Lâm Hiên rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa, hắn nén cơn đau đớn, hóa thành một đạo kinh hồng bay ra khỏi động phủ. Vừa ra đến bên ngoài, hắn thoáng sững sờ, sau đó vẻ mặt lập tức trở nên vui mừng khôn xiết.
Chỉ thấy trong không gian, nơi nơi đều là vô vàn quang điểm đủ mọi màu sắc, lớn nhỏ không đều, đang lững lờ trôi nổi giữa không trung.
Không cần phải nói, đây chính là thiên địa linh khí đang hội tụ. Dị tượng này xem ra không giống như những gì được ghi chép trong điển tịch.
Tu sĩ Ly Hợp Kỳ có thể điều động thiên địa nguyên khí, điều này thể hiện rõ ràng nhất vào thời khắc tiến giai. Ngũ hành tương sinh tương khắc, thời điểm tiến giai tự nhiên sẽ có một loại nguyên khí tương đồng với công pháp bị thu hút về.
Các tu tiên giả khác như Mộng Như Yên, thậm chí là đệ nhất cao thủ Thiên Vân Thập Nhị Châu Vọng Đình Lâu cũng chỉ có thể thao túng một loại nguyên khí.
Còn Nguyệt Nhi sau khi Kết Anh thì tu luyện Tu La Chân Giải, chính là công pháp của Tu La Vương. Công pháp này một khi tu luyện đến cảnh giới thâm sâu, chỉ giơ tay nhấc chân cũng có thể diệt sát cao thủ Linh Giới, hơn nữa còn tu luyện cả ngũ hành nguyên khí.
Lúc này, quanh thân Nguyệt Nhi được bao bọc bởi vô vàn quang đoàn ngũ sắc linh khí khác nhau.
Màu xanh chính là Mộc, màu hồng đại biểu cho Hỏa, màu vàng của Thổ, màu trắng thuộc Kim, còn màu đen là của Thủy.
Thân ở trong không gian độc lập nên Nguyệt Nhi an vị ở ngoài động phủ để trùng kích Ly Hợp, thời khắc này các quang điểm đang không ngừng tiến nhập vào cơ thể nàng.
Oành!
Thiên địa nguyên khí cuồng bạo cuồn cuộn, chấn cho Lâm Hiên phải lùi lại mấy bước. Vừa rồi suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma nên hiện tại hắn vẫn còn rất yếu ớt.
Thân thể mềm mại của Nguyệt Nhi được một cơn lốc xoáy bao bọc, nhưng ở bên trong, vẻ mặt tiểu nha đầu lại vô cùng tường hòa, không có bất kỳ biểu hiện bất lợi nào.
Lâm Hiên thở phào nhẹ nhõm, xem ra nàng đang thuận lợi tiến giai.
Ông ông...
Đột nhiên, đủ loại thanh âm quỷ khóc phảng phất bên tai, sau đó các quang điểm linh khí nổ tung như những bong bóng xà phòng.
Lâm Hiên thất sắc, tưởng rằng Nguyệt Nhi đã thất bại, nhưng rất nhanh hắn phát hiện sắc trời đã ảm đạm xuống. Vô số luồng âm phong đen như mực nổi lên, tất cả thiên địa nguyên khí chung quanh đang chuyển hóa thành âm linh khí.
Sau lưng Nguyệt Nhi, quỷ ảnh trùng trùng điệp điệp hiện ra, vô số lệ quỷ tướng mạo hung ác đang phủ phục sau lưng nàng. Những ác quỷ vốn kiệt ngạo bất tuân kia, giờ khắc này lại ngoan ngoãn quỳ lạy như thể đang triều kiến chủ nhân của mình.
Âm ti chi chủ!
Sau đó, không khí gợn lên như sóng nước, cảnh vật chung quanh biến ảo thành một bình nguyên mênh mông hoang vu cùng dãy núi tuyết, có vài phần tương tự như trong bức bích họa kia.
Đây là Âm Ti Giới sao?
Rất nhanh, khung cảnh lại biến thành quỳnh lâu ngọc vũ, đình đài lầu các, thanh sơn lục thủy, tiên cầm dị thú. Tuy âm khí nồng đậm nhưng không kém phần mỹ lệ so với Tiên giới.
Ánh mắt Lâm Hiên không ngừng lóe lên tinh quang, lẳng lặng đứng một bên quan sát...
Cảnh vật trước mắt có phần tương tự hành cung của Tu La Vương trong Vô Định Hà, thế nhưng bất luận là quy mô hay sự tráng lệ đều vượt xa hơn rất nhiều.
Nếu hắn đoán không sai, đây chính là cung điện của Tu La Vương tại Âm Ti Giới.
Ở phía xa, tựa hồ có tiên nhạc phiêu diêu truyền vào tai, hai thiếu nữ trẻ tuổi nhẹ nhàng bay múa quanh Nguyệt Nhi, tuy không phải nhân tộc nhưng đều vô cùng xinh đẹp.
Vô vàn cánh hoa đủ mọi màu sắc, như mưa không ngừng vờn theo gió từ trên bầu trời rắc xuống.
Dị tượng như vậy khiến Lâm Hiên vô cùng kinh ngạc, thân phận Nguyệt Nhi quả nhiên đặc biệt, đến cả khi tiến giai Ly Hợp cũng khác hẳn người thường.
Tuyệt cảnh mỹ lệ này diễn ra trong khoảng thời gian một bữa cơm rồi biến mất không một dấu hiệu, trước mắt chỉ còn lại một ngọn núi và một mặt hồ.
Cuồng phong thổi qua, những quang đoàn linh lực bắt đầu tụ hợp lại thành các khối cầu to như nắm tay.
Quanh thân Nguyệt Nhi cũng phát sinh biến hóa. Chỉ thấy linh quang lóe lên, trước người nàng xuất hiện một xoáy nước sâu không thấy đáy, dường như tương liên với thân thể tiểu nha đầu.
"Đây là cái gì?"
Lâm Hiên cũng coi như kiến thức uyên bác nhưng giờ khắc này cũng phải trợn mắt há mồm, hắn trông thấy những quang đoàn kia đều bị hút vào trong dòng nước xoáy.
Quá trình này diễn ra đúng nửa canh giờ. Sau đó, dòng nước xoáy run lên rồi dung nhập vào thân thể Nguyệt Nhi, các quang đoàn còn lại cũng tiêu tan như bọt khí.
Lâm Hiên đưa mắt nhìn qua mỹ nhân như ngọc vô cùng quen thuộc kia. Nhưng so với trước đây, dường như Nguyệt Nhi có vài phần khác biệt.
Ngũ quan dung mạo rõ ràng không thay đổi nhưng lại hòa hợp một cách hoàn mỹ, càng thêm đẹp mắt. Nhất thời Lâm Hiên không rõ đây có phải là ảo giác của mình hay không.
"Thiếu gia."
Lâm Hiên đang nghi hoặc thì bên tai truyền đến tiếng gọi nhu hòa, Nguyệt Nhi đã mở đôi mắt ngọc, đứng dậy nhẹ bước tới bên hắn.
Chỉ thấy linh áp từ thân nàng phảng phất như có như không, cường đại mà không bộc lộ. Vừa mới tiến giai nhưng khí tức đáng sợ tựa hồ đã vượt qua cả Như Yên tiên tử.
Tiểu nha đầu hiện tại đã chính thức bước vào cảnh giới Ly Hợp.
Trong lòng Lâm Hiên vui mừng xen lẫn một chút cảm khái. Lần đầu tiên bị tiểu nha đầu vượt qua, thật có chút mất thể diện.
"Thiếu gia sao vậy?"
Nguyệt Nhi tiến giai Ly Hợp, trong lòng đang tràn đầy vui mừng nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình thản, nàng sợ Lâm Hiên sẽ phiền muộn.
"Ha ha, không sao, thất bại một lần thì làm lại." Tuy có chút buồn bã, nhưng ba trăm năm tiên lộ nhấp nhô đã khiến tâm cảnh của Lâm Hiên cứng cỏi vô cùng. Ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, hắn tin tưởng mình nhất định sẽ tiến giai Ly Hợp thành công.
Nghĩ vậy, Lâm Hiên trở nên vui vẻ. Tiểu nha đầu tiến giai thành công đúng là một hỉ sự, hắn mở rộng vòng tay, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.
Người hữu tình cuối cùng cũng thành quyến thuộc. Hai thân thể áp sát vào nhau, cảm nhận sự bình an trong lòng.
Qua chừng một tuần trà, Lâm Hiên mới mở miệng, muốn hỏi Nguyệt Nhi một chút kinh nghiệm.
"Bách Thảo Đan, cảm giác đúng vậy đó, rất ấm áp thoải mái." Nguyệt Nhi le lưỡi trả lời. Dung hợp nhiều thiên tài địa bảo, tư vị của Bách Thảo Đan quả thật vô cùng thuần khiết.
"Về sau nàng có cảm giác khổ sở hay gặp phải tâm ma không?"
"Khổ sở, tâm ma, không có. Chẳng lẽ thiếu gia đã gặp phải?"
Lâm Hiên nhẹ nhàng gật đầu rồi nhíu mày, tình cảnh của Nguyệt Nhi sao lại hoàn toàn khác với hắn?
Hai người lại trao đổi một số tâm đắc khi tiến giai Ly Hợp. Bất tri bất giác đã qua hơn mười canh giờ, hai người liền trở về động phủ.
Nguyệt Nhi bắt đầu đả tọa để củng cố cảnh giới. Còn Lâm Hiên thì trầm ngâm suy nghĩ, tuy thất bại nhưng cũng thu được không ít kinh nghiệm.
Ba ngày sau, hắn tới phòng luyện công.
Duỗi tay vỗ vào bên hông, một cái hộp ngọc bay vút ra. Lâm Hiên búng tay bắn ra một chỉ, nắp hộp bật mở. Trên lớp gấm thượng hạng là một viên đan hoàn to cỡ mắt rồng, tỏa ra hương thơm thấm đượm lòng người.
Đây không phải là Bách Thảo Đan mà là Mị Hoặc Thiên Huyền Đan. Đan dược này chuyên dùng để đột phá chướng ngại tâm ma, tuy dùng cho yêu tộc nhưng cũng có hiệu quả đối với tu yêu giả.
Lâm Hiên quyết định sẽ đem nó tinh chế thành trung phẩm, như vậy cơ hội vượt qua tâm ma sẽ càng lớn hơn.
*
Ba năm sau, tại một hải vực ở Vân Châu hải ngoại, hơn mười đạo kinh hồng xé gió bay đi, vạch phá trời xanh. Nhóm này đa số là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, dẫn đầu là ba cao thủ, một nam hai nữ Ngưng Đan Kỳ.
Nam tử khoảng hơn 40 tuổi, khí chất ổn trọng, đã là tu sĩ Ngưng Đan hậu kỳ. Bên cạnh là một thiếu phụ áo đỏ, tu vị Ngưng Đan sơ kỳ, tuổi chừng hai mươi bảy, hai mươi tám. Thần thái hai người vô cùng thân mật, mười phần thì có đến chín phần là một đôi phu thê.
"Ca ca, tẩu tẩu. Tuyết Duyên Thú thật sự ở quanh đây sao? Chúng ta đã tìm kiếm hơn nửa tháng rồi mà nào thấy bóng dáng nó. Hay là tình báo sai rồi?" Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ dung mạo thanh tú, bộ cung trang tuyết trắng càng làm nổi bật làn da trắng nõn như trứng gà bóc của nàng.
"Muội muội không cần phải gấp. Tin tình báo này là vi huynh đã mất một ngàn linh thạch mới có được. Hành tung của yêu thú này vốn quỷ bí, chúng ta tạm thời chưa thấy cũng là chuyện bình thường. Nhưng ta khẳng định nó ở tại hải vực này." Trung niên nam tử nọ thở dài, ngoài miệng trấn an nhưng trong lòng cũng có chút nghi hoặc. Tuy thế, hắn đã hợp tác cùng Cổ Bàn Tử nhiều lần, lão không có khả năng bán ra tin tức giả.
Chẳng lẽ Tuyết Duyên Thú đã di dời đi nơi khác?
Không thể nào, thời gian này đang là thời kỳ sinh sản của yêu thú, nó sẽ không rời khỏi sào huyệt.
Nam tử đem toàn bộ thần thức thả ra, tinh tế lục soát lần nữa. Hồng y mỹ phụ thấy sắc mặt trượng phu thì cũng có chút khó coi. Là phu thê nhiều năm, sao nàng lại không đoán được tâm ý của hắn.
Lại nói, lần này cũng là bất đắc dĩ, ái tử duy nhất của bọn họ tu luyện tẩu hỏa nhập ma, hiện đang bán thân bất toại, tính mạng nguy hiểm sớm chiều. Muốn cứu con, chỉ có yêu đan của Tuyết Duyên Thú mới được.
Là thượng phẩm yêu thú cấp ba, thực lực của nó còn hơn hẳn tu tiên giả Ngưng Đan hậu kỳ một bậc. Tuy phu thê hai người liên thủ cùng đám đệ tử đắc ý, muốn đả bại yêu thú này không thành vấn đề, nhưng muốn diệt sát nó để lấy yêu đan thì e rằng không dễ. Muốn mười phần chắc chắn, phải nhờ muội muội tương trợ.
Nhưng muội muội là nội cung đệ tử, được sư thúc coi trọng, không thể ở bên ngoài lâu, trễ nải tu luyện. Đã tìm lâu như vậy mà chưa có tung tích của Tuyết Duyên Thú.
Chẳng lẽ đối phương đưa tình báo giả để lừa gạt?
Nghĩ đến đây, hồng y thiếu phụ vừa sợ vừa giận. Nếu vậy, nàng thề sẽ đem hắn đi trừu hồn luyện phách.
Đang nghĩ ngợi thì một hồi thú rống truyền vào tai, sau đó nơi giao nhau giữa chân trời và mặt biển phương xa xuất hiện vài đạo thủy tuyến mỹ lệ. Chỉ trong chớp mắt đã trở nên rõ ràng.
"Không ổn! Là đám gia hỏa của Bạch Sa Bang."
Sắc mặt trung niên nam tử cuồng biến, cung trang thiếu nữ cũng tái mặt. Lúc này muốn chạy đã không kịp, rất nhanh các đạo thủy tuyến đã tách ra thành một vòng tròn, đem bọn họ vây lại.
Cũng là một nhóm tu tiên giả có số lượng tương đương nhưng pháp lực rõ ràng cao hơn một bậc. Hơn nữa, mỗi người còn cưỡi trên một con hải thú hình dáng hung ác.
Đám hải thú dài tới bảy tám trượng, nhìn thì như cá kình nhưng hàm răng sắc nhọn hơn nhiều. Hai tròng mắt đỏ như máu, đáng sợ hơn chính là trên trán có một chiếc sừng dài hơn tấc, có lôi điện quấn quanh.
Lam Điện Sa, đây chính là cực phẩm yêu thú cấp hai. Tu sĩ Trúc Cơ kỳ đỉnh phong cũng không phải là đối thủ của nó, huống chi trên lưng chúng còn có cả đám tu tiên giả thần sắc hung dữ, bất thiện.
Dẫn đầu là một gã trung niên khoảng ba mươi tuổi, vận cẩm bào, đeo ngọc đai như một thế gia công tử. Có điều diện mạo hắn cực kỳ xấu xí, hơn nữa chỉ còn một con mắt.
Dung mạo như quỷ dạ xoa lại đi với trang phục hoa lệ khiến người ta buồn nôn, nhưng đừng xem thường tu vị của hắn. Gã là tu sĩ Ngưng Đan Kỳ đại viên mãn, hơn hẳn trung niên nam tử kia một bậc.
"Lạc đạo hữu, ngươi ngăn cản chúng ta là muốn gì? Chẳng lẽ muốn đối địch cùng Thiên Nhai Hải Các chúng ta sao?" Trung niên nam tử nhướng mày, không chút khách khí mở miệng.
"Ha ha, Độc Cô huynh không cần tức giận. Nhưng đừng động một tí là mang Thiên Nhai Hải Các ra dọa người. Ngươi bất quá chỉ thành thân với một ngoại sự đệ tử rồi thành lập tu tiên gia tộc, sao được tính là đệ tử của Thiên Nhai Hải Các chứ?" Nam tử xấu xí cười ha ha, đầy vẻ mỉa mai nói.
"Ngươi..." Độc Cô Mưu giận dữ nhưng không tiện phát tác: "Họ Lạc, ngươi không cần khoe khoang miệng lưỡi. Tóm lại ngươi muốn làm gì?"
"Ha ha, Độc Cô huynh cần gì phải cự tuyệt người ngoài ngàn dặm như vậy. Một mảnh thâm tình của tại hạ với lệnh muội chẳng lẽ các ngươi không rõ sao? Tại hạ muốn lập nàng làm thiếu phu nhân của Bạch Sa Bang mà thôi."
"Hừ, các hạ đã có hảo ý sao không đi Doanh Châu đảo cầu thân sư tôn của tiểu muội, ngươi tới đây là muốn cướp người sao?" Trong mắt Độc Cô Mưu lóe lên tia tức giận, lạnh lùng mở miệng.
Tên thiếu chủ Bạch Sa Bang này tham hoa háo sắc, có mới nới cũ, lại độc ác vô cùng, ỷ vào thế lực trong môn mà lấn nam hiếp nữ. Nghe nói chỉ riêng tiểu thiếp đã có hơn mười ả.
Đem tiểu muội gả cho hắn chẳng phải là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu hay sao?
"Đi Doanh Châu đảo cầu thân? Hừ, Lạc mỗ còn chưa ngây ngốc đến mức đến đó nạp mạng."
"Thế giờ ngươi muốn thế nào?" Vẻ mặt Độc Cô Mưu trở nên ngưng trọng.
"Rất đơn giản, dùng lễ không được thì tại hạ chỉ có thể động thủ. Các vị thức thời thì ngoan ngoãn nghe lời ta. Sau này đều là người một nhà, không nên để tổn thương hòa khí. Hắc hắc." Nam tử họ Lạc lấy tay sờ cằm, cười rộ lên.
"Ngươi thật to gan. Làm như vậy không sợ Thiên Nhai Hải Các tiêu diệt toàn bộ Bạch Sa Bang các ngươi sao?" Cung trang thiếu nữ ngẩn người, có vẻ kinh ngạc nói.
"Sợ? Đương nhiên là sợ chứ. Bổn bang tại Vân Châu hải ngoại tuy là danh môn đại phái nhưng nào so được với Thiên Nhai Hải Các. Có điều, ta đã sai Cổ Bàn Tử bán tình báo để dẫn các ngươi tới đây."
"Cái gì? Là ngươi sai sử Cổ Bàn Tử?" Độc Cô Mưu vừa sợ vừa giận, lúc này mới rõ mình đã rơi vào bẫy rập của đối phương.
"Thế nào? Các vị còn muốn phản kháng sao? Ta không thể trêu vào Thiên Nhai Hải Các, nên đành phải đồ sát các vị tại đây để diệt khẩu vậy." Thiếu chủ Bạch Sa Bang càng thêm đắc ý, nhìn sang cung trang thiếu nữ:
"Độc Cô tiên tử, nàng hãy đi theo ta. Chẳng lẽ nàng muốn thấy ca ca cùng tẩu tẩu phơi thây tại chỗ này sao?"
"Ta..." Độc Cô Mộng ngẩn người, sắc mặt trở nên do dự, huynh muội bọn họ tình cảm sâu đậm. Nàng đương nhiên không nỡ, nhưng sao có thể ủy thân cho một tên bại hoại như vậy. Đang lúc khó xử, thanh âm cương quyết của Độc Cô Mưu đã truyền vào tai:
"Tiểu muội chớ nghe hắn lung lạc. Dù muội có đồng ý thì hắn cũng không buông tha chúng ta. Chỉ còn cách liều mạng với đám gia hỏa này thôi!"
"Hừ, Độc Cô huynh cũng là người hiểu chuyện. Thế nhưng ngươi cho là có thể chạy thoát khỏi đây sao?" Nam tử họ Lạc cười rộ, trên mặt lóe lên vẻ dữ tợn, quát to:
"Động thủ, ngoại trừ Độc Cô Mộng, còn lại giết sạch!"
"Vâng, thiếu chủ."
Bạch Sa Bang vốn lấy việc giết người cướp của làm niềm vui. Tuy là tu tiên giả nhưng không khác gì một đám hung đồ. Nghe họ Lạc phân phó, bang chúng không chút do dự, lập tức xuất ra linh khí pháp bảo.
Nam tử họ Lạc thì chắp hai tay sau lưng không động thủ, một bộ dạng dương dương tự đắc.
Đấu với Độc Cô Mưu là một lão giả tóc đỏ, tu vị Ngưng Đan hậu kỳ. Lão này khu sử một cây Nga My Thích, toàn thân âm khí nồng nặc. Không ngờ lại là một quỷ tu.
Độc Cô Mưu không thể không cẩn thận ứng phó, mà ái thê của hắn cũng đang bị một tu sĩ Ngưng Đan Kỳ khác quấn lấy. Đám nhân thủ còn lại của Bạch Sa Bang đều tự tìm đối thủ, thực lực của bọn chúng vốn đã mạnh hơn đối phương.
Hơn nữa còn có Lam Điện Sa tương trợ. Loại yêu thú này thiên sinh hung mãnh, điện quang bắn ra từ những chiếc sừng có uy lực rất mạnh. Hai gã tu sĩ bên phe Độc Cô Mưu bị trúng phải, giữa tiếng kêu gào thê thảm, vòng bảo hộ bị công phá, thân thể trực tiếp hóa thành tro bụi.
Trên mặt gã họ Lạc tràn đầy vẻ đắc ý, bay về phía cung trang thiếu nữ. Nàng chỉ là tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ nên hắn không hề xem vào mắt.
Độc Cô Mộng liều mạng cắn răng, phất ngọc thủ một cái. Một thanh tiên kiếm lập lòe thanh quang bay vút ra. Tay còn lại lấy ra một chiếc gương cổ, nhìn qua có chỗ bất phàm. Thanh Trúc Kiếm cùng Bát Cực Kính này đều là do sư tôn ban cho nàng.
Pháp lực rót vào, lập tức tiên kiếm bay múa, biến hóa ra hàng trăm kiếm ảnh hư hư thực thực, muốn nhận ra cũng không dễ.
"Đi!"
Độc Cô Mộng chỉ về phía trước, những kiếm ảnh cùng chân thể tiên kiếm hợp lại, hung hăng chém tới đối phương.
Nam tử họ Lạc ngẩn người, sắc mặt có chút ngưng trọng, vỗ vào bên hông, tế lên một kiện pháp bảo. Thì ra là một tấm thuẫn bài hình vảy cá. Nó quay tít một vòng, lập tức biến thành một quang thuẫn màu bạc ngăn cản trước mặt.
Công kích của tiên kiếm chém lên trên. Ảo ảnh không có hiệu quả liền tan biến, khiến chân thể tiên kiếm hiện ra. Trên mặt họ Lạc lóe lên tia dữ tợn, mở to miệng phun ra một bảo vật đen nhánh như cái móc câu, đánh tới.
Tiếng oanh minh truyền vào tai, hai bảo vật quấn lấy nhau giữa không trung.
Độc Cô Mộng kinh hãi, đang muốn đem Bát Cực Kính ra sử dụng thì trên mặt họ Lạc lóe lên tia chế nhạo, xuất ra một sợi hắc tuyến rồi đánh lên một đạo pháp quyết. Hắc tuyến lập tức biến thành một con đại xà vô cùng linh động, khiến Độc Cô Mộng trở nên lúng túng.
"Muội muội!" Độc Cô Mưu thấy thế kinh hãi nhưng hồng phát lão giả vẫn điên cuồng tấn công…
Đột nhiên, một loạt thanh âm đùng đùng như sấm đánh vang lên bên tai đám người. Chỉ thấy sắc trời bỗng trở nên ảm đạm. Mặt biển đang yên bình trong nháy mắt dâng lên những cơn sóng dữ cao đến trăm trượng, bọt nước trắng xóa quất vào mặt rát buốt, khí thế ngập trời, nối liền trời đất.
"Xảy… Xảy ra chuyện gì?" Dị biến đột ngột nổi lên khiến đám tu sĩ sợ ngây người, sững sờ dừng tay. Thiên địa nguyên khí chung quanh bắt đầu chấn động kịch liệt. Đám tu sĩ vô cùng sợ hãi, đều đem đủ loại vòng bảo hộ xuất ra. Nhưng giờ khắc này, bọn họ chỉ như những chiếc thuyền lá giữa biển rộng, có thể bị lật úp bất cứ lúc nào.
Sắc mặt của gã thiếu chủ Bạch Sa Bang cũng trắng bệch như tờ giấy.
Sau một tuần trà, cách bọn họ hơn nghìn trượng, trên không trung tuôn ra vô số đám mây ngũ sắc, nương theo đó là một cỗ linh áp kinh thiên phóng thẳng lên trời!
Uy áp mạnh mẽ vượt xa sức tưởng tượng của đám người. Đến cả những con sóng cao hàng trăm trượng trong khoảnh khắc cũng bị đè ép xuống.
"Đại ca, đây là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là dị bảo xuất thế?"
Lúc này, hai nhóm tu sĩ đã tụ lại, liên thủ đem đủ loại vòng bảo hộ ra sử dụng. Nếu không, chỉ riêng uy áp đã đủ khiến bọn họ bạo thể mà chết.
"Ta cũng không rõ." Trên mặt Độc Cô Mưu tràn đầy vẻ ngưng trọng. Dị tượng này vượt xa sự tưởng tượng của hắn.
Đặc biệt là cỗ linh áp bá đạo này, trong ký ức của hắn, chỉ có hơn trăm năm trước, khi bổn môn đại chiến cùng Vạn Phật Tông và Lệ Hồn Cốc, Như Yên sư tổ xuất hiện mới có uy áp cỡ này.
Chẳng lẽ... Ý nghĩ này còn chưa kịp hình thành thì mây mù lại phát sinh biến hóa. Đầu tiên là cuồn cuộn kịch liệt, sau đó tản ra hai bên. Tiếp đó, không gian chung quanh bị bóp méo điên cuồng, một vết nứt đường kính hơn một trượng xuất hiện.
"Khe hở không gian!"
Độc Cô Mưu hoảng sợ tới thiếu chút nữa ngất đi. Một lần vô tình, hắn từng đọc qua trong điển tịch, đã biết nó nguy hiểm tới cỡ nào. Chỉ thấy một đạo thanh sắc kinh hồng từ trong bay vút ra, ánh sáng chói chang tản đi, hiện ra một thiếu niên dung mạo bình thường, thân vận thanh sam.
Tròng mắt Độc Cô Mưu co rút lại, mơ hồ như đã gặp người này ở nơi nào nhưng nhất thời không nhớ ra.
Hắn vội đem thần thức đảo qua trên người đối phương, tức thời vẻ mặt trở nên vô cùng kinh ngạc.
Thiếu niên đứng cách đó không xa nhưng thân hình dường như trong suốt, không có một chút linh lực nào.
Điều này sao có thể? Cho dù là thế tục phàm nhân cũng có chân lực, ý niệm trong đầu vừa chuyển qua, sắc mặt Độc Cô Mưu lập tức trắng bệch.
Hắn là tu tiên giả Ngưng Đan hậu kỳ nên đã nhận ra. Cho dù là lão quái Nguyên Anh cũng không thể thu liễm pháp lực hoàn toàn đến mức này, chẳng lẽ đối phương là lão quái vật Ly Hợp Kỳ trong truyền thuyết?
Đột nhiên, một tiếng kêu duyên dáng cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn: "Lâm... Các hạ là Lâm tiền bối sao?"
Thanh âm tuy kinh ngạc nhưng rất quen thuộc, chính là do tiểu muội phát ra. Độc Cô Mưu ngạc nhiên ngẩng đầu, ánh mắt một lần nữa đảo qua tu sĩ thần bí.
Không sai, hơn trăm năm trước, hắn đã từng gặp qua người này.
Nhớ lại khi đó, Thiên Nhai Hải Các cùng Vạn Phật Tông sắp bùng nổ đại chiến, đại hội tương thân được cử hành...
Năm đó, tiểu muội còn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, còn hắn may mắn Kết Đan thành công. Trên đường đi, hai người gặp phải yêu thú, mắt thấy sắp táng thân nơi biển cả thì vị Lâm huynh này đã ra tay tương trợ.
Khi đó, người này bất quá chỉ là tu sĩ Ngưng Đan trung kỳ mà thôi. Hơn trăm năm có thể Kết Anh thành công đã khiến kẻ khác hâm mộ, sao có thể tiến giai Ly Hợp được? Chẳng lẽ là do công pháp của đối phương quá đặc biệt nên mình cảm ứng sai?
Chỉ thấy tu sĩ thần bí chậm rãi quay sang. Hắn đúng là Lâm Hiên vừa thoát khỏi Tụ Linh không gian.
Thương hải tang điền, thế sự đổi dời. Không ngờ lại bị nhốt ở đó gần trăm năm, ngẫm lại Lâm Hiên không khỏi cảm khái.
Khi Nguyệt Nhi tiến giai Ly Hợp thì đã có thể thoát khốn, nhưng Lâm Hiên quyết định ở lại tiếp tục trùng kích bình cảnh.
Sau khi đem Mị Hoặc Thiên Huyền Đan chế thành trung phẩm đan, hắn phối hợp cùng Bách Thảo Đan để đột phá lần thứ hai.
Dược lực của Bách Thảo Đan vẫn vô cùng bá đạo, khiến Lâm Hiên chịu đủ thống khổ tra tấn, nhưng vì đã có chuẩn bị từ trước nên nhẹ nhàng hơn một chút. Thêm vào đó, Mị Hoặc Thiên Huyền Đan thực sự có hiệu quả. Lần này, hắn không bị tâm ma khống chế.
Vô cùng thuận lợi, linh khí truyền vào chủ Nguyên Anh như trăm sông đổ về một nguồn, Lâm Hiên thành công tiến giai Ly Hợp.
Điều này khiến hắn kinh hỉ không thôi. Tuy lần này đã nắm chắc phân nửa thành công, nhưng sự tình thuận lợi đến mức khiến Lâm Hiên cảm giác như đang nằm mơ. Tiến giai Ly Hợp, chính là trở thành tu sĩ đỉnh phong của Nhân giới.
Phi thăng Linh giới không còn là mộng ước xa vời, tuy vậy, việc độ kiếp vẫn còn vô cùng gian nan.
Sau đó, Lâm Hiên cùng Nguyệt Nhi lưu lại thêm ba năm để củng cố cảnh giới. Tiếp theo, hắn thu toàn bộ linh hoa linh thảo trong dược viên rồi tự mình Phá Toái Hư Không. Thậm chí không cần Nguyệt Nhi tương trợ.
Lâm Hiên điều động thiên địa nguyên khí, dễ dàng phá ra một khe hở nhỏ, mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn rồi từng bước đi vào.
Tụ Linh không gian là do tu sĩ mở ra nên tương liên với Nhân giới, không thể dẫn tới không gian loạn lưu. Lâm Hiên không chút nguy hiểm nào, thành công thoát ra.
Lúc này, hắn xoay đầu lại, chỉ thấy giữa biển trời xanh thẳm bao la có hai nhóm tu sĩ thần tình kinh hoảng, đang thất thố nhìn hắn.
Xem trang phục, tựa hồ là tu sĩ của Vân Châu ngoại hải.
Lâm Hiên bất động thanh sắc nhưng trong lòng có chút kinh hỉ. Lúc trước hắn từ Doanh Châu đảo bị hút vào Tụ Linh không gian, hiện giờ trở lại cũng không xa. Trận đại chiến kia đã qua trăm năm, không biết ai thắng ai bại?
Ánh mắt đảo qua đám tu sĩ thì nghe một thanh âm kinh ngạc truyền vào tai. Có người nhận ra hắn, khiến Lâm Hiên không khỏi ngạc nhiên. Thì ra là một cung trang thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi vừa cất tiếng.
"Là cô?"
Trí nhớ của Lâm Hiên tốt hơn Độc Cô Mưu rất nhiều, liếc mắt một cái đã nhận ra nàng.
Khi xưa nàng chỉ là tiểu tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, hiện giờ đã Kết Đan thành công. Xem trang phục thì nàng là nữ tu của Thiên Nhai Hải Các, nói như vậy, môn phái này vẫn còn tồn tại.
Lâm Hiên tràn đầy vui mừng, lộ ra nụ cười với nàng.
"Các hạ thực... thực sự là Lâm tiền bối sao?"
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn