Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 4: CHƯƠNG 4: LAM SẮC TINH HẢI HUYỀN ẢO

Cao thủ Trúc Cơ Kỳ như Trương Vũ quả nhiên có gia sản phong phú. Chỉ riêng Hạ phẩm Linh Thạch đã có hai mươi viên, đối với Lâm Hiên mà nói, đây là một lượng tài phú khổng lồ.

Ngoài ra còn có khoảng chục tấm Phù Lục, trong đó có hai tấm Trung phẩm là Phù Lục công kích Hỏa Long Thuật và Phù Lục phòng ngự Thủy Linh Thuẫn. Điều này khiến hắn vô cùng hân hoan. Bên cạnh đó là vài viên Đan Dược cùng một kiện Cực phẩm Linh Khí.

Vuốt ve Bích Tuyết Hoàn trong tay, Lâm Hiên không nén được vẻ kinh hỉ. Cho dù là các vị sư thúc sư bá có tu vi Trúc Cơ Kỳ, họ cũng chỉ sở hữu Linh Khí Thượng phẩm mà thôi. Loại Cực phẩm Linh Khí này quả thực là bảo vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Sau khi thu được gia sản của Trương Vũ và Chu Yến, có thể nói tài phú của Lâm Hiên đã vượt qua hầu hết các cao thủ Trúc Cơ Kỳ trong cốc.

Hơn nữa, trong Túi Trữ Vật của Trương Vũ, Lâm Hiên còn phát hiện một chiếc áo ngắn bó sát, không rõ làm từ vật liệu gì nhưng đao thương bất nhập, là một bảo vật phòng ngự hiếm có. Hắn không chút do dự mặc vào.

Một lát sau, Lâm Hiên khoanh chân ngồi xuống, kiểm tra thân thể. Kỳ thực, con sò trong hộp gỗ mới là bảo vật quý giá nhất. Tuy Lâm Hiên chưa biết tác dụng của nó, nhưng việc Chu Yến dám thí sư để độc chiếm đã chứng tỏ nó cực kỳ trân quý.

Sự việc các Lam Sắc Quang Điểm dung nhập vào cơ thể ngày hôm qua vẫn còn rõ ràng trước mắt. Vậy những quang điểm màu lam kia chắc chắn ẩn chứa điều kỳ lạ nào đó.

Lâm Hiên trước tiên ôn lại toàn bộ sự việc. Muốn phá giải bí ẩn, hắn phải suy ngẫm kỹ lưỡng. Điều đầu tiên có thể suy ra là Lam Sắc Quang Điểm phải có rất nhiều chỗ tốt, nếu không con sò đó cũng không được xem là chí bảo.

Hắn thi triển Nội Thị Thuật để xem xét Đan Điền cùng sự lưu chuyển của Linh Lực trong kinh mạch, và quả nhiên, Đan Điền đã xuất hiện dị trạng.

Trong Đan Điền của hắn, ngoại trừ từng tia Linh Lực nhỏ như sợi tơ, còn có thêm vô số Lam Sắc Quang Điểm cực kỳ mỹ lệ đang di chuyển chậm rãi, giống như một Lam Sắc Tinh Hải vậy. Mỗi quang điểm tựa như một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Song, thân thể hắn vẫn hoàn toàn bình thường.

Xem ra nan đề này thật khó hiểu. Sau khi do dự một chút, Lâm Hiên liền dựa theo tâm pháp của sư môn, đem các sợi Linh Lực yếu ớt tụ lại cỡ một cây Tú Hoa Châm, rồi cẩn thận châm vào quang điểm. Kết quả lại một lần nữa ngoài dự liệu: Lam Sắc Quang Điểm không hề có chút phản ứng nào.

Tại sao lại như vậy?

Tuy chưa hiểu rõ, nhưng Lâm Hiên cũng không nóng vội. Công dụng của Lam Sắc Quang Điểm khẳng định cần phải tốn thời gian từ từ khám phá. Đối với điểm này, Lâm Hiên đương nhiên hiểu rõ.

Thiếu niên thường có tính cách nông nổi, nhưng điều đó không hề đúng với Lâm Hiên. So với đồng trang lứa, hắn rất cẩn thận và từng trải hơn.

Lần thử nghiệm đầu tiên thất bại, bỗng Lâm Hiên thấy bụng đói cồn cào. Hắn lấy ra hai cái bánh bao và một ít thịt khô ăn vào. Cảm giác thật ngon miệng, từ hôm qua tới giờ hắn còn chưa ăn gì. Tu Tiên Giả cấp cao có thể nhịn ăn nhịn uống, chỉ cần hấp nạp Thiên Địa Linh Khí là đủ duy trì sự sống, nhưng hiện tại Lâm Hiên còn chưa có thực lực như thế.

Nghỉ ngơi một chút, hắn tiếp tục nghiên cứu. Giống như trước, hắn vẫn dùng Nội Thị Thuật quan sát rồi thử nghiệm, nhưng từ sáng đến tối, hắn vẫn không phát hiện được điều gì.

Nằm trên giường, Lâm Hiên suy ngẫm kỹ mọi việc thêm lần nữa. Xem ra việc này cần phải tốn nhiều tâm tư.

Mấy ngày tiếp theo, Lâm Hiên vẫn như thường. Mỗi ngày hắn đều hành công tu luyện, song vẫn ngấm ngầm nghiên cứu Lam Sắc Quang Điểm nọ.

Ngoài kinh mạch cùng Đan Điền, theo thời gian cũng không thấy cơ thể xuất hiện dị trạng gì. Tất cả đều như thường, tốc độ tu luyện vẫn chậm chạp như trước. Tuy vậy, Lâm Hiên vẫn không thất vọng mà kiên trì tiếp tục tìm hiểu.

Sự việc Trương Vũ cùng Chu Yến đột nhiên thất tung đã dẫn tới một trận phong ba tại Phiêu Vân Cốc. Trong số các đệ tử Linh Động Kỳ, Chu Yến được liệt vào dạng cao thủ, nếu như không có sai sót gì thì vài năm sau nàng sẽ Trúc Cơ thành công. Về phần Trương Vũ thì không cần phải nói. Phiêu Vân Cốc vốn chỉ là tiểu phái, Trương trưởng lão tu vi Trúc Cơ Trung Kỳ tuy không phải là trụ cột nhưng cũng là cao thủ hiếm có. Hai người đồng thời vô cớ thất tung khiến toàn môn phái chấn động.

Chưởng môn Vân Hạc Chân Nhân đã phái ra cao thủ Trúc Cơ Kỳ lãnh suất các đệ tử Linh Động Kỳ đi tìm kiếm tung tích.

Thấy phản ứng của môn phái như vậy, Lâm Hiên đang lo lắng lại trở nên vui mừng. Mấy ngày nay hắn vẫn lẳng lặng để ý mọi chuyện. Phản ứng của Chưởng môn có thể thấy được lão chỉ quan tâm đến sinh tử của hai người mà không rõ bảo vật là con sò trong hộp gấm kia.

Sở dĩ Lâm Hiên khẳng định điều này là vì hắn đã nghĩ kỹ. Chu Yến dám thí sư đoạt bảo thì rõ ràng không phải phụng mệnh lệnh của môn phái. Khẳng định đây là bí mật của hai người, không muốn cho ai biết nên đã tự hành động. Vậy con sò kia hai người bọn họ do đâu mà có?

Nghĩ đến đây, Lâm Hiên lại lắc đầu. Hiện tại không nên nghĩ ngợi nhiều. Khả năng phát hiện thi thể Chu Yến và Trương Vũ là cực thấp, song nếu phát hiện được thì cũng chẳng ai nghĩ cái chết của hai người lại do một đệ tử không có Linh Căn như hắn cả.

Lâm Hiên lớn gan tiếp tục sinh hoạt như cũ. Thời gian sau đó cũng chứng minh một phần suy đoán của hắn là đúng. Mặc dù Vân Hạc Chân Nhân hết sức tức giận, nhưng việc tìm kiếm tung tích của Trương Vũ và Chu Yến không chút tiến triển. Một số Tán Tu hay môn phái bị liệt vào đối tượng hoài nghi. Phiêu Vân Cốc thậm chí đã phát sinh một số xung đột với bọn họ, song những điều này không liên quan đến Lâm Hiên. Một đệ tử cấp thấp như hắn kể ra cũng có chỗ tốt, có thể an tâm khổ tu.

Đảo mắt, nửa tuần trăng đã trôi qua.

"Xem ra cần phải đi tra các loại cổ tịch xem có manh mối nào hữu dụng không." Lúc này Lâm Hiên nằm trên giường lẩm nhẩm nói. Kỳ thực, trước đây hắn đã nghĩ có một chọn lựa khác là thỉnh giáo các tiền bối trưởng lão kiến thức rộng rãi, có thể sẽ có người biết.

Đương nhiên, ý nghĩ này chỉ là thoáng qua mà thôi. Thất phu vô tội, mang ngọc có tội. Nếu các trưởng lão này phát hiện điểm tốt của Lam Sắc Quang Điểm, còn không giết người đoạt bảo thì mới là chuyện lạ. Lâm Hiên đương nhiên không ngu ngốc mà đi rước lấy họa sát thân.

Đối với bí mật Lam Sắc Tinh Hải, Lâm Hiên sớm đã nhận thức rất rõ. Cho dù mất nhiều tinh lực, hắn cũng phải cẩn thận một mình tìm hiểu.

Sáng sớm hôm đó, Lâm Hiên đi tới một tòa đại điện được kiến tạo dựa vào thế núi, khí thế hoành vĩ. Đây chính là Tàng Thư Các của Phiêu Vân Cốc, một nơi vô cùng trọng yếu, nằm ở giữa môn phái, có cấm chế trùng trùng.

Ba bước gặp một tốp canh, năm bước gặp một trạm gác, còn có các loại Hộ Sơn Linh Thú đi tuần tra.

Hộ Sơn Linh Thú là Yêu Thú, nếu không phải do cao thủ thuần phục thì cũng được nuôi từ nhỏ trong Phiêu Vân Cốc. Nói đơn giản, chúng chính là gia súc mà Tu Tiên Giả thuần dưỡng.

Song đừng bao giờ xem thường thực lực của Linh Thú. Chúng có thể sử dụng Thiên Địa Linh Khí, có những thần thông mà người thường khó có thể tưởng tượng.

Hơn nữa, Linh Thú rất trung thành, một khi nhận chủ thì vĩnh viễn không phản bội, khi đối địch lại không sợ chết, cho nên các môn phái đều thuần dưỡng một số Linh Thú để chúng hộ sơn.

Gầm!

Lâm Hiên mới cách đại điện hai trăm thước thì nghe một tiếng gầm thị uy. Chỉ thấy hồng quang chớp động, trước mắt đã xuất hiện một con hổ to lớn, lông màu đỏ lòm, bên ngoài còn có hỏa diễm nhàn nhạt bao phủ, một ít cây cỏ nhỏ xung quanh bắt đầu bốc cháy.

Khí thế này loại hổ tầm thường nơi thế tục sao có thể sánh bằng, mạnh mẽ khiến người không rét mà run.

Liệt Viêm Hổ, Hạ phẩm Yêu Thú cấp một!

Tu Tiên Giả nhân tộc từ Linh Động Kỳ đến Độ Kiếp chia làm tám đại cảnh giới thì tương ứng với nó, Yêu Tộc cũng được chia làm tám đại cấp, mỗi đại cấp lại chia làm bốn cấp độ khác nhau là Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm và Cực phẩm, tương ứng với Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ và Đại Viên Mãn.

Linh Động Kỳ ứng với Yêu Thú cấp một, Trúc Cơ Kỳ ứng với Yêu Thú cấp hai... Với các cấp thấp khi giao chiến thì Tu Tiên Giả đồng cấp sẽ lợi hại hơn vì Yêu Thú vốn chưa mở ra linh trí.

Liệt Viêm Hổ phát ra khí thế kinh người, song Lâm Hiên cũng không thèm để ý. Nó chỉ là một súc sinh không có linh trí mà thôi.

Tất cả các thông tin của đệ tử trong phái đều đã thông qua đạo pháp kỳ diệu hạ ấn ký với Hộ Sơn Linh Thú, như vậy Linh Thú có thể phân biệt người trong môn và ngoại nhân.

Liệt Viêm Hổ đi tới trước người Lâm Hiên khẽ gầm gừ, song thần sắc hắn thản nhiên như không. Linh Thú ngó ngó vài lần, địch ý tiêu giảm rồi lại lắc đầu vẫy đuôi di chuyển qua một bên, dùng đầu khẽ cọ vào chân hắn.

Đi qua Liệt Viêm Hổ, Lâm Hiên bước vào đại điện. Chỉ thấy Tàng Thư Các được phân làm ba tầng. Tầng thứ nhất chứa rất nhiều điển tịch, phải tới khoảng hơn mười vạn cuốn để các đệ tử tham khảo. Song giá trị thư tịch nơi đây không cao. Các bí tịch về công pháp, chế khí hay luyện đan tất cả đều được cất tại tầng hai, chỉ có những cao thủ Trúc Cơ Kỳ mới có thể mượn xem.

Phòng hộ của tầng hai chặt chẽ hơn tầng thứ nhất rất nhiều, không chỉ có cấm chế trùng trùng mà còn có bổn môn trưởng lão thường xuyên tuần tra.

Về phần tầng thứ ba thì vô cùng trân quý. Nơi đó chứa các phương pháp tu luyện tâm đắc của các đời tổ sư Phiêu Vân Cốc, đều là các công pháp hàng đầu. Nghe nói phải có lệnh phù của Chưởng môn mới có thể tiến vào. Thủ vệ tầng thứ ba này cũng là mấy lão quái vật tu vi không thể tưởng tượng nổi!

Một đệ tử Linh Động Kỳ như Lâm Hiên dĩ nhiên chỉ được vào tầng thứ nhất, mà một lần chỉ được mượn ba thiên. Xem lướt qua quy định của Tàng Thư Các, Lâm Hiên bắt đầu vùi đầu tìm kiếm.

Nơi đây chiếm tới mấy ngàn thước vuông, hàng loạt những giá thư được bày san sát. Hắn bắt đầu tra duyệt từ bên trái.

"Thiên Sơn Cửu Dương Quyết", "Huyền Âm Chân Kinh", "Nhật Nguyệt Thần Chưởng", "Ma Tôn Bá Vương Quyền"...

Mỗi quyển bí tịch này đều là tuyệt học tối cao của võ giả thế tục, song đối với Tu Tiên Giả thì chẳng chút giá trị. Võ nghệ tu luyện cho dù có tới cảnh giới nào thì cũng không đánh lại Pháp Bảo.

Lâm Hiên lắc đầu đi tới một giá thư khác.

"Bách Thảo Lục", "Thần Y Thập Tam Thiên", "Kim Châm Tiệt Mạch"...

Mấy cuốn y thư đã thất truyền vài trăm năm nơi thế tục ánh vào mắt, song với Tu Tiên Giả cũng không có giá trị gì. Tùy tiện lấy một viên Đan Dược cấp thấp nhất cũng có thể chữa được tất cả các bệnh của phàm nhân.

Tới đây, khóe miệng Lâm Hiên khẽ mỉm cười. Chẳng trách mở cửa miễn phí. Tầng thứ nhất đối với Tu Tiên Giả thì rất vô vị. Cái gì mà hữu ích với đệ tử Linh Động Kỳ chứ, đây chỉ là môn phái bày ra cho có lệ.

Tu Tiên Giới cường giả vi tôn, muốn có quyền lực, có sự kính trọng thì phải có thực lực. Nghĩ đến đây, quyết tâm tu luyện càng bốc cao trong tâm Lâm Hiên.

Ánh mắt hắn chuyển sang các thư giá còn lại tiếp tục tra tìm. Lát sau, hắn dừng bước, lấy ra một điển thư bằng da màu đen, có viết mấy chữ hoa mỹ: *Tu Tiên Dị Văn Lục*.

Đây chính là bút ký của một Tu Tiên Giả, đương nhiên không phải công pháp, mà là ghi chép lại những kiến thức, sự tình các nơi khi vị tiền bối này đi qua.

Trên giá này đều là các loại thư tịch như thế, có lẽ sẽ tìm được một chút manh mối tại đây chăng. Hắn cẩn thận xem xét, sau đó lại chọn hai thiên là *Cửu Châu Kỳ Sự* và *Thần Quỷ Quái Đàm*.

Ba cuốn thư tịch này đệ tử cấp thấp có thể mượn xem. Lâm Hiên sau khi hoàn thành thủ tục mượn thì trở về căn nhà gỗ, ngồi trên giường chăm chú nghiên cứu.

Không biết bao lâu, bóng tà đã ngả về tây, phía chân trời xa mờ bóng hoàng hôn. Lâm Hiên khẽ xoay xoay cổ, chớp chớp hai mắt. Cuối cùng thì cũng xem xong ba cuốn thư tịch này.

Những thứ viết bên trong thật khiến cho hắn mở rộng nhãn giới. Trong này nói qua không ít kỳ ngộ lưu truyền trong Tu Tiên Giới. Tỷ như hai ngàn năm trước Phi Hạc Chân Nhân tại Bắc Cực ăn được Huyền Thiên Băng Quả, về sau khi tu luyện công pháp thủy thuộc tính vô cùng nhanh chóng, như có thần trợ giúp, trở thành Nhất Đại Tông Sư được người người kính ngưỡng, khai sáng ra Thiên Sơn Phái.

Hay là Thi Quỷ Thượng Nhân, kiêu hùng trong Ma Đạo, từng bị quái xà cắn trúng phải kịch độc nhưng không hề chết, mà ngược lại được vô số chỗ tốt. Về sau này chiêu số của lão hàm chứa kịch độc của quái xà khiến người người khó địch.

Lại tỷ như... Ba cuốn thư tịch giới thiệu rất nhiều kỳ ngộ, nếu không phải phúc thì là họa. Những Tu Tiên Giả ăn được kỳ trân dị thảo hay không may đụng phải Yêu Thú độc trùng mà ngã xuống rất nhiều. Những kỳ ngộ như vậy rốt cuộc là phúc hay họa, còn phải xem nhân duyên của người đó.

Đáng tiếc, trong này không hề nói qua về Lam Sắc Tinh Hải. Lâm Hiên khoanh chân ngồi xuống, thi triển Nội Thị Thuật. Lam Sắc Tinh Hải trong Đan Điền vẫn chậm rãi như thường, với Linh Lực cũng không thấy có ảnh hưởng gì.

Dùng thần thức quan sát một lúc lâu, quyết định mạo hiểm lần này. Lâm Hiên vận tâm pháp bổn môn, nhưng không phải là lưu chuyển Linh Lực, mà thử đem Lam Sắc Quang Điểm tụ tập lại.

Điểm nguy hiểm nhất chính là không biết Lam Sắc Quang Điểm này có biến hóa gì. Một khi Đan Điền bị tổn thương thì chắc chắn sẽ gặp họa.

Song, không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Trong chốc lát, trên trán Lâm Hiên rỉ ra mồ hôi to cỡ hạt đậu. Nếu so với Linh Lực, Lam Sắc Quang Điểm khó khống chế hơn rất nhiều. Song đã chuẩn bị tâm lý, Lâm Hiên không bối rối, dùng thần niệm từng bước đem Lam Sắc Quang Điểm tụ lại một chỗ rồi tán ra Kỳ Kinh Bát Mạch.

Thời gian chậm chạp trôi qua.

"Ồ?" Lâm Hiên nhướng mày, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên. Quang điểm theo kinh mạch lưu động đến bàn tay, nhưng song không hề tuần hoàn về Đan Điền mà lại tản ra ngoài cơ thể.

Xảy ra sự tình bất ngờ, song hắn không chút hoảng loạn. Thần thức có chút mệt mỏi, Lâm Hiên chậm rãi thu công rồi mở hai mắt. Chỉ thấy phía trước ngực lơ lửng rất nhiều Lam Sắc Quang Điểm, giống hệt trong Đan Điền. Hắn liền lấy tay chạm vào những điểm tinh quang này, song trong chốc lát chúng mờ nhạt dần rồi biến mất.

Hắn lại dùng Nội Thị Thuật tra xét Đan Điền, liền phát hiện thể tích Lam Sắc Tinh Hải so với trước thì nhỏ hơn một chút.

Nằm trên giường, hắn bắt đầu tự ngẫm. Xem ra các quang điểm này có phần giống Linh Lực, đi một vòng khắp cơ thể. Còn việc tại sao lại thoát ra từ lòng bàn tay thì thật khó hiểu.

Hừng đông vừa lên, vầng thái dương sắp ló dạng.

Cảm giác sảng khoái, Lâm Hiên hít một hơi. Hắn khoanh chân ngồi trên giường, thi triển Nội Thị Thuật dò xét Đan Điền. Không ngờ số lượng quang điểm mất đi hôm qua đã khôi phục trở lại.

Xem ra Lam Sắc Tinh Hải đã thành một bộ phận trong cơ thể hắn, giống như là khí lực vậy, trải qua nghỉ ngơi sẽ tự hồi phục.

Như vậy không lo sẽ dùng hết. Hiện giờ chính là nghiên cứu tác dụng của những quang điểm này.

Mấy ngày kế tiếp, Lâm Hiên ngoài luyện công thì nghiên cứu Tinh Hải trong cơ thể. Đảo mắt một tuần đã trôi qua, dù chưa có manh mối song đã có thể đem Lam Quang thực hiện một Đại Chu Thiên tuần hoàn tương tự như Linh Lực vậy.

"Rốt cuộc là dùng nó để làm gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!