"Cô nương không cần đa lễ. Tiên đồ của tán tu tại Vân Châu quả thực chông gai từng bước. Tương kiến hai lần cũng coi như hữu duyên, nếu cô nương không chê, có thể gia nhập vào Bái Hiên Các. Ta chính là Thái Thượng Trưởng Lão của môn phái này. Không biết ý cô nương ra sao?" Lâm Hiên ôn hòa mở lời.
Hóa ra chỉ là đề cử nàng gia nhập tông môn! Trong mắt Diệp Bình Nhi thoáng hiện một tia thất vọng. Thiên sinh mị cốt có lẽ hấp dẫn đối với người khác, nhưng xem ra, ánh mắt Lâm tiền bối vẫn luôn thanh tịnh như băng tuyết. Hơn nữa, thiếu nữ bên cạnh người nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, tu vi lại vô cùng thâm sâu. Hai người họ mới đích thực là một đôi thần tiên quyến lữ.
Diệp Bình Nhi khẽ thở phào. Có Lâm tiền bối chiếu cố, dù chưa biết tu sĩ trong Bái Hiên Các ra sao, nhưng chắc chắn sẽ không ai dám khi dễ nàng. Hơn nữa, có đại cao thủ như vậy tọa trấn, thực lực môn phái này tuyệt đối không nhỏ. Nàng cung kính hướng về phía Lâm Hiên bái lạy: "Bình Nhi cẩn tôn phân phó của tiền bối. Có thể gia nhập Bái Hiên Các chính là tiên phúc tam sinh tam kiếp của ta."
"Được rồi, mau đứng lên!" Lâm Hiên bất động thanh sắc, nhưng trong lòng lại cảm thấy dở khóc dở cười. Công phu nịnh hót của nha đầu này xem ra không hề kém cạnh Vũ Vân Nhi chút nào!
Trải qua hơn một trăm năm, từ đệ tử cấp thấp Linh Động kỳ trở thành tu sĩ Ngưng Đan kỳ, Lâm Hiên đã nhìn ra tư chất ưu dị cùng sự cố gắng tu luyện của nàng. Sau này, nàng rất có khả năng kết anh thành công. Để nàng gia nhập Bái Hiên Các là một quyết định vô cùng sáng suốt.
Ánh mắt hắn đảo qua, lại phát hiện dáng vẻ Diệp Bình Nhi tựa hồ có điều khó nói.
"Bình Nhi. Đã gia nhập Bái Hiên Các, chúng ta chính là người một nhà. Có chuyện cứ việc mở lời, không cần ấp úng."
"Tiền bối, Bình Nhi có chút tò mò. Thần thông của người kinh thế hãi tục như vậy, chẳng lẽ người đã là tu tiên giả Nguyên Anh hậu kỳ sao?"
Lâm Hiên nghe xong, khóe miệng lại toát ra vài phần ý cười: "Nguyên Anh hậu kỳ? Ha ha. Ta không phải..."
"Không phải... vậy là...?" Thiếu nữ ngẩn ngơ thì thào, suy nghĩ một chút thì sắc mặt cuồng biến, ánh mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
Đối phương chính là cấp bậc cùng với tổ tiên nàng! Ly Hợp kỳ, cảnh giới chí cao vô thượng tại Nhân Giới!
Diệp Bình Nhi vừa mừng vừa sợ. Nàng chợt nhớ ra, vội quay đầu nhìn thoáng qua Nguyệt Nhi, rồi nhanh chóng cúi đầu vì sợ thất lễ: "... Vị tiên tử này là?"
"Không sai. Nguyệt Nhi là ái thê của ta. Nàng cũng là tu sĩ cùng cảnh giới với ta."
"Vị tiên tử này cũng là Ly Hợp kỳ?" Nghe Lâm Hiên thừa nhận, trống ngực Diệp Bình Nhi đập liên hồi. Cùng một lúc có thể diện kiến hai vị Ly Hợp lão quái trong truyền thuyết, nhân duyên này quả thực vượt quá sức tưởng tượng! Sau một lúc lâu, nàng mới khôi phục tâm tình, quỳ xuống: "Bình Nhi tham kiến hai vị Sư Tổ."
Gọi như thế không có gì sai, nhưng trên mặt Nguyệt Nhi lại lộ ra một tia cổ quái, khẽ chun chiếc mũi xinh xắn. *Ai da, tu vi cao cũng dễ bị người ta xem là lão bà sao!*
Diệp Bình Nhi lúc này cực kỳ vui mừng. Nàng có thể kết đan thành công là nhờ cơ duyên xảo hợp, ăn được một tiên quả chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Nếu được một môn phái lớn như thế chống lưng, việc tiến giai Nguyên Anh cũng không còn quá khó khăn.
"Được rồi, không cần đa lễ. Chỉ cần từ nay ngươi cố gắng tu hành, một lòng trung thành với bổn môn, lão phu tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi. Nếu như lập được đại công, ta sẽ tài bồi ngươi kết anh thành công."
"Tạ ơn Sư Tổ. Bình Nhi đã gia nhập Bái Hiên Các, tuyệt đối không hối hận, nguyện trung tâm làm việc." Diệp Bình Nhi nhu thuận mở lời.
"Ừm. Đứng lên đi, không cần đa lễ." Thần sắc Lâm Hiên ôn hòa, đưa tay phất một cái, đỡ nàng đứng dậy.
*
Cửu Lăng Sơn tọa lạc tại phía Tây Vân Châu, trải dài vạn dặm.
Lúc này, hai gã đệ tử thủ hộ sơn môn mặt mày tràn đầy hưng phấn, trò chuyện đến mức nước miếng tung bay.
"Lữ sư huynh, nghe nói ngày hôm qua Tông chủ Lôi Sát Môn dẫn theo Bát Đại Trưởng Lão đến Cửu Lăng Sơn chúng ta đăng môn xin lỗi, chuyện này là thật sao?" Người lên tiếng là một thanh niên Trúc Cơ sơ kỳ khoảng 20 tuổi, khá anh tuấn, khuôn mặt đỏ bừng vì kích động.
"Ha ha, không ngờ tin tức của đệ cũng linh thông a. Không sai, xác thực bọn họ đã tới bái phỏng Các chủ. Đối phương khách khí đến cực điểm, còn tặng bổn phái không ít lễ vật quý giá." Người tiếp lời là một trung niên tứ tuần vận đạo bào, mặt mày tràn đầy chính khí, nhưng tu vi chỉ là Trúc Cơ trung kỳ mà thôi.
"A, ta còn tưởng rằng là nghe nhầm. Lữ sư huynh đã nói thì đương nhiên là thật. Hừ, trước kia Lôi Sát Môn vẫn luôn mưu đồ với bổn phái, thậm chí còn phái người đánh úp Tổng Đà. Nếu không phải nhờ Tinh Uy Pháo cùng Khôi Lỗi thủ hộ, có lẽ bổn môn đã bị tiêu diệt. Hôm nay nghe nói Thiên Nhai Hải Các liên minh cùng chúng ta, bọn họ lập tức chạy tới lấy lòng. Các chủ hẳn là sẽ không đáp ứng." Thanh niên nắm chặt hai tay, tức giận mở lời.
Nghe xong, vị đạo sĩ thở dài: "Lý sư đệ còn quá trẻ. Tu tiên đồ khúc khuỷu chông gai. Tông chủ đối phương cùng Bát Đại Trưởng Lão đã đăng môn xin lỗi, như vậy đã lấy lại đủ thể diện cho bổn phái rồi. Hành sự nên lưu lại ba phần đường sống, ngươi nghĩ chúng ta có thể dễ dàng khi dễ Lôi Sát Môn sao?"
Đang còn trò chuyện, hai đạo kinh hồng đã xuất hiện phía chân trời, nhanh như chớp bay thẳng tới đây. Bên trái là một nữ tử dung mạo thanh tú, toàn thân phát ra khí tức động lòng người, khiến vẻ đẹp tăng thêm vài phần tiên khí.
Hai gã tu sĩ vội vàng cúi đầu, bởi vì thiếu nữ này không ngờ lại là Ngưng Đan kỳ tiền bối. Mạo phạm chọc giận nàng thì bất lợi vô cùng.
Bất quá, khi sắp cúi đầu, hai người phát hiện nàng đang cung kính đứng sau một thiếu niên dung mạo tầm thường. Khí thế của thiếu niên này lại cường đại gấp bội nữ tử. Mười phần là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
"Tham kiến nhị vị tiền bối, không biết giá lâm Bái Hiên Các có gì chỉ giáo?" Tu sĩ họ Lữ vội ôm quyền thi lễ, trên mặt tràn đầy cung kính. Thanh niên cũng vội vàng khom người.
Lâm Hiên không mở miệng, mà đem thần thức phát ra. Đã hơn trăm năm trôi qua, cảnh vật vẫn như xưa, không biết đám nha đầu kia hiện giờ ra sao?
Diệp Bình Nhi tự nhiên cũng ngoan ngoãn đứng im. Hai gã đệ tử thủ sơn môn ngẩn ngơ, sắc mặt có chút khó coi. Đúng lúc này, lại có thêm vài đạo độn quang nữa lọt vào mi mắt.