Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 356: CHƯƠNG 356: PHÓ THÁC

Cùng lúc đó, Lâm Hiên và Tần Nghiên đã tiến vào lòng núi. Khi nghĩ đến việc bản thân đang ở trong cơ thể của một con quái vật khổng lồ, sắc mặt của Vân Trung tiên tử không khỏi trở nên có chút khó coi.

Tuy tu tiên giới vốn có muôn vàn kỳ sự, nhưng một cự quái thân cao vạn trượng như thế này vẫn khiến người ta có cảm giác như đang ở trong mộng.

"Sư đệ, rốt cuộc ngươi có chủ ý gì, chẳng lẽ muốn đánh bại con quái vật này từ bên trong cơ thể nó sao?" Tần Nghiên không nhịn được bèn lên tiếng hỏi.

"Đánh bại?" Lâm Hiên lắc đầu: "Đâu có dễ dàng như vậy, thân thể nó quá mức khổng lồ, lại có năng lực tự hồi phục..."

"Vậy phải làm sao?"

"Chẳng lẽ sư tỷ đã quên rồi sao, cự quái từng nói có người đã giải khai phong ấn cho nó." Lâm Hiên vừa nói vừa đánh giá xung quanh, chỉ thấy vách núi bốn phía đều là những tảng đá màu trắng, phát ra thứ ánh sáng u ám lành lạnh.

"Ý của đệ là đã từng có người tiến vào nơi này, giải trừ phong ấn?" Trên mặt Tần Nghiên lộ vẻ trầm tư.

Lâm Hiên đang định nói gì đó thì đã tới cuối thông đạo chật hẹp, phía trước xuất hiện một cái động rộng khoảng hai ba mươi trượng vuông với các vách đá lồi lõm, ở bên trái còn có một thông đạo khác không biết kéo dài tới đâu.

"Quả nhiên..." Ánh mắt Lâm Hiên nhìn vào trong nham động, tay áo phất một cái, một vầng thanh hà bay vút ra, cuốn về một lá trận kỳ đã bị hư hại.

Lâm Hiên đặt nó trước mắt cẩn thận quan sát, phía trên vẫn còn lưu lại một ít linh lực, xem ra thời gian cấm chế bị phá hủy chưa tới nửa canh giờ.

Trong mắt hắn loé lên dị sắc, chỉ chần chừ trong chốc lát rồi hoá thành một đạo kinh hồng, bay thẳng vào thông đạo phía trước.

Tần Nghiên không chút do dự, toàn thân linh quang nổi lên, cũng theo sát phía sau.

Về phía bên kia.

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, mấy quang đoàn cùng máu huyết bạo phát giữa không trung, lần này đã có hơn bảy tu sĩ Ngưng Đan kỳ ngã xuống. Mắt thấy không thể chống cự, bọn họ định chạy trốn nhưng ngược lại rơi vào cạm bẫy của cự quái. Ngay cả Khương Nhị cũng bị thương nặng.

Hai huynh đệ bọn họ và Tuyết Minh Môn vốn có giao tình không tệ, nhưng địch nhân quá mức cường đại, họ đương nhiên không ngu ngốc ở lại đây bồi táng. Hai huynh đệ vốn định từ bên sườn chạy thoát, nào ngờ từ lòng núi lại đột ngột bắn ra mấy cây thạch thứ sắc nhọn. Chúng tựa như cường cung nỏ mạnh, hung hãn phá vỡ cổ bảo phòng ngự do hai huynh đệ tế ra.

Mắt thấy Khương Đại sắp bị bạo thể mà vong, Khương Nhị không màng nguy hiểm mà đẩy huynh trưởng ra, bị một cây thạch thứ cỡ đùi người lớn đâm xuyên vào bụng. Với thương thế như vậy, dù là tu tiên giả Nguyên Anh kỳ chắc chắn cũng sẽ bị hủy thân thể.

Khương Nhị trợn tròn hai mắt, nhưng trên mặt không có một điểm hối hận. Hai huynh đệ không cha không mẹ, từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau, mấy trăm năm qua họa phúc cùng hưởng, tình cảm gắn bó sâu đậm mà người thường khó có thể nào hiểu được.

Ở một phương diện nào đó, tình cảnh này chẳng khác gì Nguyệt Nhi và Lâm Hiên.

Cũng may đối với tu tiên giả Nguyên Anh kỳ, thân thể dù mất cũng không đồng nghĩa với cái chết.

Khóe miệng Khương Nhị lộ ra một nụ cười quỷ dị, đưa tay sờ lên đỉnh đầu một cái, một anh nhi chợt xuất hiện.

Sau đó, bàn tay nhỏ nhắn của Nguyên Anh bấm niệm pháp quyết, trong nháy mắt chui vào trong thân thể đại ca.

Đương nhiên, đây không phải là đoạt xá, nhưng hành động này tựa hồ đã phá vỡ kiến thức thông thường của tu tiên giới.

Đừng thấy cự quái có tướng mạo ngu độn, thọ nguyên của nó cơ hồ là vô hạn, kiến thức lại vô cùng uyên bác, thấy tình cảnh này không khỏi ngừng động tác.

Khi Nguyên Anh của đệ đệ nhập vào cơ thể, Khương Đại lại không chút do dự. Hai tay múa may như hồ điệp xuyên hoa, thần sắc ngưng trọng đánh ra một đạo pháp quyết.

Một tiếng "bùm", thi thể của Khương Nhị bạo nổ thành một màn mưa máu, sau đó đón gió hoá thành một bộ áo giáp, bay đến khoác lên người Khương Đại.

Hai mắt Khương Đại biến thành đỏ thẫm, trên người phát ra lệ khí ngút trời, tu vị lại bạo tăng đến Nguyên Anh hậu kỳ.

Mà kiểu dáng bộ áo giáp kia càng thêm kỳ lạ, sau lưng có bốn cái cánh.

Huyết Diễm Ma Giáp!

Trên mặt cự quái mơ hồ lộ ra vẻ kiêng kỵ.

Trong tu tiên bách nghệ, thuật chế giáp còn khó khăn hơn luyện chế pháp bảo rất nhiều, dù ở thời thượng cổ lưu truyền cũng không nhiều. Hiện nay đã gần như thất truyền, dù là ở Linh giới, Ma giới hay Âm Ti giới cũng chỉ còn sót lại không bao nhiêu. Có điều uy lực của bảo giáp lại không thể nghi ngờ, có thể tăng thêm thực lực và thần thông cho chủ nhân.

Do thuật luyện giáp suy tàn, một số yêu ma thần thông cường đại, cùng một số quái vật trong Âm Ti giới đã nghĩ ra phương pháp thay thế.

Bọn họ sáng tạo ra một vài công pháp có thể mô phỏng theo bảo giáp.

Huyết Diễm Ma Giáp này chính là công pháp do một Ma tổ thần thông cường đại của Ma giới sáng lập ra, lấy máu thịt làm vật dẫn.

Huyết Diễm Ma Giáp này tuy rất mạnh nhưng chỉ dùng được một lần. Hơn nữa yêu cầu hết sức hà khắc, nghe nói cần có máu của kẻ cùng huyết thống với người thi thuật.

Khi xưa Ma giới cùng Âm Ti giới xảy ra một trận đại chiến, Huyết Diễm Ma Giáp tà ác ngập trời, vô số đại yêu quỷ và cự quái đều chết trong tay ma tổ, cho nên ấn tượng của Cự quái sơn đối với Ma giáp này vô cùng sâu sắc.

Lúc này trông thấy công pháp này do một tu sĩ nhân tộc thi triển, cự quái theo bản năng trở nên sợ hãi.

Thật ra đây không phải Huyết Diễm Ma Giáp chân chính. Mấy ngàn năm trước, một tu sĩ ma đạo đại thần thông đã lợi dụng bí thuật câu thông với Ma giới, sau vô số lần thất bại lại may mắn liên lạc được với Huyết Diễm Ma Tổ, thu được một số chỉ giáo mà tạo ra bộ công pháp này.

Năm tháng trôi qua, công pháp này lưu lạc qua tay nhiều người, cuối cùng rơi vào tay Khương Thị Song Hùng.

Sau khi mặc Huyết Diễm Ma Giáp, thực lực bạo tăng mạnh hơn so với tưởng tượng, Khương Đại mừng như điên, bốn cánh sau lưng khẽ vỗ, thân hình quỷ dị biến mất ngay tại chỗ.

Thuấn di!

Không... không phải là thuấn di.

Thuấn di thuật của Nguyên Anh kỳ, kể cả Cửu Thiên Vi Bộ của Lâm Hiên, một lần di động nhiều nhất cũng chỉ được khoảng hơn hai mươi trượng.

Nhưng lúc này Khương Đại lại xuất hiện ở nơi cách xa bảy mươi trượng, dù chưa bằng Phá Không Thiểm của tu sĩ Ly Hợp kỳ nhưng đã đủ kinh thế hãi tục.

Cự quái bị dọa hoảng sợ, nhất thời cũng có chút do dự, không biết có nên ngăn cản hay không.

Khương Đại tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt trước mắt, truyền pháp lực vào những cái cánh sau lưng, di động cực nhanh, thoáng chốc đã biến mất ở phía chân trời xa xôi.

Đôi huynh đệ này đã thoát hiểm, mà sâu trong lòng núi vào lúc này, hai người Lâm Hiên đã tiếp cận dạ dày của quái vật.

Trên đường đi có rất nhiều lối rẽ, còn có ẩn linh thạch vừa hấp thụ pháp lực vừa hạn chế thần thức, nhưng Lâm Hiên lại không hề đi sai đường.

Phong ấn quái vật? Chẳng qua chỉ là nói ngoài miệng. Cự quái này mặc dù khủng bố nhưng nếu hắn muốn trốn thì không thành vấn đề gì.

Sở dĩ hắn còn lưu lại là vì bảo vật.

Bảo vật có thể phong ấn quái vật khổng lồ này chắc chắn không tầm thường, hơn nữa Nguyệt Nhi còn cho hắn biết, nàng cảm giác được trong lòng núi có một vật có liên hệ khó hiểu với bản thân.

Lúc hắn gặp Nguyệt Nhi là ở U Châu hai trăm năm trước, sao vật ở Tuyết Minh Sơn này lại có liên quan với nàng?

Có điều Nguyệt Nhi cảm ứng rất rõ ràng, dường như có thứ gì đó hết sức quan trọng đang kêu gọi bản thân. Tiểu nha đầu hơi do dự, liền cầu xin hắn mang nàng vào trong xem thử một lần.

Sự tình có liên hệ với tiểu bảo bối Nguyệt Nhi, Lâm Hiên không hề so đo được mất. Vì nàng, hắn còn có dũng khí đối mặt với lão quái Ly Hợp kỳ.

Lúc này, hai người đã tới cuối thông đạo. Phía trước không còn đường.

Có điều màu sắc vách núi lại khác biệt, trở nên đen như mực.

Tần Nghiên giơ bàn tay thon nhọn, một đạo kiếm khí màu xanh bắn nhanh ra. "Vù" một tiếng đánh lên vách đá nhưng chẳng để lại chút dấu vết nào.

Thiếu nữ thầm rúng động. Vách đá này cứng rắn như thế, chỉ sợ Cửu Thiên Băng Hỏa Lăng cũng không phá được. Nàng bất giác nhìn về phía Lâm Hiên, trong lòng càng thêm bội phục, sau đó yên lặng lui về sau một bước.

Trên mặt Lâm Hiên vẫn là bộ dạng hờ hững, có điều trong đầu lại đang trao đổi với Nguyệt Nhi.

"Thiếu gia, chính là ở trong này." Ánh mắt Nguyệt Nhi có chút mê hoặc.

"Nàng chắc chứ?"

"Vâng."

Hai tay Lâm Hiên phiên chuyển, một khối hỏa cầu bay lên trước ngực, ban đầu chỉ bằng quả trứng nhưng rất nhanh đã tăng vọt lên cỡ một tấc. Một luồng khí tức quỷ dị phát ra từ bên trong.

Tần Nghiên rùng mình một cái, chỉ sợ hỏa diễm quỷ dị này có uy lực còn trên cả Anh hỏa của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.

Lâm Hiên cũng không định giấu dốt trước mặt nàng, đánh ra một đạo pháp quyết. Trong tiếng hót trong trẻo, một con hỏa điểu dài hơn một tấc phóng vút về phía vách núi đen kịt.

Theo sau đó, hỏa diễm xanh biếc lan tràn với tốc độ mắt thường có thể thấy được, vô số vết rạn đồng thời xuất hiện trên vách núi.

Lâm Hiên duỗi tay, một đạo kiếm khí màu xanh từ ngón giữa bắn ra.

Tiếng ầm ầm truyền vào tai, đá vụn rơi rào rào. Vách núi màu đen kia không ngoài dự đoán đã sụp đổ. Cự quái đang giao chiến cùng tu sĩ Tuyết Minh Môn đột nhiên dừng lại, vẻ mặt đầy thống khổ.

"Nó làm sao thế?" Chu Thiên Vân ngẩn người. Khương Thị Song Hùng đã chạy thoát, nhưng vẫn còn Lâm Hiên và Tần Nghiên đang ở trong thân thể của cự quái.

Cơ hội tốt như vậy tất nhiên y sẽ không bỏ qua, lập tức truyền pháp lực vào Toái Nguyệt Câu, đồng thời điều động môn nhân đệ tử liều mạng với cự quái.

Lâm Hiên đương nhiên không rõ chiến cuộc bên ngoài, lúc này hắn đang cau mày. Vách núi trước mắt bị phá vỡ, lộ ra một gian phòng lớn màu đen rộng chừng hai mươi trượng.

Trên vách đá bốn phía, đỉnh đầu và dưới chân đều có những cái khe rộng hơn một trượng, bên trong là vô số những chiếc răng đá sắc nhọn, nhìn qua như miệng của yêu ma.

Ngoài ra còn có vô số đầu lưỡi màu đen đang ngọ nguậy, dường như đang truy đuổi thứ gì đó.

Thần thức Lâm Hiên quét qua, liền phát hiện có hai Nguyên Anh lớn hơn một tấc, mặt mũi đầy vẻ hoảng sợ đang thi triển thuấn di thuật không ngừng chạy trốn.

Nguyên Anh hình thể quá nhỏ, hơn nữa di chuyển thần diệu nên những đầu lưỡi kia nhất thời không làm gì được, có điều điều này cũng chứng minh thân thể hai người đã bị hủy.

Cầm cự được đến giờ thì đã thế suy sức yếu, thuấn di lại rất hao tổn pháp lực.

Hai Anh nhi cơ hồ đã tuyệt vọng, chạy trời không khỏi nắng. Vách tường phía trước đột nhiên sụp đổ một cách quỷ dị khiến hai người mừng rỡ, không chút chần chờ bay vút ra ngoài.

Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một tia cười nhạt, tay áo phất một cái, một đạo quang hà bay vút ra bao phủ cả hai.

"Ngươi..."

Tu sĩ họ Trần vừa sợ vừa giận, nhưng Lâm Hiên nào cho bọn họ thời gian giải thích, hắn đánh ra mấy đạo pháp quyết liên tiếp, hai Nguyên Anh liền bị giam cầm. Sau đó, hắn lấy ra một hộp ngọc, nhét cả hai vào trong.

"Sư đệ, ngươi..."

Tần Nghiên ngẩn người.

"Hai người này đã giải trừ phong ấn cự quái, ta tạm giam chúng lại."

Lâm Hiên vừa nói vừa quét mắt về thạch thất phía trước. Những đầu lưỡi kia cảm giác được sự uy hiếp của hắn, mặc dù vẫn ngọ nguậy nhưng không dám nhào qua.

Khóe miệng Lâm Hiên nở nụ cười, toàn thân chợt lóe thanh quang mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn, Bích Huyễn U Hỏa biến thành một con tiểu điểu bay tới, "xoạt" một tiếng dung nhập vào trong, mặt ngoài vòng bảo hộ lập tức có thêm một tầng hỏa diễm quỷ dị.

Lâm Hiên chậm rãi đi vào.

Không ngờ những đầu lưỡi từng khiến ba tu sĩ Nguyên Anh kỳ phải chật vật không chịu nổi lại rối rít thối lui, nơi Lâm Hiên đi qua, cả bầy đều dạt ra.

Tần Nghiên nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, trong ánh mắt chớp lên một tia sáng khó hiểu.

Với trí thông minh của Vân Trung tiên tử, nàng hiển nhiên đã đoán được Lâm Hiên tiến vào lòng núi là có mục đích khác, nhưng nàng lại chẳng hay biết gì.

Có điều nàng không phải là nữ tử bình thường, không vì vậy mà tức giận, ngược lại còn thầm khen ngợi.

Nếu Lâm Hiên là loại nam nhi vừa thấy mỹ nữ liền hồn bay phách lạc, nàng sao có thể để trong mắt. Một người không có tiền đồ làm sao xứng làm song tu đạo lữ của nàng.

Có dũng có mưu, hơn nữa ở trước sắc đẹp vẫn giữ được sự tỉnh táo. Tần Nghiên cảm thấy rất hài lòng.

Lâm Hiên không biết Vân Trung tiên tử đang nghĩ gì, hắn đã tới góc trong cùng của gian phòng. Trên mặt đất có một hộp ngọc dài hơn một tấc, trong đó có chứa thứ khiến Nguyệt Nhi có cảm ứng khó hiểu.

Lâm Hiên cầm lên, cất vào trong túi trữ vật. Bây giờ không có thời gian xem xét.

Hai người theo đường cũ trở về. Tốc độ nhanh hơn nhiều, thời gian tìm kiếm cũng chỉ bằng một bữa cơm, nhưng điều khiến hai người thất kinh là tu sĩ Tuyết Minh Môn cơ hồ đã toàn quân bị diệt.

Đám đệ tử Ngưng Đan kỳ không cần phải nói, lão quái Nguyên Anh kỳ cũng đã ngã xuống hai người.

Chỉ còn lại phu phụ Chu Thiên Vân, Cơ Huyền Sanh và Chu Thiến Như.

Bởi vì có phụ mẫu liều mạng bảo vệ, đến lúc này nàng vẫn còn sống sót.

Thấy Lâm Hiên và Tần Nghiên trở ra, trên mặt Chu Thiên Vân đầy vẻ vui mừng. Y chỉ còn lại một cánh tay, hiện đã quyết tử cùng cự quái.

"Lâm đạo hữu, chúng ta làm một cuộc giao dịch, thế nào?" Chu Thiên Vân chậm rãi mở miệng.

"Giao dịch?" Lâm Hiên ngẩn người, thở dài: "Chu huynh không phải muốn..."

"Ha ha, không sai, phu phụ ta chết không có gì đáng tiếc, chỉ không yên lòng về nhi nữ này. Xin Lâm đạo hữu chiếu cố một chút, chúng ta sẽ liều mạng giữ chân cự quái, tạo thời cơ cho đạo hữu trốn đi."

"Mang tiểu cô nương này đi thì không có vấn đề, nhưng Lâm mỗ sẽ không thu đồ đệ, cũng không thích có thị nữ bên người." Lâm Hiên nhìn ra ý khẩn cầu trong mắt đối phương, chỉ là có một số chuyện hắn không thể miễn cưỡng.

Chu Thiên Vân trở nên lo lắng. Ái nữ đã thành kim đan, tu vị không thấp nhưng tính tình vẫn còn chất phác, nếu không có người trông nom thì làm sao sống sót đây?

Ngay lúc này, thanh âm của Tần Nghiên truyền ra: "Đạo hữu không cần làm khó sư đệ, cũng không cần lo lắng cho ái nữ. Để ta mang nha đầu kia về Thiên Nhai Hải Các, thỉnh một vị sư tỷ thu làm môn hạ là được rồi."

"Cảm tạ tiên tử, đại ân đại đức này, phu phụ ta kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp!”

Chu Thiên Vân cùng hồng y mỹ phụ liếc nhau, trên mặt thoáng lộ vẻ vui mừng. Cầu xin Lâm Hiên chiếu cố nữ nhi chỉ là bất đắc dĩ. Không ngờ ái nữ lại có thể bái nhập vào Thiên Nhai Hải Các. Ngày sau còn có Tần tiên tử này chiếu cố, không cần lo lắng bị khi dễ mà có thể kết thành Nguyên Anh.

Trong mắt Chu Thiên Vân hiện lên tia do dự, nhưng rất nhanh đã bị vẻ kiên quyết thay thế. Y vươn tay tới vỗ bên hông, một cái hộp gỗ tinh xảo hiện ra trong tay.

"Đại ân đại đức của tiên tử, ngu phu phụ không có gì có thể báo đáp, lễ vật nho nhỏ này xin vui lòng nhận cho, đối với người có thể sẽ hữu dụng."

Chu Thiên Vân cảm kích nói, tay áo run lên. Một tầng quang hà nâng hộp gỗ như chậm mà nhanh bay đến trước mặt Tần Nghiên.

"Sư huynh, thứ đó, môn quy..." Mỹ phụ áo đỏ ngẩn người.

"Ha ha, sau hôm nay thì Tuyết Minh Môn không còn tồn tại trên thế gian nữa, còn để ý tổ sư gia căn dặn làm cái gì, môn quy thì tính là gì?"

Chu Thiên Vân đầy bi thương mở miệng, quay đầu nhìn ái nữ. Chợt bấm tay bắn ra một đạo thanh quang vào giữa mi tâm của nàng, toàn thân Chu Thiến Như mềm nhũn, ý thức bắt đầu mơ hồ.

"Ta xin nhờ tiên tử cùng Lâm đạo hữu."

Đem nữ nhi trong tay giao cho Tần Nghiên. Chu Thiên Vân, hồng y mỹ phụ cùng Cơ Huyền Sanh không hề nhiều lời, liều mạng vọt tới.

Khoảng hai canh giờ sau.

Quan Ninh Phủ cũng ở Lũng Nam nhưng cách Tuyết Minh Sơn chừng hơn mười nghìn dặm.

Vụ Ẩn Hạp Cốc!

Nơi này là một vùng núi nhỏ trải dài, uốn lượn tới trăm dặm, khí hậu ẩm ướt nên có rất nhiều dị thú độc trùng. Phàm nhân không dám đi sâu vào trong nhưng tu tiên giả lại thường lui tới, có điều tu vị của bọn họ kỳ thực rất thấp, linh vật bên trong cũng chỉ phù hợp cho hạng thái điểu mới vừa bước vào tiên đạo mà thôi.

Hai nam một nữ tu sĩ Linh Động Trung Kỳ trẻ tuổi, trang phục giản dị, đang cẩn thận đi dọc theo sơn đạo gồ ghề.

Xem chừng là tới nơi này hái thuốc, với tu vị của bọn họ, cho dù chạm phải yêu thú cấp một cũng rất nguy hiểm.

Lúc này, vẻ mặt ba người rất cảnh giác, tìm tòi ở phụ cận mong thấy linh thảo có giá trị.

"A, Thanh Khoa Thảo!" Thiếu nữ có vóc dáng thon thả chừng mười bảy mười tám tuổi khẽ kêu lên một tiếng, trên mặt đầy vẻ vui mừng, chậm rãi hướng tới phía trước.

"Ha ha, Tam muội thật cẩn trọng. Mấy cây Thanh Khoa Thảo này ẩn trong lùm cây, linh khí cũng bị ngăn cản, thật không dễ dàng phát hiện." Một gã thanh niên mặc bố y sam màu đất gãi đầu, trên mặt cũng lộ ra mười phần vui vẻ.

"Một cây Thanh Khoa Thảo đến phường thị, đủ đổi được ba khối hạ phẩm linh thạch, cho dù hôm nay không tìm được linh thảo khác thì thu hoạch cũng không nhỏ." Một thanh niên vóc người cao gầy, mặc trang phục thư sinh mỉm cười.

"Được rồi, chúng ta mau hái linh thảo xuống. Nơi này cách đường lớn không xa, nếu có tu tiên giả khác đi qua thì phiền phức."

"Dạ, đại ca."

Thiếu nữ đang muốn hái linh thảo, vô tình ngẩng đầu thì không nhịn được chợt hô nhẹ một tiếng.

"Tam muội, làm sao vậy?"

Hai gã nam tu sĩ ngẩn người, theo ánh mắt của nàng nhìn qua. Chỉ thấy ở chân trời xa xa, hai đạo kinh hồng như những vệt sao băng đang nhanh chóng bay tới bên này.

"Trời, thật nhanh."

"Cho dù là Ngự Phong Thuật của Trầm đại môn chủ cũng thua xa, chẳng lẽ là tu sĩ Ngưng Đan Kỳ?"

Bố y thanh niên lẩm bẩm tự nói. Trầm đại môn chủ trong miệng hắn là Trầm Hồng, một tu tiên giả Trúc Cơ hậu kỳ, tông chủ của một tiểu phái, khống chế chừng hai nghìn dặm quanh đây. Xem như là tu sĩ thần thông cực mạnh của vùng này.

Ba người đang hít thở không thông thì hai đạo kinh hồng đã hiện ra trước mắt, lơ lửng trên đỉnh đầu bọn họ.

Quang hoa thu liễm, lộ ra hai nữ một nam.

Ba người lại lần nữa chấn động, hoài nghi thiếu nữ ở trên không kia là cửu thiên huyền nữ hạ phàm. Vân Trung Tiên Tử dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, hơn nữa khí chất xuất trần không giống đám nữ tử phàm trần thế tục.

Hai người Lâm Hiên đương nhiên không để ý tới đám tiểu tu sĩ phía dưới.

"Lâm sư đệ, lần này gặp lại ta thực sự rất vui mừng. Nếu không có việc bên người, ta còn dự định cùng sư đệ phiêu lãng nơi Vân Châu gió ngàn này. Chỉ có điều sư tôn đã gửi Vạn Lý Phù, tỷ tỷ cũng đành tạm thời rời đi. Không biết sư đệ có định cư ở chỗ nào, sau này rảnh rỗi ta sẽ tới một chuyến."

Tần Nghiên khẽ thở ra nói. Với tính cách của nàng, có thể nói những lời này cho thấy hảo cảm với đối phương không hề nhỏ.

Đáng tiếc Lâm Hiên không nghe được thâm ý trong đó:

"Cái này... Tiểu đệ không ở nơi nào cố định, sợ rằng sư tỷ không tìm được. Hơn nữa tiểu đệ gần đây quả thực còn có sự tình quan trọng, chỉ sợ không thể bồi tiếp sư tỷ được chu đáo.”

Tên ngốc tử này, rốt cuộc là giả ngu hay thật sự không hiểu sự đời? Cho dù đúng là như thế cũng không nên nói thẳng ra miệng như vậy chứ.

Vẻ mặt Tần Nghiên cứng đờ, không nhịn được giẫm chân. Cũng may qua tiếp xúc, nàng hiểu được Lâm Hiên ở phương diện tình cảm giống như một khối gỗ, hoàn toàn không thông minh giảo hoạt như khi đối địch, bằng không khẳng định nàng đã tức giận đến phất tay áo bỏ đi.

Chẳng lẽ ta nói sai cái gì?

Lâm Hiên vốn không để tâm, lúc này thấy Tần Nghiên lộ vẻ mất hứng thì không khỏi gãi đầu, vẻ mặt vô tội.

Bộ dáng này của hắn khiến Vân Trung Tiên Tử có giận cũng không cách nào phát tác, ngầm thở dài, chẳng lẽ kiếp trước nàng thiếu nợ tiểu gia hỏa này?

Nàng hít sâu một hơi hồi phục tâm tình, đôi môi anh đào mê người cong lên lộ nụ cười hàm tiếu: "Sư đệ, ngươi bận cũng không sao, chờ lúc rảnh rỗi tới Thiên Nhai Hải Các tìm ta. Lệnh phù ta đưa ngươi tối hôm qua, nhất định phải giữ cẩn thận."

"Ừm, sư tỷ yên tâm, khi nào có thời gian, tiểu đệ nhất định sẽ đến bái phỏng." Mấy lời này, Lâm Hiên nói rất khẳng khái, Vân Trung Tiên Tử tự nhiên thầm vui mừng.

"Được, sau này còn gặp lại, ta ở môn phái chờ ngươi." Tần Nghiên nói xong, toàn thân nổi lên thanh quang hóa thành một đạo kinh hồng, mang theo Chu Thiến Như vẫn đang hôn mê hướng phương xa phá không bay đi.

Nhìn bóng dáng Vân Trung Tiên Tử tan biến, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ suy tư. Bình tâm mà nói, hắn rất có hảo cảm với nàng, có điều cũng sẽ không vì tình cảm mà ngừng tu luyện. Lắc đầu, Lâm Hiên quyết định phải đợi khi hắn trở thành đại tu sĩ.

Qua một lát bình ổn tâm tư, Lâm Hiên nhìn qua ba tu tiên giả phía dưới rồi hạ xuống trước mặt bọn họ.

Lúc này trên người hắn không tản ra linh áp nhưng ba tu tiên giả Linh Động Kỳ vẫn cảm thấy khó thở, cùng nhau bái lạy: "Tham kiến tiền bối, xin hỏi người có phân phó gì, chúng vãn bối nhất định sẽ hết sức đi làm."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!