Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 406: CHƯƠNG 406: LUYỆN CHẾ CHIẾN GIÁP

"Nàng cần thời gian bao lâu để kết anh?"

"Ngươi không cần phải xen vào. Tiểu thư đã có ta chiếu cố, ngưng kết Nguyên Anh sẽ không có vấn đề gì." Tiểu Đào chống cằm, gương mặt tràn đầy vẻ khinh thường, trong mắt nha đầu này, Lâm Hiên chẳng có điểm nào thuận mắt cả.

Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên về tới động phủ. Tiểu Đào mặc dù tính tình mạnh mẽ song luận về tâm cơ thì sao có thể là đối thủ của Lâm Hiên, cuối cùng vẫn bị hắn dùng kế khích tướng mà tiết lộ ra.

So với tu sĩ Nhân tộc, quá trình kết anh của Nguyệt Nhi quả thực rất khác biệt. Đầu tiên, nàng phải luyện hóa Tu La Thần Huyết, sau đó dung hợp nó vào dòng chân nguyên trong cơ thể. Giai đoạn này tuy không có nguy hiểm nhưng lại cần một khoảng thời gian nhất định. Nhanh thì mất vài tuần trăng, mà chậm thì có thể kéo dài đến một năm.

Tuy thời gian có dài hơn so với dự tính, song chỉ cần Nguyệt Nhi kết anh không gặp nguy hiểm là hắn đã mừng vô hạn. Lâm Hiên đem nỗi lo trong lòng gạt đi, chuẩn bị đả tọa để hồi phục nguyên khí.

Hắn khoanh chân ngồi xuống, lưu chuyển pháp lực vận hành vài vòng Đại Chu Thiên, tinh thần dần khôi phục đến trạng thái tốt nhất, sau đó lấy ra một cái bình ngọc tinh xảo, từ trong đổ ra một viên đan hoàn màu phấn hồng.

Lâm Hiên không chút do dự nuốt vào miệng, sau đó thi triển Nội Thị Thuật, chỉ thấy trong đan điền, vô số sợi tơ linh lực đang trôi nổi, lại chia ra thành ngũ sắc rực rỡ.

Năm xưa, Lâm Hiên từng dùng thánh quả của Mặc Nguyệt tộc để rèn luyện ra linh căn Mộc thuộc tính, nhưng từ khi ngưng tụ thành yêu đan, chẳng biết vì sao linh lực lại biến thành ngũ sắc. Biến hóa này trong Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết không hề nhắc tới, nhưng Lâm Hiên không kinh sợ mà ngược lại còn lấy làm mừng. Ngũ sắc linh lực không bàn mà hợp, vô cùng hữu ích đối với việc tu hành.

Lúc này, hai Nguyên Anh đang ngồi đối diện nhau, còn phía trên đỉnh đầu chúng là một viên yêu đan ngũ sắc đang lơ lửng trôi nổi. Có điều nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện thần sắc của hai Nguyên Anh rất uể oải, mà màu sắc của yêu đan cũng ảm đạm vô cùng.

Lần đến Vô Định Hà, Lâm Hiên đã hao tổn rất nhiều bổn mạng nguyên khí. Hắn bắt đầu đả tọa điều tức, từng chút một luyện hóa dược lực vào trong đan điền.

Thời gian chậm rãi trôi qua. Bảy ngày sau, khí sắc của hắn đã tốt lên rất nhiều, lại lấy ra một viên Tiên Thiên Hồi Nguyên Đan nuốt vào rồi tiếp tục đả tọa.

Cứ như vậy, thương thế vốn cần hơn nửa năm tu dưỡng mới có thể lành lại, nhưng nhờ vào dược lực của linh đan, chỉ trong vỏn vẹn hơn hai mươi ngày, nguyên khí của hắn đã hoàn toàn khôi phục.

Sau đó, hắn đi tới phòng luyện công của Nguyệt Nhi. Màn hồng quang so với trước đây càng thêm chói mắt. Xem ra quá trình dung hợp đang diễn ra thuận lợi, Lâm Hiên nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi quay trở về phòng luyện công của mình.

Trước tiên nên làm gì đây? Lâm Hiên đưa tay vuốt trán, bắt đầu suy tư.

Hiện tại, chủ Nguyên Anh của hắn đã đạt tới hậu kỳ, còn đệ nhị Nguyên Anh cùng Yêu đan vẫn đang dừng lại ở sơ kỳ.

Muốn tu hành thật tốt, cần phải tốn trăm năm công phu chứ không phải chuyện ngày một ngày hai.

Lâm Hiên suy tư một hồi rồi từ trong lòng lấy ra một cái ngọc đồng giản.

Nhìn bảo vật trong tay, hắn như chìm vào ký ức. Ngọc giản này hắn thu được khi mới kết đan thành công, chỉ chớp mắt đã gần hai trăm năm trôi qua.

Sau một lát cảm khái, hắn đem thần thức chìm vào trong. Bên trong ghi lại không phải là công pháp, mà là một trong Tu Tiên Bách Nghệ đã thất truyền tại Nhân giới.

Chiến Giáp Thuật!

Nếu so sánh pháp bảo với binh khí nơi thế tục, thì chiến giáp cũng có tác dụng như áo giáp. Pháp bảo chủ về công kích, thì chiến giáp chủ về phòng ngự.

Tại trăm vạn năm trước, Chiến Giáp Thuật vô cùng phát triển nhưng sau này lại dần xuống dốc, đến nay thì đã gần như thất truyền.

Những nơi khác không cần phải nói, đến như Vân Châu là Thánh địa tu luyện mà Chiến Giáp Thuật vẫn chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Nói lại điều này, khi trước tu vị và kiến thức của Lâm Hiên còn nông cạn thì không nói. Song với nhãn quang cao vời như hiện tại, hắn phát hiện ra một điểm kỳ quái. Cửu Thiên Huyền Công, Lam Sắc Tinh Hải, ngọc bội thần bí, thậm chí cả Nguyệt Nhi, tất cả hắn đều gặp được ở U Châu.

Thêm cả Chiến Giáp Thuật này khiến Lâm Hiên có chút hoài nghi. U Châu có thật sự là nơi hoang dã không? Hay là nơi đó còn ẩn chứa bí mật kinh người nào khác?

Lắc lắc đầu, Lâm Hiên thở ra một hơi. Hiện tại cũng không có manh mối gì, trước tiên cần luyện chế chiến giáp rồi nói sau. Hắn lại đem thần thức chìm vào ngọc giản.

Tương tự như pháp bảo, chiến giáp đại thể có thể chia làm hai loại. Một loại là chiến giáp bình thường. Còn loại thứ hai là chiến giáp có thể thăng cấp dần dần.

Loại thứ nhất luyện chế đơn giản song uy lực hữu hạn.

Loại thứ hai cần rất nhiều tài liệu trân quý hiếm thấy, song lại có thể luyện chế thành nhiều lần. Đầu tiên là luyện ra một chiến giáp có hình thái đơn giản, chờ sau khi tu vị của chủ nhân tăng lên có thể tái tìm kiếm tài liệu để thăng cấp cho chiến giáp, chỗ tốt không cần nói cũng biết.

Khi vừa mới kết thành Kim Đan, Lâm Hiên đã nghiên cứu qua Chiến Giáp Thuật một phen. Cuối cùng hắn đã lựa chọn một bộ tên là Bích Diễm Kỳ Lân Giáp. Bảo vật này có lực phòng ngự không gì sánh kịp, song tài liệu thật sự quá mức quý hiếm, đến tận bây giờ hắn mới thu thập được đầy đủ.

Hiện tại nguyên khí đã khôi phục, Lâm Hiên quyết định luyện chế bộ bảo giáp đã mong chờ bấy lâu. Có vật này, nếu sau này gặp lại cường địch, hắn sẽ có thêm một món bảo vật phòng ngự đỉnh cấp.

Lâm Hiên đem thần thức chìm vào ngọc giản, cẩn thận nghiên cứu lại một lần nữa.

Một tuần trăng sau, trong tĩnh thất, Lâm Hiên vẫn khoanh chân ngồi nhưng trước người có một khối vật chất màu xanh được một tầng hào quang nâng đỡ, lơ lửng giữa không trung. Hắn đang hé miệng, không ngừng phun ra anh hỏa để luyện hóa vật này.

Nhìn qua thì có phần tương tự như luyện chế pháp bảo, song bảo vật kia không phải đao thương kiếm kích mà là một loại bảo vật có hình dáng như y phục.

Không cần phải nói, tự nhiên là Lâm Hiên đang luyện chế chiến giáp.

Có điều đây không phải là Bích Diễm Kỳ Lân Giáp. Tuy đã là Nguyên Anh hậu kỳ tu tiên giả, song đây là lần đầu hắn học tập Chiến Giáp Thuật nên còn vô cùng mới lạ. Lâm Hiên nào dám lỗ mãng, chỉ dám dùng các tài liệu bình thường để luyện tập, chế ra bộ chiến giáp màu xanh kia.

Tu luyện không có năm tháng, thời gian từng ngày trôi qua. Chiến Giáp Thuật dù có vài phần tương tự như luyện chế pháp bảo, song muốn tinh thông cũng không hề dễ dàng. Từ khi Lâm Hiên quyết định luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp đến nay đã trôi qua ba năm.

Trong khoảng thời gian này, hắn tận dụng tài liệu trên người, trước sau đã luyện chế ra hơn mười bộ chiến giáp, đương nhiên luyện nhiều thì phế phẩm cũng nhiều. Phương pháp này gần như là lãng phí, song kỹ thuật luyện giáp của hắn ngày một nâng cao.

Mỗi ngày ngoại trừ luyện giáp, Lâm Hiên cũng phục đan đả tọa, dùng Yêu Nhãn Xá Lợi tu tập Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết. Thỉnh thoảng, hắn cũng tới thăm qua tình hình của Nguyệt Nhi. Theo lời Tiểu Đào thì chỉ cần một năm, vậy mà đã ba năm trôi qua vẫn không thấy mấy tiến triển. May mắn là trong lúc này, Nguyệt Nhi không có bất cứ sự tình bất lợi nào. Lâm Hiên tuy lo lắng nhưng cũng chỉ có thể kiên nhẫn mà chờ đợi.

Có câu hảo sự đa ma, Tiểu Đào từng nói luyện hóa Tu La Thần Huyết càng chậm thì hấp thu tiên lực càng nhiều, đối với tiểu thư là có trăm lợi mà không một hại.

Lâm Hiên tuy nửa tin nửa ngờ nhưng cẩn thận nghĩ lại cũng có vài phần đạo lý. Ngược lại với Nguyệt Nhi, tu vị của hắn lại tăng trưởng khá nhanh.

Ngắn ngủn ba năm, hắn đã bước đầu tu luyện được tầng thứ ba của Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết, nhanh hơn nhiều so với dự tính, khiến hắn vui mừng kinh ngạc không thôi. Cẩn thận nghĩ lại, điều này có lẽ liên quan đến ngũ sắc linh lực trong cơ thể hắn.

Năm màu đại biểu cho Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Phượng Hoàng là bách điểu chi vương, vốn có thể sử dụng ngũ hành linh khí.

Từ điểm này mà nói, Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết giống như là công pháp được đo ni đóng giày cho hắn. Cho dù là người sáng lập ra bộ công pháp này, Huyền Phượng Tiên Tử, luận về thể chất cũng không thích hợp tu tập bằng Lâm Hiên.

Lúc này, yêu đan của hắn như nước chảy thành sông, đã tiến giai trung kỳ. Đệ nhị Nguyên Anh vẫn dừng ở cảnh giới sơ kỳ, song cũng không nên nóng vội. Lâm Hiên quyết định dành thời gian và tâm sức để luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp trước.

Trong thời gian hắn bế quan, bên ngoài Thiên Vân Thập Nhị Châu sớm đã là phong ba bão táp.

Dư âm của trận đại chiến tại Hiên Viên thành vẫn chưa tan, mà ảnh hưởng của nó ngày càng lan rộng. Dù sao cũng đã có hơn mười vạn tu sĩ ngã xuống, từ các môn phái lớn nhỏ cho đến Nhân tộc và Yêu tộc, hầu như tất cả các thế lực đều bị cuốn vào vòng xoáy này.

Đầu tiên là Thanh Châu, Nguyên Châu, Liễu Châu khai chiến, sau đó các châu phủ khác cũng dần bị cuốn vào.

Hơn nữa, khác với U Châu đại loạn năm xưa, lần này bạo phát không phải là chính ma hỗn chiến, cũng không phải là Nhân Yêu hai tộc đối đầu, mà là các tông môn, gia tộc ngươi đánh ta, ta đánh ngươi đến mức hỗn loạn hồ đồ. Chuyện tại Hiên Viên thành chỉ là cái cớ để những môn phái, thế lực vốn có ân oán với nhau xuất thủ. Đại chiến nổ ra khắp nơi, hỗn loạn tựa như thời đại Chiến quốc nơi thế tục vậy.

Tinh phong huyết vũ bao trùm cả đại địa. Lúc ban đầu là có oan báo oan, có cừu báo cừu, nhưng phát triển đến phía sau lại biến thành cục diện cá lớn nuốt cá bé. Lúc này, các đại tông môn gia tộc không ngừng khuếch trương thế lực, các châu đều có vô số môn phái nhỏ bé tan biến theo dòng sông lịch sử.

Trận hỗn loạn này lấy Thanh, Liễu, Nguyên ba châu phủ làm khởi điểm, rất nhanh đã lan đến những châu phủ khác. Hiện tại đã ba năm, nơi gió êm sóng lặng chỉ còn lại U Châu cùng Vân Châu mà thôi.

Trong mắt chúng nhân, U Châu là nơi hoang vu man dã, cũng chỉ có một Bái Hiên Các nên không ai thèm để ý. Còn lại Vân Châu có bảy đại tông môn khiến các tông môn nhỏ hơn kinh sợ, hơn nữa còn phải kiêng dè các lão quái vật Yêu tộc đều ở nơi đây.

Yêu tộc tạm không nói đến, trong bảy đại thế lực của Nhân tộc thì Vạn Phật Tông tổn thất thảm trọng nhất. Thủ tọa La Hán Đường cùng Bồ Đề Viện trước sau ngã xuống, Nguyên Anh trưởng lão cũng đã chết hơn mười người. Thậm chí một trong hai vị Thái thượng trưởng lão Ly Hợp Kỳ là Tuệ Thông thần tăng cũng mất đi pháp thể, Nguyên Anh bị thương nặng, sau khi thi triển hết sở học mới may mắn giữ được mạng nhỏ đào thoát.

Điều này khiến bọn họ hận Lâm Hiên tới tận xương tủy, song tiểu tử kia lại mất tích vô thanh vô tức. Vạn Phật Tông tìm tới Thiên Nhai Hải Các, song tính cách của Mộng Như Yên là chịu mềm không chịu cứng, lại chẳng có chút hảo cảm nào đối với đám tăng lữ Vạn Phật Tông. Song phương đã xảy ra xung đột, khiến mầm mống cừu hận đã xuất hiện. Ba năm này lại bạo phát xung đột thêm mấy lần, mặc dù chưa đến mức một mất một còn nhưng thế cục đã như tên giương trên cung. Gió thổi mưa giông báo hiệu cơn bão sắp tới, một khi bảy đại thế lực trở mặt khai chiến, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Những tin tức này đều do Lục Doanh Nhi sai hạ nhân tìm hiểu rõ ràng rồi dùng truyền âm phù gửi đến động phủ của Lâm Hiên.

"Vạn Phật Tông…"

Trong động phủ, Lâm Hiên thì thào lẩm bẩm, khóe miệng lộ ra một tia cười hàn lãnh, sau đó bình khí ngưng thần, đem chuyện này quẳng sang một bên, lẳng lặng đả tọa. Sau một ngày một đêm, tinh khí thần của hắn đã đạt đến trạng thái tốt nhất.

Trải qua ba năm nghiên cứu tu tập, Lâm Hiên tin tưởng mình đã có bảy thành nắm chắc khi luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp.

Sở dĩ hắn quyết định động thủ là vì học nghệ càng tinh thâm càng tốn nhiều tâm lực. Nếu muốn chắc chắn thêm hai thành nữa, có lẽ phải mất thêm hai mươi năm không ngừng luyện giáp.

Đương nhiên, hắn không có đủ tài liệu để luyện tập trong thời gian dài như vậy. Dù sao tỷ lệ bảy thành đã không tính là thấp, hắn chỉ có thể cẩn thận, hy vọng không mắc phải sai lầm nào.

Trong đầu suy tư nhưng đôi tay Lâm Hiên không hề nhàn rỗi, hắn vỗ vào túi trữ vật, lấy ra các loại tài liệu.

Sau một lát, trước người hắn đã la liệt mấy chục hộp gấm. Không ngờ tài liệu để luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp lại có tới hơn một trăm loại.

Lâm Hiên thở dài, chỉ sợ một đại môn phái cũng phải tích tụ cả ngàn năm mới có được từng này. Ngàn vạn lần không thể thất bại! Đối với uy lực của Chiến giáp, hắn lại càng thêm mong chờ.

Hắn duỗi tay, hướng về một cái hộp gấm lớn nhất trước người điểm một cái. Ô quang chợt lóe, nắp hộp tự động mở ra, lộ ra một khối kim loại màu đen tuyền khá lớn.

Huyền Thiết Chi Mẫu!

Thiên Niên Đồng Tinh đã là tài liệu luyện chế pháp bảo quý hiếm, mà Huyền Thiết Chi Mẫu còn quý giá hơn rất nhiều, vừa nhẹ lại vừa cứng rắn. Căn cứ theo những gì ghi chép trong ngọc giản, Lâm Hiên chuẩn bị dùng nó để luyện chế phôi giáp. Trên mặt hắn lộ vẻ ngưng trọng, do dự một lát rồi đánh ra một đạo pháp quyết, đem khối Huyền Thiết Chi Mẫu lơ lửng trước người.

Sau đó, Lâm Hiên mở miệng phun ra một đạo Anh hỏa. Có điều khác với trước đây, anh hỏa lần này lại phát ra linh quang ngũ sắc, hừng hực thiêu đốt khối Huyền Thiết Chi Mẫu.

Lâm Hiên khoanh chân ngồi yên. Với thể tích lớn như thế này, muốn nung chảy nó, một tu sĩ hậu kỳ bình thường căn bản không thể làm được. Nhưng Lâm Hiên có song anh nhất đan, luân phiên cung cấp pháp lực nên đương nhiên dễ dàng hơn nhiều.

Đảo mắt một cái đã ba ngày trôi qua, rốt cục Huyền Thiết Chi Mẫu cũng xuất hiện dấu hiệu hòa tan. Từng giọt dịch thể nhỏ ánh lên màu bạc tí tách chảy ra. Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, hắn phất tay áo một cái, một bình ngọc nho nhỏ được linh quang quấn lấy, chậm rãi bay về phía trước.

"Phốc" một tiếng truyền vào tai, nắp bình ngọc kia mở ra, đem một chút bột mịn màu hoàng kim rắc xuống. Chúng như có sinh mệnh, bắt đầu dung nhập vào dung dịch màu bạc. Cùng lúc đó, Lâm Hiên phùng mang trợn mắt, phun ra anh hỏa có màu sắc càng thêm đậm đặc.

Mấy canh giờ sau, bột phấn kim sắc đã hoàn toàn hòa tan, Lâm Hiên lại đem vài khối cầu màu hồng gia nhập vào bên trong...

Thời gian chậm rãi trôi qua, đã được hơn nửa tuần trăng.

Trong thời gian này, Lâm Hiên đã cho thêm mười bảy, mười tám loại tài liệu khác nhau, nhưng cũng không phải nhất nhất dựa theo ngọc giản. Theo sự lý giải của riêng mình, hắn đã thay thế một số loại tài liệu. Khác với luyện chế pháp bảo, luyện chiến giáp không nhất định phải máy móc tuân theo bí tịch, luyện giáp sư cũng có những lựa chọn nhất định.

Đương nhiên, uy lực của chiến giáp tăng hay giảm phụ thuộc vào độ trân quý của vật phẩm thay thế này. Lâm Hiên đã chọn những tài liệu thay thế quý giá hơn nhiều, trong đó tài liệu từ yêu thú chiếm đa số. Tỷ như, luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp cần kình phiến của độc giao Hóa Hình sơ kỳ, Lâm Hiên không có, nhưng tại Vô Định Hà hắn đã thu được tài liệu của Hỏa giao Hóa Hình hậu kỳ. Cả hai đều thuộc Giao Long tộc nên có thể thay thế, mà hiệu quả lại tốt hơn rất nhiều.

Lúc này, Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn khối chất lỏng đang phiêu phù trước người. Sau khi cho thêm một lượng lớn tài liệu, màu sắc của nó đã biến thành màu ngân quang bích ngọc mỹ lệ. Anh hỏa đang không ngừng thiêu đốt khiến người ta cảm giác không khí xung quanh như bị vặn vẹo đi. Hai mắt Lâm Hiên lóe ra lam quang, thi triển thần thông Linh Mục Thuật, chăm chú nhìn vào khối chất lỏng.

Do dự một chút, hắn nâng tay lên, búng ra một đạo kiếm khí màu xanh. Kiếm khí chợt lóe lên rồi chém vào khối chất lỏng.

"Xoạt" một tiếng truyền vào tai, khối chất lỏng đã bị cắt ra một miếng cỡ nắm tay, sau đó bị linh quang cuốn về lòng bàn tay Lâm Hiên. Nhìn ở khoảng cách gần, ngân quang phát ra càng thêm chói mắt. Lâm Hiên ép hai tay lại, sau đó nhắm mắt.

Hắn thi triển Nội Thị Thuật, chỉ thấy trong đan điền, ngoài trừ ngũ sắc linh lực trong tiểu hồ, còn có vô số quang điểm lam sắc như một biển sao đang chậm rãi luân chuyển. Lam Sắc Tinh Hải có thể tinh luyện các loại tài liệu, song việc này khó khăn hơn tinh luyện đan dược rất nhiều. Bích Diễm Kỳ Lân Giáp này là bảo vật Lâm Hiên đã hy vọng từ lâu, thời khắc này tự nhiên là muốn tinh luyện nó một lần.

Hít vào một hơi thật sâu, hắn bắt đầu điều động pháp lực trong cơ thể. Lam sắc quang điểm tụ tập lại cùng một chỗ rồi theo kinh mạch chảy ra, hướng về bàn tay. Chỉ chốc lát sau, bên trong tĩnh thất, lam quang chợt lóe lên, hàng trăm ngàn lam sắc quang điểm không ngừng từ lòng bàn tay Lâm Hiên tuôn ra như suối, rót vào trong khối chất lỏng.

Quá trình này giằng co suốt ba ngày. Lúc này, viên cầu chỉ nhỏ lại một chút, trên mặt đất còn có một dúm bột phấn màu đen cỡ móng tay.

"Phù!"

Lâm Hiên thở ra một hơi rồi duỗi tay lau mồ hôi trên trán. Ba ngày mới chiết xuất ra được một chút tạp chất này. Phẩm chất tài liệu càng tăng thì lực phòng ngự của chiến giáp sẽ càng thêm mạnh mẽ.

Tuy chỉ là một chút, song góp gió thành bão, về sự kiên trì, Lâm Hiên chẳng thua kém mấy ai. Hắn đem khối chất lỏng đã qua tinh chế để vào một hộp gấm đã chuẩn bị từ trước, sau đó lại phất tay bắn ra một đạo kiếm khí, cắt một khối cầu khác rồi dùng Lam Sắc Tinh Hải tiếp tục chiết xuất.

Cứ như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua. Chớp mắt đã qua chín chín tám mươi mốt ngày, rốt cục Lâm Hiên đã tinh chế toàn bộ khối chất lỏng một lần, sau đó đem chúng hợp lại thành một khối cầu có đường kính gần một thước.

Nhìn khối cầu tỏa ra ngân quang sáng lạn giữa không trung, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, sau đó lấy ra vài viên linh dược nuốt vào, nhắm mắt đả tọa.

Tuy là Nguyên Anh hậu kỳ tu tiên giả nhưng không ngừng vất vả lâu như vậy, pháp lực của hắn cơ hồ đã tiêu hao không còn nên cần phải khôi phục.

Mấy canh giờ sau, Lâm Hiên đột nhiên mở mắt, tay phải phất một cái, bày ra một bộ trận kỳ đủ mọi màu sắc. Đây cũng là thứ hắn đã chuẩn bị từ trước.

Luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp có một trở ngại lớn, đó chính là phải dùng trận pháp để luyện giáp.

Hơn nữa, yêu cầu rất cao, luyện giáp sư phải có tạo nghệ thâm sâu về phương diện trận pháp. Đổi lại là một tu tiên giả khác quả thực sẽ gặp khó khăn, song với Lâm Hiên thì không tính là gì. Hắn tinh thông Tuyền Cơ Tâm Đắc, lại từng tìm hiểu qua Thiên Nguyên Trận Thư, nên thừa sức dùng trận pháp để luyện chế chiến giáp.

Lâm Hiên bố trí trận kỳ xung quanh, rồi cẩn thận đặt đầy tinh thạch. Chỉ chốc lát, mọi sự chuẩn bị cho việc luyện chế chiến giáp đã hoàn tất.

Sai một ly đi một dặm, chỉ cần pháp trận vận hành sai một chút là công sức ba năm sẽ đổ sông đổ biển. Lâm Hiên dùng thần thức kiểm tra kỹ càng một hồi rồi mới đánh ra mấy đạo pháp quyết.

Thanh âm "ông ông" truyền vào tai, trận pháp vận hành bình thường, lúc này chân mày hắn mới giãn ra.

Khi luyện chế, tuyệt đối không được để ngoại cảnh quấy rầy. Lâm Hiên quyết định đi xem tình hình của Nguyệt Nhi.

Khi cửa đá được đẩy ra, trên mặt hắn lộ ra thần sắc cổ quái.

Chỉ thấy hồng quang rực rỡ chói mắt đã tiêu thất, chỉ còn lại một cái kén tằm trắng như tuyết.

Lâm Hiên nhướng mày, đem thần thức chậm rãi thả ra. Quả nhiên, Nguyệt Nhi đang ở bên trong kén tằm.

"A Trư, ngươi tới đây làm gì?"

Thanh âm khiêu khích của Tiểu Đào truyền vào tai, nhưng Lâm Hiên không có hứng thú tranh cãi với ả.

"Nguyệt Nhi làm sao vậy?" Trên mặt Lâm Hiên tràn đầy vẻ lo lắng.

Thấy vẻ mặt của hắn, thần sắc của Tiểu Đào có chút dịu lại. Những ngày qua, thị đã nhìn ra chân tâm của Lâm Hiên đối với Nguyệt Nhi, tuy rằng miệng vẫn nói lời bất mãn nhưng thái độ đã hữu hảo hơn một chút.

"Xem ra ngươi cũng còn có lương tâm, biết quan tâm đến tiểu thư. Hảo sự đa ma, tiểu thư quả nhiên là thiên tài, đã luyện hóa xong Tu La Thần Huyết rồi." Tiểu Đào ưỡn ngực nói.

"Thế sao lại kết thành cái kén này?" Lâm Hiên ngạc nhiên hỏi.

"Hừ, ngươi biết cái gì. Tiểu thư là Tu La Vương chuyển thế, đương nhiên thời điểm kết anh rất khác với Nhân tộc các ngươi. Nói tóm lại, đây là chuyện tốt, nhưng ngươi có biết cũng vô dụng." Tiểu Đào đưa mắt khinh thường liếc Lâm Hiên một cái.

Dùng phương pháp như vậy để kết anh mà lại có chỗ tốt sao?

Lâm Hiên hỏi thế nào, Tiểu Đào cũng không chịu mở miệng. Cuối cùng, hắn đành phải quay về thạch thất. Tuy rằng trong lòng có nghi hoặc nhưng thấy Nguyệt Nhi thuận lợi, hắn cũng an tâm phần nào.

Chuyện kế tiếp chính là dùng trận pháp để luyện giáp. Dung nhập nhiều cực phẩm tài liệu như vậy, Lâm Hiên vô cùng kỳ vọng vào Bích Diễm Kỳ Lân Giáp.

Đứng giữa thạch thất, hắn hít một hơi thật sâu, sau đó hai tay như hồ điệp xuyên hoa, đánh ra các đạo pháp quyết.

Tiếng "ông ông" truyền vào tai, trận pháp đã được khởi động.

Chỉ thấy ở giữa thạch thất, cũng chính là nhãn trận, phun ra một cột sáng màu xanh, sau đó tản ra, từ bên trong bắn ra vô số phi đao.

Tay áo Lâm Hiên phất một cái, tế ra một hộp gấm, nắp hộp mở ra, đem khối chất lỏng từ bên trong đổ ra.

"Đi!"

Lâm Hiên điểm một chỉ, tiếng động vù vù truyền vào tai. Hắn dùng thần niệm thao tác các phi đao, tiến hành điêu khắc khối chất lỏng nóng chảy kia. Thỉnh thoảng, hắn còn phun ra một ngụm anh hỏa, đem gia nhập thêm một số tài liệu vào trong đó.

Quá trình này phức tạp vô cùng, song Lâm Hiên tinh thông trận pháp cùng với thần thức cường đại, nên so với lúc luyện hóa Huyền Thiết Chi Mẫu còn dễ dàng hơn. Đương nhiên, hắn không dám làm qua loa.

Cứ như vậy, thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, bất tri bất giác đã thêm bảy bảy bốn mươi chín ngày.

Lúc này trong thạch thất, trên mặt Lâm Hiên đầy vẻ mệt mỏi, nhưng trước người hắn, một kiện chiến giáp hấp dẫn ánh mắt đã thành hình. Chiến giáp này được đúc theo lối cổ, lại toát ra khí thế hùng hậu.

Đến bước này, có thể nói Bích Diễm Kỳ Lân Giáp đã hoàn thành tới tám phần, song hai phần còn lại thì vô cùng trọng yếu, có ảnh hưởng trực tiếp đến uy lực của chiến giáp. Lâm Hiên hít sâu ngưng thần, sau đó đấm vào ngực, phun ra từng ngụm máu huyết, tụ thành một khối huyết cầu cỡ nắm tay, không tán mà tụ trước người. Hắn lại duỗi tay vỗ bên hông, đem một hộp ngọc bay vút ra.

Nắp hộp mở ra, bột phấn các màu đỏ, hồng, đen toàn bộ dung nhập vào huyết cầu. Thanh âm "sùng sục" truyền vào tai, huyết cầu như nước bị nấu sôi lên.

Sau đó, Lâm Hiên cong ngón tay, búng ra một đạo ngũ sắc linh quang, tiếp tục dung nhập vào huyết cầu. Linh quang ngũ sắc chợt lóe, huyết cầu đã biến thành một thanh tiểu huyết đao. Lâm Hiên chậm rãi dùng nó để điêu khắc lên chiến giáp.

Lúc này, hắn cần phải điêu khắc vô số phù văn thâm ảo cùng trận pháp vi diệu lên chiến giáp, tất cả đều được ghi lại tường tận trong ngọc giản. Có điều, Lâm Hiên xem phân nửa không hiểu, kết quả là đành phải trông mèo vẽ hổ.

Quá trình này vô cùng phiền phức. Thêm mười ngày nữa, cuối cùng hắn đã điêu khắc xong Phù văn cùng trận pháp. Bên trong có dung nhập một lượng lớn máu huyết của hắn, chiến giáp có thể giống như bản mạng pháp bảo, thu vào khí hải đan điền.

Sau đó, Lâm Hiên lại nghỉ ngơi mấy ngày, cũng qua xem tình hình của Nguyệt Nhi song chưa thấy chuyển biến gì.

Hiện tại, trên cơ bản Bích Diễm Kỳ Lân Giáp đã xem như luyện thành. Bước cuối cùng là đem hai khối yêu đan khảm vào trước giáp ngực. Đối với yêu đan này có yêu cầu hà khắc, một viên là yêu đan của yêu thú Hỏa thuộc tính, và một viên là nội đan của quỷ vật, ít nhất phải là tam cấp. Đương nhiên, cấp bậc càng cao thì hiệu quả càng tốt.

Lâm Hiên duỗi tay vào túi trữ vật, hai hộp gấm tinh xảo bay ra. Mở một hộp, bên trong là một khối nội đan cỡ long nhãn, đen như mực, phát ra âm khí đáng sợ.

Nội đan của Quỷ Đế Nguyên Anh hậu kỳ!

Vật này Lâm Hiên mua được tại đấu giá hội ở Hiên Viên thành. Còn viên nội đan màu đỏ thẫm kia, không cần phải nói, chính là thu được từ tên Hỏa Giao Vương xui xẻo.

Dựa theo ngọc giản, nội đan của yêu vật tam cấp là được, song Lâm Hiên lại dùng tới nội đan cấp bậc Nguyên Anh hậu kỳ để khảm vào, tự nhiên có thể tưởng tượng được uy lực của chiến giáp này sẽ lớn đến mức nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!