Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 362: CHƯƠNG 362: GẶP LẠI NHƯ YÊN

"Thiếu gia nói đến Điền Tiểu Kiếm sao?" Nguyệt Nhi ngẩn ra.

"Không sai, chính là hắn."

"Thiếu gia, chúng ta có cần đến xem thế nào không?"

Lâm Hiên có chút hiếu kỳ.

Thiên Vân giao dịch hội là nơi cao thủ hội tụ, Yêu tộc phương nào lại dám to gan hùm mật, đuổi giết cả thiếu chủ Dược Cung?

Khi còn ở Vân Lĩnh Sơn, hai người đã từng kề vai kháng ma. Lâm Hiên hiểu rõ thần thông của Điền Tiểu Kiếm. Đối phương chỉ cần dựa vào Tam Sắc Huyền Băng Hỏa cũng đủ khiến cho Yêu tộc Hóa Hình trung kỳ phải nhượng bộ ba phần.

Hôm nay hắn lại bị truy sát chật vật đến thế, điều này quả thật có chút bất thường.

Tuy vậy, cuối cùng Lâm Hiên vẫn thu hồi thần thức, tiếp tục chú tâm vào kinh phật.

Một đêm vô sự, sáng sớm hôm sau, Lâm Hiên hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía chân trời xa.

Cách đó mấy ngàn dặm, một thiếu niên anh tuấn tay đè lên ngực, đầu ngón tay đang rỉ máu. Điền Tiểu Kiếm ho một trận mãnh liệt, sau đó lấy ra một bình ngọc tinh xảo, đổ ra mấy viên đan dược nuốt vào, một lát sau sắc mặt hắn mới hồng hào trở lại.

Vẻ mặt Điền Tiểu Kiếm âm độc, hung hăng liếc nhìn thi thể dưới chân.

Đó là một quái vật đầu người thân hổ, chính là Yêu tộc Hóa Hình kỳ đêm qua đã đuổi giết hắn.

Lúc này, toàn thân quái vật đã mất hết sinh cơ, khắp người bị một lớp băng lam sắc bao phủ.

Không cần phải nói, nó đã chết dưới Tam Sắc Huyền Băng Hỏa.

"Hừ, muốn tiêu diệt ta sao?"

Điền Tiểu Kiếm hung hăng nói, sau đó lấy ra một cái túi linh thú, đem thi thể Yêu tộc thu vào.

Tiếp theo, hắn không dám ở lâu. Nếu đám chấp pháp sứ kéo tới, kết cục của hắn sẽ rất thê thảm. Hắn xử lý qua loa vết thương rồi hóa thành một đạo kinh hồng, nhanh chóng bay khỏi nơi này.

Một lúc sau.

Ở phương xa, những quang điểm liên tục lóe lên, sau đó từng đạo độn quang đủ mọi màu sắc bay tới.

Tốc độ độn quang cực nhanh, chỉ một lát sau đã bay tới nơi Điền Tiểu Kiếm vừa đứng.

Quang hoa thu liễm, lộ ra mấy bóng người.

Bốn nam hai nữ, đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Ba người là tu sĩ Nhân tộc, ba người còn lại là Yêu tộc Hóa Hình kỳ.

Thế nhưng trang phục trên người bọn họ khá tương đồng, trước ngực và cổ tay áo đều thêu một thanh tiểu kiếm màu vàng.

Chấp pháp sứ của thành Hiên Viên. Hơn nữa, đây là cấp cao nhất, chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là ngăn cản và xử phạt những kẻ vi phạm Minh ước của lưỡng tộc.

"Hừ, xem ra thắng bại đã phân. Kẻ sống sót đã bỏ trốn rồi." Một nam tử hắc y toàn thân tỏa ra sát khí lạnh buốt lên tiếng.

"Nơi này vẫn còn lưu lại một ít linh lực, chắc chắn hắn mới rời đi không lâu. Chúng ta đuổi theo có lẽ còn kịp." Một tu sĩ ăn vận như nho sinh, sắc mặt trầm tĩnh phân tích.

"Trần đạo hữu nói có lý, để tiểu muội thử xem có thể tìm ra hành tung của hắn không?"

Một nữ tử nhỏ nhắn xinh đẹp bên cạnh nói, sau lưng nàng có một đôi cánh trong suốt như cánh chuồn chuồn.

"Ha ha, Trần mỗ suýt nữa thì quên mất. Tiên tử tuy chỉ là Hóa Hình sơ kỳ, nhưng nhờ thiên phú dị bẩm, thần thức đã có thể sánh ngang với đạo hữu Hóa Hình hậu kỳ."

Nho sinh cười nói, sắc mặt có vài phần hâm mộ. Nữ tử Yêu tộc nghe vậy thì lộ vẻ tự đắc, sau đó nhắm mắt lại, đem thần thức thả ra.

Qua một lúc, nữ tử mở mắt, gương mặt lộ vẻ kỳ quái.

"Thế nào? Không phát hiện được gì sao?"

"Vâng." Nữ tử xấu hổ xen lẫn giận dữ gật đầu: "Kẻ đó hết sức giảo hoạt, hơn nữa lại am hiểu Ẩn Nặc thuật, hẳn là đã trốn ở đâu đó rồi."

"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" Mấy lão quái vật lâm vào trầm tư.

"Nếu đã vậy, chúng ta cứ coi như không có chuyện gì xảy ra." Nho sinh chậm rãi nói.

Đám người thoáng chần chừ, rồi gật đầu tán thành, cùng nhau rời đi.

Cách đó một trăm dặm, một bóng người chậm rãi trồi lên từ trong bùn đất. Điền Tiểu Kiếm lau mồ hôi trên trán. Thần thức của nữ yêu đó quả thật rất mạnh, thiếu chút nữa hắn đã bại lộ hành tung.

Cử động này làm vết thương trên người phát tác, Điền Tiểu Kiếm nhăn nhó vì đau đớn, vội lấy ra vài viên đan dược nuốt vào.

Nhớ lại cảnh ngộ của mình, thiếu chủ Dược Cung lại thở dài. Chỉ có thể dùng một chữ để hình dung: Xui!

Ngày đó, sau khi chạy thoát khỏi hai tu sĩ Linh giới, Điền Tiểu Kiếm vẫn đang ở trong phạm vi thế lực của Yêu tộc. Nơi này cực kỳ sâu trong lãnh địa yêu thú, dù hắn có toàn lực độn quang, không mất mấy tháng thì đừng mơ quay trở lại lãnh địa Nhân tộc.

Dù thực lực của Điền Tiểu Kiếm không kém, nhưng hắn cũng không dám táo tợn làm như thế.

Vì thế, hắn vô cùng cẩn thận che giấu hành tung của mình. Điền Tiểu Kiếm vốn lanh lợi, hơn nữa hắn đã thu liễm khí tức. Dù gặp phải yêu thú, hắn cũng sớm tránh đi hoặc ra tay diệt khẩu.

Tuy tốc độ không nhanh nhưng khá an toàn, chỉ khoảng một năm là hắn có thể quay về Nhân tộc.

Nhưng đi được nửa lộ trình, hắn vô tình phát hiện mấy cây linh thảo có thể dùng để luyện chế đan dược trùng kích bình cảnh trên một vách núi.

Điền Tiểu Kiếm hiển nhiên sẽ không bỏ qua, có điều trong quá trình hái linh thảo lại xui xẻo chạm trán một Yêu tộc Hóa Hình sơ kỳ.

Điền Tiểu Kiếm hoảng sợ khi thấy yêu thú có thể qua mặt thần thức của mình. Nhưng khi xem xét kỹ, nhận ra đối phương chỉ là một nữ yêu Hóa Hình sơ kỳ, hắn liền động sát khí.

Bại lộ hành tung ở đây sẽ mang lại phiền toái rất lớn.

Nhưng nữ yêu kia vừa trông thấy dáng vẻ anh tuấn của Điền Tiểu Kiếm thì xuân tình đã nhộn nhạo.

Nữ tử này vốn nổi danh háo sắc trong Yêu tộc, sở thích lớn nhất là bắt các nam tu sĩ anh tuấn của Nhân tộc về làm tù binh, mang về động phủ dùng làm lô đỉnh thải bổ, sau khi chơi chán thì giết chết.

Công pháp tu luyện của Nhân tộc, thuật trú nhan phần lớn chỉ có ở các nữ tu. Vì thế, nữ tu Nguyên Anh kỳ nhìn qua chỉ như một thiếu nữ, còn nam tu thì có rất nhiều lão giả tóc bạc da mồi. Nữ yêu này đương nhiên sẽ không đi tìm bọn họ.

Những kẻ gặp họa với ả phần lớn là tu sĩ cấp thấp.

Nữ yêu này tự xưng là Địch Trùng tiên tử, nhưng trong Yêu tộc lại có một cái tên khác là Địch Trùng yêu phụ.

Lúc này, Địch Trùng tiên tử đương nhiên không buông tha Điền Tiểu Kiếm. Ả chưa từng gặp qua nam tử nào anh tuấn tiêu sái như thế, vì vậy muốn bắt hắn mang về động phủ.

Điền Tiểu Kiếm há phải là người dễ trêu chọc. Hắn vốn không coi một Yêu tộc Hóa Hình sơ kỳ ra gì, nhưng khi giao thủ lại vô cùng kinh hãi.

Thần thông của đối phương cao thâm quỷ dị, khó lường. Hai bên đánh tới thiên hôn địa ám. Điền Tiểu Kiếm đã xuất hết thần thông, thậm chí dùng cả Tam Sắc Huyền Băng Hỏa mới chiếm được thế thượng phong.

Nhưng vào thời khắc nguy cấp, nữ yêu lại lấy ra một pháp bảo hình chiếc lược ngà, uy lực lớn đến mức không thể tin được.

Điền Tiểu Kiếm dốc toàn lực nhưng vẫn bị pháp bảo đả thương, sau đó bị yêu nữ dùng một loại pháp lực có hương thơm cổ quái giam cầm.

Sắc mặt Điền Tiểu Kiếm tái nhợt nhưng vẫn không khuất phục. Địch Trùng tiên tử cười duyên dáng nói: "Tiểu ca ca tuấn tú, không cần phải giãy giụa, ngươi không thoát được đâu. Trong Yêu tộc cùng cấp, không có kẻ nào là đối thủ của ta. Thế mà ngươi lại có thể buộc ta phải sử dụng tới phỏng chế Linh bảo."

Điền Tiểu Kiếm bị mang về động phủ, nhưng Địch Trùng tiên tử không vội vàng thải bổ. Lần này, ả thực sự coi trọng Điền Tiểu Kiếm.

Điền Tiểu Kiếm vô cùng anh tuấn, lại là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, có thể cùng ả kết thành song tu đạo lữ.

Tiểu Kiếm không đồng ý. Cũng may yêu nữ phóng đãng này lại thực sự thích hắn nên không dùng cường lực. Tiểu Kiếm tuy không thất thân với yêu nữ nhưng không ngày nào là không bị trêu đùa, đùa bỡn.

Nghĩ tới bản thân là thiếu chủ Dược Cung cao ngạo, tâm trạng hắn vô cùng buồn bực. Thế nhưng hắn là người có tâm kế sâu sắc, nên chỉ lẳng lặng chờ đợi thời cơ.

Chỉ trong chớp mắt, mấy tháng đã trôi qua.

Thấy Điền Tiểu Kiếm ngang ngạnh không chịu khuất phục, Địch Trùng yêu nữ không nhẫn nại được nữa. Nàng chuẩn bị giở bài cuối cùng, dùng sức mạnh cưỡng ép trước. Tới khi đã chiếm được thân thể hắn, còn sợ không chiếm được trái tim hắn sao?

Bị dồn vào đường cùng, Điền Tiểu Kiếm đành dùng mỹ nam kế. Sau đó, hắn liều chết thi triển bí thuật đại tổn tinh nguyên, giải khai cấm chế trên người, nhân cơ hội bất ngờ đánh lén, đả thương nặng yêu nữ.

Địch Trùng tiên tử vừa giận vừa sợ, thấy thân thể mình bị hủy trong tay đối phương thì tinh hồn nhanh chóng đào thoát, nhưng đã muộn. Tiểu Kiếm đã ẩn nhẫn lâu như vậy, đương nhiên đã sắp đặt rất chu đáo, tinh hồn của yêu nữ rốt cuộc vẫn rơi vào tay hắn.

Nghĩ tới việc phải chịu bao khổ cực, Điền Tiểu Kiếm không chút do dự thi triển thuật Sưu Hồn.

Nhưng kết quả lại làm hắn trợn mắt há hốc mồm, sắc mặt cuồng biến.

Lần này, Điền Tiểu Kiếm đích thực đã chọc vào tổ ong vò vẽ. Nữ yêu đó lại là tôn nữ của một lão quái vật Ly Hợp kỳ.

Điền Tiểu Kiếm là thiếu chủ Dược Cung, đương nhiên hiểu rõ cả Nhân tộc và Yêu tộc đều có tồn tại Ly Hợp kỳ.

Gia gia của Địch Trùng tiên tử chính là một Yêu tộc cấp năm, có ngoại hiệu là Cửu Đầu lão tổ.

Lão gia hỏa này khi còn là Hóa Hình hậu kỳ đã nổi danh vì hiếu sát, hơn nữa lại cực kỳ bao che khuyết điểm. Nếu biết tôn nữ được sủng ái nhất chết trong tay hắn thì…

Điền Tiểu Kiếm thực sự không dám nghĩ tới. Trong mắt những tồn tại này, thân phận thiếu chủ Dược Cung của hắn chẳng đáng là gì. Dù cho Dược Cung có lão tổ Ly Hợp kỳ tọa trấn, cũng tuyệt đối không thể vì một tiểu bối nho nhỏ như hắn mà trở mặt với một tồn tại cùng cấp.

Lúc này, nhanh chóng chạy trốn mới là con đường sống duy nhất. Có điều, Điền Tiểu Kiếm không quên cướp phá sạch sẽ động phủ của Địch Trùng tiên tử, tìm thấy vô số bảo vật.

Là tôn nữ của Cửu Đầu lão tổ, tài sản của yêu phụ này vô cùng phong phú.

Nhất là kiện phỏng chế Thông Thiên Linh Bảo kia, uy lực vô cùng. Vốn là của Cửu Đầu lão tổ, do lão tổ cho nàng mượn để chiêm ngưỡng. Bây giờ thì nó đã rơi vào tay Điền Tiểu Kiếm. Ngay cả thi thể của yêu nữ, hắn cũng không buông tha. Thân thể của Yêu tộc Hóa Hình kỳ đều là tài liệu tu tiên thượng phẩm.

Sau khi thu dọn sạch sẽ, Điền Tiểu Kiếm bắt đầu chạy trốn. Cửu Đầu lão tổ tuy biết tôn nữ đã mất mạng nhưng đang tu luyện tới giai đoạn quan trọng, trong trạng thái chết giả. Mãi tận hai tháng sau mới biết sự việc đã xảy ra.

Cửu Đầu lão tổ nổi giận lôi đình. Hiện tại không thể xuất quan nên đã phái ra vô số thủ hạ truy tìm Điền Tiểu Kiếm, đồng thời phát lệnh truy nã tới toàn bộ Yêu tộc, hứa hẹn nếu ai có thể trả thù cho tôn nữ của lão, lão sẽ thu người đó làm đồ đệ.

Sau khi tin tức truyền ra, toàn bộ Yêu tộc lâm vào tình trạng điên cuồng. Nếu có thể bái Cửu Đầu lão tổ làm sư phụ, quả thực không còn gì tốt hơn.

Vì vậy, Điền Tiểu Kiếm lâm vào tình cảnh bị đuổi giết điên cuồng.

Nhớ lại chuyện trước kia, Điền Tiểu Kiếm lộ vẻ chán chường. Bây giờ hắn nào dám quay về Dược Cung. Cơn giận của một Yêu tộc Ly Hợp kỳ không phải là chuyện đùa, không chừng hắn sẽ bị chính bản môn đem ra bán đứng.

Tuy khả năng này không lớn, nhưng Điền Tiểu Kiếm không thích để vận mệnh của mình nằm trong tay người khác.

Chủ yếu là phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân. Điền Tiểu Kiếm và Lâm Hiên là hai người giống nhau. Tình cảnh hiện giờ cũng tương tự, cả hai lại biến thành một đôi huynh đệ cùng bị người truy sát.

Trừ phi có một ngày hắn có thể tiến giai đến Ly Hợp kỳ, bằng không sẽ phải sống kiếp chuột chạy qua đường, lẩn lút khắp nơi.

Hai ngày sau, Lâm Hiên chỉ còn cách thành Hiên Viên mấy trăm dặm.

Còn khoảng nửa tháng nữa Thiên Vân giao dịch hội mới được cử hành. Ngoại trừ những nhân vật trọng yếu của Nhân Yêu lưỡng tộc, đám tu sĩ hỗn tạp đều phải ở ngoài, không được vào thành.

Lúc này, ngoài thành đã tụ tập rất nhiều tu sĩ Nhân tộc và Yêu tộc. Dọc đường, Lâm Hiên đã gặp mấy phường thị tạm thời, đều do các tu sĩ và Yêu tộc tới trước tự phát tổ chức. Mặc dù đơn sơ nhưng cũng có thể tìm được không ít thứ tốt.

Nhất là một số tu sĩ cấp thấp, Thiên Vân giao dịch hội tuy không hạn chế cảnh giới khi bắt đầu khai mạc, nhưng muốn tiến vào phải giao nộp ba ngàn linh thạch.

Lệ phí vào cửa đắt đỏ như vậy, một tu sĩ Ngưng Đan kỳ nghèo túng chưa chắc đã gom góp được, chứ đừng nói tới tu tiên giả cấp thấp hơn.

Vì thế, mục đích của đám người này tới đây chủ yếu là để mở mang tầm mắt, thứ hai là hy vọng tìm được những thứ cần thiết ở những phường thị tạm thời như thế này.

Mấy ngày nay, Lâm Hiên nhàn nhã đi dạo, đã thu thập được không ít tin tức hữu dụng.

Lúc này, hắn đang nghỉ chân ở một phường thị tạm thời.

Ở đây phần lớn là tu tiên giả Linh Động kỳ và Trúc Cơ kỳ. Tu sĩ Ngưng Đan kỳ có rất ít, còn lão quái Nguyên Anh kỳ thì không thấy bóng dáng.

Sắc mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ hài lòng, chậm rãi đi tới một trà lâu. Đột nhiên, tròng mắt hắn co rút lại, sắc mặt vẫn bình thản nhưng trống ngực lại đập mạnh.

Hắn đã nhìn thấy một thiếu nữ vận thanh y tên là Mộng Như Yên. Dung mạo nàng hết sức bình thường, nhưng Lâm Hiên lại có ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Chần chừ một lát, hắn không bỏ đi mà cất bước tiến tới. Hắn không nắm chắc nữ tử này có phải là sư phụ của Tần Nghiên hay không, nhưng đã gặp lại thì phải thử một lần.

Thực tâm, Lâm Hiên cũng không muốn dính dáng đến tu tiên giả Ly Hợp kỳ. Rất có thể hắn sẽ tự đưa thân vào nơi nguy hiểm. Thế nhưng tình huống bây giờ có điểm đặc biệt, hắn đã kết mối huyết hải thâm cừu với Vạn Phật Tông. Đám lừa trọc đó sẽ không đời nào buông tha hắn.

Mà ở Thiên Vân thập nhị châu, trừ phi chính hắn tiến giai tới Ly Hợp kỳ, nếu không sẽ không bao giờ thoát được sự truy đuổi của Vạn Phật Tông. Mà đột phá Ly Hợp đâu có dễ dàng, trong vòng mấy trăm năm nữa cũng đừng nghĩ tới. Vậy trong thời gian đó hắn phải làm sao? Trốn chui trốn nhủi như chuột hay vào nơi thâm sơn cùng cốc?

Cả hai cách này đều không phải là lựa chọn tốt.

Nếu hắn có mối quan hệ với một lão quái vật Ly Hợp kỳ thì mọi chuyện sẽ khác, ít nhất sẽ làm đối phương có điểm úy kỵ.

Lâm Hiên vừa thầm cân nhắc lợi hại, vừa bước nhanh về phía trước.

Mộng Như Yên đang ngồi trước một sạp hàng nhỏ bé, bày vài ba kiện linh khí vô cùng tầm thường, ngoài ra còn có một ít thảo dược cấp thấp nhất.

Vẻ mặt Lâm Hiên cứng đờ, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Chẳng lẽ hắn đã quá nhạy cảm? Tu tiên giả trùng tên trùng họ cũng là chuyện bình thường.

"Đại sư, ngài muốn mua vật gì vậy? Mặc dù tiểu nữ không có nhiều hàng hóa, nhưng tuyệt đối là vật tốt giá rẻ." Thấy một khổ hạnh đầu đà chậm rãi tiến tới, Mộng Như Yên hiện vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn nhiệt tình chào mời.

"A Di Đà Phật."

Hai tay Lâm Hiên vừa mới chắp lại, Mộng Như Yên đã khẽ nhíu mày, rồi lại che miệng thở dài nói: "Tiền bối, là ngài sao?"

Lâm Hiên ngẩn người, không ngờ đối phương nhận ra hắn nhanh như vậy.

Mộng Như Yên nhanh chóng thu dọn quầy hàng, kéo Lâm Hiên đi ra khỏi phường thị. Một lát sau, hai người đi tới một chỗ vắng vẻ.

"Lần trước được tiền bối trợ giúp, tiểu nữ còn chưa kịp tạ ơn. Lần này gặp lại đúng là do ông trời sắp đặt." Mộng Như Yên vừa nói vừa yêu kiều cúi đầu chào.

"Ha ha, cô nương khách khí rồi, chỉ là tiện tay mà thôi." Lâm Hiên cười nói nhưng trong lòng thầm kinh hãi.

"Tiền bối, sao ngài lại giả trang thành khổ hạnh đầu đà thế này? Chẳng lẽ đã thấu hiểu hồng trần, quyết định xuất gia rồi chăng?" Sắc mặt Mộng Như Yên đầy vẻ tò mò.

"Đương nhiên không phải, Lâm mỗ có kết oán với người khác, thực lực đối phương hùng mạnh hơn nên ta đành phải dịch dung để né tránh." Lâm Hiên thở dài.

"Thì ra là thế." Mộng Như Yên thở dài. Nàng cải trang thành tiểu tu sĩ Linh Động kỳ nên không biết chuyện Vạn Phật Tông phát lệnh truy sát Lâm Hiên.

"Chuyện này thật trùng hợp. Tiền bối là người hào hiệp, tiểu nữ tử nhất định phải báo ân ngài. Tiểu nữ có một vật, không chừng có thể giúp được ngài." Mộng Như Yên nghiêng đầu suy nghĩ rồi đưa tay vào lòng, lấy ra một vật mỏng như cánh ve.

"Đây là?" Ánh mắt Lâm Hiên liếc qua, lộ vẻ kinh ngạc.

"Không giấu gì tiền bối, tiểu nữ tuy nghèo túng nhưng tổ tiên cũng là tu tiên giả Nguyên Anh kỳ. Cái mặt nạ da người này chính là do tổ tiên truyền lại, cực kỳ thần diệu. Ngài có thể thử một lần."

Mộng Như Yên cười cười. Thứ này là nàng khéo léo lừa lấy được trong một lần đánh cược với Thái Thượng trưởng lão của Thiên Xảo Môn, được luyện chế từ bốn mươi chín loại tài liệu huyền diệu. Trừ phi người mang mặt nạ đứng cùng một chỗ với lão quái vật Ly Hợp kỳ, còn lại dù là đại tu sĩ cũng không thể phát hiện ra.

Mộng Như Yên đương nhiên không biết mối quan hệ sâu đậm của ái đồ với Lâm Hiên. Thế nhưng nàng có ấn tượng rất tốt với hắn. Mấy tháng ở hồng trần chịu khổ, nàng đã quen với lòng người hiểm ác. Lâm Hiên là người duy nhất ra tay tương trợ nàng.

Lâm Hiên là người biết nhìn hàng. Thần thức của hắn cũng không thể xuyên qua được tấm mặt nạ này. Nhìn nó, hắn không khỏi lộ vẻ vui mừng.

Giả trang thành khổ hạnh đầu đà chỉ là kế nhất thời, một khi vào trong thành rất có thể sẽ bị bại lộ tung tích, nhưng với cái mặt nạ da người này thì khác.

"Đa tạ đạo hữu. Lâm mỗ từ chối thì bất kính." Lâm Hiên ôm quyền nói rồi cất mặt nạ vào túi trữ vật. Sau đó, tay trái hắn lật lên, linh quang lóe lên, một đống linh thạch lớn hiện ra.

"Tiền bối, đây là…" Mộng Như Yên tiên tử nhíu mày: "Tiểu nữ đã nói, tiểu nữ tặng mặt nạ là để báo đáp ân cứu giúp khi trước. Bây giờ ngài làm vậy, chẳng lẽ muốn đẩy tiểu nữ vào chuyện bất nghĩa sao?"

"Cô nương nói quá lời rồi. Lâm mỗ biết phẩm cách cô nương thanh cao, nhưng mặt nạ này là vật tổ truyền của cô nương, thần thông phi thường. Lần trước Lâm mỗ giúp cô nương chỉ là chuyện nhỏ, giờ cô nương lại dùng bảo vật quý giá báo đáp, nếu Lâm mỗ chấp nhận thì chẳng phải đã chiếm tiện nghi quá lớn của cô nương sao?"

Nghe Lâm Hiên nói thế, Mộng Như Yên tiên tử không khỏi đỏ mặt. Lâm tiểu tử này phẩm cách không tệ, nhưng cái gì mà chiếm tiện nghi chứ?

"Huống chi, cô nương cũng không dư dả gì. Xin hãy tiếp nhận tâm ý của tại hạ. Đây là mấy bình đan dược thích hợp với cảnh giới của đạo hữu, có thể giúp cô nương tiến giai Linh Động hậu kỳ. Ngoài ra còn vài món linh khí có thể dùng làm vật phòng thân. Xin cô nương đừng chối từ." Lâm Hiên cười nói.

Mộng Như Yên dở khóc dở cười, không còn cách nào khác đành làm ra một bộ dáng cảm kích, cúi đầu nói: "Tiền bối đã nói như vậy, nhưng tiểu nữ vẫn thấy áy náy."

"Ha ha, cô nương đừng nói vậy. Chúng ta mới quen đã thân, không nên khách sáo. Sau này nên bình đẳng với nhau. Nếu cô nương đồng ý, cứ gọi ta một tiếng đại ca, ta gọi cô nương là tiểu muội, có được không?" Linh quang chợt lóe trong đầu, Lâm Hiên đưa ra một đề nghị vô cùng mạo hiểm.

"Cái này?" Mộng Như Yên ngây người. "Lâm tiền bối" này cũng thật hào sảng, đối xử với nàng rất tốt. Nàng tuyệt không ngờ Lâm Hiên đã đoán ra thân phận thật sự của nàng.

Là tu tiên giả Ly Hợp kỳ, phong ấn thuật của nàng cho dù là đại tu sĩ cũng không thể phát hiện ra.

"Tiền bối, như vậy không được, tiểu nữ chỉ là một đệ tử Linh Động kỳ."

"Cô nương không cần câu nệ như vậy. Ta đã nói ta với cô nương vừa gặp đã thân. Lễ nghi xã giao không cần tính toán làm gì. Chẳng lẽ cô nương không muốn gọi ta một tiếng đại ca sao?" Sắc mặt Lâm Hiên lộ vẻ thất vọng.

"Đại ca, xin đại ca sau này quan tâm tới tiểu muội nhiều hơn." Mộng Như Yên sửa lại y phục, gương mặt lộ nụ cười vui vẻ. Lần này nàng không phải giả vờ. Nàng nhận ra, chính vì cảm động lúc nãy mà tâm cảnh của nàng đã đột phá qua một tầng.

Điều này làm cho Mộng Như Yên tiên tử vừa mừng vừa sợ. Thì ra muốn ma luyện tâm cảnh không nhất thiết cứ phải chịu khổ. Nhân sinh trên đời có hỉ, nộ, ai, lạc, cảm kích. Nhân sinh có trăm hình vạn trạng, mỗi loại đều có thể giúp người ta giác ngộ, đều có thể trợ giúp tâm cảnh.

"Ha ha, đã gọi đại ca, nhất định sẽ có lễ ra mắt."

Lâm Hiên nói xong, vỗ tay vào túi trữ vật, lấy ra ba mươi khối trung phẩm linh thạch: "Như Yên, đã tới Thiên Vân giao dịch hội, chắc chắn muội cũng muốn mở mang kiến thức. Đừng chối từ số linh thạch này, hãy dùng chúng làm phí vào thành Hiên Viên."

"Đa tạ đại ca." Mộng Như Yên gật đầu nhận lấy. Nàng chợt phát hiện, muốn để tâm cảnh của mình tiến bộ nhanh chóng thì phải có tâm tình thực sự.

Trước đây, dù nàng phong ấn tu vi, nhẫn nhịn chịu khổ ở hồng trần, bị đánh không đánh lại, bị mắng không mắng lại, nhưng đó chỉ là dựa vào ý chí để nhẫn nhịn. Trong thâm tâm, nàng vẫn là Vân Châu đệ nhất nữ tu.

Như vậy, đương nhiên không thực sự nhập vai, không phù hợp với tâm cảnh của mình. Tâm cảnh không tương thích với hoàn cảnh, việc ma luyện căn bản là làm nhiều hiệu quả ít.

Phương pháp đúng đắn nhất là phải thực sự coi bản thân như một tiểu tu sĩ. Vì thế, âm thanh "Đại ca" của nàng lúc này rất tự nhiên.

Lúc này, Mộng Như Yên tiên tử thực sự cảm kích Lâm Hiên. Hắn đã vô tình giúp nàng tìm ra phương pháp ma luyện tâm cảnh nhanh nhất.

Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên và Mộng Như Yên tiên tử chia tay. Cả hai bên đều có chuyện riêng, hiển nhiên không thể đồng hành.

"Thiếu gia, có thật nữ nhân đó là Mộng Như Yên tiên tử của Thiên Nhai Hải Các không?" Lúc trước, đối diện với người có khả năng là lão quái vật Ly Hợp kỳ, Nguyệt Nhi không dám thở mạnh, chỉ sợ bất cẩn một chút sẽ bị đối phương phát hiện.

"Ta cũng không chắc lắm." Sắc mặt Lâm Hiên khá âm trầm.

"Thiếu gia, đối phương lại tặng một tấm mặt nạ kỳ bảo như vậy, ngay cả đại tu sĩ cũng không nhìn ra sơ hở, một đệ tử Linh Động kỳ sao có thể có được vật ấy?"

"Cái này rất khó nói. Nàng ta đã nói mặt nạ do tổ tiên truyền lại."

"Vậy sao thiếu gia lại đối xử với nàng ta tốt như vậy? Vừa tặng linh thạch vừa tặng bảo vật, lại còn kết giao bình đẳng." Nguyệt Nhi không hiểu.

"Cái này là do ta không chắc chắn. Cũng có thể đúng mà cũng có thể không. Nhưng mặc kệ chân tướng sự việc thế nào, đối với ta cũng không có hại gì." Sắc mặt Lâm Hiên lộ vẻ cao thâm khó lường.

"A, chàng nói vậy là sao?"

"Nha đầu ngốc, hãy nghĩ xem. Nếu nàng ta thực sự là Mộng Như Yên tiên tử thì không cần phải nói. Nhưng nếu không phải, ta cũng không mất mát gì. Chỉ dựa vào việc nàng tặng ta tấm mặt nạ đó, nhận một tiểu muội như vậy cũng không có hại gì."

Nguyệt Nhi gật đầu, Lâm Hiên nói cũng không sai. Với sự khôn ngoan của thiếu gia, hắn sẽ không chịu thiệt, mà còn chiếm được tiện nghi là đằng khác. Dù đó có phải là Mộng Như Yên đến từ Thiên Nhai Hải Các hay không, chủ tớ các nàng cũng không bị thiệt thòi một phân nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!