Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 440: CHƯƠNG 440: BÁCH LONG NHA

“Tự kết liễu?” Vô Hối không khỏi lộ ra chút bất ngờ, cười khinh thường mà nói: “Xem ra khẩu khí của đạo hữu thật không nhỏ. Chi bằng ngươi tự làm như lời của mình, lão nạp cũng sẽ bỏ qua cho hồn phách ngươi.”

“Ồ, hóa ra đại sư rất tự tin vào bản lĩnh của mình, chi bằng động thủ xem ai lợi hại hơn.”

Lời Lâm Hiên chưa dứt, tay áo đã khẽ phất. Linh quang rực rỡ tỏa ra, hơn mười đạo kiếm quang tựa như giao long lượn sóng, từ trong tay áo bắn ra.

Lập tức chúng nghênh phong hóa lớn. Nháy mắt đã dài hơn một trượng, tựa như những đợt sóng lớn rực rỡ sắc màu, cuồn cuộn đánh về phía đối phương.

Thanh thế thật không nhỏ chút nào. Chư tu sĩ xung quanh đều lộ vẻ kinh hãi mà tránh ra thật xa.

Mà Vô Hối tựa hồ chẳng hề bận lòng. Không thèm tế ra bất cứ pháp bảo phòng ngự nào. Chỉ thấy hai tay lão kết ấn, thân thể bỗng tỏa ra ngũ sắc Phật quang chói lòa, nhanh chóng tạo thành một quang tráo sáng chói.

“Không biết sống chết!”

Lâm Hiên hừ lạnh một tiếng, uy lực của kiếm quang bỗng tăng thêm ba phần.

Nhưng mười đạo kiếm quang, tựa như từng đợt sóng dữ trùng điệp đánh lên ngũ sắc Phật quang, không ngờ nó lại vô cùng kiên cố.

Kiếm quang chém lên không chút hiệu quả, lại còn tiêu giảm, tựa hồ bị quang tráo kia hấp thụ.

Tròng mắt Lâm Hiên không khỏi co rút, đây là thần thông gì?

Tuy nhiên, đối phương lại chẳng cho hắn thời gian suy nghĩ. Hai tay Vô Hối liền kết ấn. Quái hổ vừa cắn chết Độc Giao Hóa Hình kỳ, lập tức bổ nhào về phía Lâm Hiên.

Rống!

Một tiếng gầm thê lương bỗng vang lên. Quái hổ kia miệng rộng như chậu máu, liền phun ra một đạo quang mang đường kính hơn một xích.

Đạo quang mang đó vô cùng tà dị, bề ngoài đỏ rực như máu tươi, mà trong lại ẩn chứa hung sát khí ngập trời.

Mà Vô Hối lập tức chớp lấy cơ hội, tay phải vừa nhấc. Một thanh thiền trượng hỏa hồng bỗng xuất hiện.

Thân thiền trượng bao phủ bởi một tầng hỏa diễm hừng hực thiêu đốt.

“Đi!”

Hòa thượng liền đánh ra một đạo pháp quyết.

Thiền trượng bỗng xoay tít trên không, thân trượng phút chốc đã huyễn hóa vô số hư ảnh. Những hư ảnh thiền trượng này đồng loạt công kích đầu đối phương.

Lâm Hiên thấy thế thì sắc mặt không khỏi âm trầm.

Với thần thông của hắn, hóa giải chiêu này chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng hiện tại cần phải tiết kiệm pháp lực tối đa, bởi vì lát sau có thể phải đối mặt với lão quái Ly Hợp kỳ.

Nghĩ tới đây, trong mắt hắn lấp lánh hàn quang, vai khẽ động. Thân thể dường như biến mất tại chỗ khiến công kích của đối phương đánh vào hư không.

Cửu Thiên Vi Bộ!

Vô Hối cũng khó lòng nhận ra thần thông này. Tuy có điểm tương tự như Súc Địa thuật song lại thần diệu hơn nhiều.

Vẻ mặt của hòa thượng trở nên ngưng trọng.

Đối phương có thể diệt sát sư đệ Không Huyễn, pháp thuật chắc chắn tất có chỗ lợi hại.

Ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu, thì cách đó không xa hắn lóe lên một ánh chớp xanh, thân ảnh Lâm Hiên liền xuất hiện một cách quỷ dị. Hai tay hắn lại tỏa ra ngân quang kỳ dị.

Lâm Hiên hét lên một tiếng, rồi tung một quyền về phía trước.

Mắt thấy kình chiêu ập tới nhưng Vô Hối lại không hề hoảng loạn, ngược lại còn tỏ ra hưng phấn. Phật môn thần thông vô cùng tinh diệu, không chỉ có hàng yêu diệt ma mà còn chú trọng vào luyện thể chi thuật.

Thân là đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, cơ thể hắn tuy không thể nói là kim cương bất hoại chi thân nhưng lại vượt xa độ cứng của các loại pháp bảo.

Cho dù so với yêu tộc cùng cấp cũng chẳng kém là bao. Đối phương muốn cận chiến thì đúng là tự tìm đường chết.

Hòa thượng cũng gầm lên tung ra một chưởng. Động tác tuy đơn giản nhưng lại là Phật môn bí truyền thần công.

Long Tượng Bàn Nhược Chưởng! Chưởng này ẩn chứa sức mạnh long tượng.

Lâm Hiên cũng không chút hoảng loạn. Tiếng xương kêu rắc rắc vang lên dữ dội, một quyền mang theo pháp lực bá đạo tung ra.

Ầm!

Ngân quang cùng kim quang điên cuồng va chạm, một tiếng nổ lớn tựa như tiếng sét đánh ngang trời vang lên.

“Hự…” Sắc mặt Vô Hối trắng bệch như tờ giấy chết, miệng ói ra một ngụm máu.

Lâm Hiên cũng bị chấn lui lại ba bước, khóe miệng rỉ ra một dòng máu nhỏ. Hắn chẳng màng thương thế mà lại lộ vẻ ngạc nhiên.

Pháp lực của chủ trì Vạn Phật Tông không khỏi quá thâm hậu. Chẳng lẽ là…

Bên này Lâm Hiên đang nghi hoặc thì vẻ mặt Vô Hối lại lộ vẻ hoảng sợ chưa từng thấy. Khi chưởng quyền giao phong vừa rồi, xương cốt tay phải của hắn đã bị chấn nát.

Không ngờ tiểu tử kia ngoài tinh thông chính tông huyền môn lại còn là tu yêu giả.

Điều làm Vô Hối kinh ngạc nhất là pháp lực của Lâm Hiên tinh thuần đến khó tin.

Hắn thân là chủ trì của Vạn Phật Tông, sở tu còn có thần thông Đệ Nhị Nguyên Anh. Pháp lực của Vô Hối vốn vượt xa tu sĩ cùng cấp. Đó cũng là lí do lúc nãy giao thủ với Cơ Nguyệt Như, chỉ trong chốc lát hắn đã dồn nàng vào hiểm cảnh.

Sắc mặt Vô Hối tỏ ra lo lắng.

Đối phương có thể sát diệt sư đệ Không Huyễn, thật khó có thể dùng lẽ thường mà đoán. Chẳng lẽ hắn cũng có Đệ Nhị Nguyên Anh?

Tám chín phần mười là như vậy, nếu không khi Lâm Hiên chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, sao có thể địch nổi đại tu sĩ?

Nghĩ đến đó Vô Hối hít một hơi dài, từ trong miệng phun ra một đạo kim quang.

Đạo kim quang lóe lên, không ngờ lại chém đứt cánh tay đã phế của hắn. Có điều miệng vết thương lại lấp lánh linh quang, không hề chảy ra chút máu nào.

Tròng mắt Lâm Hiên nheo lại, trong lòng nổi lên cảm giác bất an. Hai tay hắn kết thủ ấn.

Bỗng một tiếng thét lớn của Vô Hối truyền vào tai.

Quanh miệng vết thương nơi vai phải Vô Hối khẽ dao động, rồi một làn sương vụ quỷ dị xuất hiện bao lấy nửa người bên phải. Trên mặt Vô Hối đầy vẻ đau đớn như đang chịu một cực hình nào đó.

Thần niệm của hắn khẽ động. Quái hổ có hai cánh phát ra một tiếng gào rú lao về phía Lâm Hiên. Hòa thượng lại đánh ra một đạo pháp quyết vào thiền trượng. Chỉ thấy trượng ảnh như sơn trùng điệp tạo thành một màn sáng úp xuống đối thủ.

Đối mặt hai công kích cường đại, Lâm Hiên khẽ nhíu mày phất tay áo, tế ra cây Tử Lan Tiên của Cửu Đầu Lão Tổ.

“Đi.”

Hắn chỉ về phía trước, cây trường tiên dài ba thước này lóe lên phù quang rồi hóa thành một con Tử Giao Long. Toàn thân nó phát ra lệ khí ngập trời, ngẩng đầu quẫy đuôi lao thẳng vào màn sáng do thiền trượng hình thành.

Lập tức thanh âm rầm rầm truyền vào tai, Giao Long bị hàng trăm trượng ảnh giáng trúng nhưng không hề sợ hãi, vẫn giương nanh múa vuốt công kích bản thể của thiền trượng. Rất nhanh hai bảo vật va chạm tạo ra những tiếng ầm ầm như sấm động.

Quái Hổ đã bay tới cách ba thước nhưng Lâm Hiên vẫn thản nhiên nâng tay trái lên. Trong lòng bàn tay lóe lên lục quang, Bích Huyễn U Hỏa đã hiện ra.

Chỉ nghe một tiếng hót thanh thúy truyền vào tai, như chim non phá vỏ, từ trong u hỏa phóng ra một con tiểu điểu mỏ nhọn móng sắc, tựa hồ có linh tính, thân dài chưa đầy một tấc.

Quái Hổ há mồm phát ra một đạo quang mang chói lòa công kích tới nhưng tiểu điểu không hề e ngại, toàn thân nó tỏa ra hỏa diễm xanh biếc. Như một mũi nhọn bắn thẳng qua đạo sáng rồi chui vào miệng quái hổ.

Lập tức toàn thân quái hổ bốc lên liệt hỏa hừng hực rồi hóa thành tro tàn.

Thấy thế Vô Hối lộ vẻ âm lệ, lúc này cánh tay phải đã biến thành yêu ma, toàn bộ được phủ một lớp vảy màu đỏ tím, năm ngón tay sắc nhọn như năm chiếc móc câu, ở khuỷu tay còn mọc ra những cốt đao sắc nhọn.

“Các hạ là chủ trì Vạn Phật Tông mà lại có liên hệ với thượng cổ yêu ma sao?” Thanh âm chế giễu của Lâm Hiên truyền ra.

“Yêu ma! Lão nạp chỉ kiêm tu Phật Ma mà thôi, sao sánh được với thí chủ tu yêu giả?” Vô Hối cười lạnh đáp lại.

Lâm Hiên cũng cười nhạt, thân hình lóe lên lần nữa thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, đồng thời vỗ vào túi trữ vật tế ra một đôi Song Hoàn chói lòa.

Hòa thượng cũng không chậm trễ, tay trái khẽ điểm, lập tức một đạo hắc quang bay vụt ra, hiện ra một thanh Giới Đao.

“Lâm sư thúc cẩn thận, bảo vật của đối phương không tầm thường.”

Lúc này Cơ Nguyệt Như đang đấu với một đôi phu phụ tu sĩ Lệ Hồn Cốc, nàng đang chiếm thế thượng phong nên vẫn để ý tới bên này. Đương nhiên với kinh nghiệm đấu pháp phong phú, Lâm Hiên sớm đã nhìn ra thanh Giới Đao này có chỗ phi phàm.

“Đi!”

Tay trái hắn khẽ nâng, Thanh Hỏa Kiếm hóa thành một vệt sao băng bắn ra từ trong tay áo.

Choang một tiếng! Hai bảo vật chạm nhau giữa không trung, chỉ thấy thanh quang cùng hắc quang hóa thành hai con ma xà cắn xé, bất phân thắng bại.

Sắc mặt lão hòa thượng trở nên khó coi. Thanh Giới Đao này chính là dùng Thiên Ngoại Tinh Thiết luyện thành, bên trong còn dung hợp xá lợi tử của các vị cao tăng bổn môn. Tuy độ sắc bén chưa bằng Thông Thiên Linh Bảo nhưng ngoài sư thúc ra, hắn chưa từng gặp ai có thể tiếp được một kích của nó.

Nghĩ vậy hòa thượng tức giận, trên mặt tràn đầy lệ khí. Hắn đánh ra một đạo pháp quyết, nhất thời Giới Đao tỏa ra huyết khí nồng đậm, hóa thành hơn mười đạo tử sắc huyết quang bắn vào Thanh Hỏa Kiếm.

Vài tiếng bốp bốp vang lên. Thanh Hỏa Kiếm bị chấn lui nhưng vẻ mặt Lâm Hiên vẫn trấn định. Tiểu điểu ré lên một tiếng lao đến, hợp nhất với tiên kiếm. Nhất thời bích quang cùng huyết quang lại một lần nữa giằng xé nhau.

Tốc chiến tốc thắng! Lâm Hiên vận chuyển pháp lực toàn thân, đánh ra một đạo pháp quyết, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn lóe lên linh quang, hơn mười con Băng Giao cùng Hỏa Long phi vũ ra.

Hai tay hắn tiếp tục biến ảo không thôi, không ngờ đám Giao Long đều nhất hóa thập, hơn nữa uy áp chẳng chút giảm sút. Lúc này hàng trăm Băng Giao cùng Hỏa Long phát ra thanh thế kinh thiên động địa, che khuất cả một vùng trời khiến sắc mặt Vô Hối đại biến.

“Hãy xem uy lực của Bách Long Nha!”

Hai tay Lâm Hiên kết ấn, hàng trăm Băng Giao cùng Hỏa Long cùng rít gào, giương nanh múa vuốt lao thẳng về phía Vô Hối.

Thanh thế cường đại khiến hòa thượng kinh hãi tột độ. Lực phòng ngự của ngũ sắc Phật quang vốn không tầm thường nhưng lúc này lão chẳng chút tin tưởng, vội tế ra chiếc áo cà sa trên người.

Phạn xướng của Phật môn vang vọng, tấm áo cà sa hóa thành một kim sắc quang tráo, bên trong có vô số chữ Phật ẩn chứa pháp lực cực kỳ cường đại.

Lực phòng ngự của lão hòa thượng phi thường nhưng Lâm Hiên lại tin tưởng tuyệt đối đối với thần thông Bách Long Nha.

Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn chính là bổn mạng pháp bảo của hắn. Trước đây trong các cuộc đấu pháp vẫn chưa phát huy ra thực lực cường đại.

Muốn luyện pháp bảo Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn đến mức hoàn mỹ, phát huy ra song thuộc tính băng hỏa phải có hai loại tài liệu cực hàn và chí nhiệt.

Năm đó ở cảnh giới Ngưng Đan kỳ Lâm Hiên may mắn tìm được Nam Minh Ly Hỏa. Sau này sở dĩ hắn trở mặt với Vạn Phật Tông cũng chính là vì một viên Thiên Nguyệt Thủy Tinh cực phẩm là tài liệu cực hàn.

Khi tiến giai Nguyên Anh hậu kỳ, Lâm Hiên không có thời gian dung hợp Thiên Nguyệt Thủy Tinh cực phẩm vào Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn nhưng may là còn có Nguyệt Nhi, nàng với hắn tâm ý tương thông, đã ở trong Thiên Cơ Phủ tế luyện bổn mạng pháp bảo của hắn thêm một lượt.

Hiện tại Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn mới có thể phát huy ra uy lực chân chính của nó.

Bách Long Nha!

Lâm Hiên tin rằng dù tu sĩ Ly Hợp kỳ cũng không dám ngạnh kháng một kích này. Hiện tại tình thế Thiên Nhai Hải Các đang nguy cấp nên hắn muốn tốc chiến tốc thắng.

Trong nháy mắt Băng Giao cùng Hỏa Long đã lao vào kim sắc quang tráo do vô số chữ Phật tạo thành.

Đùng một tiếng! Kim sắc quang tráo như giấy mỏng bị xé nát thành từng mảnh vụn. Lúc này Vô Hối vô cùng sợ hãi nhưng muốn trốn cũng không kịp, trong mắt lão lóe lên một tia quyết liệt!

Oành!

Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn chỉ thấy huyết vụ ngập trời. Vô Hối không hổ là nhất tông chi chủ, cũng là nhân vật cực kỳ quyết đoán, thấy không thể thoát thân liền tự bạo thân thể. Chỉ thấy nơi lão đứng hình thành một linh lực phong bạo cuốn Bách Long Nha vào rồi nổ tung!

Cũng may đây chỉ là thần thông Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn huyễn hóa mà thành, bản thể còn đang trong tay Lâm Hiên nên chỉ bị tổn hao một phần pháp lực. Sắc mặt hắn trầm xuống hít sâu một hơi, lam quang chợt lóe trong đáy mắt.

Yêu Phượng Thần Mục!

Kim quang như ẩn như hiện bị hắn thu vào tầm mắt.

Lâm Hiên duỗi tay một cái, một đạo kim quang xé rách hư không bắn thẳng vào huyết vụ.

Chỉ thấy tiếng kinh hô truyền vào tai. Hai Nguyên Anh cao chừng một tấc, mặt mày giống hệt Vô Hối chật vật hiện ra giữa không trung. Nguyên Anh bên trái có da thịt màu vàng kim nhạt còn bên phải thì đen kịt như mực.

Quả nhiên là tu sĩ song Nguyên Anh! Chẳng trách pháp lực thâm hậu đến thế.

Lâm Hiên gật đầu, thân hình khẽ động rồi biến mất tại chỗ, gần như cùng lúc đã xuất hiện, chặn trước hai Nguyên Anh. Không gian trên đỉnh đầu Nguyên Anh lập tức dao động như sóng nước, một bàn tay lớn màu xanh hiện ra tóm chặt bọn chúng.

Lúc này trên khuôn mặt nhỏ nhắn của hai Nguyên Anh đều hiện vẻ oán độc. Thân là chủ trì Vạn Phật Tông mà rơi vào tay đối phương, khẳng định sống không bằng chết.

So với chịu đủ mọi tra tấn chi bằng hồn phi phách tán còn tốt hơn. Mắt thấy hai Nguyên Anh cao chừng một tấc đang bành trướng thì thanh âm cười lạnh của Lâm Hiên truyền ra.

“Còn muốn tự bạo sao? Quá ngây thơ!”

Bàn tay lớn màu xanh lóe lên, hai cây kim châm xuất hiện đâm thẳng vào huyệt Bách Hội của hai Nguyên Anh.

Hai tên này chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, thần thức vô lực, lại bị vô số đạo pháp quyết công kích tới khiến pháp lực toàn thân bị phong ấn. Chỉ còn có thể nhúc nhích đôi mắt, đáng tiếc ánh mắt không thể giết người.

Lâm Hiên lấy ra một cái hộp ngọc, đem song Nguyên Anh nhét vào bên trong. Chủ trì Vạn Phật Tông thân phận tôn quý, không chừng còn có chỗ hữu dụng.

Vô Hối ngã xuống khiến chiến cuộc nơi đây đảo chiều. Các nữ tu Nguyên Anh kỳ của Thiên Nhai Hải Các vui mừng khôn xiết, đồng thời sĩ khí đại chấn.

“A…”

Một tiếng kêu thảm truyền ra, một lão giả mặt đen Nguyên Anh trung kỳ đang đấu pháp với Cơ Nguyệt Như bị một đạo kiếm khí xuyên thủng thủ cấp, ngã xuống.

Mắt thấy bạn lữ chết thảm, lão phụ còn lại sắc mặt trắng bệch, xoay người muốn đào thoát nhưng ánh mắt Cơ Nguyệt Như lóe lên tia trào phúng.

Chỉ thấy hai tay nàng kết pháp quyết, từ trên chiếc lược ngà bắn ra vô số đạo hàn quang về đối thủ. Lão phụ không kịp la lên, toàn thân đã bị các phi châm đâm thủng lỗ chỗ như cái sàng.

Về phần các lão quái khác thì kết cục cũng chẳng khá hơn là bao. Nếu không phải chết trong tay các nữ tu Thiên Nhai Hải Các thì cũng bị Lâm Hiên tiêu diệt.

Thời gian chưa đến một bữa cơm, tất cả địch nhân của Thiên Nhai Hải Các ở đây đều hồn quy địa phủ.

“Đa tạ sư thúc tương trợ, đại ân đại đức này bổn phái khắc cốt ghi tâm.” Cơ Nguyệt Như khom người thi lễ, trên mặt các nữ tu cũng đầy vẻ cung kính.

“Được rồi, đều là người một nhà, không cần khách sáo.” Lâm Hiên phất tay áo: “Hiện tại tình thế tổng đà ra sao?”

“Điều này… trên Doanh Châu Đảo đang rất hỗn loạn. Các đạo Truyền Âm Phù phát ra đều bị đối phương phá hủy, nên vãn bối cũng không rõ tình hình những nơi khác.”

Lâm Hiên nhẹ gật đầu, khi tới tổng đà Thiên Nhai Hải Các hắn đã không ít lần xuất thủ cứu các đệ tử Ngưng Đan kỳ. Thông qua Sưu Hồn thuật hắn biết Vạn Phật Tông cùng Lệ Hồn Cốc có ba lão quái Ly Hợp kỳ. Sư tỷ thực lực không kém, nhưng đơn thân chỉ e khó chống lại.

Thấy sắc mặt Lâm Hiên lo lắng, Cơ Nguyệt Như thầm hít một ngụm khí lạnh còn các nữ tu thì câm như hến.

Không khí đang ngưng trọng thì đúng lúc này, một đạo Hỏa Long hiện ra trong tầm mắt. Lâm Hiên bắt lấy rồi đem thần thức chìm vào đó. Một lát sau hắn ngẩng đầu, vẻ mặt trở nên âm tình bất định.

“Sư thúc, xảy ra chuyện gì?” Cơ Nguyệt Như cẩn thận hỏi. Lâm Hiên im lặng phất tay, đem Truyền Âm Phù giao lại cho nàng.

“Là Truyền Âm phù do Sư tỷ Tô phát tới. Trấn Ma Tháp đang bị lão quái Ly Hợp kỳ vây công.”

“Trấn Ma Tháp? Chẳng lẽ nơi đó giam giữ quái vật nào sao?”

“Không phải, sư thúc. Nơi đó có nhãn trận của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận. Một khi nhãn trận bị công phá thì bổn môn xem như đã chiến bại.” Cơ Nguyệt Như đầy vẻ hoảng loạn, ánh mắt nhìn Lâm Hiên tràn đầy vẻ cầu khẩn. Hiện tại cũng chỉ có hắn đối đầu được với lão quái Ly Hợp kỳ.

“Mau cho ta địa đồ Doanh Châu Đảo, ta sẽ đi Trấn Ma Tháp.”

“Đa tạ sư thúc.”

Trên mặt Cơ Nguyệt Như tràn đầy vẻ mừng rỡ, duỗi tay vỗ nhẹ bên hông lấy ra một cái ngọc giản trống, nàng đem thần thức chìm vào bên trong. Sau mấy nhịp hô hấp thì cung kính đưa qua.

Lâm Hiên dùng thần thức quét qua ngọc giản. Sau đó toàn thân thanh quang chợt lóe, bay vút đi.

Cùng lúc đó cách đó ngàn dặm. Nơi này là một vùng đất hoang vu, phóng tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy đá vụn cùng cỏ vàng khô héo. Xa xa là một tòa bảo tháp cô độc đứng sừng sững.

Linh khí quanh đây vô cùng mỏng manh, không ai nghĩ rằng nhãn trận của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận lại chính ở nơi này. Là do Tông chủ Tô Giáng Thuyên đích thân cùng tám trưởng lão Nguyên Anh kỳ thủ vệ, hơn nữa cấm chế xung quanh trùng điệp cơ hồ một con kiến cũng khó lọt qua.

Nhưng một khắc trước năm trưởng lão Nguyên Anh kỳ đã ngã xuống, chỉ còn Tô Giáng Thuyên cùng ba người khác đau khổ chống trả. Cũng may sư muội Lưu Oánh kịp thời tới viện thủ nhưng tình cảnh cũng vô cùng gian nan. Hai tu sĩ Ly Hợp kỳ thật vô cùng đáng sợ.

Chỉ nghe tiếng cười khanh khách yêu kiều truyền vào tai. Đối mặt với Tô Giáng Thuyên là một thiếu nữ khá xinh đẹp, trên người linh áp phát ra khiến người ta kinh hãi.

Xà Hạt Tiên Tử! Vô số tu sĩ đã chết trong tay ả, tính tình bạo ngược cực điểm, kẻ vô tội cũng không tha.

Xà Hạt Tiên Tử còn chưa tế ra pháp bảo, giống như là đang chơi trò mèo vờn chuột nhưng thân thể ngọc ngà của Tô Giáng Thuyên đã bị thương nhiều chỗ. Bộ cung trang trắng như tuyết đã nhuốm màu huyết hồng diễm lệ.

Có điều tình cảnh nàng còn tốt hơn Lưu Oánh nhiều. Hiện tại sư muội đang đối mặt với một quái vật cương thi. Toàn thân Thi Vương Thanh Nguyên được âm khí bao phủ. Mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều ẩn chứa uy lực cực lớn. Vừa rồi các nàng phát ra Truyền Âm phù cầu cứu chỉ là hy vọng cuối cùng nên đối phương cũng chẳng thèm ngăn cản.

Tiếng kêu thảm truyền vào tai, lại có một sư muội ngã xuống. Chỉ trong chốc lát chỉ còn lại nàng cùng Lưu Oánh.

Chẳng lẽ mình cũng chết ở chỗ này? Ý niệm này vừa thoáng qua thì nàng đã không thể động đậy. Không khí xung quanh dường như hóa thành gông xiềng, khóa chặt toàn thân nàng. Đường đường là Nguyên Anh hậu kỳ mà lúc này cũng chẳng còn sức hoàn thủ.

“Ha ha. Lấy thân Tông Chủ của Thiên Nhai Hải Các làm mồi cho linh trùng của bổn cung thì thật tuyệt!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!