Điền Tiểu Kiếm nghe xong, vẻ mặt bất động thanh sắc nhưng trong lòng thầm mắng ầm ĩ. Lão quái vật này đang nghĩ bản thiếu gia là hạng ngu ngốc sao?
Nếm chút đau khổ! Tiến giai Ly Hợp mà lại có chuyện tốt như vậy sao?
Đừng nói chịu khổ, nếu có thể đột phá cảnh giới, dù có phải lên núi đao xuống vạc dầu, hắn tuyệt không nhíu mày.
Rốt cuộc đối phương có quỷ kế gì?
Điền Tiểu Kiếm thầm cảnh giác nhưng biểu hiện ra một bộ nóng lòng khát khao: "Sư tôn xin cứ nói, đồ nhi đang chăm chú lắng nghe, dùng phương pháp gì có thể khiến ta tiến giai Ly Hợp?"
"Ma khí quán thể! Không biết ngươi đã nghe nói qua chưa?"
"Ma khí quán thể?"
Điền Tiểu Kiếm thầm lo lắng, hắn vốn là tu ma giả sao lại chưa từng nghe nói bí thuật này?
Có phần giống như truyền công võ lâm phàm tục nhưng phức tạp hơn nhiều, nghe nói là bí thuật được Cổ Ma thời thượng cổ truyền thừa lại.
Thông qua ma khí quán thể, dịch kinh tẩy tủy tu sĩ, trong thời gian ngắn tu vi sẽ bạo tăng.
Đương nhiên nguy hiểm là rõ ràng, chịu đựng thống khổ thì không nói. Điều khiến người sợ hãi chính là có thể bạo thể mà chết. Cho nên rất ít người dám thực hiện bí thuật trong truyền thuyết này.
Phong Lương tính cách cổ quái, tâm cơ thâm sâu, thấy sắc mặt Điền Tiểu Kiếm trắng bệch đương nhiên biết hắn đang suy nghĩ gì, khóe miệng hiện lên ý cười trào phúng:
"Thế nào, ngươi sợ hãi sao?"
"Sư tôn, không phải đệ tử nhát gan, chỉ là xác suất thành công quá thấp. . ."
"Hừ, nói thế nhưng bản tôn tự có nắm chắc. Ngươi là đồ nhi duy nhất của ta. Chẳng lẽ ta cam lòng hại ngươi chết?" Phong Lương nhắc đến đây, thanh âm trở nên hiền hòa, trên mặt tràn đầy vẻ ân cần dường như là một lão sư tốt nhất thế gian:
"Ngươi yên tâm, bản tôn muốn thoát khỏi cảnh khốn cùng này, còn cần ngươi đi Tu La Môn lấy bảo vật, nếu để ngươi chết thì ta có lợi gì?"
Điền Tiểu Kiếm nhíu mày, lời này quả nhiên không sai. Lão quái vật muốn rời khỏi đây xác thực cần trợ giúp, theo lý mà nói không thể nào hại hắn.
Tám trăm năm trước Phong Lương đã là Ly Hợp trung kỳ tu tiên giả, thần thông còn cao hơn Vọng Đình Lâu một bậc, nhân vật như vậy cam đoan có thể quán thể thành công.
Nghĩ đến tiến giai Ly Hợp, Điền Tiểu Kiếm không khỏi nóng lòng, hô hấp trở nên dồn dập. Lại nghe thanh âm Phong Lương lại trở nên mềm mỏng, như đang dỗ dành.
"Thời gian Tu La Môn mở ra chậm lại nên ta mới điều chỉnh tốc độ tiến giai của ngươi, không ngờ ngươi không biết phải trái mà còn trách ta. Nếu dùng phương pháp ma khí quán thể tiến giai Ly Hợp thì cảnh giới sẽ vững chắc, chứ không phải đột phá tạm thời. . ."
"Sư tôn, người nói thật?" Điền Tiểu Kiếm nghe xong trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên: "Người là nói ta xác thực tiến giai Ly Hợp?"
"Không sai." Phong Lương nhẹ gật đầu, trên mặt hiện lên vẻ ngạo nghễ: "Ngươi cũng không cần lo lắng, bản tôn nắm chắc đến tám phần."
"Tám phần?"
"Không sai, mười phần thì ta không dám nói. Phàm là mọi việc đều không có tuyệt đối, tiểu tử có dám thử một phen chăng?"
Điền Tiểu Kiếm thông minh lanh lợi nhìn ra lời này không có gì bất ổn, nhưng chẳng biết sao trong lòng vẫn cảm thấy bất an.
"Hừ, muốn tiến giai Ly Hợp mà không chịu phong hiểm, trên thế gian nào có chuyện tốt như vậy, ngươi nên suy nghĩ lại cho kỹ." Trong mắt Phong Lương lóe lên tia tàn khốc, tựa hồ muốn nổi giận nhưng lại cố nén giận.
Động phủ lại một lần nữa chìm vào yên lặng, Điền Tiểu Kiếm lẳng lặng đứng nhíu mày suy tư.
Lâm Hiên sau khi rời Ngũ Sắc Linh Sơn thì không chút trì hoãn, nhanh như chớp giật bay đi đại lục Vân Châu.
Thời gian qua mau, thân bị nhốt tại Tụ Linh Không Gian. Hắn rời nơi đó đã qua trăm năm. Tuy chưa đến mức thế sự tang thương biển dâu nhưng nhân sự cảnh vật đã đổi thay.
Không biết hiện Bái Hiên Các thế nào.
Khi xưa đi hải ngoại mất một tháng, hôm nay hắn tiến giai Ly Hợp, tốc độ độn quang tự nhiên đạt đến cực hạn. Hơn mười ngày thì còn cách Bái Hiên Các khoảng trăm vạn dặm, chỉ còn khoảng một đêm đường.
Lúc này sắc trời đã tối, Lâm Hiên đang có chút do dự. Đột nhiên chân mày khẽ động, có linh lực chấn động hiện lên trong thức hải.
Phía trước có tu sĩ đấu pháp. Đến cảnh giới này thì hầu như không xen vào chuyện thế gian. Nhưng vốn thuận đường. Lâm Hiên thi triển Liễm Khí Thuật, thân ảnh trở nên như có như không, hóa thành một đạo kinh hồng mờ ảo bay đi.
Hơn trăm dặm lập tức đã đến. Nơi đây là một vùng đầm lầy. Trên không trung linh quang lập lòe, một nữ tử cùng ba gã tu sĩ toàn thân đầy tà khí đang kịch liệt giao chiến, náo động cả một vùng.
Bốn người đều là Ngưng Đan sơ kỳ, nữ tử dung mạo thanh tú nhìn qua chỉ tầm hai mươi, không hẳn là tuyệt sắc mỹ nữ nhưng toàn thân phát ra khí chất mê hoặc lòng người.
Thiên sinh mị cốt!
Lâm Hiên không khỏi kinh ngạc, hắn rõ ràng đã gặp qua nữ tử này. Sao đối phương lại ở Vân Châu?
Diệp Bình Nhi tại Yêu Linh Đảo, hắn từng mua trong tay nàng một quyển công pháp tu yêu tổng quát.
Nàng chỉ là tán tu nhưng về sau cơ duyên xảo hợp, Lâm Hiên mới biết lai lịch của nàng không hề nhỏ.
Tổ tiên là Bạch Hạc Thượng Nhân, một trong ngũ đại tu yêu giả nổi danh, ngang hàng với Huyền Phượng Tiên Tử.
Nhưng dù được truyền thừa thần thông của tổ tiên thì nàng tuyệt đối không thể có cực phẩm linh thạch để khởi động truyền tống trận kia mà đến đây.
Lâm Hiên nghi hoặc rồi không khỏi tự giễu, muốn biết điều này thì lát nữa hỏi nàng một chút không được sao?
Nếu có thể tới Yêu Linh Đảo lần nữa thì biết những cố nhân thế nào?
Đầu tiên chính là Tam Vĩ Tiểu Tuyết Hồ bướng bỉnh đáng yêu thân thiết với Nguyệt Nhi. Tư chất Hương Nhi sánh ngang với Linh Giới Yêu Vương. Hơn một trăm năm qua, không biết đã đến Hóa Hình kỳ chưa?
Khóe miệng Lâm Hiên toát ra vẻ ấm áp, lại nhớ đến Đại công chúa Tuyết Hồ tộc. Ngoài ra còn có Hồng Lăng Tiên Tử.
"A."
Tiếng kinh hô truyền vào tai Lâm Hiên tỉnh mộng, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Diệp Bình Nhi ôm tay trái, trên cổ tay máu đã chảy thành dòng.
Hơn một trăm năm đã tiến giai Ngưng Đan sơ kỳ, khẳng định ngoài tư chất nàng còn gặp cơ duyên. Nhưng hiện nàng đơn thân, làm sao là đối thủ ba người kia.
"Ba vị cũng là Ngưng Đan kỳ tu tiên giả, sao lại như bọn đạo chích. Chúng ta không oán không cừu, không nên khinh người quá đáng." Diệp Bình Nhi lạnh lùng mở miệng, từ trong lòng móc ra một tấm phù dán lên miệng vết thương cầm máu.
Trong lòng nàng cảm thấy bất an, đối phương sao không nhân cơ hội sát hại nàng? Chẳng lẽ bọn họ nổi thiện tâm chuẩn bị thu tay?
Đột nhiên một trận ngứa ngáy khó chịu theo miệng vết thương truyền đến.
Diệp Bình Nhi sợ hãi vội lật tấm phù, chỉ thấy miệng vết thương đã xanh tím.
Có độc! Nàng vừa sợ vừa giận nhưng đáy mắt ẩn chứa vẻ sợ hãi. Nàng rất rõ bản thân mình, Thiên sinh mị cốt! Nếu rơi vào tay đối phương nhất định bị bắt làm đỉnh lô sống không bằng chết.
Không! Diệp Bình Nhi tuyệt không làm nhục gia phong Diệp gia.
"Hừ, giết người đoạt bảo là chuyện thường, chẳng qua ba nam nhân khi dễ một thiếu nữ yếu ớt thì thật vô sỉ."
Đột nhiên một thanh âm trào phúng vang đến khiến bốn người giật mình nhưng phản ứng lại khác nhau. Diệp Bình Nhi vừa mừng vừa sợ, người lên tiếng có vẻ không có địch ý với nàng.
Còn ba gã tà tu ngẩn người, mắt thấy sự tình sắp thành thì lại có người đến làm kẻ phá đám.
"Ai, là ai nói năng ngông cuồng? Chẳng lẽ chưa nghe qua uy danh của Mông Sơn Tam Hùng chúng ta sao? Nếu thức thời thì đừng xen vào chuyện người khác đi."
Một gã tu tiên giả gầy gò lên tiếng: "Không sai, các hạ muốn anh hùng cứu mỹ nhân thì cũng nên tự lượng sức mình, can thiệp vào chỉ có mất mạng. Đối với địch nhân, ba huynh đệ chúng ta tuyệt không nương tay, chẳng lẽ các hạ muốn nếm thử tư vị trừu hồn luyện phách..."
"A!"
Lời còn chưa dứt, tu tiên giả gầy gò này đã ăn một bạt tai khiến trước mắt hắn hoa mắt chóng mặt.
Tiếp theo là những thanh âm bành bạch truyền vào tai, chỉ một thoáng khuôn mặt hắn đã sưng vù như đầu heo.
"Hừ, muốn trừu hồn luyện phách ta? Đã nhiều năm không có người nào dám lớn lối với Lâm mỗ như thế. Các ngươi cho rằng mình là ai, thật không biết trời cao đất rộng."
Thanh âm lạnh lùng truyền vào tai, sau đó một cỗ linh áp đáng sợ từ trên trời giáng xuống, cảm giác khủng bố không thể nào hình dung.
Diệp Bình Nhi thì không sao còn ba gã tà tu thì thê thảm vô cùng. Vài tiếng "oành oạch", ba gã trực tiếp rơi thẳng từ trên không trung xuống đầm lầy.
"Khục…khục khục.. .. "
Ngưng Đan kỳ tu sĩ không thể chết đuối nhưng ba người đã nuốt một bụng bùn nhão, bộ dáng càng thêm chật vật khôn cùng.
Thế nhưng lúc này cả ba mặt mũi tràn đầy sợ hãi nhìn về phía tu tiên giả trên bầu trời. Đối phương thật sự quá cường đại, cường đại đến không thể nào hình dung! Chỉ là linh áp đã có thể nghiền nát bọn họ thành bột phấn.
Nguyên Anh kỳ tu tiên giả tuyệt đối không gây cảm giác đáng sợ như thế... Chẳng lẽ đối phương là tu sĩ Ly Hợp kỳ trong truyền thuyết?
Mông Sơn Tam Hùng mặt cắt không còn giọt máu, thân thể không ngừng phát run.
"Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng."
Lão đại mặc kệ đầm lầy tràn ngập tanh tưởi, hôi thối, vù một tiếng quỳ xuống không ngừng dập đầu.
Lão nhị lão tam ngẩn người cũng vội quỳ xuống. Đến cả loài kiến còn tham sống, huống chi là con người.
Ba người bọn họ đồng thời còn hung hăng giơ tay tự tát bành bạch vào mặt mình, một lát sau mặt mũi sưng đỏ hoàn toàn biến thành đầu heo, hơn nữa đầy người bùn đất trông vô cùng thảm hại.
Lâm Hiên vẫn lạnh lùng, ác giả ác báo, đối với loại bại hoại này không cần đồng tình.
Đừng xem Mông Sơn Tam Hùng giờ phút này chật vật, có trời mới biết ngày thường bọn chúng làm ra những chuyện thương thiên hại lý cỡ nào.
"Các ngươi không cần giả bộ, nếu thức thời thì tự bạo hồn phách có thể bớt chút đau khổ." Thanh âm Lâm Hiên lạnh lùng truyền vào tai.
"Tiền bối…" Lão đại có thân hình mập mạp ngẩng đầu, nhưng khi thấy ánh mắt của Lâm Hiên thì lời cầu xin tha thứ không cất lên nổi. Đối phương thần tình lạnh lùng, tuyệt đối là kẻ tâm ngoan thủ lạt. Chẳng lẽ hôm nay phải bỏ mạng tại đây?
Hắn không cam lòng, trong mắt lóe lên tia tàn khốc vươn tay vỗ vào bên hông triệu ra một tấm phù.
Chỉ thấy khóe miệng Lâm Hiên hiện lên ý cười: "Kim Độn Phù, đạo hữu cho rằng có thể trốn thoát sao, ngươi không muốn tự sát thì Lâm mỗ đành phải tiễn ngươi một đoạn."
Lâm Hiên không hề động thủ, không gian xung quanh đã dao động, thiên địa nguyên khí ngưng tụ thành một thanh đại đao dài hơn một trượng. Thanh quang lóe lên, đại đao liền chém đứt thủ cấp của lão đại.
Hai gã còn lại trợn mắt há hốc mồm, đang chuẩn bị bỏ chạy nhưng thấy kết cục đồng bọn nhất thời sững sờ.
"Tiền bối…A.."
Hai người còn muốn cầu xin tha thứ thì linh áp đã ép chặt khiến thân thể bọn họ nổ tung thành hai đoàn huyết vụ.
Cách đó không xa Diệp Bình Nhi mở to đôi mắt đẹp, khuôn mặt thanh tú trở nên trắng bệch. Thần thông ba người kia đâu phải nhỏ, mà tiền bối này chưa cần động thủ đã sát diệt toàn bộ!
Người này rốt cuộc là tu tiên giả cảnh giới nào mà thần thông nghịch thiên như thế!
Đối mặt ba gã kia nàng còn có thể lựa chọn tự bạo, nhưng trước mặt người này thì sinh tử đã không còn do nàng quyết định.
Diệp Bình Nhi vội chỉnh trang y phục, cung kính bái sâu: "Tham kiến tiền bối, đa tạ ân cứu mạng của người. Tiểu nữ tử nhất định khắc cốt ghi tâm."
Lâm Hiên đương nhiên nhìn ra sự lo lắng của nàng. Thế nhưng so với trăm năm trước phong thái khí độ đều đã thành thục hơn rất nhiều.
"Diệp cô nương không cần sợ hãi, gặp lại không ngờ đạo hữu đã ngưng kết Kim Đan. Chẳng lẽ ngươi không còn ấn tượng gì về Lâm mỗ sao." Lâm Hiên cười cười, vẻ mặt ôn hòa mở miệng.
Diệp Bình Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, đánh bạo nhìn hắn một cái. Có chút quen thuộc tựa như gặp ở nơi nào nhưng nhất thời không nhớ ra.
Kỳ thật điều này cũng bình thường, Lâm Hiên dung mạo bình thường mà trăm năm thời gian tuyệt không tính là ngắn.
"Cô nương chẳng lẽ đã quên, tại tổng đà Huyền Phượng Môn ở Yêu Linh Đảo..."
Lâm Hiên lời còn chưa dứt thì trong đầu Diệp Bình Nhi lóe lên một tia sáng: "Lâm tiền bối! Chính là người."
Lúc trước ác đồ của Côn Nam Lão Tổ toan tính làm nhục, chính là tiền bối này cứu nàng. Hơn nữa còn tặng đan dược khiến nàng có thể nhanh chóng Trúc Cơ.
Nghĩ tới đây Diệp Bình Nhi có chút hổ thẹn, ân công trước kia đã cứu mình, lúc này lại một lần nữa tương trợ mà nàng không nhận ra.
"Tiền bối, thật xin lỗi, Bình Nhi không phải cố ý..."
Lời còn chưa dứt thân thể mềm mại khẽ run, trên khuôn mặt trắng hồng lại tản ra một luồng hắc khí.
Lâm Hiên nhướng mày, tay áo khẽ phất, một bình ngọc bay vút ra, đổ xuống một viên dược hoàn màu đỏ, nó được một tầng linh quang bao phủ bay tới trước mặt Diệp Bình Nhi.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡