Thiên Châu, Ma Vực Sơn.
"Bổn cung thu ngươi làm đệ tử quả thực là lợi ích song hành." Thanh âm Phong Lương tràn ngập mị hoặc truyền vào tai, nhưng tâm cơ Điền Tiểu Kiếm thâm trầm đến nhường nào, trên mặt vẫn bất động thanh sắc.
Phong Lương thấy thế thầm mừng rỡ, thiếu niên này thành thục lão luyện, có thể đảm đương đại sự, hợp tác với hắn thì hy vọng thoát khỏi cảnh khốn cùng này của lão sẽ rất lớn.
"Tiểu tử, ngươi đã từng nghĩ đến việc tiến giai Ly Hợp Kỳ chưa?"
"Ly Hợp Kỳ?"
Điền Tiểu Kiếm nghe xong, lòng không khỏi chấn động. Tu sĩ tu tiên vất vả đả tọa, tắm trong gió tanh mưa máu, chẳng phải là vì tiến giai Ly Hợp Kỳ, độ kiếp phi thăng đến Linh giới sao?
Có điều hắn cũng hiểu rõ, cái giá phải trả e rằng không hề nhỏ. Chần chừ chốc lát, hắn mới cẩn trọng mở miệng: "Nếu bái tiền bối làm sư phụ, người có thể giúp ta tiến giai Ly Hợp Kỳ ư?"
"Không sai." Phong Lương nhẹ gật đầu: "Hơn nữa chỉ cần mấy chục năm."
"Chỉ mấy chục năm mà thôi ư?"
Điền Tiểu Kiếm ngẩn người, nét mặt trở nên cổ quái. Khẩu khí này quả thực quá mức khoa trương. Đừng nói đối phương, dù là tu sĩ Linh giới cũng không thể có bản lĩnh nghịch thiên đến vậy.
"Hừ, Bổn cung nói vậy tự nhiên có mười phần chắc chắn. Hiện tại ngươi chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ đỉnh phong. Trong mấy chục năm, ta có thể khiến ngươi đạt tới Ly Hợp Kỳ, song cũng có một vài hạn chế." Trong mắt Phong Lương hiện lên tia sáng kỳ dị, chậm rãi mở miệng.
"Có hạn chế?"
"Không sai, đó là một phương pháp cấp tốc khiến ngươi trong thời gian ngắn có được thực lực Ly Hợp sơ kỳ, nhưng trạng thái này chỉ duy trì được vài tuần trăng mà thôi."
"Duy trì vài tuần trăng thì có lợi gì?"
"Tự nhiên là trợ giúp bổn cung thoát khốn."
"Ha ha, tiền bối đang nói đùa chăng? Người chính là tu sĩ Ly Hợp hậu kỳ mà cũng không thể phá trận, vãn bối dù có tiến cấp Ly Hợp Kỳ thì cũng lực bất tòng tâm mà thôi." Điền Tiểu Kiếm đâu có ngốc. Phương pháp kia tám chín phần đều ẩn chứa họa ngầm cực lớn, huống chi cứu lão quái vật này ra thì có lợi lộc gì? Tu sĩ tu tiên lấy oán trả ơn lại là chuyện quá đỗi bình thường.
"Tu sĩ Ly Hợp Kỳ đúng là không thể bài trừ cổ trận pháp này, nhưng nếu như ta nhớ không lầm thì hơn 40 năm sau, Tu La Môn sẽ mở ra, trong đó có một bảo vật có thể phá trừ trận này…"
"Tu La Môn?" Chân mày Điền Tiểu Kiếm nhíu lại, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu, hắn tựa hồ đã từng nghe qua cái tên này ở đâu đó.
*
Sau khi rời Thiên Xảo Môn, Lâm Hiên trực tiếp hóa thành một đạo kinh hồng, tốc độ nhanh vô cùng, chỉ trong gần nửa canh giờ đã bay được hơn 10 vạn dặm.
Lâm Hiên nhẹ nhàng thở ra, khoảng cách xa như vậy, đối phương muốn giở trò cũng không còn kịp nữa. Hiện tại hắn định sớm trở lại Bái Hiên Các.
Hư ảnh của Tu La Vương lưu lại có nói qua, Nguyệt Nhi cần 3 năm để Kết Anh, mà sự tình trong Tu Tiên giới vốn bất thường. Mấy ngày gần đây, tâm thần Lâm Hiên có chút không tập trung, muốn nhanh chóng trở về xem nàng thế nào mới có thể an tâm.
Có điều, bay được một tuần trà, đột nhiên chân mày Lâm Hiên vừa động, độn quang thu liễm ngừng lại:
"Đạo hữu theo tại hạ lâu như vậy rốt cuộc là muốn gì? Dùng ẩn nặc thuật thì nghĩ có thể che giấu được Lý mỗ sao?" Lâm Hiên chậm rãi xoay người, vẻ mặt âm trầm vô cùng.
"Ha ha, Lý huynh quả nhiên không hổ là Nguyên Anh hậu kỳ, thần thức mạnh hơn tại hạ nghĩ nhiều, nhanh như vậy đã phát hiện ra ta."
Thanh âm quen thuộc truyền vào tai, từ một nơi trống rỗng lóe lên thanh quang, rồi một thân ảnh dần dần hiện ra.
Tròng mắt Lâm Hiên co lại, chính là tu sĩ trung niên nho bào tóc dài tới lưng, Đại trưởng lão Thiên Xảo Môn!
"Hừ, Lâm mỗ đã cáo từ, Mạc huynh lại theo sát là muốn gì? Chẳng lẽ cũng là muốn học theo những kẻ tu sĩ ti tiện, đi giết người đoạt bảo?" Lâm Hiên lạnh lùng mở miệng.
"Lý huynh quả nhiên thông minh, song lời ấy lại sai rồi. Giết người đoạt bảo thì sao chứ? Chẳng lẽ các hạ chưa từng làm qua? So với tìm kiếm di chỉ cổ tu, giết người đoạt bảo hấp dẫn hơn vài phần." Mạc Tuyết Tùng vỗ tay cười ha hả, thần thái rất thân mật, người không biết còn tưởng rằng đây là hai hảo hữu chi giao gặp nhau giữa đường.
"Ha ha, lời này của đạo hữu quả không sai chút nào." Trên mặt Lâm Hiên đột nhiên cũng lộ vẻ quỷ dị, cười khẩy nói: "Bất quá muốn cướp ta thì còn xem bản lĩnh của ngươi thế nào, đừng để trộm gà không được lại còn mất nắm gạo."
"Đạo hữu quả nhiên không phải đại tu sĩ tầm thường, có điều chẳng lẽ tại hạ là quả hồng mềm sao?" Trên mặt Mạc Tuyết Tùng lộ vẻ dữ tợn.
Lâm Hiên khẽ hít một hơi. Với thực lực hiện tại của hắn, đối mặt lão quái vật Ly Hợp Kỳ cũng có sức đánh một trận. Lâm Hiên không hề để vào mắt, nhưng thật không muốn giao thủ với người này.
Lần này tới Thiên Xảo Môn, để che giấu hành tung, hắn đã sử dụng mặt nạ do Mộng Như Yên tặng cho, nhưng giấy dầu không thể gói được lửa. Nếu động thủ, trừ phi hắn không đem những vật phẩm đã giao dịch tại đây về Bái Hiên Các sử dụng. Bằng không, sớm muộn Thiên Xảo Môn cũng sẽ điều tra ra nguồn gốc.
Một tay không thể chống được trời, đã có một Vạn Phật Tông, lại thêm một Thiên Xảo Môn thì sẽ như thế nào?
Lo ngại như thế, song với tính cách của Lâm Hiên, đối phương đã không biết tự lượng sức mình thì hắn cũng không khách khí mà trừu hồn luyện phách.
Lâm Hiên thành ý mở lời: "Mạc đạo hữu, ta và ngươi cũng có duyên, huống chi giao dịch vừa rồi không bên nào chịu thiệt. Ta khuyên ngươi một câu, không nên qua cầu rút ván. Hiện tại thu tay thì ta sẽ bỏ qua mọi chuyện, đạo hữu thông minh thì nên dừng cương trước bờ vực."
Lâm Hiên vừa nói vừa hít một hơi, toàn thân phát ra linh quang xanh biếc rực rỡ như ngọc lưu ly, một đạo linh áp mênh mông tán ra bốn phía. Với song anh và một đan trong đan điền, khẳng định linh áp của hắn mạnh hơn rất nhiều so với tu sĩ cùng cấp.
Chỉ có điều, bằng vào điểm này không đủ khiến đối phương lùi bước. Mạc Tuyết Tùng thân là Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, há lại bị dọa cho sợ? Khóe miệng lão hiện lên một tia chê cười, bạch quang chợt lóe rồi một nữ tử quỷ dị từ trữ vật túi bên hông lão bay ra.
"Sư huynh tốn nhiều lời làm gì, trực tiếp diệt sát hắn đi thôi!" Đây chính là nữ tử song tu đạo lữ của Mạc Tuyết Tùng, trước đó nấp trong Thiên Cơ Phủ.
Tròng mắt Lâm Hiên co lại, nữ tử kia là Nguyên Anh trung kỳ tu sĩ mà có thể che giấu được thần thức của hắn, hơn nữa lại có thể nấp trong túi trữ vật sao?
"Hừ, thì ra còn có kẻ giúp đỡ. Bất quá hai ngươi cho rằng liên thủ thì có thể diệt sát được Lý mỗ sao?" Thanh âm Lâm Hiên lạnh như băng mở miệng.
"Ai nói tại hạ chỉ có mỗi Hinh muội trợ thủ?" Khóe miệng Mạc Tuyết Tùng hiện lên vẻ đắc ý, vươn tay vỗ vào bên hông một cái. Linh quang ngũ sắc ánh vào mi mắt, rồi năm con khôi lỗi xuất hiện.
"Chẳng lẽ đạo hữu quên tại hạ là Đại trưởng lão Thiên Xảo Môn, còn có khôi lỗi tùy thân sao?"
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, năm con khôi lỗi này dường như được đúc từ một khuôn, chỉ có điều màu sắc bất đồng, chia thành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Tu vị của chúng chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, song với nhãn lực của Lâm Hiên, hắn nhìn ra còn có huyền cơ khác.
*
Cùng lúc đó, tại tổng đàn Thiên Xảo Môn.
"3 ngày đã qua, công đạo mà ngươi nói ở đâu?" Mộng Như Yên nhìn lão giả trước mắt, thanh âm trong trẻo lạnh lùng mở miệng.
Đối mặt với Vân Châu đệ nhất nữ tu, Thái Âm chân nhân lắc đầu cười khổ: "Tiên tử, bần đạo đã truyền lệnh nghiêm ngặt cho đồ tôn đi truy xét, tập kích Thiên Nhai Hải Các cùng quý đồ vốn không phải do bổn môn làm."
"Hừ, dựa vào đâu mà bổn tiên tử lại phải tin tưởng điều này?" Mộng Như Yên vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Phóng tầm mắt thiên hạ, ngoại trừ Thiên Xảo Môn, còn ai có thể chế tạo ra khôi lỗi lợi hại như thế?"
"Chuyện này quả thực kỳ quặc, nhưng tiên tử nghĩ kỹ xem, hai tông môn chúng ta xưa nay không thù không oán. Ta cùng tiên tử dù chưa nói là mạc nghịch chi giao, nhưng cũng đã có mấy trăm năm giao hảo, tự dưng chúng ta đối đầu với quý phái để làm gì?" Thái Âm chân nhân không biết giải thích sao, chần chừ chốc lát rồi chậm rãi mở miệng:
"Tiên tử, vậy thì thế này đi, việc này bần đạo sẽ tiếp tục truy xét. Thế lực thần bí kia dù là nhằm vào Thiên Nhai Hải Các, nhưng sự tình đã liên quan đến bổn môn thì Thiên Xảo Môn cũng sẽ không đứng ngoài cuộc. Nếu tiên tử có phát hiện manh mối gì chỉ cần truyền tin tới, không cần tiên tử ra tay, bổn môn sẽ đối phó thế lực này, xem như đây là một lời hứa của bần đạo. Tiên tử hài lòng chưa?"
Mặt ngoài Mộng Như Yên bất động thanh sắc, song trong lòng có chút vui mừng. Tình thế bổn môn đang vô cùng bất lợi, nếu có thể dụ thêm Thiên Xảo Môn đối phó với địch thì thật là tốt: "Đạo hữu xin giữ lời, Như Yên cáo từ."
*
Tại một bình nguyên hoang vu.
Lâm Hiên đang lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt không kinh không hỉ, nhưng ánh mắt tỏa ra sát khí lạnh như băng.
Cách hắn hơn 10 trượng là một tu sĩ nho bào, chính là Đại trưởng lão Thiên Xảo Môn. Cạnh lão có một lục y thiếu phụ cùng năm con khôi lỗi đứng rải rác chung quanh.
"Đạo hữu, nếu giao ra bảo vật rồi động thủ tự sát, Mạc mỗ sẽ thả cho Nguyên Anh của ngươi đi đầu thai."
"Đa tạ thịnh tình của đạo hữu, song chỉ trong chốc lát nữa, ta sẽ đem hai vị đi trừu hồn luyện phách, cho các ngươi làm một đôi uyên ương đồng mệnh." Sắc mặt Lâm Hiên bình thản mở miệng, dường như đang nói về một việc rất dễ dàng.
"Muốn chết!"
Mạc Tuyết Tùng nghe thanh âm trào phúng thì không khỏi giận dữ, quát: "Tốt lắm!"
Lão ngửa mặt lên trời cười lớn, thanh âm chưa dứt đã có một kiện cổ bảo từ trong tay áo như cá lội ra. Là một nghiên mực to cỡ bàn tay, lập tức có mùi hương mực nồng đậm truyền vào chóp mũi.
Chân mày Lâm Hiên nhíu lại nhưng cũng không để trong lòng, hắn tu luyện Bích Huyễn U hỏa vốn đã là thiên hạ tuyệt độc. Ở Nhân giới vốn gần như là bách độc bất xâm.
Thấy Lâm Hiên lớn mật như thế, Mạc Tuyết Tùng thầm mừng rỡ, trong mắt lại hiện lên sát ý. Hai tay lão nắm chặt, trong miệng khẽ niệm pháp quyết, không chút do dự thúc dục.
Chỉ thấy nghiên mực phun ra từng vùng mực nồng đậm, trong nháy mắt khuếch tán ra không gian gần một mẫu đất. Trong hắc quang khẽ động, rồi hàng ngàn quái điểu cỡ nắm tay dữ tợn vô cùng, vỗ cánh ào ào bay đến Lâm Hiên.
Nữ tu kia cũng không nhàn rỗi mà vươn tay vỗ vào bên hông, trong bàn tay đã xuất hiện một chiếc hoa lam.
"Đây là bảo vật gì?" Lâm Hiên cũng có chút kinh nghi. Thiên Xảo Môn quả nhiên không phải chỉ có hư danh, tu sĩ trong môn không chỉ am hiểu tạp học mà tế luyện bảo vật cũng rất kỳ lạ so với các phái khác.
Có điều linh lực dao động trên người nữ tử này lại có chút quen mắt, có phần giống Tân Nguyệt công chúa. Chẳng lẽ sở học công pháp của nữ tử này có quan hệ cùng Hạ Hầu Lan?
Ý niệm trong đầu lưu chuyển, nhưng tay Lâm Hiên thì vỗ vào bên hông, tiếng gió vù vù rít lên, rồi một đám trùng vân màu đỏ tím đã xuất hiện trên đỉnh đầu. Ngọc La Phong còn chưa trưởng thành nên bình thường Lâm Hiên rất ít dùng để đối địch, nhưng lần này những quái điểu rất nhiều, dùng Ngọc La Phong đối phó là tốt nhất.
Khí thế bàng bạc của đám trùng vân khiến sắc mặt Mạc Tuyết Tùng biến sắc. Khu trùng thuật? Chẳng lẽ đối phương xuất thân từ Ngự Linh Tông? Không có khả năng, lão đều đã gặp qua những lão quái vật trong Ngự Linh Tông, thậm chí còn biết cả tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, vốn nào có tiểu tử họ Lý này xuất hiện.
Không gian vang lên tiếng ầm ầm, đám trùng vân quỷ dị nhanh chóng cuốn qua đối phương.
"Sư ca!" Lâm Hiên vừa ra tay, uy lực đã không hề nhỏ, trên mặt lục y nữ tử hiện lên vẻ giật mình cùng lo lắng.
Phu quân đoán đúng, đối phương không phải đại tu sĩ tầm thường. Nữ tử vội vươn ngọc thủ, cong ngón tay giữa búng ra một đạo pháp quyết vào chiếc hoa lam. Chỉ thấy linh quang chói mắt, vô số cánh hoa màu hồng nhạt từ bên trong hoa lam phiêu tán trên không. Sau đó mỗi cánh biến thành một thanh phi kiếm.
Bách Hoa Trảm Tiên Kiếm!
Lâm Hiên thần thức đảo qua thì thấy có 99 thanh, hơn nữa theo pháp lực dao động, quả thực có vài phần tương tự với Tân Nguyệt.
Lâm Hiên phất tay áo một cái. Trong linh quang chói mắt, hàng trăm kiếm khí ngũ sắc như cá lội từ trong tay áo ra. Ban đầu chỉ chừng hơn một tấc, nhưng đón gió hóa lớn, thoáng qua đã dài đến 3 thước.
"Đi!"
Lâm Hiên khẽ quát một tiếng, kiếm quang lập tức như tạo thành một dải cầu vồng ngũ sắc bay vút tới phía trước, tiếng xoèn xoẹt truyền vào tai. Dải ngũ sắc kiếm quang cùng Bách Hoa Trảm Tiên Kiếm truy đuổi quấn lấy nhau không ngớt trên không.
"Sao có thể…"
Lục y nữ tử sợ ngây người, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin. Công pháp mà thị tu luyện hết sức đặc thù, chính là truyền thừa từ thời kỳ thượng cổ nơi Linh giới.
Công pháp này tại Linh giới nghe nói cũng đỉnh cấp đại danh, đương nhiên với tài trí của tu sĩ Nhân Giới mô phỏng tạo ra thì chỉ là một công pháp bản phỏng chế. Tuy thế, uy lực của nó cũng không phải nhỏ. Bách Hoa Trảm Tiên Kiếm này từng đối luyện qua cùng trượng phu, phu quân cũng khen không dứt, không dám có chút nào xem nhẹ.
Họ Lý kia chỉ dựa vào kiếm khí mà có thể ngăn lại được bảo vật của thị. Đối phương chỉ là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mà thần thông lợi hại không kém lão quái vật Ly Hợp sơ kỳ là bao.
Bên kia, Mạc Tuyết Tùng cũng đang gặp phiền phức. Ngọc La Phong là thượng cổ kỳ trùng, tuy chưa thành thục song trải qua nhiều năm tỉ mỉ bồi dưỡng, uy lực ngày càng bá đạo.
Rất nhanh, đám trùng vân cùng đám quái điểu kia đã đụng vào nhau. Tiếng đinh đinh đang đang truyền vào tai, không biết có phải là trùng hợp hay không mà cái đuôi như độc châm của Ngọc La Phong lại có hiệu quả khắc chế quái điểu.
Đám quái điểu gặp đám trùng vân chưa bị đánh tan tác nhưng đã rơi vào hạ phong. Vẻ mặt Mạc Tuyết Tùng thoáng chốc đã âm trầm. Lão vươn tay vỗ vào bên hông, hai thanh trường mâu màu lục lập tức bắn ra, tiếng xé gió bén nhọn truyền vào tai đã biết uy lực không nhỏ.
Trên mặt Lâm Hiên không mảy may sợ hãi, tay trái lật một cái, trong bàn tay hiện ra một thanh tiểu kiếm dài hơn một tấc tỏa ra linh quang chói mắt!
"Đi!" Lâm Hiên búng một ngón tay, Thanh Hỏa Kiếm lập tức hóa thành một đạo cầu vồng nghênh đón hai thanh trường mâu giữa không trung. Không ngờ nó nhẹ nhàng khẽ quấn 2 vòng đã chấn gãy hai thanh trường mâu kia.
"Không có khả năng!"
Bảo vật chạm nhau mà trường mâu còn không cản được một kích của đối phương, trên mặt Mạc Tuyết Tùng tràn đầy vẻ kinh ngạc, thần tình cơ hồ ngây ra như phỗng.
Lão vốn biết rõ thần thông của mình chỉ kém lão quái vật Ly Hợp Kỳ, sao lại không có sức hoàn thủ trước họ Lý này? Chẳng lẽ đối phương không phải là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ?
Lúc này, Mạc Tuyết Tùng bắt đầu hoài nghi Lâm Hiên là một lão quái vật Ly Hợp Kỳ giả trang. Sắc mặt tái nhợt, lão lật tay một cái, một cây phiên kỳ màu hồng xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
Lâm Hiên xem như không thấy đột nhiên bước sang trái một bước, thân hình hắn mơ hồ một hồi rồi biến mất tại chỗ.
Cửu Thiên Vi Bộ!
Cơ hồ cùng thời khắc đó, từ các phương vị khác nhau, vô số cột sáng to cỡ cánh tay vù vù xuyên qua hư ảnh còn đọng lại. Đương nhiên, những con khôi lỗi Nguyên Anh kỳ đã bắt đầu động thủ.
Những con khôi lỗi kim, mộc, thủy, hỏa, thổ này phối hợp thành một trận pháp, thực lực có thể so với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ. Vừa rồi đám này ẩn nấp tại các phương vị bí mật gần đó định đánh lén.
Đáng tiếc thực lực Lâm Hiên có thể sánh với Ly Hợp Kỳ, kinh nghiệm đấu pháp phong phú, trước mặt hắn mà định tập kích chỉ là ban môn lộng phủ mà thôi.
Tại một khắc trước khi khôi lỗi công kích, Lâm Hiên đã dùng Cửu Thiên Vi Bộ tránh qua.
Thân hình lóe lên, Lâm Hiên xuất hiện ở ngoài 20 trượng, trước mặt một con khôi lỗi toàn thân màu hỏa hồng.
"Đi!"
Mạc Tuyết Tùng mừng rỡ trong lòng, thần thông đối phương mặc dù cao thâm thái quá nhưng thuộc về huyền môn chính tông, thân thể vô cùng yếu ớt, tuyệt không thể ngạnh chiến cùng khôi lỗi Nguyên Anh kỳ.
Khôi lỗi vốn là dùng các loại tài liệu trân quý luyện chế thành, độ cứng rắn của thân thể thậm chí còn mạnh hơn yêu tộc cùng cấp. Cơ hội tốt không thể bỏ qua, tiểu tử họ Lý này đúng là tự đâm vào đường chết.
Theo thần niệm của Mạc Tuyết Tùng, trên mặt con khôi lỗi tràn đầy vẻ dữ tợn, bổ nhào qua Lâm Hiên.
Khoảng cách gần như vậy không thể né tránh. Có điều sự tình kế tiếp lại khiến họ Mạc trợn trừng hai con mắt.
Lâm Hiên hít vào một hơi, vận dụng Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết, tiếng xương cốt kêu răng rắc truyền vào tai. Sau lưng hắn hiện lên hư ảnh một con Phượng Hoàng. Song quyền của hắn phát ra một tầng ngân quang nhàn nhạt. Đối mặt với khôi lỗi đang bổ tới, Lâm Hiên tung ra một quyền giáng thẳng vào ngực đối phương.
Tốc độ quyền này cực nhanh mà góc độ càng hiểm. Tiếng "bùng" rền rĩ vang lên, chỉ thấy nơi ngực của khôi lỗi có một lỗ thủng lớn như miệng bát.
Nếu là tu sĩ, thân thể khẳng định đã hỏng, song khôi lỗi thì khác. Tuy tinh quang trong mắt khôi lỗi ảm đạm đi nhiều, nhưng hai tay nó cong lại thành trảo, vẫn hung hăng chộp về Lâm Hiên.
Lâm Hiên không né mà ngoài thân hiện lên một tầng linh quang, Cửu Thiên Linh Thuẫn được mở ra khiến công kích của đối phương trượt ra ngoài. Hai tay hắn bắt lấy cánh tay khôi lỗi dùng sức kéo một cái, lập tức con khôi lỗi bị xé làm hai nửa.
"Không thể!"
Mạc Tuyết Tùng nhịn không nổi đưa tay dụi mắt, cơ hồ cho rằng đã nhìn lầm. Độ cứng của khôi lỗi có thể sánh với pháp bảo mà lại bị người này dùng tay không phá hủy.
Hắn chắc chắn là lão quái vật Ly Hợp chứ không phải là Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ!
Lúc này, trong lòng họ Mạc hối hận đến cực điểm. Giao dịch lần này đối phương cũng không chiếm lợi lộc của Thiên Xảo Môn, chỉ có thể trách lão bị ma quỷ đưa đường. Càng tham thì trả giá càng lớn. Song phương giao thủ chưa đầy vài hiệp, nhưng lão hiện đã rõ, hai phu thê lão vốn không phải đối thủ của người này.
"Hinh muội, nàng mau chạy đi!"
Lời còn chưa dứt, họ Mạc đã bay qua cản đường. Vẻ mặt Lâm Hiên lạnh như hàn băng, khẽ vươn tay điểm ra, Thanh Hỏa Kiếm đang lơ lửng giữa không trung lập tức đổi chiều, lăng lệ chém thẳng xuống đối phương. Trước mặt là lệ quang chói mắt, vẻ mặt Mạc Tuyết Tùng khó coi đến cực điểm.
Khi nãy lão đã chứng kiến qua sự đáng sợ của pháp bảo này, hai thanh trường mâu bất phàm mà không thể cản nổi một đòn.
Họ Mạc vội vỗ vào bên hông, bảy, tám vật bảo vật từ trong túi bắn ra, sau đó tay trái rung lên, phiên kỳ chợt lóe thành một đóa hỏa vân lớn rộng gần một mẫu đất chắn trước người.
Đáng tiếc vô ích. Thanh Hỏa Kiếm thế như chẻ tre, bất luận là bảo vật gì đều bị chém thành hai nửa.
"Sư ca!"
Mạc Tuyết Tùng đang sợ hãi thì mặt mày lục y thiếu phụ cũng thảm biến. Đuổi giết Lâm Hiên vốn là ý định của thị, hôm nay làm sao có thể bỏ phu quân tại nơi này?
Trên mặt của thị hiện lên tia quyết tuyệt. Hôm nay đành cùng chết ở nơi đây!
Trong tay thiếu phụ xuất hiện một tấm phù triện cũ kỹ đã bị hủy hoại theo thời gian, nhưng lại phát ra linh áp tràn trề. Ở chính giữa tấm phù có vẽ một đồ án hỏa điểu rất sống động như có sinh mạng.
Tròng mắt Lâm Hiên không khỏi co lại, phù này tựa hồ không phải là vật nơi Nhân giới. Hắn quay sang, trong đáy mắt lóe ra dị quang chiếu thẳng vào mắt thiếu phụ. Thị lập tức thét lên một tiếng kinh hãi, trong đầu dường như bị mũi nhọn chích vào, cảm giác đầu váng mắt hoa.
Tâm thần lục y thiếu phụ nhất thời ngưng trệ. Lâm Hiên phất tay áo một cái, một đạo hào quang cuốn qua, thiếu phụ tỉnh lại cực nhanh nhưng phù triện trong tay đã bị đoạt mất.
Bên kia, Thanh Hỏa Kiếm đã bổ thẳng xuống đầu Mạc Tuyết Tùng. Đường đường Nguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn mà chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.
Nhưng đúng lúc này, đột ngột có một đạo lệ quang chênh chếch bay tới đem Thanh Hỏa Kiếm cản lại.