BACH LUYEN THANH TIEN - HUYEN VU
## Chương 428: Sát Diệt Huyền Quy
Oanh!
Thân thể bị cấm chế vây khốn, cổ thú Huyền Quy vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, lập tức há miệng phun ra một đạo quang mang cực lớn màu xanh biếc, cuồn cuộn như sóng thần công kích thẳng vào kết giới.
Nhất thời linh quang bắn ra tứ phía. Quang sóng màu xanh kia uy lực phi thường, nhưng cấm chế cũng vô cùng huyền ảo, muốn bài trừ nó trong thời gian ngắn, e rằng chỉ có cường giả Ly Hợp kỳ đích thân xuất thủ mới có thể làm được.
Cự Quy nổi giận lôi đình, bốn cái chân tựa cột đình không ngừng đạp mạnh, dùng thân thể khổng lồ hung bạo húc thẳng vào quầng sáng. Dư chấn phát ra khiến không gian xung quanh liên tục co giãn, tạo thành các sóng âm chấn động, nếu có tu tiên giả cấp thấp ở đây, e rằng thất khiếu đã chảy máu mà chết.
Khoảng nửa tuần nhang sau, từ phía xa xuất hiện vài đạo độn quang phá không, mang theo khí tức yêu tộc nồng đậm. Dẫn đầu là một nữ tử mi thanh mục tú, tuổi chừng đôi mươi, dung mạo xinh đẹp như hoa, nhưng lại là một Yêu tộc Hóa Hình sơ kỳ.
Phía sau nàng là một số yêu thú cấp ba Ngưng Đan kỳ, hình dáng vô cùng cổ quái, toàn thân tỏa ra yêu phong quỷ dị.
Rất nhanh, các đạo độn quang đã tiếp cận. Sắc mặt nữ tử lập tức đại biến.
"Không thể nào! Theo tin tức, Cổ thú Huyền Quy này tu vi chỉ là Hóa Hình trung kỳ, nhưng sao uy áp nó phát ra lại còn mạnh hơn cả Hóa Hình hậu kỳ nửa bậc? Chẳng lẽ là tình báo sai lệch?"
"Vậy chúng ta nên làm gì?" Một yêu thú dị chủng Ngưng Đan kỳ đã khai mở linh trí mở miệng hỏi.
Thiếu nữ Hóa Hình sơ kỳ có chút do dự, Huyền Quy trước mắt quả thực cường đại hơn so với tin tức. Song, nàng đã trải qua thiên tân vạn khổ mới được Ngũ Sắc Tiên Tử nhận làm đệ tử ký danh, thân mang trọng trách. Nếu làm hư đại sự, liệu nàng còn mặt mũi nào gặp lại ân sư chăng?
Trong đáy mắt thiếu nữ hiện lên vẻ kiên định, liền vươn tay vỗ vào bên hông, tế ra mấy cây trận kỳ ngũ sắc. Hai tay nàng hợp lại, liên tiếp đánh ra những pháp quyết như lưu tinh cản nguyệt.
Chỉ thấy các trận kỳ phát ra yêu khí vô tận, tụ thành những đám sương mù nhập vào trong quầng sáng. Trên người thiếu nữ cùng mấy tên yêu tộc yêu khí cuồn cuộn, đứng theo phương vị Cửu Cung Bát Quái bao quanh.
"Không biết sống chết. Chỉ bằng chút thực lực nhỏ nhoi này mà đòi chế trụ Cự Quy kia sao? Nếu là ba tên yêu thú Hóa Hình hậu kỳ thì may ra còn được." Trên mặt Như Yên Tiên Tử hiện lên chút khinh thường, nàng khẽ mở miệng.
"Vậy ý của tỷ tỷ là tính sao?" Lâm Hiên điềm nhiên mở miệng hỏi.
"Dĩ nhiên sẽ xuất thủ. Đây vốn là Cổ thú Huyền Quy mà." Mộng Như Yên khẽ cười, trên mặt ẩn hiện chút sát khí.
"Lần này tới đây là muốn kết minh cùng Ngũ Sắc Tiên Tử, làm thế có khiến nàng nổi giận không?"
"Đệ đệ, chỉ riêng nội đan của Huyền Quy này đã có thể gia tăng thêm gần 50 năm thọ nguyên. Mà cái mai của nó cũng là tài liệu luyện khí nhất đẳng, có thể luyện chế thành bảo vật phòng ngự ngạnh kháng công kích của cảnh giới Ly Hợp kỳ."
"Thật sao?" Nghe vậy, với tâm cơ của Lâm Hiên cũng không khỏi tim đập tay run. Bảo vật trên người hắn tuy nhiều, nhưng có thể ngăn trở được công kích của Ly Hợp kỳ hiện tại chỉ có Bích Diễm Kỳ Lân Giáp. Nếu có thể lấy được mai rùa này gia nhập thêm, thì vô cùng hữu ích.
Còn Mộng Như Yên thì khác. Nếu có thể tiến giai Ly Hợp trung kỳ, nàng sẽ có phương pháp đặc biệt để phi thăng Linh Giới. Hiện tại nàng còn khoảng 500 năm thọ nguyên, nhưng thêm 50 năm nữa thì ý nghĩa vô cùng to lớn. Nếu có thể xử lý gọn gàng đám thuộc cấp nơi đây, nàng cũng không ngại Ngũ Sắc Tiên Tử trở mặt.
Trong đầu ý niệm thoáng qua, hai người đều đã đưa ra quyết định. Cùng lúc đó, trong không gian không ngừng truyền ra tiếng nổ bạo liệt.
Chỉ thấy toàn thân Cự Quy tỏa ra huyết sắc chói lòa, một cỗ uy áp kinh người bao trùm cả một vùng mặt biển.
"Cuồng Hóa Chi Thể!" Thiếu nữ Hóa Hình sơ kỳ thất thanh kinh hô.
Cuồng Hóa Chi Thể là thần thông đặc biệt hiếm hoi của cổ thú, có chút tương đồng với Phệ Huyết Thuật của Ma Đạo. Khi cuồng hóa, nó có thể nâng cao thực lực lên đến một tầng.
Cự Quy này vốn đã cường đại hơn tu tiên giả Nguyên Anh hậu kỳ, nếu nó thi triển bí thuật này, thì chỉ kém cảnh giới Ly Hợp sơ kỳ nửa bước.
Chỉ nghe âm thanh bạo liệt kinh tâm động phách truyền ra.
Phụt…
Mấy yêu tộc thao túng trận pháp lập tức thổ huyết. Vẻ mặt nữ yêu Hóa Hình sơ kỳ cũng thập phần khổ sở.
Trận kỳ liền không gió tự tán, cấm chế theo đó mất dần hiệu dụng.
Hống!
Cổ thú thoát khỏi xiềng xích, trong mắt hiện lên sát khí, liền phát ra tiếng rống kinh thiên động địa.
Nhất thời sóng lớn ngập trời, nước biển xung quanh lập tức ngưng kết thành các đạo băng tiễn hung mãnh, bắn tới đám yêu tộc giữa không trung.
Ngay lập tức, mấy yêu tộc cấp ba la thảm rồi tan thành khói bụi. Khuôn mặt nữ yêu Hóa Hình sơ kỳ hiện vẻ sợ hãi, từ trong ngực lấy tiếp ra một cây lệnh kỳ, đem pháp lực rót vào.
Trong chớp mắt, toàn thân nàng được bao quanh bởi một tầng sáng phòng hộ, ngăn chặn công kích của Cự Quy.
Chỉ nghe thanh âm "bụp bụp" vang lên, quang hộ tráo liên tục chao động như sắp vỡ.
Mặt hoa của thiếu nữ tràn đầy thống khổ, trong lòng thầm hối hận. Nàng hít vào một hơi, yêu khí toàn thân thiểm động, lập tức hóa thành một con đại xà.
Đây chính là bản thể của nữ yêu.
Đại xà dài khoảng bảy tám trượng, mang theo khí tức kinh người. Chỉ tiếc, vẫn còn kém xa so với Cự Quy.
Thực lực đã vượt quá Hóa Hình hậu kỳ yêu tộc, Huyền Quy liền hé miệng phun ra một đạo quang trụ cực lớn, phút chốc xuyên thủng hộ tráo, trực tiếp công kích lên bản thể đại xà. Nữ yêu chỉ kịp hét thảm một tiếng, trong chớp mắt liền hồn quy địa phủ.
Nhưng Huyền Quy vẫn chưa nguôi tức giận, định mang mấy cỗ tàn thi đem cắn nuốt để hả mối hận trong lòng.
Có điều, một đạo linh quang chợt lóe, một thiếu niên hiện ra, không hề khách khí thu lấy yêu đan của vị nữ yêu xấu số kia.
Hống!
Cự Quy thấy thế thì động nộ, hét vang như sấm động, toàn thân nó tỏa ra huyết quang, một cỗ hung lệ khí tràn trề.
Song, Lâm Hiên xem như không thấy, tay áo khẽ phất, tế ra Thanh Hỏa Kiếm, phát ra thanh quang chói lòa.
“Trảm!”
Trong chớp mắt, tiểu kiếm cuồng trướng tới hơn mười trượng, lăng lệ chém xuống Cự Quy.
Trong mắt cổ thú lóe ra huyết quang, lập tức nó thi triển Thủy Huyễn Thuật, lấy nước ở bốn phía hóa thành mấy con Thủy Long giương nanh múa vuốt, ngạnh kháng cự kiếm.
Lâm Hiên không hề nao núng, liền đem pháp lực truyền vào Thanh Hỏa Kiếm, với khí thế rung trời chuyển đất, hung hăng chém tới đám Thủy Long.
Lúc này, một làn hương phong động lòng người thổi qua, Mộng Như Yên đã xuất thủ. Độn quang của nàng vừa tiếp cận cổ thú liền thi triển bí thuật. Ngọc thủ khẽ phất, thiên địa linh khí bốn phía chung quanh liền bị dẫn động, hội tụ về đây.
Thân hình nàng phất phơ trên mặt biển cuồn cuộn sóng, tựa như tiên tử hạ phàm. Phiêu Vân Lạc Tuyết Quyết vốn là công pháp Thủy thuộc tính đỉnh cấp, lại ở giữa biển khơi, uy lực bạo tăng hơn ba thành. Trong vòng hơn trăm dặm, sóng nước điên cuồng hội tụ lại đây như vạn lưu quy tông.
Chỉ thấy hai tay nàng liên tục vũ động pháp quyết như lưu tinh loạn vũ, trong phút chốc tạo thành những xiềng xích bằng linh lực, đem đám Thủy Long trói lại. Cự Quy vừa sợ vừa giận, nhận ra địch nhân trước mắt cường đại vượt xa đám địch nhân ban nãy.
Lập tức nó giơ bốn cái chân khổng lồ đập ầm ầm xuống mặt biển. Chỉ thấy trong một trời bọt nước trắng xóa là hơn trăm đạo thủy tiễn đường kính hơn trượng, như một bàn chông sắc nhọn trắng xóa khổng lồ, vù vù lao sang hai người.
“Chút tài mọn mà cũng dám múa may trước mặt bổn tiên tử sao. Phá!”
Mộng Như Yên khẽ điểm ngón tay về phía trước. Sự tình quỷ dị liền xảy ra. Các thủy tiễn lại như bị một cỗ lực lượng vô hình đánh nát, nhanh chóng tan biến thành bọt nước.
Nàng vốn là Ly Hợp Kỳ tu tiên giả, nước trong phạm vi trăm dặm cũng bị nàng điều khiển, thì thủy thuộc tính pháp thuật của Cự Quy có tính là cái gì.
Thế tới của Thanh Hỏa Kiếm như điện chớp khiến Huyền Quy cảm thấy không ổn, song uy áp kinh người từ Mộng Như Yên khiến toàn thân nó như bị đình trệ.
Chỉ thấy Thanh Hỏa Kiếm như một vệt sao băng lóe lên trong màn đêm, trảm xuống thân hình đồ sộ của cổ thú. Cự Quy không kịp phản ứng, phút chốc đầu lìa khỏi cổ.
Hai tỷ đệ lần đầu liên thủ liền có thể dễ dàng diệt sát Cổ thú Huyền Quy.
Thật quá đơn giản!
Thanh Hỏa Kiếm chém xuống cổ Huyền Quy, miệng vết thương đổ ra tinh huyết như suối. Cả một vùng biển mấy dặm tràn ngập một cỗ máu tanh nồng đậm, màu nước cũng trở nên đỏ lòm.
Bỗng tròng mắt Lâm Hiên khẽ nheo lại, vũ động tay áo phóng ra một đoàn quang diễm màu xanh biếc, vù vù như một vệt thiên thạch bốc cháy hướng Cự Quy.
Huyền Quy thọ nguyên dài vô cùng, lại có lực sinh mệnh vô cùng cường đại. Quái vật Hóa Hình hậu kỳ nếu bị chém thủ cấp nhất định yêu thể bị hủy, nhưng Cự Quy này dù nơi miệng vết thương máu tươi tuôn ra không ngừng, sinh mệnh lại chưa có vẻ suy yếu.
Lâm Hiên không muốn đêm dài lắm mộng, liền tế xuất Bích Huyễn U Hỏa. Chớp mắt bao phủ lấy Cự Quy, chỉ sau mấy nhịp hô hấp, nó đã hồn quy địa phủ.
Sau đó, hắn vươn tay ra hư không một trảo, một viên nội đan từ trong huyết vụ bắn nhanh ra.
Viên nội đan này mặt ngoài đen bóng, lại có phù văn lưu chuyển chung quanh, rất khác yêu đan bình thường, quả nhiên là cổ thú tồn tại hơn trăm vạn năm.
"Tỷ tỷ, hôm nay theo như thế tục là ngày Tết Nguyên Đán, tiểu đệ mượn hoa hiến Phật, chúc tỷ tỷ năm mới đại cát đại lợi."
Lâm Hiên lời còn chưa dứt, liền phất nhẹ tay áo, đem nội đan bay tới Mộng Như Yên.
"Tiểu tử này quả thật miệng lưỡi giảo hoạt." Mộng Như Yên cười cười, mặt hoa hiện vẻ yêu kiều, bộ dáng vô cùng thướt tha.
Nàng vốn tu luyện cùng tuế nguyệt vô tận, đã lâu không còn nghe những lời hoa mỹ trong những dịp này, nhất thời vô cùng cảm động.
"Tân niên hảo sự. Ta chúc đệ sớm có ngày tiến cấp Ly Hợp Kỳ, đến lúc đó lại cùng ta liên thủ phi thăng Linh Giới."
Mộng Như Yên khẽ cười tươi đẹp, ngọc thủ khẽ phất đánh ra mấy đạo pháp quyết. Nước ở chung quanh lần nữa ngưng tụ thành từng băng kiếm hiện ra trong tầm mắt, phút chốc đem Cự Quy loạn kiếm phân thây, chỉ giữ lại cái mai.
Trong mắt đẹp của Như Yên Tiên Tử hiện lên một tia kỳ dị, vươn ra ngón tay ngọc nhẹ nhàng bắn ra mấy đạo phù văn, cách không lặn vào trong mai rùa.
Chỉ thấy quang hoa lóe lên, sau một lát mai rùa kia liền nhanh chóng thu nhỏ lại.
"Tiểu đệ, tiếp lấy."
Lâm Hiên vươn tay ra, mai rùa kia đã rơi vào trong lòng bàn tay.
"Đa tạ tỷ tỷ."
Kế đến, Lâm Hiên không chút khách khí bắn ra mấy khối hỏa đạn hủy đi tàn thi. Liền sau đó, hai đạo độn quang biến mất tận chân trời.
"Tỷ tỷ vừa mới nói chờ đệ tiến cấp Ly Hợp cùng phi thăng Linh Giới, nhưng theo đệ biết muốn phá toái hư không còn phải độ qua Thiên Kiếp, chẳng lẽ...?"
"Cái này chờ sau này hãy nói, hiện tại đệ có biết cũng không hữu dụng, lại có thể sinh ra tâm ma ảnh hưởng tu luyện."
"Ừm! Đa tạ tỷ."
Lâm Hiên nghe vậy liền gật đầu, rất nhanh khôi phục thường sắc.
Sau thời gian một bữa cơm, trước mắt hai tỷ đệ đã hiện ra một ngọn cự sơn.
Lâm Hiên coi như nhãn quang uyên bác, đi nhiều thấy nhiều, nhưng lúc này cũng không dấu được vẻ kinh hãi.
Tòa Ngũ Sắc Linh Sơn trước mắt xuyên thẳng trời cao, tựa hồ như cái cột chống trời, lại mang theo linh áp mênh mông tỏa ra hơn trăm dặm.
"Đây chính là động phủ của Ngũ Sắc Khổng Tước?"
"Đúng vậy."
Yêu mạch nơi Nhân Giới không nhiều, song nơi đây yêu khí vô cùng nồng đậm, không hổ là nơi tiềm tu của Ly Hợp lão quái.
Đột nhiên, một trận thanh âm truyền vào tai. Lâm Hiên đưa mắt nhìn lại, nhận ra một đóa Yêu Vân thanh thế vô cùng lớn, mang theo lệ khí dày đặc đang vù vù trôi qua đây.
"Dừng bước! Là ai dám mà xông vào Linh Sơn thánh địa?"
Tiếng thét từ trong yêu vân truyền ra, là một Yêu tộc Hóa Hình trung kỳ hộ sơn.
Thấy hai đạo kinh hồng không chút dừng lại, yêu tộc này không khỏi giận dữ gầm lên như sấm. Lập tức thi pháp bắn ra hơn mười đạo quang trụ đánh tới.
Một đạo độn quang thoáng chút ngưng lại, hiện ra một thiếu niên dung mạo bình thường. Hắn phất tay một cái liền đem công kích khu trừ.
"To gan!"
Yêu tu vừa sợ vừa giận. Yêu vân tản đi, hiện ra một quái vật vô cùng hung ác, nhìn qua có phần giống con heo rừng nơi thế tục. Lâm Hiên há mồm cứng lưỡi: Chẳng lẽ heo cũng có thể tu luyện thành quái vật Hóa Hình trung kỳ?
Lại nói Dã Trư kia sau khi hiện thân, liền đem bảo vật tế ra, không một lời đã muốn động thủ. Đột nhiên, một tiếng quát khẽ vang lên:
"Tiểu Hắc, ngươi có phải tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma, ngay cả bổn tiên tử cũng không nhận ra, dám động thủ cùng đệ đệ ta?"
Thanh âm vô cùng hiền dịu nhưng lại ẩn chứa một cỗ lệ khí. Dã Trư có chút hoảng sợ nhìn lại, lại thấy Như Yên Tiên Tử đang lơ lửng giữa trời như thiên tiên, có điều lúc này khuôn mặt đẹp đang ẩn hiện sát khí.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn