Chỉ thấy linh quang chợt lóe, Lâm Hiên đã xuất hiện cách đó hơn hai mươi trượng.
Tiếng "vù vù" truyền vào tai, phi đao như hình với bóng truy đuổi, khiến sắc mặt hắn trở nên khó coi. Tay phải vung lên, hắn tế ra Tử Lan Tiên.
Bảo vật vừa rời tay, lập tức hóa thành một con Giao Long dài hơn hai mươi trượng, toàn thân tím biếc, tỏa ra uy áp cường đại quỷ dị.
Giao Long há miệng phun ra một đạo quang trụ màu tím, đồng thời song trảo múa may. Tiếng xé gió rít lên, vô số trảo ảnh hiện ra giữa không trung.
Nhưng khác với công kích thông thường, bốn phía quang trụ phù văn phiêu động, còn Trảo ảnh thì nuốt mây nhả khói, dường như ẩn chứa huyền cơ khó lường...
"Tử Lan Tiên! Không thể nào, sao vật này lại ở trong tay ngươi?"
Thần sắc Tuệ Thông kinh ngạc tột độ, như thể thấy ma quỷ. Tại thánh địa Vân Châu này, các lão quái vật Ly Hợp Kỳ chỉ đếm trên đầu ngón tay, bọn họ vốn không hề xa lạ gì nhau. Tử Lan Tiên là kiện bảo vật mà Cửu Đầu Lão Tổ vô cùng yêu thích, Tuệ Thông đã qua lại cùng đối phương mấy trăm năm, sao có thể không nhận ra!
Sau Thiên Vân Giao Dịch Hội, nhân yêu hai tộc thương vong thảm trọng, nhưng điều khiến toàn bộ Tu Tiên Giới Vân Châu kinh ngạc nhất chính là Cửu Đầu Lão Tổ đột nhiên mất tích. Lão quái vật này chính là Yêu tộc Ly Hợp Kỳ. Ở Nhân Giới này, uy hiếp đến sự tồn tại của lão thì không có mấy ai.
Tuy vô cùng kinh ngạc, song chúng tu sĩ chỉ tính món nợ này trên đầu La gia. Hiện tại Tử Lan Tiên lại xuất hiện trong tay Lâm Hiên khiến Tuệ Thông vô cùng kinh hãi.
Lúc này Trảo ảnh cùng quang cầu đã đụng cùng một chỗ. Tử quang lóe ra, Trảo ảnh đã chấn lùi được quang cầu, song một khối khác lại hiện lên. Nhất thời hai bên giao tranh không dứt.
Lâm Hiên thấy thế khẽ thở ra. Trận pháp này tuy quỷ dị nhưng không hoàn mỹ, chỉ có thể đồng thời thuấn di được hai thanh phi đao. Hắn phất tay áo, một thanh đoản kiếm dài chừng một tấc bay vút ra. Thân kiếm khắc đầy hoa văn thần bí, tỏa ra một cỗ uy áp hào hùng.
Đối phương là lão quái vật Ly Hợp Kỳ, trận pháp kia đâu dễ bài trừ. Hôm nay Lâm Hiên chỉ có thể dùng Thông Thiên Linh Bảo liều mạng cùng đối phương.
Lâm Hiên không chút do dự vươn tay cầm lấy đoản kiếm. Thân kiếm phát ra thanh quang như ngọc lưu ly, hắn truyền pháp lực vào. Chỉ thấy tại mũi kiếm phát ra vô số phù văn lớn nhỏ, sau đó luân chuyển nhập vào cơ thể Lâm Hiên. Bàn tay hắn được bao phủ bởi một tầng ngân quang chói mắt, vô số kình phiến to như đồng tiền xuất hiện.
Tuệ Thông thấy cảnh này cũng hét lớn một tiếng, mở rộng hai tay. Thiên địa nguyên khí xung quanh như sóng trào, tụ về các quang cầu do phi đao hóa thành, khiến thể tích chúng tiếp tục bành trướng.
Lúc này, uy lực của mỗi quang cầu tuyệt đối không thua một kích toàn lực do Bản Mệnh Pháp Bảo của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ thi triển. Ngoại trừ hai khối bị Tử Lan Tiên ngăn trở, vẫn còn ba mươi bốn khối khác. Uy lực cực đại đến mức nào có thể tưởng tượng được...
Đừng nói là Nguyên Anh hậu kỳ tu tiên giả, cho dù là lão quái vật Ly Hợp Kỳ cũng không dám cứng rắn tranh phong với đao trận này.
Sắc mặt Lâm Hiên cực kỳ khó coi. Nhưng đã đến nước này thì còn do dự gì nữa, tay phải giơ cao Ma Duyên Kiếm, một kích kinh thiên động địa như chớp giật chém thẳng xuống.
"Hợp!"
Tròng mắt Tuệ Thông co lại. Theo động tác của lão, ba mươi bốn quang cầu ào ào tụ hợp lại.
Những âm thanh "đì đùng" bạo liệt truyền vào tai, tất cả phi đao tổ hợp xếp thành một chữ "Phật" ngay giữa khối quang cầu khổng lồ màu vàng. Thanh âm Phạm Xướng (tụng kinh) rền vang bốn phía.
Bên kia, theo động tác của Lâm Hiên, một đạo kiếm khí sáng ngọc hiện lên, bên ngoài phù văn cuồn cuộn phát ra những tiếng "ầm ầm". Trong ngân sắc linh quang, chỉ thấy một đạo kiếm quang dài khủng khiếp tới ba bốn mươi trượng rực rỡ hiện ra, thanh thế đã đạt tới cực hạn.
Quang cầu và kiếm quang va chạm, trong khoảnh khắc chỉ thấy ánh sáng chói lòa bùng phát. Toàn bộ không gian một vùng bị hai sắc kim ngân bao phủ, thỉnh thoảng có thể thấy phù văn quỷ dị cuồn cuộn tuôn ra.
Hai thần thông cực đại giao nhau phát ra uy áp khủng khiếp, toàn bộ mặt đất và không gian một vùng chấn động mạnh mẽ. Ngay cả những ngọn tiểu sơn phía xa cũng bị ép tới nứt toác. Đá vụn như mưa rào rào rơi không ngừng, cuồng phong nổi lên tứ phía. Đám tu sĩ cấp thấp của Thiên Ảnh Tông và Cơ gia thổ huyết ngay tại chỗ không phải là ít.
Lúc trước bọn họ đã sớm thối lui xa mấy chục trượng, song vẫn bị dư áp đáng sợ đến cực điểm. Ánh sáng đủ màu sắc phát ra, đám gia hỏa này vội vàng tế ra Linh Khí phòng ngự.
Sắc mặt Tuệ Thông cũng khó coi tới cực điểm. Tại ngoại thành Hiên Viên, lão đã lĩnh giáo qua uy lực của Ma Duyên Kiếm, nhưng căn bản không thể sánh với lúc này.
Đáng giận!
Trong mắt lão lừa trọc hiện lên một tia tàn nhẫn, lão cao giọng tuyên một tiếng "A Di Đà Phật". Sau đó, lão há miệng phun ra một ngụm máu huyết, đón gió hóa thành một chữ "Phật" kim sắc, nhập vào trong quang cầu.
Lâm Hiên thấy thế tự nhiên không nhàn rỗi, tay phải chém xuống liên tục. Ngân sắc kiếm quang lại bắt đầu lóe ra.
So với một kích toàn lực khi nãy thì không bằng, nhưng các đạo kiếm khí hợp nhất uy lực cũng đâu nhỏ.
Song phương nghiến răng nghiến lợi, đều muốn dồn đối phương vào chỗ chết.
Oanh! Tiếng nổ rung trời tiếp tục truyền vào tai, hai quầng sáng kim ngân không phân biệt thắng bại, ầm ầm bạo liệt.
Chỉ thấy linh lực đáng sợ co rút lại, hình thành một đám mây kim ngân sắc bao phủ phạm vi rộng tới cả mẫu đất.
Song phương đã dốc toàn lực, tuy chưa phân thắng bại nhưng hung hiểm vô cùng.
Phía xa, đám tu sĩ Thiên Ảnh Tông cùng Cơ gia ngơ ngác nhìn nhau. Hiện tại sinh tử không còn do bọn họ quyết định.
Trước đại chiến cấp Ly Hợp Kỳ, hàng vạn tu tiên giả của hai môn phái nho nhỏ cũng chỉ là những con kiến hôi. Mấu chốt là Lâm Hiên và Tuệ Thông ai thắng ai bại.
"Cô mẫu, kết quả sẽ như thế nào?" Tu sĩ mặt sẹo chậm rãi mở miệng, ánh mắt tràn đầy vẻ rúng động. Hắn tuy là Nguyên Anh Kỳ tu tiên giả nhưng không phân biệt nổi đấu pháp đáng sợ cỡ này.
"Ta cũng không rõ." Cơ Nguyệt Như cười khổ lắc đầu. Tuy là cùng cảnh giới, song thực lực nàng cùng Lâm Hiên quả thực không thể so sánh.
Nguyên Anh hậu kỳ tu tiên giả mà có thể cân sức ngang tài với lão quái vật Ly Hợp Kỳ. Chuyện này nếu không phải chính mắt thấy, nàng tuyệt đối không thể tin. Thiếu niên kia rốt cuộc là ai, Vân Châu từ khi nào lại có một nhân vật nghịch thiên tài ba thế này.
Chỉ thấy đám mây kim ngân sắc kia không ngừng thôn vân nhả vụ, bên ngoài không ngừng có phù văn quỷ dị lưu chuyển. Những thanh âm "lốp bốp" truyền vào tai. Chừng qua nửa tuần trà thì một tiếng bạo liệt vang lên, linh quang tỏa ra chói lòa một vùng trời. Màu sắc đám mây nhạt dần rồi hoàn toàn tản đi, lộ ra hai bóng người.
Bên trái chính là Lâm Hiên. Lúc này sắc mặt hắn tái nhợt, khóe miệng còn vương vết máu. Linh quang sáng lạn trên Bích Diễm Kỳ Lân Giáp trở nên ảm đạm. Ngẫm lại tình cảnh vừa rồi, hắn vẫn còn sợ hãi không thôi. Thực lực hai người cơ hồ ngang nhau, cuối cùng đám mây kim ngân kia bạo nổ, cuốn cả hắn và Tuệ Thông vào trong. Uy lực vụ nổ vô cùng khủng khiếp, cho dù Lâm Hiên ở lúc toàn thịnh muốn ngăn cản cũng phải chịu tổn thất không nhỏ.
Hắn vừa sử dụng Thông Thiên Linh Bảo, lực cũ đã cạn, lực mới chưa sinh, căn bản không thể bày ra được bao nhiêu phòng ngự.
Lúc ấy Lâm Hiên đã tuyệt vọng, nghĩ đến không chết cũng trọng thương, thì Bích Diễm Kỳ Lân Giáp trên người lại phát động. Yêu Đan Quỷ Đế cùng Nội Đan Hỏa Giao Vương rung động "vù vù" không thôi. Lâm Hiên mừng rỡ, tụ một chút pháp lực rót vào. Âm phong bạo khởi, yêu khí cuồn cuộn, hai vòng bảo hộ đen đỏ xuất hiện bao phủ thân hình hắn. Ngay sau đó, ánh sáng hai sắc kim ngân đã bạo phát.
Ở bên trong, Lâm Hiên mới cảm nhận được sự đáng sợ của nó. Nếu là Ô Kim Long Giáp Thuẫn, tám chín phần không thể ngăn cản. Hai quầng sáng đỏ đen rất nhanh tan biến, nhưng bản thể Bích Diễm Kỳ Lân Giáp đã cản lại tới tám phần sức công phá của vụ nổ.
Lâm Hiên nhân cơ hội đó mở Cửu Thiên Linh Thuẫn ra, cuối cùng cũng chỉ bị thương nhẹ.
Hắn có Bích Diễm Kỳ Lân Giáp, còn Tuệ Thông thì không có may mắn như vậy.
Lúc này, vị tu sĩ Phật Tông kia có thể nói là chật vật tới cực điểm. Thân thể vừa mới đoạt xá đã bị hủy đi tay trái và chân trái, máu tươi không ngừng chảy ra, toàn thân nhìn như một lệ quỷ.
Giống như Lâm Hiên, thời điểm bị ánh sáng cuốn vào, lão cũng không điều động được bao nhiêu pháp lực.
Không có chiến giáp phòng hộ, nhưng thân là lão quái vật Ly Hợp Kỳ, trong tình cảnh bất lợi vẫn có thể ngạnh sinh bảo trụ được mạng nhỏ.
Lâm Hiên bị thương nhẹ, còn Tuệ Thông hòa thượng lại mất đi gần nửa pháp thể. Lúc này lão hòa thượng vừa sợ vừa giận, trên mặt tràn đầy vẻ âm độc. Mặc dù Lâm Hiên có chút sững sờ, nhưng hiện tại có cơ hội tốt thế này, có đánh chết hắn cũng không bỏ qua.
Trải qua một phen đấu pháp, đao trận của đối phương đã bị bài trừ. Tuy ba mươi sáu thanh phi đao vẫn lơ lửng giữa không trung, nhưng bề mặt đã có vô số vết rạn. Một trận gió núi "vù vù" thổi qua, không ngờ bộ Pháp Bảo trân hiếm này lại hóa thành bột phấn, lả tả bay theo gió, khiến trong lòng Tuệ Thông không khỏi đau đớn.
Có điều, Thông Thiên Linh Bảo trong tay Lâm Hiên cũng không còn hoàn hảo, đã bị rạn thêm một chút. Lâm Hiên thở dài, thu nó về trong ống tay áo. Sau đó, hắn bấm tay niệm pháp chú, điểm một cái về phía Giao Long màu tím trước mặt.
Rống! Tiếng rồng ngân vang lên, Giao Long do Tử Lan Tiên hóa thành lập tức đánh về phía đối thủ. Lâm Hiên lật tay trái, một đoàn hỏa diễm màu xanh biếc bốc cao. Ban đầu chỉ to cỡ quả trứng gà, nhưng nhanh chóng tăng lên đến hơn một thước.
Chỉ thấy như chim non phá trứng, một con tiểu điểu mỏ nhọn vuốt sắc từ bên trong bay ra. Nó vỗ cánh chao lượn một cái rồi lao thẳng về phía lão hòa thượng.
Chưa dừng lại ở đó, trong tay Lâm Hiên lại hiện ra một cây trường mâu cổ xưa mang theo Thần Thông Không Gian. Đây là bảo vật thu được từ Tuyết Hồ Vương. Cho tới nay, Lâm Hiên chỉ dùng nó để bài trừ Thuấn Di Thuật của Nguyên Anh, nhưng uy lực của cổ mâu này không chỉ có vậy.
Thừa thắng xông lên, Tuệ Thông lúc này đã giảm sút pháp lực. Nếu có thể tiêu diệt đại địch này, sẽ là một đả kích trầm trọng đối với Vạn Phật Tông.
Lâm Hiên truyền pháp lực vào, trường mâu chợt lóe, lệ quang như điện hung hăng bổ về phía trước.
Vẫn chưa xong, song quyền Lâm Hiên nắm chặt, một hồi âm thanh "lốp bốp" truyền vào tai, một hư ảnh Phượng Hoàng xuất hiện sau lưng rồi cách không nhập vào mi tâm. Thân hình hắn nghiêng sang bên trái, không ngờ lại biến mất tại chỗ.
Đối mặt với công kích liên tiếp của đối phương, sắc mặt Tuệ Thông trở nên vô cùng âm trầm. Lão nằm mơ cũng không ngờ, đường đường một Ly Hợp Kỳ tu tiên giả lại bị một tiểu bối Nguyên Anh kỳ đánh cho đại bại như vậy.
Thật là tức chết!
Nhưng buồn bực cũng vô ích. Lúc này Giao Long đang há cái miệng đỏ lòm lao tới trước mắt. Tuệ Thông đưa cánh tay còn lại vỗ vào bên hông, tế ra một cái mõ màu vàng. Một tiếng "vù", Phật quang lóe ra, cái mõ nhanh chóng hóa lớn như một ngọn tiểu sơn, tranh đấu cùng Tử Lan Tiên. Giao Long tuy chiếm thế thượng phong, nhưng muốn phá hủy tiểu sơn cũng không phải dễ.
Còn để đối phó với Bích Huyễn U Hỏa đã hóa thành linh điểu, lão hòa thượng huy động cánh tay còn lại. Thiên địa nguyên khí xung quanh nhanh chóng ngưng kết ra một chữ "Phật", tỏa ra kim quang chói mắt nghênh chiến.
Có điều, uy lực của trường mâu Tuyết Hồ Vương không hề nhỏ. Với nhãn lực của Tuệ Thông, đương nhiên lão nhìn ra. Lão hét to một tiếng, tế ra một thanh Ngân Câu để hóa giải thế công trước mắt.
Bình thường thi triển mấy thần thông này thì không đáng kể, nhưng lúc này lão đã mất đi hơn nửa pháp thể. Hơn nữa, thân thể này do đoạt xá nên chưa hoàn toàn dung hợp cùng Nguyên Anh. Do trọng thương, phản ứng bài xích lẫn nhau đã xuất hiện.
Thiên địa vạn vật thuận theo phép tắc tự nhiên, cướp thân thể người khác vốn là chuyện nghịch thiên. Nếu Tuệ Thông chịu bế quan mấy chục năm ngưng luyện thân thể, có thể tiêu trừ nguy cơ bài xích này. Có điều lão lại nóng lòng muốn tìm Lâm Hiên trả thù. Hiện tại cừu nhân đã trước mắt, nhưng muốn rửa được hận hay không thì rất khó nói.
Trên mặt Tuệ Thông tràn đầy mồ hôi, cũng biết tình thế không ổn, thân mình còn chưa lo xong, đòi báo cừu cái gì. Chỉ thấy thanh quang chợt lóe, Lâm Hiên đã thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, xuất hiện ngay trước mặt lão.
Thấy toàn thân thiếu niên yêu khí cuồn cuộn, trên mặt Tuệ Thông lộ vẻ không thể tin nổi: "Không thể nào, ngươi lại là Tu Yêu Giả?"
Lâm Hiên không thèm trả lời, hung hăng giáng thẳng một quyền vào ngực đối phương.
Khoảng cách giữa hai người chỉ hơn một trượng, Tuệ Thông muốn tránh cũng không được, mà thân thể lại đang bài xích Nguyên Anh. Lão hòa thượng chỉ có thể miễn cưỡng mở Hộ Thân Linh Thuẫn. Đây là pháp thuật ngũ hành phòng ngự cơ bản, nhưng do lão quái vật Ly Hợp Kỳ thi triển ra thì uy lực vô cùng.
Quầng sáng dày chừng một tấc, bên trong dung hợp cả thiên địa nguyên khí. Tuy nhiên, trước mặt Lâm Hiên dường như không có hiệu quả. "Uỳnh" một tiếng, Linh Thuẫn bị đánh tan. Uy lực tầng thứ ba của Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết nào có nhỏ, một quyền này còn hơn cả một kích toàn lực của cảnh giới hậu kỳ. Quầng sáng bị đánh tan, nhưng lợi dụng sát na này, thân hình lão hòa thượng chợt lóe, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Là Súc Địa Thuật!
Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại. Tay áo bào rung lên, hơn mười đạo kiếm khí như cá lội từ trong khe suối bay ra. Khác với màu xanh trước đó, những kiếm khí này tỏa ra linh quang ngũ sắc, uy lực tự nhiên lớn hơn.
"Hợp!"
Lâm Hiên khẽ quát một tiếng. Ngũ sắc kiếm khí đón gió tăng vọt đến ba thước, sau đó tụ lại thành một đạo kiếm quang ngũ sắc dài tới hai mươi trượng, bắn nhanh về phía trước. Quả nhiên, lão hòa thượng hiện thân ngay tại nơi kiếm quang sắp bổ tới.
Đối mặt với ngũ sắc kiếm quang, sắc mặt lão vô cùng khó coi, vội há miệng phun ra một đạo quang trụ kim sắc. Sau đó, nó cũng biến thành những đạo kiếm khí.
Tức khắc trên bầu trời kiếm khí tung hoành, ngũ sắc cùng kim sắc quấn lấy nhau, bay lượn "vù vù" nhìn vô cùng đẹp mắt nhưng lại tỏa ra sát khí cực mạnh.
Lâm Hiên thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, còn lão lừa trọc cũng liên tiếp sử dụng Súc Địa Thần Thông truy đuổi nhau. Lúc này Tuệ Thông đã sinh lòng thoái lui. Tuy hận Lâm Hiên tới cực điểm, nhưng lão cũng rõ ràng, tiếp tục đánh tiếp thì lão không có nửa phần thắng.
Núi xanh còn đó, lo gì không có củi đốt. Nếu khối thân thể tàn tật này lại bị phá hủy lần nữa, thì do phép tắc thiên địa, về sau tình cảnh của lão sẽ vô cùng phiền phức.
Cửu Thiên Vi Bộ huyền diệu vô cùng, nhưng uy lực của Súc Địa Thần Thông cũng khiến kẻ khác trố mắt. Song phương có thể nói là cân sức ngang tài, nhưng lúc này thân thể Tuệ Thông đang bài xích Nguyên Anh dữ dội.
Khoảng cách song phương ngày càng gần, ở giữa lại liên tiếp xuất kiếm khí công kích lẫn nhau. Kiếm khí chỉ là để quấy rầy đối phương, nhưng lại khiến đám tu sĩ Thiên Ảnh Tông cùng Cơ gia trân trối nghẹn họng. Mỗi đạo kiếm khí có thể so với công kích của lão quái Nguyên Anh sơ kỳ. Thế mà song phương chỉ tùy tiện phất tay áo bào hoặc hé miệng là có thể phát ra hơn mười đạo.
Nói thì dài, nhưng chỉ trong chớp mắt, Lâm Hiên đã đuổi tới trước mặt Tuệ Thông, hung hãn đánh ra một quyền.
Lần này lão hòa thượng muốn tránh cũng không được, giữa hai lần thi triển Súc Địa Thuật cần một khoảng thời gian rất nhỏ.
Chỉ nghe tiếng xương cốt gãy "răng rắc" truyền vào tai, lồng ngực của Tuệ Thông bị một quyền của Lâm Hiên đánh cho đại chấn, song khi thu về thì trên nắm tay lại không có một giọt máu huyết nào.
Trên mặt Tuệ Thông lộ thần sắc không cam lòng. Nếu không phải Nguyên Anh và thân thể không hợp, sao lão lại đến nông nỗi này! Trong lòng tràn ngập oán độc. Hai thân thể của lão, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp, đều bị hủy trong tay tiểu tử này. Trong mắt Tuệ Thông lóe lên hung quang.
"Không ổn!"
Kinh nghiệm đấu pháp của Lâm Hiên phong phú đến cỡ nào, hắn không chút nghĩ ngợi thi triển Cửu Thiên Vi Bộ lui ra sau, đồng thời phất tay áo, khiến Ô Kim Long Giáp Thuẫn hóa thành một quầng sáng bao phủ toàn thân.
"Bành" một tiếng! Lão quái vật tự tàn thân thể, bạo nổ thành một đoàn huyết vụ. Uy lực không nhỏ nhưng không thể sát thương được đối phương. Mục đích của Tuệ Thông chẳng qua là che giấu để Nguyên Anh chạy trốn. Từ bên trong huyết vụ, một đạo kim quang bắn nhanh ra.
"Còn muốn chạy, nào có thoải mái như vậy!"
Trên mặt Lâm Hiên tràn đầy vẻ âm trầm. Do mất đi pháp lực của Tuệ Thông chống đỡ, vài món Pháp Bảo của lão đã mất uy lực. Lâm Hiên không phí chút khí lực, thu cổ mâu thoát khỏi Ngân Câu về trong tay. Hắn rót pháp lực vào, ô quang chợt lóe rồi chém xuống. Không gian dao động một hồi, Nguyên Anh lảo đảo hiện ra cách đó hơn trăm trượng. Tuy thân hình chỉ cao hơn tấc, nhưng ngũ quan bộ dáng giống Tuệ Thông như đúc.
"Không thể nào, không ngờ ngươi lại có thể bài trừ được Thuấn Di Thuật!"
Nguyên Anh la lên, song không có vẻ gì sợ hãi, khiến Lâm Hiên nhíu mày, cảm thấy có chút không ổn. Quả nhiên, chỉ thấy bàn tay nhỏ bé của Nguyên Anh kết quyết, không biết niệm một câu chú pháp gì, trong miệng phun ra một ngụm tinh khí, hóa thành một tấm phù triện cách không nhập vào trán. Sau đó Nguyên Anh lại thi triển Thuấn Di.
Lâm Hiên lại dùng cổ mâu chém xuống, một đạo lệ quang hiện lên, nhưng lần này không hiệu quả, không phá được Pháp Thuật Không Gian của đối phương.
"Không ngờ lại để lão tặc này chạy thoát."
Trong lòng Lâm Hiên chợt nhớ lại, đã có Nguyên Anh của tu sĩ Vạn Phật Tông từng chạy thoát trong tay hắn. Chẳng qua bí thuật Tuệ Thông thi triển lại không giống với gã sư điệt Không Huyễn của lão.
Đáng giận! Thất bại trong gang tấc khiến vẻ mặt Lâm Hiên vô cùng âm trầm. Lần này thả hổ về rừng, hậu hoạn vô cùng. Tuy rằng Tuệ Thông đã hai lần mất đi thân thể, nhưng dù thế nào lão vẫn là Ly Hợp Kỳ tu tiên giả. Bỏ qua cơ hội này khiến Lâm Hiên vô cùng ảo não. Thở dài, hắn thu hồi bảo vật cùng Túi Trữ Vật của Tuệ Thông, rồi mới xoay người nhìn các tu tiên giả phía xa đang quan sát cuộc chiến.
Giờ khắc này, nơi đây có hàng vạn tu tiên giả, nhưng không gian lại im phăng phắc không một tiếng động. Trận chiến vừa rồi quả là kinh tâm động phách. Đừng nói Trúc Cơ Kỳ cùng tu sĩ Ngưng Đan Kỳ, mà ngay cả lão quái Nguyên Anh Kỳ cũng mặt xanh như tàu lá.
"Cô mẫu, chúng ta nên ứng phó thế nào?" Đại hán mặt sẹo nơm nớp lo sợ mở miệng.
"Lấy tĩnh chế động."
Vẻ mặt Cơ Nguyệt Như cũng có vẻ không ổn. Nhìn tình thế, đối phương là bạn không phải địch, song các tu tiên giả thực lực càng cao thì tính tình càng cổ quái, đối phương có trở mặt hay không cũng rất khó đoán.
Cơ gia còn như thế, thì Thiên Ảnh Tông càng không phải nói. Mấy lão Thái Thượng Trưởng Lão ngơ ngác nhìn nhau. Sự tình hôm nay ly kỳ hoang đường, thế cục biến đổi bất ngờ không thể dùng ngôn ngữ miêu tả.
Không ngờ Ly Hợp Kỳ tu tiên giả lại bị một Nguyên Anh Kỳ vãn bối tiêu diệt. Nếu không tận mắt chứng kiến, có đánh chết bọn họ cũng không tin.
Nhưng sự thật chính là sự thật, hơn nữa cao thủ thần bí kia tựa như có địch ý với bản tông. Tông chủ đã ngã xuống, đám Nguyên Anh Kỳ Trưởng Lão còn lại vô cùng bối rối, không biết hành sự thế nào. Muốn đánh cũng không được mà muốn chạy cũng không thoát, tấm gương Tuệ Thông còn sờ sờ ra đó.
Khi thấy Lâm Hiên hóa thành một đạo kinh hồng bay qua đám tu sĩ Cơ gia, đám đệ tử Thiên Ảnh Tông nhẹ nhàng thở ra.
Lúc này đệ tử Cơ gia xôn xao một trận. Bọn họ tận mắt chứng kiến thần thông rợn người của Lâm Hiên. Nếu vị cao thủ này muốn bất lợi cho Cơ gia, bọn họ cũng không có sức mà phản kháng.
"Hoảng cái gì! Tất cả im lặng cho ta!"
Vẻ mặt Cơ Nguyệt Như trầm xuống, quay đầu lại phân phó. Tuy có chút sợ hãi, nhưng thân là nhân vật trọng yếu trong Thiên Nhai Hải Các, kiến thức cùng khí độ của nàng vượt xa đám tu sĩ tầm thường. Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, đành cẩn thận ứng phó vậy.
Chớp mắt một cái, Lâm Hiên đã hạ thân xuống trước mặt nàng. Cung trang nữ tử khẽ khom lưng, hướng về Lâm Hiên thi lễ:
"Thiếp là Cơ Nguyệt Như của Thiên Nhai Hải Các, đa tạ đạo hữu xuất thủ tương trợ. Nếu không, giờ đây thiếp đã gặp độc thủ của Tuệ Thông. Đại ân đại đức này tiểu nữ suốt đời khó quên. Nếu đạo hữu có gì phân phó, Thiên Nhai Hải Các ta nhất định dốc sức không từ."
Hai người đều là Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng thần thông Lâm Hiên vượt xa nàng. Cường giả vi tôn, nên Cơ Nguyệt Như cam tâm tình nguyện dùng lễ vãn bối.
"Ha ha, đạo hữu không cần đa lễ. Nếu xuất thân từ Thiên Nhai Hải Các, chúng ta vốn không xa lạ." Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Không xa lạ?" Cơ Nguyệt Như ngẩn ngơ, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ nghi hoặc.
"Chẳng lẽ các hạ biết Sư Thúc của thiếp?"
"Như Yên Tiên Tử sao?" Trên mặt Lâm Hiên lộ ra một tia nghiền ngẫm. Dung mạo của một thiếu nữ xuất hiện trong đầu hắn. Tướng mạo, dáng người đều không có chút gì đáng chú ý, tu vị chỉ là Linh Động Kỳ thái điểu, có điều tên cũng là Mộng Như Yên.
Bề ngoài thì có vẻ như trùng tên, nhưng Lâm Hiên chắc chắn tới tám phần, nàng chính là nữ tu diệt sát tám mươi mốt gia tộc tu sĩ liên minh, Đệ Nhất Nữ Tu uy chấn Thiên Vân Thập Nhị Châu.
Có điều, vì sao nàng ẩn nấp tu vị, lang bạt khắp Vân Châu, thậm chí chịu đủ khổ sở nhân gian, thì Lâm Hiên không thể nghĩ ra.
"Tiên tử, chuyện này hãy nói sau. Hôm nay Lâm mỗ đến đây vốn tìm Thiên Ảnh Tông tính sổ, không ngờ lại gặp lão lừa trọc Tuệ Thông. Lúc này Nguyên Anh của lão đã đào thoát, vậy thì Thiên Ảnh Tông cũng không cần tồn tại nữa."
Lâm Hiên còn chưa nói xong, đám tu sĩ Cơ gia đã lộ vẻ vui mừng, còn tu tiên giả Thiên Ảnh Tông thì sắc mặt xám như tro. Bọn họ còn cậy nhờ vào Vạn Phật Tông, không ngờ cuối cùng lại ra kết cục này.
Hơn vạn đệ tử Thiên Ảnh Tông xôn xao một trận. Mấy Nguyên Anh Kỳ Trưởng Lão liếc nhau, có ý bôi mỡ gót giày, chạy trốn cho nhanh.
"Mấy người các ngươi đã được ta cho phép chưa?"
Lâm Hiên không quay đầu, nhưng với Thần Thức cường đại, tự nhiên biết rõ hết thảy.
Thanh âm băng lãnh còn chưa dứt, mấy đạo kinh hồng màu sắc khác nhau lập tức phá không, toàn lực đào tẩu. Đương nhiên bọn họ đã tế ra Pháp Bảo phòng ngự, đủ loại vòng bảo hộ bùng lên.
"Hừ, không biết sống chết."
Khóe miệng Lâm Hiên lộ tia chê cười, tay áo bào phất nhẹ. Mấy chục đạo kiếm quang ngũ sắc từ trong ống tay áo như cá bơi ra, đón gió tăng vọt, bắn nhanh theo mấy lão quái đang bỏ chạy.
Những tiếng "bụp bụp" truyền vào tai, vòng bảo hộ cùng Pháp Bảo bắn ra hào quang bốn phía, đỡ được công kích.
Có điều, ống tay áo Lâm Hiên không ngừng huy động, ngũ sắc kiếm quang cứ như mưa bắn ra. Qua nửa tuần trà, một tiếng kêu thảm thiết vang dội. Chỉ thấy một lão giả vận hoàng sam hóa thành một đoàn huyết vụ, Nguyên Anh cũng không kịp trốn ra.
Lại thêm một lát, thanh âm như ngọc vỡ cùng tiếng kêu thảm liên tiếp truyền vào tai. Toàn bộ Thái Thượng Trưởng Lão đã vẫn lạc. Thiên Ảnh Tông chỉ còn lại trên vạn tu sĩ cấp thấp. Lâm Hiên mỉm cười quay đầu lại, thần tình vân đạm phong khinh mở miệng:
"Nguyệt Như Tiên Tử, sự tình còn lại phải nhờ các ngươi."
Nghe thấy lời này, thân thể mềm mại của Cơ Nguyệt Như tản ra sát khí lạnh lẽo: "Truyền lệnh xuống, phàm là tu sĩ Thiên Ảnh Tông, bất luận tu vị cao thấp, không lưu lại một ai!"
"Dạ!"
Nam tử mặt sẹo thi lễ bay đi. Thanh âm của Cơ Nguyệt Như đã truyền khắp vài dặm. Lúc này tu sĩ Thiên Ảnh Tông như quần long vô thủ (rắn mất đầu), bỏ chạy tứ tán. Tu sĩ Cơ gia thì hăng hái tế ra Pháp Bảo, Linh Khí, bắt đầu truy đánh cá lọt lưới.
Một lát sau, Cơ gia Gia Chủ mang theo tâm phúc đi công phá tổng đàn Thiên Ảnh Tông.
Chỉ còn lại Lâm Hiên cùng Cơ Nguyệt Như lơ lửng trên không trung.
"Tiền bối, người từng nói có giao tình cùng Thiên Nhai Hải Các, vậy xin hỏi là tiền bối có quen biết sư thúc bổn môn?" Cơ Nguyệt Như lần thứ hai mở miệng.
"Tiên tử khách khí rồi. Lâm mỗ cũng là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, nàng xưng hô tiền bối ta thật không đảm đương nổi." Khóe miệng Lâm Hiên lộ nụ cười.
"Ha ha, tuy rằng cảnh giới của Lâm tiền bối là Nguyên Anh Kỳ, nhưng tu vị thần thông sánh ngang với Ly Hợp Kỳ, tiểu nữ tử không dám không phân biệt trên dưới." Cơ Nguyệt Như cung kính mở miệng.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ tia cười khổ, lật tay trái một cái đem một đồ vật đưa sang cho nàng: "Tiên tử không cần tranh luận điều này nữa, trước hết xem có nhận ra cái này không."
Cơ Nguyệt Như ngẩn ngơ, bàn tay mềm mại khẽ động đem vật kia thu lại, sau đó đưa ra trước mắt. Trên khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ cực kỳ kinh ngạc: "Này, vật này..."
Lúc này, một đạo độn quang như gió cuốn xẹt qua không gian. Bên trong là một tiểu nhân cao cỡ một tấc, thần tình oán độc. Không cần phải nói, đó chính là Tuệ Thông hòa thượng của Vạn Phật Tông.
Lần này lão ra ngoài muốn tìm Lâm Hiên báo thù, nào ngờ người tính không bằng trời tính. Ngắn ngủn mấy năm không gặp, thần thông của tiểu tử kia tinh tiến thái quá. Lão không những không báo thù được mà còn tự rước nhục, thân thể vừa mới đoạt xá cũng bị hủy. Tuy rằng lão còn có thể đoạt xá lần nữa, nhưng chắc chắn tu vị sẽ đại giảm.
Nguyên Anh Kỳ sao lại có thực lực đáng sợ như vậy? Tuệ Thông nghĩ trăm mối vẫn không thông. Lần sau chắc phải nhờ tới Sư Huynh tương trợ. Lão không tin tên gia hỏa kia có thể đối phó nổi hai tu tiên giả Ly Hợp Kỳ.
Tuệ Thông hung tợn thầm nghĩ, nhưng không dám dừng lại mảy may. Hiện tại chỉ còn Nguyên Anh, đương nhiên không dám bất cẩn.
Bay một lát, đã cách Thiên Ảnh Tông hơn mười vạn dặm, lão mới dừng độn quang, chuẩn bị tìm một chỗ nghỉ ngơi, khôi phục pháp lực. Có điều, đang còn quan sát xung quanh thì đột nhiên sau lưng truyền đến một cảm giác sởn tóc gáy.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn