Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 430: CHƯƠNG 430: BA MÓN SÍNH LỄ

"Sính lễ?"

Việc này vốn không liên quan đến Lâm Hiên, nhưng nghe đến đây, trong lòng hắn cũng không khỏi dấy lên hứng thú. Lời lẽ của Thiên Sư thượng nhân tuy khách khí, song sính lễ nhất định hậu hĩnh đến cực điểm.

Có thể khiến một tu sĩ Ly Hợp Kỳ phải động tâm thì không biết là bảo vật gì?

Trên mặt Thiên Sư hiện lên mấy phần tự đắc, tay phải khẽ múa, một tầng hào quang chợt hiện, trên bàn trà liền xuất hiện ba chiếc hộp ngọc.

Những hộp ngọc này đều được chế tác từ Cực Bắc Huyền Ngọc vô cùng trân quý, có thể tưởng tượng bảo vật bên trong ắt hẳn giá trị liên thành.

Mộng Như Yên cùng Ngũ Sắc tiên tử ngoài mặt bất động thanh sắc nhưng trong lòng cũng có chút mong đợi.

Chỉ thấy Thiên Sư thượng nhân cầm lấy một chiếc hộp rồi khẽ búng tay, quang hoa chợt lóe, nắp hộp bật mở. Bên trong, hồng quang chói mắt chiếu rọi ra ngoài, đồng thời một luồng linh khí kinh người bỗng chốc bùng phát.

Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua.

Có chút quen mắt!

Chỉ thấy một viên tinh thể màu đỏ rực, lớn chừng hạt táo, nhưng linh lực phát ra từ bên trong lại vô cùng cường đại và thuần khiết.

Cực phẩm tinh thạch!

Đám người Lâm Hiên đều có nhãn quang uyên bác mà cũng phải thầm rúng động.

"Viên cực phẩm tinh thạch hỏa thuộc tính này là món sính lễ thứ nhất. Mong rằng tiên tử không chê cười."

Lời lẽ Thiên Sư khách khí nhưng trong mắt lại không giấu được vẻ tự đắc, để có được bảo vật này, lão cũng đã tốn không ít công sức.

Trong đôi mắt đẹp của Ngũ Sắc tiên tử lóe lên tia sáng khác thường nhưng rồi nhanh chóng tan đi. Có điều, biến hóa nhỏ này không qua được mắt Thiên Sư, lão quái vật hết sức hài lòng.

Lão lại đem một hộp ngọc khác mở ra, chỉ thấy trong ánh sáng mờ ảo là một bộ y phục. Chính xác hơn, đó là một bộ chiến giáp!

"Cái này…" Thần sắc Ngũ Sắc tiên tử có chút rúng động.

"Ha ha, kiến thức của tiên tử thật là uyên bác, đã nhìn ra vật này. Không sai, đây chính là một bộ chiến giáp. Thời thượng cổ, nhân tộc sở trường về luyện bảo cùng luyện giáp thuật, đáng tiếc thế sự đổi dời, hiện tại chiến giáp thuật đã thất truyền ở Vân Châu. Như Yên tiên tử, không biết lời ta nói có đúng chăng?" Thiên Sư thượng nhân cất tiếng cười sang sảng.

"Hừ!"

Vẻ mặt Mộng Như Yên không khỏi trở nên băng lãnh, nàng đưa ánh mắt chán ghét nhìn lão tiểu nhân đắc chí, nhưng cũng phải thừa nhận lời này của lão không sai.

Nàng khẽ thở dài một tiếng, mà những lời khoe khoang của Thiên Sư vẫn tiếp tục truyền vào tai.

"Không giấu gì tiên tử, tại hạ do cơ duyên xảo hợp, trong lúc vô tình phát hiện một động phủ của thượng cổ tu sĩ, bên trong có bộ chiến giáp đầy đủ này. Bất quá, vị cổ tu sĩ kia lại là nữ tử, tại hạ đành mượn hoa hiến Phật, đem tặng tiên tử làm món sính lễ thứ hai."

"Hừ, e rằng vị cổ tu này chỉ là một hậu bối Ngưng Đan Kỳ mà thôi." Đột nhiên, thanh âm mang theo vẻ diễu cợt của Mộng Như Yên truyền ra, khóe miệng nàng nở nụ cười châm chọc.

Bộ chiến giáp kia trông thì sặc sỡ bắt mắt nhưng sức phòng ngự chẳng đáng là bao. Một hậu bối Nguyên Anh kỳ cũng có thể dễ dàng phá hủy.

"Đạo hữu, e rằng món sính lễ thứ hai này chỉ được cái mẽ bên ngoài. Ha ha." Mộng Như Yên đã sớm khó chịu với Thiên Sư thượng nhân, có cơ hội dĩ nhiên phải cho lão một gáo nước lạnh.

"Lời này của tiên tử sai rồi." Trong lòng lão quái vật giận dữ nhưng cũng không tiện phát tác. Lão đến đây để cầu hôn nên phải giữ phong thái. Mộng Như Yên tám chín phần là muốn khích bác, chỉ là một nữ tử, cần gì lão phải căng thẳng?

"Không sai, uy lực của chiến giáp này trong mắt các đồng đạo Ly Hợp Kỳ quả thật không đáng kể, song Như Yên tiên tử có bản lĩnh lấy ra bộ chiến giáp đầy đủ thứ hai không?" Chân mày Thiên Sư giãn ra, giọng nói cũng đầy vẻ châm chọc.

"Ngươi…"

Mộng Như Yên giận dữ nhưng lời đối phương không sai, một bộ chiến giáp đầy đủ của tu sĩ Ngưng Đan Kỳ, dõi mắt khắp Thiên Vân Thập Nhị Châu cũng không có đại phái nào sở hữu.

"Được rồi, hai vị đạo hữu là khách của Ngũ Sắc, xin nể mặt ta, đừng tranh cãi vô vị nữa." Thanh âm cười khẽ của Ngũ Sắc tiên tử truyền đến, thân làm chủ nhân, lúc này nàng nên đứng ra giảng hòa.

Mộng Như Yên cùng Thiên Sư đều hừ một tiếng rồi lại thưởng thức mỹ vị. Một lát sau, lão quái vật đưa tay về phía chiếc hộp gấm cuối cùng.

Khác với hai chiếc hộp trước, hộp này còn được dán cấm chế phù triện, hiển nhiên đồ vật bên trong còn trân quý hơn nhiều.

Trong lòng Lâm Hiên cũng có chút rúng động, rốt cuộc trong hộp là thứ gì?

Khóe miệng Thiên Sư toát ra vẻ đắc ý, lão phất tay khiến mấy lá phù triện kia không gió mà tự cháy. Sau đó, lão cong ngón tay búng ra, "bộp" một tiếng, nắp hộp mở tung rồi bay lên trước mắt mọi người.

Chỉ thấy trong hộp ngọc, trên lớp gấm thượng hạng lót phía dưới là một viên đan hoàn cỡ mắt rồng.

Trong nháy mắt, dược hương nồng đậm lan tỏa khắp bốn phía, khiến người ta có cảm giác sảng khoái lạ thường.

Tròng mắt Lâm Hiên co rụt lại, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn chưa từng thấy qua loại đan dược này.

Cùng lúc đó, một thanh âm quen thuộc có chút kinh hãi truyền vào tai: "Mị Hoặc Thiên Huyền Đan!"

Hắn vội quay sang thì chỉ thấy vẻ mặt Mộng Như Yên có chút kinh hoảng.

Lâm Hiên không khỏi ngạc nhiên, lễ vật của lão quái kia dù trân quý đến đâu cũng không liên quan gì đến hai người. Sao tỷ tỷ lại có biểu hiện thất thố như vậy?

Lúc này, trong lòng Mộng Như Yên tựa như sóng cuộn bão gầm. Lần này đến nhờ Ngũ Sắc tiên tử viện thủ, nàng đã mang theo rất nhiều kỳ trân dị bảo. Trong đó, vật trọng yếu nhất chính là nguyên liệu luyện chế Mị Hoặc Thiên Huyền Đan.

Đan dược này vốn là bảo vật mà Ngũ Sắc tiên tử tha thiết ước mơ, nên Mộng Như Yên mới có phân nửa hy vọng nàng sẽ ra tay tương trợ. Thật không ngờ, trùng hợp thay, Thiên Sư lão quái lại tặng trước một bước.

Mà Ngũ Sắc tiên tử chỉ cần một viên, chẳng phải hy vọng của nàng đã tan thành mây khói sao? Đến bây giờ, Mộng Như Yên vừa sợ vừa giận đến không nói nên lời.

Thấy vẻ mặt của tỷ tỷ, chân mày Lâm Hiên chau lại, trong lòng kinh ngạc nhưng không tiện mở miệng hỏi.

"Ha ha, tuệ nhãn của Như Yên tiên tử quả nhiên sáng như sao, không ngờ ngay cả Mị Hoặc Thiên Huyền Đan mà đạo hữu cũng nhận ra." Tiếng cười hào sảng của Thiên Sư truyền ra, sau đó lão hướng sang cung trang mỹ phụ:

"Tiên tử, không biết đạo hữu cảm thấy ba món sính lễ của tại hạ thế nào, đã đủ thành ý chưa vậy?"

Lời của lão tuy khách khí nhưng rõ ràng như đã biết trước kết quả. Trong đôi mắt đẹp của Ngũ Sắc tiên tử chớp động dị quang.

Cực phẩm tinh thạch tuy là vật trân quý song không phải nàng không có. Còn bộ chiến giáp kia, dù sao cũng chỉ như cây có hoa mà không có quả, nàng cũng không có hứng thú như Thiên Xảo Môn đi nghiên cứu luyện giáp thuật.

Có điều, Mị Hoặc Thiên Huyền Đan chính là thứ nàng đang rất cần.

Hiện tại, Ngũ Sắc tiên tử đã là yêu tộc Ly Hợp sơ kỳ đỉnh phong, cách cảnh giới trung kỳ chỉ một bước ngắn.

Lại nói, yêu tộc có rất nhiều chủng loại, huyết mạch khác nhau nên sở tu cũng khác nhau, khi tu luyện đột phá bình cảnh cũng vậy.

Ngũ Sắc tiên tử muốn đột phá lên trung kỳ thì phải vượt qua cửa ải tâm ma chi chướng. Thời điểm đột phá bình cảnh sẽ sinh ra các loại tâm ma ảo tưởng. Nếu thất bại, nhẹ thì nguyên khí đại thương, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, mất hết linh trí, trở thành một kẻ ngây ngốc như Xuyên Sơn Giáp thứ hai.

Muốn an toàn thì cần đan dược phụ trợ, trong đó trọng yếu nhất chính là Mị Hoặc Thiên Huyền Đan.

Đây là do một vị thượng cổ yêu tộc tiền bối sáng tạo ra, dùng để đối phó tâm ma có hiệu quả vô song, nhưng nguyên liệu luyện chế nó lại trân quý đến cực điểm.

Hơn trăm năm nay, với thân phận cao vời của Ngũ Sắc tiên tử mà nàng cũng chỉ thu thập đủ ba phần nguyên liệu. Hơn nữa, việc luyện chế nó lại không hề dễ dàng.

Vì luyện thành đan dược, nàng đã vô cùng cực khổ, trước sau đi tìm các luyện đan đại sư yêu tộc nổi danh, cũng đã đến Ly Dược Cung tìm mấy lão quái vật trợ giúp, song cuối cùng chỉ nhận lấy thất bại.

Đang vì chuyện này mà buồn rầu không thôi, đột nhiên lúc này lại có một viên Mị Hoặc Thiên Huyền Đan bày ngay trước mắt, Ngũ Sắc tiên tử không động tâm mới là lạ.

Nếu có viên đan dược này, chỉ cần bế quan trùng kích, ba bốn mươi năm nữa chắc chắn sẽ tiến giai Ly Hợp trung kỳ.

Nghĩ tới đây, hô hấp của Ngũ Sắc tiên tử trở nên dồn dập, nhất thời lại lâm vào trầm tư.

Lúc này, cả tòa đại điện im phăng phắc một cách quỷ dị. Phụ tử Thiên Sư liếc mắt nhìn nhau, nắm chắc tám chín phần Ngũ Sắc tiên tử sẽ đáp ứng.

Thần sắc Lâm Hiên bình tĩnh, lẳng lặng ngồi trong yến tiệc, song trong lòng đã bắt đầu tò mò, nghĩa nữ của Ngũ Sắc tiên tử rốt cuộc phong hoa tuyệt đại đến nhường nào mà khiến Thiên Sư lão quái không tiếc tâm tư như vậy.

Thời gian chậm rãi trôi qua, một lúc sau, trên mặt Ngũ Sắc tiên tử lộ ra nụ cười đầy thành ý:

"Thiên Sư đạo hữu lấy ra bảo vật như vậy khiến tiểu muội thực sự cảm động. Luận tư chất tài mạo, lệnh lang cũng thuộc hàng nhất đẳng. Về lý, Ngũ Sắc Linh Sơn cùng Sư Tâm Cốc kết duyên Tấn Tần (1) chính là hảo sự, muội không đáp ứng thì quả là bất nhã. Nhưng song tu vốn là đại sự, ta tuy là nghĩa mẫu nhưng cũng không thể làm chủ, nha đầu kia tính tình cương liệt vô cùng, cần phải hỏi ý của nó. Dù sao dưa xanh mà hái thì chưa ngọt, đạo hữu cho là lời này có lý không?"

Đến nước này, trong lòng Thiên Sư tuy có chút bất mãn song đành mở miệng: "Tiên tử đã nói vậy thì cứ theo ý người."

"Phụ vương!"

Lúc này, tâm tình Sư Tranh cũng khẩn trương lên.

Số là mấy năm trước, khi hắn ra ngoài du ngoạn đã tình cờ gặp một nữ tử yêu tộc có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành. Vừa thấy, Sư Tranh đã cam bái dưới gấu quần hồng. Hắn vốn là kẻ tham hoa háo sắc, song lần này đã động chân tình. Thiếu nữ này tu vị cũng không kém, vừa lúc làm song tu đạo lữ.

Khi đó, Sư Tranh mới vừa tiến giai Hóa Hình hậu kỳ, cho rằng bằng dung mạo cùng thực lực của mình đủ khiến đối phương động lòng. Huống chi phụ vương của hắn chính là cốc chủ Sư Tâm Cốc, thêm thân phận thiếu chủ nữa thì đối phương còn không lập tức ngã vào lòng sao?

Đáng tiếc, hoa rơi hữu ý mà nước chảy vô tình, trong mắt vị mỹ nữ kia, ái tình đơn phương của hắn chẳng có chút giá trị nào.

Trong lòng Sư Tranh bị đả kích nghiêm trọng. Thẹn quá hóa giận, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, đã thế bổn thiếu gia đành dùng vũ lực cưỡng ép ngươi vậy.

Hắn vốn là Hóa Hình hậu kỳ, còn đối phương chỉ là trung kỳ đỉnh phong. Tuy phải phí một phen tay chân nhưng muốn sinh cầm nàng thì không thành vấn đề.

Có điều, lần này Sư Tranh đã phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng.

Hắn hơn thiếu nữ kia một cảnh giới nhỏ, nhưng luận thực lực, nàng lại không kém bao nhiêu. Thần thông ngũ sắc thần quang của thiếu nữ lại vô cùng huyền diệu, muốn sinh cầm nàng chỉ là người si nói mộng.

Sau một phen đại chiến, thiếu nữ đã chạy thoát, khiến Sư Tranh vừa sợ vừa giận, đành trở về bổn cốc. Có điều, khí độ cùng dung mạo của nàng càng khiến hắn nhớ nhung, không còn tâm tình tu luyện.

Sau một phen tìm hiểu, rốt cục hắn đã biết rõ lai lịch của thiếu nữ. Nàng chính là Thiếu chủ Ngũ Sắc Linh Sơn, nhận Ngũ Sắc tiên tử làm nghĩa mẫu.

Khi biết sau lưng đối phương cũng có một tiền bối ngũ cấp trong truyền thuyết, Sư Tranh không sợ mà lại càng thêm vui mừng.

Luận dung mạo, gia thế cùng tính cách của nàng đều thuộc hàng nhất đẳng, nếu có thể cưới nàng làm song tu đạo lữ thì hạnh phúc đến tột đỉnh.

Dĩ nhiên, chuyện này còn cần phụ vương đồng ý. Vốn hắn cho là sẽ phải phí một phen miệng lưỡi, nào ngờ Thiên Sư thượng nhân nghe tới thì mừng rỡ đồng ý, hết sức nhiệt tâm chuẩn bị cho hắn.

"Hiếm khi thấy phụ vương làm như vậy, chẳng lẽ có ý đồ khác?"

Trong lòng Sư Tranh có chút mê hoặc, nhưng chỉ cần có mỹ nhân trong ngực, những chuyện khác hắn hơi đâu mà quản.

Trải qua một phen chuẩn bị chu đáo, đến lúc này Ngũ Sắc tiên tử lại để cho ái nữ tự quyết định.

Như vậy sao được? Ban đầu hắn cầu ái không thành lại định giở trò đồi bại, đối phương sớm đã thù hận hắn đến tận xương tủy, sao có thể đáp ứng?

"Không cần phải gấp, bổn vương tất có sắp xếp. Đã có ta thay ngươi làm chủ, ngươi còn lo cái gì." Đôi môi Thiên Sư thượng nhân khẽ nhúc nhích, truyền âm cho nhi tử.

Nghe phụ vương nói vậy, trong lòng Sư Tranh tuy thấp thỏm song cũng đành im lặng.

Mộng Như Yên bất động thanh sắc, song thầm mắng Thiên Sư lão nhi này làm sao lại có được Mị Hoặc Thiên Huyền Đan.

Đáng giận! Dám phá hỏng chuyện tốt của bổn tiên tử!

Mộng Như Yên bắt đầu tức giận với phụ tử Sư Tranh. Lâm Hiên thì ngồi ngay ngắn trong đại điện, thản nhiên xem tuồng kịch này.

Lại qua nửa tuần trà, tiếng bước chân khe khẽ truyền đến, sau đó một làn hương phong bay vào chóp mũi.

Hương thơm này vô cùng quen thuộc mà lại có chút xa xăm. Sắc mặt Lâm Hiên cuồng biến, hắn đưa mắt quét ra cửa đại điện. Một bóng hình thiếu nữ thon thả tú lệ liền đập vào mắt hắn.

Thoáng chốc, hô hấp của hắn như ngưng lại rồi trở nên dồn dập. Người trong mộng tưởng chừng xa tận chân trời góc bể, nào ngờ nay lại gần ngay trước mắt.

Vẫn là đôi mắt phượng trong veo như nước hồ thu, đôi mày ngài ánh lên vẻ cương liệt, làn da như ngọc như ngà. Thần thái và dáng vẻ ấy đã mấy chục năm không thấy, nhưng sao lại thân thuộc đến vô cùng.

Không phải hắn không nhớ tới nàng, không phải có lúc thầm trách nàng bỏ đi mà không chút tung tích sao?

Lâm Hiên nằm mơ cũng chưa từng nghĩ, có thể gặp lại Thanh nhi ở nơi này. Lập tức, ánh mắt bất thiện của hắn thoáng đảo qua phụ tử Sư Tranh rồi rất nhanh tan biến.

Mà ánh mắt của mọi người đều đang đổ dồn vào cửa đại điện nên không ai để ý đến sự biến hóa của Lâm Hiên.

Một nữ tử có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành xuất hiện, dung mạo của nàng cùng Như Yên tiên tử tựa như xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ, khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ.

Hóa Hình hậu kỳ!

Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua thì trong lòng vui mừng khôn xiết, tuy nàng vừa mới tiến giai, song đúng là đại yêu tộc.

Ực!

Thanh âm nuốt nước miếng khan truyền ra, Sư Tranh nhìn thấy người tình trong mộng thì không khỏi cuống cuồng cả lên.

"Nghĩa mẫu, người gọi con?"

"Thanh nhi, con vừa đột phá cảnh giới, đáng ra ta không nên quấy rầy con tu hành, nhưng hôm nay Ngũ Sắc Linh Sơn đón tiếp hai vị tiền bối, con mau tới bái kiến đi." Ngũ Sắc tiên tử ôn hòa mở miệng, có thể nhìn ra nàng vô cùng sủng ái đối với Khổng Tước.

Đôi mắt đẹp của Khổng Tước lưu chuyển, khi dừng lại trên người đại hán vận bộ da báo thì sắc mặt nàng cuồng biến, tiền bối Ly Hợp Kỳ!

"Thanh nhi, vị này là Thiên Sư tiền bối của Sư Tâm Cốc, vốn dũng mãnh trứ danh trong cảnh giới của chúng ta." Ngũ Sắc tiên tử mỉm cười giới thiệu. Khổng Tước gật đầu, nhẹ nhàng thi lễ.

"Tiên tử…"

Lúc này, Sư Tranh không nhịn nổi nữa, trên mặt tràn đầy vẻ ái mộ mà gọi lên. Có điều, ánh mắt Thanh nhi lướt thẳng qua người hắn, xem như không hề tồn tại.

Vẻ mặt Sư Tranh không khỏi cứng đờ, thầm mắng xú nha đầu đáng ghét. Tròng mắt hắn toát ra tia oán độc, hắn chưa từng bị một nữ tử nào khinh thị như thế. Nhất thời, trong lòng hắn yêu hận đan xen.

Lại nghe thanh âm của Ngũ Sắc tiên tử truyền vào tai: "Thanh nhi, đây là Như Yên tiên tử, chấp chưởng Thiên Nhai Hải Các, uy danh của người con cũng từng nghe qua. Người chính là đệ nhất nữ tu của Thiên Vân Thập Nhị Châu, cũng là hảo hữu của mẫu thân. Nếu có cơ hội, hãy xin tiên tử chỉ điểm cho con một chút."

Thân thể mềm mại của Khổng Tước khẽ động, mắt ngọc vừa đảo qua một chút thì không còn giữ được thần thái băng lãnh như trước. Gương mặt thanh tú hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ, rồi thoáng hiện nỗi khắc khoải mong chờ.

Lúc này, nghĩa mẫu nói gì cũng chỉ như gió thoảng bên tai nàng. Nàng không cần biết Vân Châu đệ nhất nữ tu là ai, thời khắc này, trong mắt nàng chỉ còn duy nhất một hình bóng mà thôi.

"Thanh nhi!"

"…Lâm Hiên!"

Thanh âm nhẹ nhàng của nàng hòa cùng nỗi nhớ nhung của Lâm Hiên, tựa những tiếng chuông gió trong trẻo trầm bổng, ngân vang khắp đại điện.

Tất cả mọi người, từ Mộng Như Yên, phụ tử Thiên Sư cho đến Ngũ Sắc tiên tử, đều hiện lên vẻ kinh ngạc không thể nào che giấu.

"Sao ngươi lại biết Thanh nhi?" Ngũ Sắc tiên tử liền lên tiếng trước.

"Ha ha, sao ta lại không biết cho được? Vị nghĩa nữ này của tiền bối chính là ái thê của tại hạ." Lâm Hiên vươn người đứng dậy, dõng dạc đáp lời. Đã đến nước này, tuy chưa bái lạy thiên địa, nhưng hắn đã chính thức thừa nhận Khổng Tước tiên tử là chính thê của mình.

Bất ngờ như trong mộng được gặp lại Lâm Hiên, nỗi niềm của Khổng Tước sao có thể nói thành lời, nàng đã suýt chút nữa không kìm được sự thương nhớ mà chạy tới ngã vào lòng hắn. Song thân hình khẽ run, sau một thoáng, nàng đã lấy lại tự chủ, rất nhanh liền tiến lên một bước. “Mẫu thân, người quả thật không nghe nhầm, đây chính là phu quân của con.”

Nghe vậy, Ngũ Sắc tiên tử lộ vẻ ái ngại, mà ngay cả phụ tử lão quái vật cũng dở khóc dở cười. Lao tâm khổ tứ dâng lên ba món sính lễ, không ngờ thiếu nữ này đã là nương tử có trượng phu.

Chuyện này thật sự quá mất mặt!

Nhất thời, tâm tình Mộng Như Yên phức tạp vô cùng, tựa như sóng gầm nơi đáy lòng. Nàng chưa bao giờ có cảm giác này. Thật không ngờ, vị Vân Châu đệ nhất nữ tu băng thanh ngọc khiết lại có chút tức giận vô cớ, cũng không thấy vui khi phụ tử lão trời đánh kia lại thua trong tay Lâm Hiên.

Mộng Như Yên liếc sang Lâm Hiên, thầm thở nhẹ. Song không hổ là tu sĩ Ly Hợp Kỳ, rất nhanh nàng đã khôi phục tâm tư. Dù sao cũng phải đa tạ hắn vì đã giúp nàng trút được một phần cơn giận.

Cầu hôn không thành, dĩ nhiên Ngũ Sắc tiên tử không thể thu sính lễ, như vậy nàng lại có cơ hội. Hơn nữa, nghĩa đệ là phu quân của Khổng Tước nha đầu kia, đối với nàng càng có lợi mà không có hại.

Cũng thầm mừng cho hắn, quả thật là hảo sự!

Thiên Sư thì đã bao giờ phải trải qua tình thế mất mặt thế này, lão sao mà nhịn cho nổi. Còn Sư Tranh thì thầm hừ lạnh, nếu bổn công tử không có được người ngọc thì cũng đừng kẻ nào có được.

"Nói nhảm! Khổng Tước chính là yêu tộc, ngươi lại là tu sĩ nhân tộc, làm sao có thể thành song tu đạo lữ?" Trên mặt Sư Tranh tràn đầy oán giận cùng căm tức, lớn tiếng nói.

"Hồ đồ! Ta và nàng tâm đầu ý hợp, nguyện trở thành song tu đạo lữ, lấy thân phận của ngươi mà cũng đòi quản chuyện của bổn thiếu gia sao?"

Bước trên con đường tu tiên, Lâm Hiên luôn cẩn trọng nhưng không có nghĩa là hắn sợ phiền phức. Nếu ai dám bất lợi với người thân của hắn, hắn sẵn sàng đồ sát cả nhà đối phương.

Có trách thì trách tiểu gia hỏa này có mắt không tròng, lại dám đến cầu hôn ái thê của hắn. Trong lòng Lâm Hiên cũng đã nổi lên tức khí, nếu giờ còn nén nhịn thì đâu đáng mặt nam nhân.

"Ngươi…!"

Thất khiếu của Sư Tranh như muốn bốc hỏa, ngay cả sắc mặt Thiên Sư lão quái cũng trầm xuống.

Hừ! Tên tiểu bối vô tri, chỉ là một nhân tộc Nguyên Anh hậu kỳ, lại cậy mình là nghĩa đệ của Mộng Như Yên mà rõ ràng không để lão vào mắt.

"Không biết sống chết!"

Ánh mắt của Thiên Sư lóe ra huyết quang, bất ngờ phát ra một luồng uy áp cường đại tràn ngập khắp đại điện.

Ly Hợp kỳ yêu tộc vô cùng đáng sợ, nhưng Lâm Hiên vẫn bất động. Hừ hừ, không phải Tuệ Thông cũng là Ly Hợp Kỳ đó sao!

"Muốn trấn áp ta sao?" Ánh mắt Lâm Hiên chiếu ra những tia sáng như sao trời.

"Phá!"

Lâm Hiên cũng vận chuyển pháp quyết trong cơ thể, toàn thân phát ra thanh quang sáng như ngọc lưu ly, song anh đồng thời mở mắt, còn nhất đan thì quay tròn không ngừng.

Bùng!

Từ thân hắn cũng bùng phát một luồng linh áp kinh người, không hề thua kém tu sĩ Ly Hợp Kỳ chút nào.

Tức thời, hàng loạt tiếng nổ kinh tâm động phách truyền ra. Trong không trung, hai luồng kình khí kinh thiên không ngừng va chạm, chèn ép lẫn nhau, tạo ra những làn sóng linh lực khuếch tán ra bốn phía, khiến y phục của mọi người bay phần phật.

Chỉ một thoáng, cả tòa đại điện rộng lớn như chao đảo, thiên địa nguyên khí trong vòng trăm dặm toàn bộ đều quy tụ về như ngàn sông đổ về một biển.

"Không thể nào!"

Vẻ mặt Thiên Sư lão quái đầy vẻ ngạc nhiên. Ly Hợp Kỳ cùng Nguyên Anh hậu kỳ cách nhau một trời một vực, sao tiểu tử kia lại có thể ngạnh kháng uy áp với lão mà không rơi vào thế hạ phong?

Sư Tranh lại càng không thể tin nổi, hắn hiểu rõ thần thông của phụ vương như thế nào. Không lẽ thiếu niên kia lại là một lão quái Ly Hợp Kỳ ẩn giấu tu vị?

Ánh mắt của hắn oán độc, song mơ hồ lộ ra vài phần sợ hãi.

Khuôn mặt đẹp như vẽ của Khổng Tước tiên tử tràn đầy kinh ngạc nhưng lại vô cùng vui mừng.

Vốn nàng định cùng Lâm Hiên sóng vai chống lại một kích vừa rồi của Thiên Sư lão quái. Có điều, song phương động thủ quá nhanh, chớp mắt linh áp đã ngạnh kháng cùng nhau mà Lâm Hiên lại không rơi vào thế hạ phong, quả thật tu vị sâu không thể lường được.

Tấm thân nhi nữ đã tìm được một bờ vai rộng rãi để nương tựa!

Giờ khắc này, Ngũ Sắc tiên tử cũng không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên. Tuy Mộng Như Yên coi trọng Lâm Hiên, nàng cũng không thể ngờ đến kết quả này.

Chuyện này tuyệt đối hiếm như phượng mao lân giác.

Trong đại điện, chỉ có Mộng Như Yên là bình tĩnh nhất, nàng vốn hiểu rõ tu vị của đệ đệ. Lão ngốc tử kia muốn dùng khí thế để áp đảo hắn thì đúng là người si nói mộng.

Nàng lại thoáng nhìn qua tiểu nha đầu Khổng Tước xinh đẹp đang ngây ngốc nhìn đệ đệ, Lâm tiểu tử quả là miệng lưỡi trơn tru! Mộng Như Yên liền cười dài, uống một ngụm linh tửu, sắc mặt lại thoáng hiện ánh hồng.

Thiên Sư lão quái vốn tính cho tiểu tử kia một chút đau khổ, không ngờ lại mất hết thể diện như thế, khiến lão nộ khí xung thiên.

Trên mặt Thiên Sư hiện vẻ hung lệ, hữu thủ giơ lên, chỉ thấy cả bàn tay to bè bị một tầng hồng quang bao phủ, nhiệt độ chung quanh đột nhiên tăng mạnh, khiến không khí bị thiêu đốt, vặn vẹo cả đường đi của ánh sáng.

"Chơi hỏa sao?"

Trên mặt Lâm Hiên hiện vẻ châm chọc. Dám sử dụng hỏa diễm trước mặt hắn đúng là múa rìu qua mắt thợ. Không nhiều lời, Lâm Hiên liền tế xuất Bích Huyễn U Hỏa. Sau khi tế luyện tinh hoa của Kiếp Vân, nó đã trở nên thập phần ảo diệu.

Mộng Như Yên vẫn bình tĩnh chưa động thủ. Với thần thông của đệ đệ, giao thủ vài hiệp với lão quái này sẽ không rơi xuống thế hạ phong.

Song phương đã giương cung bạt kiếm, không khí trong đại điện hoàn toàn ngưng đọng.

Đúng lúc này, một quang ảnh liền chắn giữa hai người, mang theo thanh âm băng lãnh:

"Dừng tay!"

Chính là Ngũ Sắc tiên tử. Thân là gia chủ, về tình về lý, nàng đều không thể để người khác xung đột tại hành cung của mình.

"Hai vị đều là khách quý của bổn tọa, có gì thì từ từ thương lượng, không nên động thủ tại đây." Ngũ Sắc tiên tử có phần không vui, mở miệng nói.

Lâm Hiên nhướng mày nhưng không lên tiếng, hiện tại bình tĩnh quan sát mới là thượng sách.

Trên mặt Sư Tranh vẫn tràn đầy oán độc, bất quá với tu vị của hắn cũng không tiện xen vào.

"Ha ha, hảo tửu của tiên tử thật quá mạnh, khiến lão phu có chút nóng nảy, mong tiên tử bỏ quá cho." Không ngờ, vẻ mặt Thiên Sư lão quái chợt hòa hoãn, ôn hòa mở miệng.

Lâm Hiên thờ ơ lạnh nhạt, đối phương biến chuyển như vậy tám chín phần là có âm mưu. Nhưng nước lên thì đắp đê, hắn cũng chẳng hề ngán.

Chỉ thấy thần sắc Thiên Sư bất thiện nhìn sang Lâm Hiên: "Tiểu tử, lão phu cũng không phải hạng ỷ lớn hiếp nhỏ, nay chỉ muốn hỏi ngươi mấy vấn đề, nếu có thể trả lời cho thông, lão phu đương nhiên không làm khó dễ ngươi."

Chú thích: (1) Thời Xuân Thu Chiến Quốc, nước Tần và nước Tấn có nhiều mối lương duyên nên đời sau thường gọi những cuộc hôn nhân tốt lành giữa các quốc gia hay thế tộc lớn là "nên duyên Tấn Tần".

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!