên, khi cách Tần Nghiên chỉ hơn một trượng thì hắc quang chợt lóe, hiện ra một cung trang mỹ phụ.

Không có khí tức, cũng là Khôi lỗi. Tu vi chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng về phương diện ẩn nấp lại hiển nhiên độc đáo.

Đây chính là một âm mưu hiểm độc.

Để Khôi lỗi hậu kỳ kia thu hút sự chú ý, Khôi lỗi sơ kỳ này lại chớp thời cơ đánh lén.

Cung trang mỹ phụ vừa hiện thân thì trong mắt hiện vẻ tàn độc, tay phải giơ lên, lộ ra một thanh kiếm sắc bén có lưỡi răng cưa, chợt lóe đâm về phía bụng Tần Nghiên. Một khi trúng đích thì lực sát thương vượt xa bảo kiếm bình thường. Tay còn lại thì biến thành một cái móc câu, trong kim quang chói mắt cắt về phía chiếc cổ trắng ngần của Tần Nghiên.

Công kích trí mạng nhanh như điện, Tần Nghiên muốn tránh cũng không được, nếu bị trúng đòn thì chắc chắn thân thể sẽ bị hủy.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Nghiên không còn chút máu, đối mặt công kích bất ngờ thì lâm vào tuyệt vọng.

Tần Nghiên tuy là thiên kiêu chi nữ, nhưng lại thiếu ma luyện trong tinh phong huyết vũ. Trong nháy mắt, đầu óc nàng hoàn toàn trống rỗng.

Mắt thấy Vân Trung tiên tử mỹ mạo khuynh thành sắp ngã xuống trong tay Khôi lỗi, thì thanh quang chợt lóe, một thiếu niên bình thường đã chắn trước mặt nàng.

Hắn đưa một tay đẩy thiếu nữ, tay kia hiện lên một đạo hỏa diễm màu xanh biếc đón đỡ Khôi lỗi.

Phốc!

Bích Huyễn U Hỏa thiêu đốt vạn vật, hai cánh tay Khôi lỗi Nguyên Anh sơ kỳ liền biến thành khói bụi, hoảng sợ lui về phía sau.

Lâm Hiên không đuổi theo, vẻ mặt ngược lại có phần cổ quái. Mới rồi cứu người như cứu hỏa, ở thời điểm đẩy Tần Nghiên ra, hắn đã chạm phải nơi nào đó không bình thường.

Hắn ôm lấy thân hình co dãn kinh người kia, cảm giác mềm mại hiện lên. Từ biệt hai trăm năm, không ngờ lại gặp mặt theo phương thức như thế này.

Tần Nghiên khẽ cắn chặt hàm răng, trên dung nhan tuyệt mỹ tràn đầy vẻ bối rối.

Nàng rất cảm kích ân cứu mạng, nhưng đối phương thật quá mức lỗ mãng. Không biết là cố ý hay vô tình, nhưng tấm thân nữ nhi há lại dễ dàng đụng chạm?

Lúc này, Lâm Hiên chậm rãi xoay người.

"Tần sư tỷ."

"Là ngươi!"

Thấy rõ khuôn mặt hắn, Tần Nghiên lấy tay che miệng, trên mặt hiện thần sắc phức tạp: kinh ngạc, mờ mịt, vui mừng nhưng cũng có vài phần khó hiểu.

Lúc này, vẻ tức giận trên mặt đã tan biến, nhường chỗ cho những áng mây hồng kéo đến.

Tần Nghiên thả ra thần thức, đánh giá Lâm Hiên từ trên xuống dưới vài lần: "Ngươi, ngươi thật sự là Lâm sư đệ?"

"Không phải ta thì là ai?"

Lâm Hiên mỉm cười nói, trên mặt hiện vẻ vui mừng. Hai trăm năm rồi, nhưng cũng may Tần Nghiên không quên hắn.

Lâm Hiên đang muốn mở miệng thì Tần Nghiên chợt la lên: “Cẩn thận!”

Kỳ thật không cần nàng nhắc nhở, Lâm Hiên cũng biết có kẻ đánh lén.

Là cung trang mỹ phụ kia, hai cánh tay của nàng đã bị hủy, đương nhiên không sợ hãi. Ẩn Nặc thuật quả thật huyền diệu vô cùng. Đáng tiếc, kinh nghiệm đấu pháp của Lâm Hiên vượt xa Tần Nghiên.

Chân mày cau lại, thân hình hắn nhoáng lên. Xoạt một tiếng, chân trái mỹ phụ biến thành một thanh loan đao, hung hăng chém tới.

Lâm Hiên lập tức bị chém làm hai đoạn, nhưng đáng tiếc chỉ là tàn ảnh. Chân thân hắn đã thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, xuất hiện phía sau Khôi lỗi.

Hắn há miệng phun ra một đạo hỏa diễm xanh biếc vào thân thể đối phương.

Oanh!

Lần này, toàn thân Khôi lỗi chìm trong ma hỏa hừng hực, nó liều mạng giãy dụa nhưng vô dụng, sau một thoáng liền biến thành tro bụi.

Giơ tay nhấc chân liền sát diệt một tồn tại Nguyên Anh sơ kỳ, Tần Nghiên không khỏi mở lớn đôi mắt đẹp.

"Ngươi... Ngươi thật sự là Lâm sư đệ?"

Thế sự xoay vần, đã hai trăm năm trôi qua.

Tu chất của Tần Nghiên là Thánh linh căn, lại thêm Cửu Thiên Huyền Công uy lực vô cùng. Sau khi Phiêu Vân Cốc bị diệt, nàng tới Vân Châu.

Được thiên lão chiếu cố, nàng thuận lợi gia nhập Thiên Nhai Hải Các, lại còn được ân sư coi trọng, nhìn trúng.

Đến như tông chủ cũng rất ít khi được ân sư chỉ điểm, nàng lại có thể tùy thời thỉnh giáo.

Có may mắn như vậy, Tần Nghiên đã kết Anh thành công, tốc độ này thật kinh người. Thậm chí còn hơn ân sư nàng một bậc, chính là kỳ tài vạn năm khó gặp của Tu Tiên giới.

Nhưng một màn trước mắt khiến Tần Nghiên không thể tin vào mắt mình.

Lâm Hiên!

Lúc ở Khê Dược Giản, nàng đã đoán hắn nhất định có ngày nhất phi trùng thiên, nhưng nghe nói hắn không có linh căn. Tại sao lại có thể trở thành tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ?

Nghi vấn càng nhiều, vẻ mặt Vân Trung tiên tử càng lộ vẻ mờ mịt. Lâm Hiên thấy vậy thì nhíu mày. Hắn tuy ngây ngốc trong ái tình, nhưng cũng hiểu nàng không hề nghĩ đến cái gì mà "Ước hẹn Nguyên Anh đại thành, cùng nhau song tu."

Bộ dáng nàng không giống kẻ thay lòng đổi dạ, mà giống như chuyện đó chưa từng xảy ra. Chẳng lẽ Truyền Âm phù không phải do nàng phát ra?

"Sư tỷ, từ khi chúng ta chia tay, người vẫn bình an chứ?" Lâm Hiên cúi đầu che giấu vẻ dị sắc. Nhưng chẳng biết tại sao, ánh mắt lại vừa lúc hướng về ngực Tần Nghiên.

Vân Trung tiên tử đỏ mặt, như có vẻ xấu hổ, trong lòng cũng có phần bối rối: "Ngươi vừa rồi... là vô tình hay cố ý đây?"

Khụ khụ!

Lâm Hiên có phần xấu hổ quay mặt: "Sư tỷ, trước hết chúng ta giải quyết địch nhân rồi hãy hàn huyên sau.”

Tần Nghiên gật đầu, chẳng qua lúc này vẻ thẹn thùng cộng thêm với vẻ băng thanh ngọc khiết khiến lòng người càng mê mẩn.

Lâm Hiên nhịn không được nhìn trộm vài cái, kết quả trong đầu vang lên tiếng hừ hừ không ngừng của Nguyệt Nhi.

Khác với không khí quỷ dị bên này, bên kia thì phu thê Chu Thiên Vân đã gia nhập vây công Khôi lỗi Nguyên Anh hậu kỳ kia.

Khương Thị song hùng thực lực không kém, đơn đả độc đấu không phải là đối thủ của Tần Nghiên, nhưng liên thủ thì vượt xa nàng.

Bốn tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ nhất thời cầm chân được thanh bào lão giả kia.

Tiếng bạo liệt không ngừng truyền vào tai. Lúc này, Lâm Hiên cùng Tần Nghiên cũng đã gia nhập chiến đoàn.

Rốt cục Khôi lỗi Nguyên Anh hậu kỳ chống đỡ không được, tròng mắt bắt đầu loạn chuyển.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!