Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 377: CHƯƠNG 377: CƠ DUYÊN TIẾN GIAI HẬU KỲ

Đoạn Cấm đại trận là cách gọi chung cho một số trận pháp lợi hại nhất mà cổ tu sĩ lưu lại.

Tu tiên giả hiện nay đã không thể bố trí được, nhưng tại tổng đàn Linh Dược Sơn ở U Châu năm đó, cổ tu sĩ từng bố trí một tòa Đoạn Cấm đại trận dùng để hội tụ địa hỏa, uy lực đủ khiến người ta phải trố mắt líu lưỡi, thừa sức nghiền nát tu sĩ Ly Hợp kỳ thành tro bụi.

Trận pháp bực này huyền ảo vô cùng, phức tạp khôn lường, ngay cả thời thượng cổ cũng chỉ có một số tu sĩ đỉnh cao, hợp lực cùng toàn bộ môn phái, tiêu hao vô số thiên tài địa bảo, mất mấy năm công phu mới có thể bố trí được một tòa.

Không ngờ tới Tu La Vương chỉ dùng tiên lực biến ảo mà có thể bố trí được Đoạn Cấm đại trận.

Càng khiến người ta ghen ghét đến hộc máu chính là, đối với nàng, việc này chỉ tương đương với một hỏa cầu thuật cỡ nhỏ, mà Hỏa Đạn thuật vốn là pháp thuật của tu sĩ Linh Động sơ kỳ.

Nghe thì như thiên phương dạ đàm nhưng đây lại là sự thật, Tu La Vương năm đó có thực lực ngang ngửa với cả Chân tiên.

“Tiểu Đào, vậy rốt cuộc ngươi là ai, là quỷ tộc của Âm Ti giới hay là tỳ nữ của Tu La Vương?”

“Ha ha, tiểu nữ dĩ nhiên là tỳ nữ của người, nhưng ta không phải là quỷ tộc.” Nữ tử trả lời.

“Không phải quỷ tộc, vậy là cái gì?” Nguyệt Nhi có chút kỳ quái hỏi.

“Quả nhiên tiểu thư không nhớ chút nào.” Tiểu Đào có chút thương cảm nói.

“Xin lỗi…”

“Tiểu thư đừng nói vậy, tất cả đều do đám Chân tiên vô sỉ kia làm hại, sẽ có một ngày chúng ta bắt bọn chúng nợ máu phải trả bằng máu. Nỗi thống khổ mà tiểu thư phải chịu, nhất định sẽ bắt chúng phải trả lại gấp ngàn vạn lần.”

“Khụ, khụ…” Nhìn tiểu cô nương lòng đầy căm phẫn vì mình, gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Nhi không khỏi lộ vẻ chột dạ. Hiện tại nàng không nghĩ nhiều như vậy, dù Tiểu Đào có nói thế nào, Nguyệt Nhi cũng không có một chút ấn tượng nào về Tu La Vương. Với nàng, chỉ cần được bình an ở bên thiếu gia, vĩnh viễn gắn bó là đủ, cần gì phải đi tìm Chân tiên báo thù?

Ngẫm lại, Nguyệt Nhi cũng hơi sợ. Nàng thật sự là Tu La Vương sao? Có lẽ Tiểu Đào đã nhận lầm người.

Tu La Vương đứng đầu một giới, thống lĩnh thủ hạ đánh vào Linh giới khiến máu chảy thành sông, thậm chí ngay cả Chân tiên cũng dám đối đầu, sao nàng có thể mạnh mẽ đến như vậy?

Nguyệt Nhi đáng thương vẫn chỉ muốn trốn trong lòng Lâm Hiên, việc này đừng nói là làm, chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy đáng sợ.

“Tiểu thư, người đang suy nghĩ gì đó?”

“Không có gì, Tiểu Đào, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi từ đâu tới?”

“Ta?” Tiểu Đào cười rộ lên: “Ta không phải quỷ tộc, mà là bảo vật tiểu thư thích nhất.”

“Cái gì, là khí linh?” Đáp án này khiến Nguyệt Nhi ngẩn ngơ, quả thật ngoài dự liệu.

“Không phải là khí linh, ta chính là Huyền Âm Bảo Hạp…” Tiểu Đào có chút buồn bực nói, khí linh thì tính là gì, nàng sao có thể là loại cấp thấp đó được.

“Huyền Âm Bảo Hạp, ý ngươi là bảo vật của ta đã thông linh?”

“Không sai, với thần thông của tiểu thư, bảo vật người sử dụng đương nhiên phải là tiên phủ kỳ trân. So ra, những thứ như Thông Thiên Linh Bảo trong bảo khố cũng không đáng nhắc tới. Bản thể của ta là một trong những kỳ trân đặc biệt nhất trong tiên phủ, có được thân thể như nhân loại, hoàn toàn mở ra linh trí.”

Nguyệt Nhi kinh ngạc không thôi. Chân tiên có thể thay đổi cả thiên địa pháp tắc, đương nhiên có rất nhiều chuyện mà nàng không thể nào hiểu nổi.

“Ngươi nói ta là Tu La Vương, vậy ta…” Nguyệt Nhi nói tới đây thì chột dạ liếc nhìn nữ tử trước mặt: “Kiếp trước ta vì sao phải xâm lấn Linh giới, rồi lại cùng các Chân tiên động thủ?”

“Cái này… tiểu tỳ cũng không rõ ràng.” Tiểu Đào có chút bất đắc dĩ nói.

“Cái gì, không lẽ ngươi là thị nữ của ta mà cũng mất đi ký ức?” Nguyệt Nhi lo lắng hỏi.

“Tình huống của tiểu tỳ không thể nói là mất ký ức, mà là một bộ phận ký ức đã bị phong ấn.”

“Phong ấn, là Chân tiên làm sao?”

“Là tiểu thư làm.”

“Ta?” Nguyệt Nhi trợn mắt há mồm: “Ta ư? Sao lại như vậy, ta tại sao lại làm thế?”

“Nguyên nhân cụ thể thì tiểu tỳ không rõ, nhưng ta đoán khi người đến Bắc Cực Linh Quang Điện gặp ba gã Chân tiên kia, có lẽ đã đoán trước được kết quả, cho nên đã chuẩn bị từ trước. Tiểu tỳ là bổn mạng pháp bảo của người, nhưng trận chiến ấy người không mang ta theo, lại phong ấn một bộ phận ký ức của tiểu tỳ, sau đó đem ta giấu ở một nơi ổn thỏa, có lẽ là để chuẩn bị cho kiếp này.” Tiểu Đào chậm rãi nói.

“Vậy ký ức không thể khôi phục lại sao?” Nguyệt Nhi có chút áy náy nói.

“Cũng không phải, tiểu thư sao có thể thật sự thương tổn ta được. Người phong ấn rất xảo diệu, bởi vì ta là bổn mạng pháp bảo nên khí tức tương thông, bản thân người đối với ta có sức ảnh hưởng rất lớn. Với thực lực của người kiếp trước, ký ức bị phong ấn của tiểu tỳ một điểm cũng không thể giải trừ. Ta nghĩ ân oán với Chân tiên, hiện tại nếu người biết thì e rằng không có lợi gì.” Tiểu Đào chậm rãi nói.

“Tiểu thư, xong rồi.”

Hai chủ tớ miệng thì tán gẫu nhưng tay Tiểu Đào không hề nhàn rỗi, không chỉ bố trí xong trận pháp mà còn hoàn thành mọi công tác chuẩn bị.

“Ta thật sự có thể có được thân thể sao?”

Lúc này, trên mặt Nguyệt Nhi lộ vẻ thấp thỏm.

“Yên tâm, tu vị của tiểu tỳ dù tổn hao nhiều nhưng chuyện này vẫn có thể làm tốt. Bất quá tiểu thư hiện đang là Ngưng Đan kỳ, thân thể này là do tiểu tỳ dùng bí pháp ngưng tụ, nhiều nhất chỉ có thể duy trì trong thời gian một tuần trà mà thôi. Tiểu thư phải nhanh lên một chút.” Tiểu Đào giải thích.

“Ừm.”

Nguyệt Nhi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó nàng làm theo lời dặn của Tiểu Đào, nhẹ nhàng bước vào trong trận pháp đã được bố trí sẵn.

“Tiểu thư, hãy thả lỏng tâm thần, đừng suy nghĩ gì cả, tất cả hãy giao cho ta.”

“Ừm.” Nguyệt Nhi nghe xong, mặc dù còn nhiều nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ ngợi nữa, nhắm hai mắt lại, thu liễm thần thức. Một tiếng chú ngữ xưa cũ, huyền ảo truyền vào tai.

Tiểu Đào vươn hai tay không ngừng múa lượn, uyển chuyển như hồ điệp xuyên hoa, liên tục đánh ra từng đạo pháp ấn. Sau đó, nàng mở miệng phun ra một đạo thanh quang.

Thanh quang chợt lóe lên, hóa thành hàng trăm quang điểm.

Không đúng, đó không phải quang điểm mà là những phù văn màu xanh cỡ hạt gạo, thâm ảo dị thường, sắp xếp thành những hình dạng vô cùng cổ quái.

Tiểu Đào thở dốc, sắc mặt tái nhợt. Nàng là bổn mạng pháp bảo của Nguyệt Nhi. Tiểu thư năm đó đứng đầu lục vương, thống lĩnh Âm Ti lục giới, thực lực mạnh chỉ có hơn chứ không kém Chân tiên, Tiểu Đào hiển nhiên cũng nước lên thì thuyền lên.

Nhưng Nguyệt Nhi hôm nay chỉ là Ngưng Đan kỳ, Tiểu Đào cũng chịu ảnh hưởng, chỉ có thể phát huy ra một chút thực lực. Thi triển bí thuật này đối với nàng là vô cùng cố sức.

Cũng may bản thể của nàng là tiên phủ kỳ trân. Tiểu Đào cắn răng, nàng nhìn ra Nguyệt Nhi hết sức coi trọng nam tử đang nằm trên mặt đất, cho dù có hao hết chân nguyên cũng nhất định phải giúp tiểu thư có được thân thể, cùng lắm thì lại ngủ say một thời gian nữa.

“Hiện!”

Tiểu Đào vươn tay chậm rãi điểm về phía trước, nhất thời kim quang chói mắt, từ trong trận pháp phun ra từng cột sáng to bằng cánh tay. Chúng đan vào nhau, quấn lấy nhau hình thành một màn sáng bằng ngọc, thân hình mông lung của Nguyệt Nhi dần dần bị che khuất.

Thân hình lập lòe, Tiểu Đào trôi nổi giữa không trung, sắc mặt nhợt nhạt gần như trong suốt. Nàng nỗ lực giơ tay lên, các phù văn quanh thân xoay tròn, ngay ngắn có trật tự bay vào trong màn sáng.

Ở bên kia, Nguyệt nhi cảm giác hết sức kỳ quái, ý thức dường như rất tỉnh táo nhưng lại vô cùng mơ hồ, ngay cả hai mắt cũng không mở ra được.

Bốn phía tất cả đều là bóng đêm, nhưng nàng lại cảm thấy hết sức ấm áp, vô cùng an toàn, tựa như thai nhi đang ở trong bụng mẹ vậy.

“Thịch thịch…”

Một âm thanh kỳ quái truyền vào tai, Nguyệt Nhi có chút mê hoặc, nhưng rất nhanh đã biết được đáp án.

Đó là nhịp tim.

Hơn 200 năm qua chưa bao giờ có cảm giác này. Mặc dù nàng có thể biến hóa ra hư ảnh, khi khẩn trương hay thẹn thùng cũng sẽ đỏ mặt, nhưng chưa từng có cảm giác chân thật đến như vậy.

Đầu tiên là tim đập, sau đó là máu chảy. Trận pháp mà Tiểu Đào bố trí không biết là gì, nhưng tác dụng lại giống như cơ thể mẹ, Nguyệt Nhi ở bên trong nhanh chóng trưởng thành.

Quá trình chín tháng mười ngày hoài thai, dưới tiên pháp đã được rút ngắn đến cực hạn. Chưa đến thời gian một tuần trà, Nguyệt Nhi đã hoàn thành việc tạo ra thân thể.

Linh quang trong trận pháp dần dần lu mờ. Một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần hiện ra trước mắt.

Làn da nàng trắng như băng, trong như ngọc, chung quanh bao phủ một màn sương mông lung mờ ảo, nhưng vẫn đẹp đến kinh người, khiến người ta vừa nhìn đã như ngừng thở.

Nguyệt Nhi vốn đã là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, nhưng nữ tử trước mắt lúc này lại càng thêm xinh đẹp đến kinh tâm động phách.

Mắt, mày, mũi, miệng rõ ràng vẫn giống Nguyệt Nhi trước kia, nhưng khi tổ hợp lại thì vẻ đẹp không chỉ tăng lên gấp bội, ngũ quan trên khuôn mặt tinh xảo tới cực điểm, da thịt lại càng mềm mại, nhẵn nhụi đến tột cùng.

Có thể nói, trước mặt nàng, mọi mỹ nữ khác đều trở thành mây khói phù du.

Vân Trung tiên tử cũng tốt, hay Mộng Như Yên cũng được, tại nhân giới có lẽ là tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành.

Có điều, La tộc vốn nổi tiếng thừa thải mỹ nữ. Tu La nam tử cực xấu nhưng nữ tử lại xinh đẹp tới cực điểm, huống chi là vương của cả bộ tộc.

Năm đó Tu La Vương thực lực không thua gì Chân tiên, dung mạo lại càng danh chấn tam giới, được xưng là tuyệt đại song kiều, chỉ có Cửu Vĩ Thiên Hồ trong tam đại yêu vương của Linh giới mới có thể sánh ngang. Hai người xinh đẹp như xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ. Những mỹ nữ còn lại so với họ bất quá chỉ là ánh sao so với vầng trăng mà thôi.

Càng khiến người khác tim đập thình thịch chính là, Nguyệt Nhi mới có được thân thể nên không mặc trang phục.

Tiểu Đào là thị nữ của nàng, hiển nhiên không có gì bất ổn. Chỉ có Lâm Hiên lại đang hôn mê, không có nhãn phúc mà hưởng.

Nguyệt Nhi mơ mơ màng màng, đưa tay lên cảm nhận được thân thể chân thật của mình.

“Tiểu thư, cảm giác thế nào?”

Trên mặt Tiểu Đào đầy vẻ uể oải nhưng lại lộ ra nụ cười ngọt ngào. Nàng phất ngọc thủ một cái, một đạo linh quang hiện lên, một bảo vật giống như chiếc gương xuất hiện trước mặt Nguyệt Nhi.

“Đây, là ta sao…”

Nguyệt Nhi nhìn mỹ nữ có thể làm điên đảo chúng sinh trong gương, đẹp đến khiến người ta hít thở không thông, một tuyệt đại vưu vật không giống như người phàm, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Vẻ mặt đáng yêu đó cũng lập tức phản chiếu lại trong gương.

“Đương nhiên, đây mới là gương mặt thật của tiểu thư. Mỹ nữ đệ nhất tam giới.” Tiểu Đào cố gắng nói.

Mặc dù nếu nói về vẻ đẹp tuyệt đại năm đó còn có Cửu Vĩ Thiên Hồ, nhưng trong lòng Tiểu Đào, con hồ ly kia sao có thể sánh với tiểu thư nhà mình.

“Nhưng ta rõ ràng không phải như thế này.” Nguyệt Nhi lắc đầu, có chút buồn rầu mở miệng.

Động tác này không hẳn là thục nữ, nhưng tiểu nha đầu lúc này thật sự đẹp tới cực hạn, một cái nhíu mày, nhất cử nhất động đều mị hoặc vô cùng.

“Điều này không có gì kỳ quái, tiểu thư nếu đã chuyển sinh, khẳng định đã đem vẻ đẹp của mình phong ấn lại quá nửa.” Tiểu Đào thản nhiên nói.

“Phong ấn vẻ đẹp? Chẳng lẽ dung mạo tư sắc cũng có thể phong ấn sao?” Nguyệt Nhi trợn mắt cứng lưỡi.

“Ừm, thực lực của tiểu thư có thể sửa đổi cả thiên địa pháp tắc, phong ấn một chút dung mạo thì tính là gì.” Tiểu Đào mỉm cười nói.

Nguyệt Nhi lại lắc đầu: “Ta tại sao phải làm như vậy?”

“Cũng không có gì lạ, hồng nhan họa thủy. Tiểu thư nếu như không phong ấn một bộ phận tư sắc, sớm đã kinh thế hãi tục, thậm chí có thể bị đám Chân tiên kia tìm được rồi. Cho nên theo ta suy đoán, người chỉ giải trừ phong ấn vẻ đẹp khi khôi phục lại thực lực của Tu La Vương.” Tiểu Đào chậm rãi giải thích.

“Không đúng!” Nguyệt Nhi lắc đầu: “Theo lời ngươi nói, ta đã phong ấn đại bộ phận tư sắc, vì sao hiện tại lại có thể hiện ra?”

“Ha ha, bởi vì thân thể người hiện tại là do tiểu tỳ dùng bí pháp tạo thành, chỉ có thể tồn tại trong thời gian rất ngắn nên không bị ảnh hưởng.” Tiểu Đào nói tới đây, le lưỡi một cái: “Thật ra hiện tại cũng chỉ là chín thành dung mạo của tiểu thư thôi, tiểu tỳ mô phỏng lại còn xa mới đạt tới trình độ hoàn mỹ.”

“Hiện tại mới chín thành?”

Nguyệt Nhi trợn mắt há mồm không nói nên lời. Nhìn giai nhân trong gương, bất kể là ngũ quan hay vóc người đều đã vô cùng hoàn mỹ, thật sự không thể tưởng tượng nổi còn có thể xinh đẹp hơn nữa.

Nhưng dù sao xinh đẹp cũng không có gì xấu, thiếu gia chắc cũng không vì nàng quá xinh đẹp mà bị dọa chạy mất. Tiểu nha đầu thầm nghĩ.

“Tiểu Đào, theo như lời ngươi, sau khi ta ngưng kết Nguyên Anh, thân thể tạo ra sẽ khác với hiện tại?”

“Đúng vậy.” Tiểu Đào gật đầu: “Thân thể hiện tại thật ra là do linh lực tạo thành, thời gian lại ngắn nên không bị phong ấn ảnh hưởng. Nhưng khi người tiến giai Nguyên Anh, thân thể chính thức có huyết nhục, hiển nhiên không thể xinh đẹp như hiện tại, hẳn là sẽ giống với hư ảnh mà người vẫn thường biến hóa ra.”

“Ồ, vậy cũng tốt.”

Nguyệt Nhi thở phào nhẹ nhõm, nàng thật sự sợ mình thoáng cái trở nên quá mức xinh đẹp sẽ dọa thiếu gia chết khiếp.

“Tiểu thư cứ yên tâm, chỉ cần thực lực khôi phục, dung nhan xinh đẹp hiển nhiên sẽ trở lại.” Tiểu Đào còn tưởng rằng Nguyệt Nhi buồn bã vì thân thể sau này không xinh đẹp, vội vàng an ủi.

“Ha ha…” Nguyệt Nhi cười cười, hiển nhiên không giải thích.

Nhưng đúng lúc này, Tiểu Đào lại ôm đầu thét lên một tiếng, trên mặt lộ vẻ thống khổ.

“Tiểu Đào, làm sao vậy?”

Mặc dù thị nữ này có chút quỷ dị và mới gặp, nhưng do khí tức tương liên khiến Nguyệt Nhi có cảm giác thân cận. Lúc này thấy bộ dáng của Tiểu Đào, nàng không khỏi lo lắng.

“Tiểu thư không cần khẩn trương, nô tỳ chỉ là sắp hao hết nguyên khí mà thôi.” Tiểu Đào miễn cưỡng gượng cười.

“Hao hết nguyên khí?” Nguyệt Nhi ngẩn người, trên mặt lộ vẻ khó hiểu.

“Bí thuật vừa rồi chính là thần thông của thượng giới. Tiểu tỳ hiện tại thực lực quá yếu, thi triển một lần nguyên khí sẽ hao hết.” Lúc này sắc mặt Tiểu Đào bất định, cả thân thể bắt đầu trở nên trong suốt, khiến người ta có cảm giác như sắp hồn phi phách tán.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Nguyệt Nhi không khỏi khẩn trương.

“Tiểu thư không cần lo lắng. Tiểu tỳ đã nói qua, bản thể của ta chính là Huyền Âm Bảo Hạp, chỉ cần bản thể không có việc gì thì tiểu tỳ sẽ vĩnh viễn bất diệt. Nguyên khí hao hết thì chỉ tạm thời lâm vào ngủ say mà thôi.”

“Thì ra là thế.” Nguyệt Nhi thở phào nhẹ nhõm: “Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ cẩn thận bảo vệ Huyền Âm Bảo Hạp, không để nó bị thương tổn.”

Lời này lại khiến Tiểu Đào dở khóc dở cười: “Tiểu thư, người hiểu sai ý của nô tỳ rồi.”

“Hả?”

“Huyền Âm Bảo Hạp chính là bảo vật của người, người bảo vệ ta làm gì, cứ việc lấy mà dùng. Không phải tiểu tỳ nói quá, ta hiện tại không có bao nhiêu thần thông nhưng bản thể chính là tiên phủ kỳ trân. Luận về độ cứng rắn, trừ Chân tiên ra thì dù là yêu vương Linh giới hay ma tổ Cổ Ma giới, có dốc hết thần thông cũng đừng mơ tưởng làm tổn hại đến bản thể của tiểu tỳ. Người cứ việc sử dụng.”

“Ồ!” Nguyệt Nhi gật đầu, rồi chợt giật mình: “Tiểu Đào, vậy lúc nào ngươi sẽ tỉnh lại? Ta còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi.”

“Cái này, ta cũng không biết. Nhân giới nguyên khí mỏng manh, tiểu tỳ không biết phải bổ sung bao lâu, hơn nữa tốc độ còn có quan hệ trực tiếp với thực lực của người. Nếu thực lực của người đề cao, ta sẽ khôi phục nhanh hơn.” Tiểu Đào nói tới đây, trên mặt lộ vẻ buồn bã. Cả trăm vạn năm mới gặp lại tiểu thư, đảo mắt lại phải chia lìa.

“Tiểu Đào cứ yên tâm, ta sẽ cố gắng tu luyện, để ngươi tỉnh lại sớm một chút.”

“Ừm, với tư chất của tiểu thư, đó là điều đương nhiên. Tiểu tỳ còn chờ người khôi phục lại thành Tu La Vương, thậm chí cường đại hơn cả kiếp trước, sau đó chúng ta cùng nhau giết lên thượng giới, trả món nợ cả trăm vạn năm.” Tiểu Đào khó nhọc mở miệng, lời còn chưa dứt, thân thể đã tan ra, hóa thành một điểm tinh quang rồi bị hút vào trong Huyền Âm Bảo Hạp, một lần nữa lâm vào trạng thái ngủ say.

Hai mắt Nguyệt Nhi nhìn về phía xa, trên mặt lộ vẻ mông lung.

Giết lên thượng giới? Tu La Vương? Hiện tại nàng cảm giác như đang nằm mơ, nàng cũng không có mục tiêu cao xa như vậy, vĩnh viễn ở cùng thiếu gia là tốt rồi.

Thiếu gia?

Nhìn thiếu niên đang hôn mê trên mặt đất, trên mặt Nguyệt Nhi lộ vẻ ôn nhu, sau đó phát hiện mình không mặc trang phục thì khuôn mặt xinh đẹp không khỏi đỏ ửng.

Nhưng lúc này đi đâu mà tìm y phục, Tiểu Đào nói thân thể này chỉ có thể tồn tại trong thời gian ngắn. Cứu người quan trọng hơn, nàng nào còn thời gian để ngượng ngùng.

Nghĩ tới đây, Nguyệt Nhi phất ngọc thủ một cái, quỷ vụ đen như mực ùa ra bao phủ thân hình nàng, sau đó nhẹ nhàng đi tới trước mặt Lâm Hiên.

Nàng nhẹ nhàng đỡ hắn lên, tựa vào trong lòng mình. Tuy tình cảm hai người đã rất thắm thiết, nhưng đây là lần đầu tiên hai người chính thức ôm nhau.

Nguyệt Nhi rất kích động, bất quá nàng không còn tâm tình để cảm nhận cảm giác đó. Lâm Hiên vẫn đang hôn mê với vẻ mặt thống khổ đến cùng cực, ngay cả song anh một đan cũng chịu ảnh hưởng lớn, nếu không phải hắn tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết thì không chừng đã hồn phi phách tán.

“Thiếu gia, Nguyệt Nhi sẽ cứu người.”

Tiểu nha đầu nhẹ nhàng nói, lúc này đã khôi phục chín thành tư sắc kiếp trước, nói vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành cũng là quá coi thường nàng, đủ để mê đảo cả thần phật.

Tựa vào lòng một nữ tử tuyệt thế như vậy, đáng tiếc Lâm Hiên đang hôn mê, được ăn đậu hủ mà lại không có nửa điểm cảm giác.

“Thiếu gia!”

Nguyệt Nhi cúi đầu xuống, áp môi lên môi Lâm Hiên. Hô hấp trở nên dồn dập nhưng tiểu nha đầu cố nén sự thẹn thùng, dựa theo pháp thuật mà Tiểu Đào đã dạy, đem tiên linh lực truyền qua, nhẹ nhàng thổi vào trong miệng Lâm Hiên.

Bất quá vẫn chưa xong. Nguyệt Nhi còn phải trợ giúp hắn hóa giải dược lực, chữa trị Nguyên Anh cùng kinh mạch bị hao tổn.

Hai người đang hôn nhau nhưng thực chất là đang chữa thương. Nguyệt Nhi thi triển nội thị thuật, đem thần thức nhập vào trong đan điền của Lâm Hiên.

Khí hải mịt mờ, còn bất ổn hơn ban nãy rất nhiều. Linh lực đã khôi phục một phần nhưng lại không ngừng tán loạn khắp nơi, như những con ma xà đang cắn trả chủ nhân.

Ma Anh cùng Chân Anh đều đang hôn mê, Yêu Đan lại vô cùng lu mờ, nhìn kỹ thậm chí còn xuất hiện vết nứt.

Nguyệt Nhi cẩn thận dùng thần thức dò xét khí hải của thiếu gia một lần, đôi mi thanh tú không khỏi nhíu lại. Nàng không dám chậm trễ, vội dẫn đường cho điểm tiên linh lực kia tiến vào khí hải của Lâm Hiên.

Tuy chỉ là một quang điểm nhỏ hơn hạt gạo, nhưng về cấp bậc thì linh lực ở Linh giới thúc ngựa cũng không thể so sánh, chứ đừng nói đến Nhân giới này.

Linh lực đang phân tán hỗn loạn đột nhiên run lên rồi toàn bộ ngừng lại, giống như gặp phải khắc tinh, vô cùng sợ hãi đối với tiên linh lực của Tu La Vương.

“Quả nhiên là hữu dụng.”

Nguyệt Nhi mừng rỡ. Nàng không lo lắng Tiểu Đào lừa gạt mình, mà chỉ sợ nha đầu kia suy đoán sai lầm, nếu không cứu được thiếu gia thì nàng sống không bằng chết.

Nguyệt Nhi thu liễm tâm thần, cẩn thận dẫn đường cho điểm tiên linh lực kia tu bổ kinh mạch cùng Nguyên Anh của Lâm Hiên, thu thập từng chút linh lực hỗn loạn để bổ sung lại.

Đảo mắt, thời gian một tuần trà đã trôi qua.

Chỉ là một lát nhưng Nguyệt Nhi đã đổ mồ hôi đầm đìa. Giúp thiếu gia tu bổ kinh mạch thân thể, còn phải dùng tiên linh lực đánh tan dược lực cắn trả của Hồi Nguyên Tán, thật sự là đại hao tổn tâm thần, nhưng cuối cùng cũng đã thành công.

Phương pháp do Tiểu Đào dạy huyền diệu vô cùng. Nguyệt Nhi đưa tay gạt mồ hôi trên trán, nhưng lại kinh ngạc phát hiện, tay trái của mình đang từ từ trở nên trong suốt.

Thân thể này quả nhiên chỉ có thể duy trì trong thời gian ngắn mà thôi.

Trên mặt Nguyệt Nhi lộ ra nụ cười khổ sở, đôi mắt sáng hiện vẻ không nỡ, sau đó vẻ mặt lại đỏ bừng.

Chỉ nghe trống ngực tăng tốc, nàng lặng lẽ cúi đầu xuống, lại đưa làn môi anh đào áp vào miệng Lâm Hiên. Không ngờ lúc này, mí mắt hắn giật giật, sau đó vô lực mở ra.

“Á…”

Nguyệt Nhi không khỏi la hoảng, tay phải vẫn còn thực thể theo bản năng nhấc lên. Đáng thương Lâm Hiên hiện tại không điều động được nửa điểm pháp lực, không khác gì phàm nhân. Nguyệt Nhi chỉ dùng một chút khí lực, hắn đã bị hất bay đi, đầu đụng vào vách núi, nửa thân thể lún sâu vào trong.

Nguyệt Nhi la hoảng, mà thân thể do linh lực tụ thành rốt cuộc đã tới cực hạn, tan thành những điểm sáng nhàn nhạt.

Một hư ảnh nữ tử đáng yêu xuất hiện. Dung nhan tuy khuynh quốc khuynh thành nhưng thua xa A Tu La Vương diễm tuyệt tam giới vừa rồi, nàng chính là Nguyệt Nhi.

“Ưm….” Thanh âm nặng nề của Lâm Hiên truyền ra, hiện tại nửa thân trên của hắn vẫn đang ngập trong vách đá.

Hậu quả của Hồi Nguyên Tán đã tiêu trừ nhưng Lâm Hiên vẫn hết sức suy yếu, không động đậy được một ngón tay.

May là thân thể hắn còn cứng hơn cả nham thạch rất nhiều. Vừa rồi Nguyệt Nhi lỗ mãng như vậy, cú va chạm vẫn khiến Lâm Hiên choáng váng đầu óc. Tâm thức mơ mơ màng màng, mới vừa rồi hắn đã trải qua một giấc mộng đầy hương diễm.

Một mỹ nữ chữa thương cho mình.

Khuôn mặt của thiếu nữ kia không rõ, nhưng lại có cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Nhưng càng quỷ dị hơn là khi tỉnh giấc, Lâm Hiên phát hiện mình đang nằm trong lòng một tuyệt sắc giai nhân.

Không đúng, dùng chữ tuyệt sắc giai nhân không thể nào hình dung nổi, nàng kia đẹp tới mức kinh thiên động địa. Nếu xinh đẹp là một loại vũ khí, tin rằng cũng có thể giết người.

Tuy rất suy yếu nhưng Lâm Hiên là tu tiên giả Nguyên Anh kỳ, hắn tin tưởng cảm ứng của mình không lầm. Thiếu nữ kia rõ ràng đang chữa thương cho hắn, nhưng không hiểu sao khi hắn mở mắt thì nàng lại trở mặt, đem hắn đánh bay ra ngoài.

Lúc này thân thể đang kẹt trong vách đá, quả thực khó chịu đến cùng cực.

Tất cả đều diễn ra quá nhanh, chẳng lẽ thật sự là mộng?

Nghe thấy Lâm Hiên khẽ rên lên, rốt cuộc Nguyệt Nhi cũng tỉnh táo lại. Nàng le lưỡi một cái rồi thân hình chợt lóe, bay tới bên cạnh hắn. Ngọc thủ khẽ phất, một đạo kiếm khí từ trong ống tay áo bay vút ra, đánh nát vách núi.

“Thiếu gia, người có sao không?” Thanh âm Nguyệt Nhi tràn đầy quan tâm.

“Phù, cũng ổn.”

Lâm Hiên vươn tay sờ đầu, may là không bị đụng vỡ: “Nguyệt Nhi, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Ta thấy một mỹ nữ… không đúng, không phải mỹ nữ, nàng rất đẹp, căn bản không giống con người. Nàng sao lại ôm ta rồi lại đánh ta bay đi? Nơi này còn có người khác tới sao?”

“Điều này, điều này…” Trên mặt Nguyệt Nhi lộ vẻ khẩn trương, lắp bắp nói: “Không có ai đến cả, vẫn chỉ có tiểu tỳ và thiếu gia thôi.”

“Vậy tại sao ta lại bị đánh bay đi?” Lâm Hiên lộ vài phần hồ nghi.

“Tiểu tỳ cũng không rõ lắm, tiểu tỳ chỉ nhìn thấy một đạo sáng hiện lên, thiếu gia đã bay lên rồi.” Nguyệt Nhi cúi đầu, chột dạ nói.

200 năm nay, đây là lần đầu tiên nàng nói dối thiếu gia.

Nếu có thể, Nguyệt Nhi cũng không muốn như vậy. Có điều tin tức của Tiểu Đào vừa rồi quá mức chấn động lòng người.

Mặc dù nàng cùng thiếu gia sớm đã kinh qua tinh phong huyết vũ, thành thói quen, nhưng lần này đối mặt chính là tồn tại đáng sợ nhất tam giới.

Chân tiên! Nguyệt Nhi ngẫm lại đã thấy lạnh người.

Cho nên theo bản năng, nàng phi thường bài xích thân phận kiếp trước, càng không biết nên nói với thiếu gia thế nào.

A Tu La Vương gì đó, vinh quang cũng tốt, thù oán cũng được, dù sao Tiểu Đào đã ngủ say, nàng cứ coi như không có gì phát sinh là được.

Bất quá nói dối với thiếu gia, Nguyệt Nhi hết sức không yên, nên vẻ mặt cùng ngữ khí thật khác lạ.

Có điều Lâm Hiên lại không có nửa điểm hoài nghi. Hắn có thể hoài nghi bất cứ người nào, nhưng chưa từng nghi ngờ Nguyệt Nhi, nữ tử mà hắn yêu thương nhất!

Lúc này, Lâm Hiên sờ cằm, trên mặt tràn đầy vẻ hồ nghi. Chẳng lẽ trong khi mở động phủ, đã vô tình kích hoạt trận pháp gì đó của cổ tu sĩ?

Nghĩ tới đây, Lâm Hiên đem thần thức thả ra cẩn thận dò xét, nhưng không phát hiện được gì.

“Thật sự là kỳ quái.”

Lâm Hiên gãi gãi đầu, tạm thời đem chuyện này vứt ra sau đầu. Mặc dù bị đánh bay nhưng lại không bị thương, cần gì phải khổ sở suy nghĩ.

Hắn cảm giác tay chân tê dại, liền hoạt động một chút sau đó chậm rãi ngồi xuống.

Nếu không nhớ lầm thì hắn đã bị Hồi Nguyên Tán phản phệ, vì thế mà ngất đi.

Hiện tại sao lại bình an như vậy? Người nào đã cứu hắn?

Nguyệt Nhi? Không đúng, thần thông của nha đầu này còn xa mới được như vậy.

Hắn rất rõ ràng thương thế của bản thân, tu tiên giả Ly Hợp kỳ cũng chưa chắc chữa được.

Càng thêm quỷ dị chính là Nguyệt Nhi nói không có người nào tới. Nhưng dù cho nghĩ nát óc, Lâm Hiên vẫn không chút hoài nghi tiểu nha đầu.

Nguyệt Nhi trong mắt hắn vẫn là nữ tử đáng tin tưởng nhất.

“Thiếu gia đừng nghĩ nữa, muội không biết sao người lại khỏe lại, nhưng đã vô sự thì cần gì phải suy nghĩ nhiều. Thiếu gia tốt như vậy, cát nhân ắt có thiên tướng. Người hiện giờ vừa mới tỉnh lại, nguyên khí chưa khôi phục, nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất.” Nguyệt Nhi dần bình tâm, ôn nhu nói.

“Ừm.” Lâm Hiên gật đầu, Nguyệt Nhi nói không sai, trước tiên phải khôi phục thực lực cái đã.

Nghĩ đến đây, hai tay hắn bắt quyết đặt trên đầu gối, nhắm hai mắt lại, thi triển nội thị thuật.

Nguyệt Nhi ở một bên nhìn, lòng thấp thỏm không yên.

Một lúc lâu sau.

Rốt cuộc Lâm Hiên mở hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái. Nguyệt Nhi thấy vậy không khỏi càng thêm khẩn trương.

“Thiếu gia, người có khỏe không?”

“Nguyệt Nhi, vừa rồi khi ta hôn mê, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lâm Hiên nhướng mày, nghiêm túc hỏi.

“Không… không có.” Nguyệt Nhi ấp úng trả lời.

“Thật không có? Không thể nào, ví dụ như có cho ta uống thứ gì, hoặc từng phát sinh chuyện gì kỳ quái.”

“Thiếu gia hỏi về cái này?” Nguyệt Nhi dù không muốn lừa dối hắn nhưng nàng thật không dám nói chuyện về Tu La Vương chuyển thế, đành đánh liều mở miệng: “Thiếu gia hỏi như vậy, tiểu tỳ nghĩ lại, hình như có một điểm sáng nhập vào trong thân thể thiếu gia.”

“Điểm sáng màu sắc ra sao?” Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hứng thú.

Nguyệt Nhi đành đem tiên linh lực mà nàng ngưng kết ra mô tả lại. Lâm Hiên xem như kiến thức rộng rãi nhưng đương nhiên cũng chưa từng nghe nói qua, bất quá cũng biết đó là vật phi phàm.

“Thì ra là thế, nhưng Hồi Nguyên Tán cắn trả sao lại có thể khỏi như vậy được? Nguyệt Nhi, điểm sáng kia từ đâu mà có?” Lâm Hiên hiển nhiên sẽ không bỏ qua kỳ ngộ như vậy, tiếp tục truy hỏi.

“Điều này… ta không biết… xin lỗi thiếu gia, điểm sáng kia đột nhiên xuất hiện.” Nguyệt Nhi cúi đầu, chột dạ mở miệng.

May là Lâm Hiên không tiếp tục truy cứu nữa, nếu không với tính cách ngoan ngoãn của tiểu nha đầu, không bao lâu sẽ bị vạch trần.

Tu tiên giới rộng lớn, có vô số chuyện quỷ dị không thể giải thích. Lần này vận khí của bản thân thật đúng là không tệ, Lâm Hiên thầm nghĩ.

“Thiếu gia, vậy hiện tại người cảm giác thế nào, đã khỏe hẳn chưa?” Nguyệt Nhi lần nữa không yên lòng hỏi.

“Yên tâm, linh lực trong cơ thể ta tựa hồ có biến hóa, cụ thể như thế nào không rõ, nhưng hẳn là có ích chứ không có hại.”

“Vâng!” Nguyệt Nhi gật đầu, lúc này mới yên tâm.

Lâm Hiên vươn tay vỗ lên túi trữ vật, bảy tám cái bình ngọc tinh xảo bay ra. Lần này may mắn tránh được một kiếp nhưng pháp lực chưa khôi phục, thân thể cũng phải điều dưỡng một phen.

Mở một cái bình, Lâm Hiên lấy ra mấy viên linh đan màu lam nhạt, sau đó ngửa đầu nuốt vào.

Sau đó hắn khẽ nắm hai tay lại, đả tọa thúc dục dược lực.

Hiệu quả bồi bổ thân thể của Khổ Thiềm Đan này còn tốt hơn nhiều so với Thiên Sơn Tuyết Liên hay Nhân Sâm Vạn Niên.

Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên mở hai mắt, lại mở bình ngọc khác lấy ra hai viên màu đỏ. Nuốt vào sau đó lại tiếp tục đả tọa.

Một lúc lâu sau, Lâm Hiên lần nữa mở nắp bình.

Cứ như vậy, Lâm Hiên dùng đan dược hết sức xa xỉ để khôi phục thân thể. So với tu sĩ cùng cấp thì gia sản của hắn vô cùng phong phú. Đan dược bồi dưỡng, chữa thương khi khẩn cấp cũng đã luyện chế và mang theo trên người khá nhiều, hôm nay xem như phát huy tác dụng.

Nguyệt Nhi ngồi ở một bên suy tư, nhìn Lâm Hiên rồi lặng yên thở dài, trong mắt lộ vẻ lo âu.

Đáng tiếc Lâm Hiên đang nhập định nên không cảm giác được gì.

Thời gian chậm rãi trôi qua ba ngày.

Lâm Hiên vẫn chưa tỉnh lại khiến Nguyệt Nhi cũng có chút lo lắng, cũng may sắc mặt hắn đã tốt hơn rất nhiều.

Thật ra pháp lực của hắn đã hoàn toàn khôi phục, thân thể cũng không có gì đáng ngại. Lâm Hiên đã định ngừng đả tọa từ nửa ngày trước, nhưng hắn phát hiện tình huống trong cơ thể có điểm đặc biệt.

Pháp lực sau khi được bổ sung đầy đủ, cảnh giới lại tăng lên một bậc, mơ hồ có xu thế muốn đột phá.

Sao có thể như thế?

Lâm Hiên ngẩn người, sau đó là nửa mừng nửa lo.

Tiên đạo gian nan, có thể trở thành đại tu sĩ thì ai mà không vui mừng. Cho dù là ở thánh địa tu luyện như Vân Châu, số lượng lão quái vật ở cảnh giới này cũng không nhiều.

Có điều, họa ngầm Ma Anh vẫn chưa được giải trừ. Hiện tại nếu tiến giai, Lâm Hiên có chút bất an. Nhưng pháp lực trong cơ thể hắn dao động quả thật đã đến đỉnh điểm, nếu như cưỡng ép áp chế sẽ bỏ qua cơ hội tiến giai thành tu sĩ hậu kỳ.

Tình huống này là một cơ duyên rất lớn, nếu bỏ qua thì không biết bao giờ mới có được vận khí tốt như vậy.

Lâm Hiên chần chừ một lát, liền hạ quyết định: đột phá!

Dù họa ngầm Ma Anh chưa được giải trừ, nhưng hắn đã tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết đến tầng thứ hai đại viên mãn, thành công ngưng kết Yêu Đan.

Yêu Đan tuy yếu hơn song anh, nhưng về phương diện cân bằng âm dương linh lực cũng phát huy được một chút hiệu quả.

Dựa theo phỏng đoán, cho dù tiến giai hậu kỳ, trong khoảng thời gian ngắn, ít nhất trong vòng mấy tháng có thể miễn cưỡng bảo trì ổn định âm dương linh lực.

Chủ yếu là ba tháng sau, vì giúp Nguyệt Nhi kết anh, hắn lại phải đến Hiên Viên Thành. Lão trọc Tuệ Thông kia quá nửa là chưa rời đi.

Tu sĩ hậu kỳ khác thì không biết, nhưng với riêng Lâm Hiên, hắn tin tưởng nếu ở cảnh giới hậu kỳ, muốn trốn thoát khỏi tay Tuệ Thông cũng không quá khó khăn.

Cân nhắc lợi hại, Lâm Hiên quyết định đánh cược một phen.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!