Ba năm sau, tại một hải vực vô danh nơi Hải ngoại Vân Châu.
"Tỷ, tỷ nói trong Nhân Giới có tới hơn trăm điểm truyền tống dẫn vào Tu La Môn sao? Chỉ cần thời khắc thông đạo mở ra, trong tay có Tu La Ngọc Bài là có thể tiến vào?" Trong độn quang truyền ra một thanh âm trầm ổn, người vừa lên tiếng là một thanh niên dung mạo bình thường.
"Không sai." Thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh nhẹ nhàng gật đầu: "Hiện tại chúng ta đang đến Ngân Sa Đảo, nơi đó có một điểm truyền tống."
Lâm Hiên gật đầu, vẻ mặt có chút ngưng trọng. Mấy trăm năm khổ tu, có thể phi thăng Linh Giới hay không chính là chờ vào ngày này.
Thần tình Mộng Như Yên cũng không khác biệt là bao. Cũng may sự tình trong môn phái đều đã được xử lý thỏa đáng.
Nhờ có Bách Thảo Đan tương trợ, nửa năm trước Lưu Oánh đã thành công tiến giai Ly Hợp. Các nguy cơ tiềm tàng của bổn môn về sau tự nhiên cũng được triệt tiêu.
Ngân Sa Đảo nằm ở phía tây Doanh Châu Đảo khoảng hơn mười vạn dặm. Linh mạch trên đảo có phẩm chất không thấp nhưng lại không có tu tiên giả nào chiếm cứ. Nguyên do là có lời đồn từ thời thượng cổ rằng không gian nơi này không ổn định, thậm chí còn tương thông đến cả Âm Ti Giới.
Trải qua một canh giờ, hai người đã bay tới Ngân Sa Đảo.
Từ trên tầng mây nhìn xuống, hình dáng hòn đảo tựa như một con cá mập khổng lồ đang nhô lên khỏi mặt nước. Bốn phía sóng biển lăn tăn, ánh dương quang phản chiếu qua mặt biển biến thành một tầng ngân quang thần bí mà mỹ lệ.
"Chính là nơi này sao?"
Diện tích Ngân Sa Đảo không lớn, với thần thức của Lâm Hiên tự nhiên có thể bao quát rõ từng cọng cây ngọn cỏ, nhưng lại không hề phát hiện ra bất kỳ truyền tống trận nào.
Mộng Như Yên cũng dừng độn quang, hạ xuống một nơi trên đảo.
"Tỷ, Tu La Môn bao lâu nữa mới mở ra?" Lâm Hiên vỗ nhẹ vào bên hông, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một tấm ngọc bài mang đầy quỷ khí. Con số ở mặt sau đã biến thành một chữ duy nhất: Linh!
"Điều này thì khó nói, nhanh thì vài ngày, chậm thì có thể đến cả tháng." Mộng Như Yên chỉnh lại y phục, sau đó khoanh chân ngồi xuống.
Lâm Hiên nhẹ gật đầu, cũng khoanh chân ngồi xuống.
Nửa tháng rất nhanh trôi qua. Ngày hôm đó, trên bầu trời nổi lên mưa nhỏ lất phất nhưng mặt biển vẫn bình yên, cảnh vật xa xa có chút mờ ảo.
Lúc này hai người vẫn đang khoanh chân nhập định trên một khối đá lớn. Nhìn lên thì bầu trời bao la trên đầu hai người không hề có lấy một hạt mưa rơi xuống.
Đột nhiên Lâm Hiên mở mắt, trên mặt hiện đầy vẻ kinh ngạc.
"Đệ đệ, sao vậy?" Như Yên tiên tử cũng mở mắt ra, vẻ mặt có chút kỳ quái.
"Có người đang hướng về phía này. Không đúng, là yêu tộc, nhưng cảnh giới của hắn..." Lời còn chưa dứt, sắc mặt Lâm Hiên đã đại biến.
"Sao?"
Mộng Như Yên kinh ngạc, đôi mi thanh tú khẽ chau lại. Nàng đường đường là Ly Hợp trung kỳ tu sĩ mà còn chưa cảm ứng được, chẳng lẽ thần thức của Lâm Hiên còn mạnh hơn cả nàng?
Lại qua thêm một khoảnh khắc, thần sắc Mộng Như Yên cũng trở nên vô cùng khó coi.
Oanh!
Đột nhiên trên biển rộng dâng lên những cơn sóng dữ cuồn cuộn trắng xóa cao hàng trăm trượng, thiên địa nguyên khí hỗn loạn vô cùng. Yêu khí từ ngàn dặm xa cũng trở nên rõ ràng.
Uy áp cùng thực lực bậc này là...?
Vẻ mặt Mộng Như Yên thoáng cái trắng bệch. Theo nàng biết, trong Yêu tộc chỉ có một kẻ sở hữu thực lực kinh thiên động địa như thế này.
Chỗ hắn ẩn cư vốn cách hải ngoại này ngàn núi vạn sông, muốn vào Tu La Môn thì thiếu gì điểm truyền tống ở gần đó, cớ sao lại chạy đến Ngân Sa Đảo xa xôi này làm gì?
"Tỷ, tỷ nhận ra lão yêu quái này sao?"
"Vạn Giao Vương! Đệ đã từng nghe nói qua chưa?"
"Cái gì? Vạn Giao Vương, đệ nhất cao thủ Yêu tộc?"
Tròng mắt Lâm Hiên co rụt lại, sắc mặt thoáng cái trở nên âm trầm. Tại Vân Châu, kẻ này có danh vọng ngang với cả Vọng Đình Lâu, cũng là một tồn tại cấp bậc Ly Hợp hậu kỳ.
Tâm tình Mộng Như Yên còn phức tạp hơn nhiều. Năm xưa vì muốn thu hồi Định Hải Thần Chung mà Vọng Đình Lâu đã đơn thân nhất kiếm xâm nhập Vạn Giao Cốc, đánh cho nơi đó nước chảy hoa rơi.
Thiên Nhai Hải Các tuy không xung đột chính diện nhưng đã kết thù không nhỏ với Vạn Giao Cốc.
Vạn Giao Vương tuy muốn trả thù nhưng nếu tấn công Thiên Nhai Hải Các, rất có thể sẽ lại khiến đại chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc nổ ra. Hơn nữa, hắn cũng không địch lại Vọng Đình Lâu nên đành phải đem cơn giận này nuốt vào bụng.
Có điều thiện giả bất lai, lai giả bất thiện. Lúc này đối phương xuất hiện tuyệt không mang ý tốt.
Tuy trong lòng có chút sợ hãi nhưng vẻ mặt hai người vẫn vô cùng bình tĩnh.
Lại qua mấy nhịp hô hấp, một tiếng ngâm dài như cửu long phi thiên truyền vào trong tai. Trong vòng trăm dặm, tất cả hải thú đều vô cùng sợ hãi. Sau đó một đám yêu vân khổng lồ ầm ầm cuồn cuộn tiến vào trong tầm mắt. Trong yêu khí bốc lên tận trời, mờ ảo hiện ra một quái vật cực lớn.
Trong nháy mắt, yêu vân đã bay tới đỉnh đầu rồi chậm rãi tản ra, một con Giao Long dài hơn hai mươi trượng hiện ra trước mắt. Toàn thân nó một màu đen thùi, lân vảy sáng bóng như ánh lưu tinh.
Tức thời, một cỗ uy áp mênh mông ầm ầm kéo tới. Trên bầu trời đang lác đác mưa lại nổ vang những tiếng sấm vang dội. Từng lằn sét như muốn xé rách trời xanh. Chẳng biết từ lúc nào, biển đã nổi mưa to như trút nước.
Trên mặt biển dâng lên sóng lớn như liền trời tiếp đất, cả Ngân Sa Đảo đều bị phong bạo thổi tới rung chuyển dữ dội.
"Hừ..."
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ bất mãn, lão gia hỏa này đang cố ý thị uy sao?
Phong bạo nổi lên gần nửa canh giờ mới dần dần bình lặng trở lại. Yêu khí phát ra vô cùng đậm đặc. Linh quang trên người Giao Long lập lòe rồi thân hình bỗng nhiên thu nhỏ lại.
Một Yêu tộc đầu giao thân người xuất hiện trong tầm mắt. Diện mục hắn dữ tợn, hai mắt lồi ra ngoài. Trên người vận một bộ khôi giáp màu tối do các vảy phiến biến hóa thành, giơ tay nhấc chân đều mang theo yêu lực ngùn ngụt.
Yêu Tộc vừa hiện thân, mục quang liền nhấp nháy nhìn về phía Lâm Hiên cùng Như Yên tiên tử. Bị đôi yêu mục của hắn chấn nhiếp, hô hấp của Lâm Hiên có chút dồn dập. Hắn hít sâu một hơi, pháp lực trong cơ thể vận chuyển, dần dần bình tĩnh lại tâm tư.
Thấy thế, trong mắt Vạn Giao Vương hiện lên một tia kinh ngạc. Uy áp của hắn vốn bá đạo hơn nhiều so với những yêu tộc cùng cấp khác.
Giao dù không phải Chân Long nhưng cũng có huyết mạch gần gũi, sở hữu chân linh thiên phú là Long uy. Tuy Giao Long kém hơn nhiều nhưng vẫn có được một phần long uy.
Thế nhưng Phượng Hoàng là bách điểu chi chủ, địa vị tôn sùng không hề kém cạnh Chân Long. Lâm Hiên tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết, chính là mô phỏng bí thuật của Phượng Hoàng nên thừa sức ngăn cản uy áp từ Giao Long.
Sắc mặt Như Yên tiên tử cũng khó coi nhưng không tiện phát tác, nàng vòng tay khẽ chào: "Hâm mộ uy danh của đạo hữu đã lâu, hôm nay mới may mắn được tương kiến."
"Ha ha, tiên tử khách khí quá. Vị này chắc hẳn là Lâm Hiên, Lâm đạo hữu. Ồ, còn có một vị ở trong Thiên Cơ Phủ. Sao không hiện thân gặp mặt một lần?"
Lâm Hiên nghe vậy thì thầm kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên hành tung của Nguyệt Nhi bị phát hiện, lão gia hỏa này quả không hổ là tồn tại Ly Hợp hậu kỳ của Yêu tộc.
"Nguyệt Nhi, Vạn Giao đạo hữu đã có lời, nàng cũng nên ra ngoài một chút." Lâm Hiên thản nhiên nói.
"Dạ, thiếu gia."
Một thanh âm trong trẻo truyền vào tai, bạch quang chợt lóe lên rồi một thiếu nữ có nhan sắc khuynh thành xuất hiện.
Mục quang đảo qua người Nguyệt Nhi, tròng mắt Vạn Giao Vương co rụt lại, khẽ thốt lên: "Âm hồn chi thể..."
Cũng khó trách hắn kinh ngạc. Lệ Hồn Cốc có một quỷ nữ tiến giai Ly Hợp thì không nói làm gì, nhưng thiếu nữ này lại ở Thiên Nhai Hải Các, thật khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
Ba vị thái thượng trưởng lão của đối phương đều đến đây, việc này vượt quá tính toán của Vạn Giao Vương. Đương nhiên hắn đến Ngân Sa Đảo là có mục đích.
Không phải vì mối thù Định Hải Thần Chung, mà là nhắm vào Như Yên tiên tử.
Tu hành đến cảnh giới này, mỗi bước tiến đều vô cùng gian nan. Vạn Giao Vương đang gặp phải bình cảnh thì cơ duyên xảo hợp, có được một bộ công pháp song tu.
Nếu tìm được một nữ tu Ly Hợp kỳ làm đỉnh lô, tùy ý thái bổ âm nguyên thì tu vị sẽ bạo tăng, đột phá bình cảnh không còn là vấn đề.
Phóng tầm mắt khắp Vân Châu, đối với hắn, đỉnh lô thích hợp nhất chính là đệ nhất nữ tu Mộng Như Yên.
Nhưng nếu sơ suất sẽ dẫn phát đại chiến giữa hai tộc Nhân-Yêu. Vọng Đình Lâu chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Cũng may hiện tại Tu La Môn sắp mở ra. Dù là tu sĩ Ly Hợp kỳ ngã xuống trong này cũng là chuyện bình thường. Vạn Giao Vương tính toán thời cơ, cố ý tới Ngân Sa Đảo chính là muốn sinh cầm Mộng Như Yên.
Ba thái thượng trưởng lão đều tiến vào Tu La Môn, đối phương không sợ toàn quân bị diệt, môn phái không có người thủ hộ hay sao?
Lấy một địch ba, Vạn Giao Vương vẫn tự tin, có điều rất khó nói sẽ không có người nào đào thoát. Việc này không thể nóng vội. Tu La Môn nguy hiểm trùng trùng, ba người bọn họ vào đó rất có thể sẽ tách ra. Khi đó, hắn mới có thể tiêu diệt từng người một.
Tuy xuất hiện chút biến cố nhưng lúc này, trong lòng Vạn Giao Vương lại càng thêm kinh hỉ. Nguyệt Nhi một thân âm khí thuần khiết, đối với hắn còn có giá trị hơn cả Mộng Như Yên. Đương nhiên, hai đỉnh lô này hắn đều muốn có được.
Lâm Hiên chưa biết đối phương muốn gì, nhưng khi thấy ánh mắt tham lam của Vạn Giao Vương đảo qua người Nguyệt Nhi thì chân mày bất giác nhăn lại.
Lão gia hỏa này có ý đồ bất thiện với Nguyệt Nhi?
Hừ, tốt nhất là đối phương đừng hành động lỗ mãng, nếu không dù là tồn tại Ly Hợp hậu kỳ thì hắn cũng sẽ không khách khí.
Song phương đều có điều cố kỵ, nhất thời chưa có ý định động thủ.
Cùng lúc đó, tại một nơi cách đây hàng nghìn vạn dặm.
Hạo Thạch Thành sừng sững trên đại địa, cách về phía tây nam mấy ngàn dặm có một dãy núi.
Oanh!
Một tiếng vang cực lớn truyền vào tai, sau đó ma khí cuồn cuộn như thủy triều. Một ma vật hình người có tướng mạo vô cùng dữ tợn, thân cao bảy tám trượng hiện ra. Điều quỷ dị là hắn có tới bốn con mắt, một đôi màu hồng lập lòe huyết quang, đôi còn lại tỏa ra u quang xanh biếc, trên đầu lại có một cái sừng dài tới hai thước. Răng nanh lộ ra ngoài, lỗ mũi lại có ba hốc.
Toàn thân yêu vật được bao phủ chi chít vảy phiến đen thùi, các khớp xương ở khuỷu tay và đầu gối đều có những lưỡi xương đao sắc bén duỗi ra.
Chính là phân hồn của Ma Tổ hạ thế, thời khắc này hắn đã phá kén chui ra.
"Ha ha ha, Tu La Môn sắp mở ra. Rốt cục bản Ma tôn cũng đã tiến giai Ly Hợp, đúng là trời cũng giúp ta..."
Lời còn chưa dứt, hắn đã hóa thành một đạo độn quang nhằm hướng Hạo Thạch Thành bay đi.
Một lát sau, đám tu tiên giả trong thành, người người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn ma vật đột ngột hiện ra trên bầu trời.
"Đó là quái vật gì?"
"Yêu tộc sao..."
"Không đúng, dù là yêu tộc cũng không thể to lớn quái dị đến như vậy..."
Tiếng nghị luận truyền vào tai, đám tu tiên giả bình thường vốn chưa từng nghe nói qua về Cổ Ma.
Bất quá trong phòng nghị sự của Tổng hội, cả đám trưởng lão sắc mặt đều hết sức khó coi.
"Cổ Ma..." Một lão giả tiên phong đạo cốt nhíu mày mở miệng.
"Đại trưởng lão, người có nhận lầm chăng..." Một độc nhãn tu sĩ đầy vẻ kinh hãi la lên. Không phải Cổ Ma đã bị diệt tuyệt từ thời kỳ thượng cổ rồi sao?
"Hừ, Cổ Ma thì đã sao, chúng ta nhiều người như vậy há phải sợ hắn!" Lên tiếng là một phụ nhân phong vận bức người, nhưng sắc mặt lại lộ rõ vẻ khẩn trương.
Ma Tổ vốn chưa hiển lộ uy áp. Thấy đám tu tiên giả xuất hiện ngày càng nhiều, hắn đột nhiên nhếch miệng cười.
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn truyền vào tai, còn lớn hơn sấm sét giữa trời quang không biết bao nhiêu lần, sau đó một cỗ ma uy đáng sợ bao phủ cả tòa thành rộng lớn.
Oành oành thanh âm không dứt bên tai. Trong huyết vụ nồng nặc, tu tiên giả Linh Động kỳ cùng Trúc Cơ kỳ không chịu nổi mà bạo thể bỏ mình.
Sắc mặt đám tu sĩ Ngưng Đan kỳ xám ngoét, đều vội vàng tế ra các loại bảo vật phòng ngự.
"Không thể nào, gia hỏa này lại là Ly Hợp kỳ?" Lập tức, vị thiếu phụ sợ tới mức mặt xanh môi trắng la hoảng lên.
Đám tu sĩ hoảng loạn muốn chạy trốn nhưng Ma Tổ há lại buông tha. Ma trảo vừa động, ma khí trên bầu trời ngưng tụ thành vô vàn cây cốt mâu. Đến cả tu tiên giả Nguyên Anh kỳ cũng không thể cản nổi một kích. Nguyên Anh cũng không thể đào thoát, bị ma vật trực tiếp hút vào trong miệng.
Mục tiêu không chỉ có vậy, đám tu sĩ Ngưng Đan kỳ thì bị moi Kim Đan, ma vật cũng không khách khí mà một hơi nuốt hết.
Về phần nguyên thần của những đệ tử cấp thấp vừa mới bạo thể, hắn liền há cái mồm đỏ lòm hút sạch vào. Bốn con mắt nhắm lại, tựa hồ vô cùng thỏa mãn.
"Ma Tổ, ngươi làm vậy là có ý gì..."
Quang hoa chợt lóe lên ở phía xa. Một công tử có dung mạo tuấn tú, mái tóc dài như tuyết buông tới thắt lưng xuất hiện. Có điều, ánh mắt hắn nhìn Cổ Ma không hề có địch ý, chỉ chứa chút bi thống cùng khó hiểu.
Người này chính là Hạo Thạch thành chủ, Bắc Minh chân quân.
"Hừ, thời gian gấp gáp, bản Ma tôn vừa mới tiến giai Ly Hợp nên cảnh giới còn chưa củng cố. Ngộ biến tòng quyền, đành dùng nguyên thần tinh phách của đám tu sĩ này để huyết tế. Sao? Chẳng lẽ các hạ hối hận rồi?"
"Không phải, đám tu sĩ cấp thấp này sống hay chết có liên quan gì tới ta? Tại hạ chỉ cảm thấy làm vậy sẽ khiến kẻ khác chú ý." Trong mắt Bắc Minh chân quân lập lòe tinh quang, hắn gượng cười mở miệng.
"Ra là thế, bất quá đạo hữu đã quá lo lắng. Tu La Môn sắp mở ra, Ly Hợp kỳ tu sĩ của Nhân Giới còn có tâm tình mà đi quản những chuyện nhàn sự khác sao?"
Bắc Minh chân quân thở dài, trầm mặc không nói. Thanh âm đầy hấp dẫn của Cổ Ma tiếp tục truyền vào tai:
"Đạo hữu, chỉ cần ngươi trợ giúp ta, bản Ma tôn tự nhiên sẽ không nuốt lời, sẽ thi triển ma khí quán thể giúp ngươi tiến giai Ly Hợp, đồng thời mang ngươi phi thăng đến Thánh Giới. Đến lúc đó có bản tôn trông nom, trường sinh bất lão thì không dám nói, nhưng sống thêm mấy vạn năm là chuyện bình thường."
Bắc Minh chân quân nghe đến đây, ánh mắt không khỏi lộ vẻ cuồng nhiệt. Thọ nguyên dài đến vài vạn năm, sự hấp dẫn này đối với bất kỳ tu sĩ nào cũng là điều khó có thể tưởng tượng.
Ực! Thanh âm nuốt nước miếng của Bắc Minh chân quân truyền vào tai.
"Được rồi, chúng ta mau đi thôi, nếu để Tu La Môn mở ra trước thì hối cũng không kịp."
Khóe miệng quái vật lộ ra nụ cười lạnh lùng, sau đó toàn thân ma khí cuồn cuộn, hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía chân trời.
Trong mắt Bắc Minh chân quân hiện lên vẻ chần chờ, rồi cũng hóa thành độn quang bay theo.
Cách đó trăm vạn dặm, tại một ngọn Linh sơn. Một thiếu nữ dung mạo thanh tú đang ngẩng đầu nhìn trời, toàn thân nàng toát ra khí chất vô cùng cao quý. Đồng thời, linh lực toàn thân dao động không hề nhỏ, rõ ràng là một tu sĩ Ly Hợp kỳ.
Tân Nguyệt công chúa! Mà phía sau nàng còn có hai tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đang khoanh tay đứng hầu.
Tu La Môn! Trong mắt Tân Nguyệt tràn đầy vẻ hưng phấn, nếu có thể đoạt được bảo vật trong đó thì cũng không uổng công nàng đã phải ở lại hạ giới nếm trải nhiều đau khổ như vậy.
Tại một nơi hoang sơn đại trạch ít người lui tới, xuất hiện một đám yêu vân đen thùi như mực, bên trong có vô số tia chớp tung hoành đan xen.
Rống!
Một tiếng gào rú rung động lòng người truyền ra, uy áp này lại rất khác với yêu tộc của Nhân Giới.
Yêu khí tản đi, để lộ ra chân diện của quái vật. Tướng mạo nó quỷ dị đáng sợ, thân người mặt hổ, răng nanh trắng hếu lộ ra ngoài. Nó sở hữu một cái đuôi ngăm đen nhọn hoắt, toàn thân phủ một lớp lông xám.
Tứ hung Xuân Ky! Khí thế trên người hắn hiện tại không chút thua kém so với Ma Tổ cùng Tân Nguyệt, cũng đã tiến giai Ly Hợp.
Nơi đây tuy là hoang sơn đại trạch nhưng vẫn có một điểm truyền tống đi đến Tu La Môn.
Rống! Xuân Ky trừng đôi mắt to như chuông đồng, hung quang bắn ra bốn phía, đồng thời lộ ra một tia tham lam không thể che giấu.
Là một trong Tứ hung có địa vị chí cao nơi Linh Giới, phái phân hồn hạ giới là vì cái gì? Rốt cuộc trong Tu La Môn cất giấu bảo vật kinh thiên động địa gì?
Tại một tòa núi có phong cảnh u nhã, không khí thanh tịnh, chính là tổng đà của Tùng Phong Thư Viện.
"Sư huynh, người thật sự muốn vào Tu La Môn sao?"
Lên tiếng chính là một lão giả râu tóc bạc như cước, nhìn qua đã ngoài thất tuần nhưng tinh thần vẫn rất quắc thước, linh lực toàn thân như có như không. Là một lão quái vật Ly Hợp sơ kỳ.
"Đúng vậy, ta không thể không đi."
"Tại Nhân Giới này còn có thứ gì có thể lọt vào pháp nhãn của sư huynh? Hiện tại huynh đã là tồn tại Ly Hợp kỳ đỉnh phong, hơn nữa còn có Thông Thiên Linh Bảo để chống chọi Thiên kiếp. Phi thăng Linh Giới cũng không phải là giấc mộng, cớ sao còn phải vào Tu La Môn làm gì?" Lão giả có vẻ khó hiểu, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ hâm mộ.
Vọng Đình Lâu lại thở dài: "Tóm lại, sự tình trong tông môn xin giao lại cho sư đệ trông nom, có lẽ ngu huynh sẽ không trở về nữa."
"Cái gì?" Lão giả đang sợ hãi la hoảng thì Vọng Đình Lâu đã không nhiều lời thêm. Cũng không thấy hắn có động tác gì mà thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.
Tại một thủy hồ có phong cảnh đẹp lay động lòng người.
Điền Tiểu Kiếm đang ngồi trên một tảng đá gần đó. Trên mặt hắn đầy vẻ an tường, tay đang vuốt ve một cái ngọc bài.
Trải qua thiên tân vạn khổ, rốt cục hắn đã tiến giai Ly Hợp. Ngẫm lại trăm năm ở cùng Phong Lương cũng không khác nào một giấc mộng.
Lão quái vật đó tính toán tường tận, không ngờ cuối cùng vẫn bị thất bại trong gang tấc.
Lúc này tuy không phải vì lão, nhưng Điền Tiểu Kiếm nhất định sẽ không buông bỏ chuyến đi Tu La Môn này.
Tương truyền trong Tu La Môn có vô số linh đan diệu dược có công hiệu nghịch thiên.
Tính ra, tồn tại Ly Hợp kỳ của cả Nhân tộc và Yêu tộc cũng chỉ có chừng hai mươi người. Vậy mà lần này, cơ hồ một nửa các lão quái vật đều sẽ tiến vào trong đó.
Tu tiên giả Nguyên Anh kỳ thì nhiều vô số kể, bất quá nếu không chê mạng mình dài thì tu vị thấp nhất cũng phải là trung kỳ. Ngoài ra còn có âm hồn quỷ vật của Âm Ti Giới. Tuy cảnh giới của chúng không vượt quá Ly Hợp kỳ nhưng công pháp lại quỷ dị huyền ảo đến cực điểm.