Lâm Hiên còn đang kinh ngạc thì trên mặt ba vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ đã tràn ngập vẻ sợ hãi. Thông Vũ chân nhân gật đầu, thân thể lại khẽ run rẩy.
Một lần trải qua tựa như ác mộng mười năm.
"Thạch quan vừa mở, một đàn ma trùng liền vù vù bay ra. Từ sư huynh ở ngay bên cạnh thạch mộ, muốn tránh cũng không kịp, bị một con ma phong chỉ lớn bằng nửa tấc công kích, thân trúng kịch độc..."
"Mấy người chúng ta vội vàng tế ra pháp bảo, diệt trừ hết những con Ngọc La Phong lớn bằng nắm tay. Chỉ riêng con ma phong lớn bằng nửa tấc kia thì đúng là đao thương bất nhập. Bất luận là bảo vật hay ngũ hành pháp thuật công kích đều không chút tác dụng."
Lâm Hiên nghe đến đó, trong đôi mắt ẩn hiện vẻ vui mừng, trong Ngự Linh Tâm Đắc chưa từng đề cập qua điểm này.
"Sau này thế nào?" Chân mày hắn khẽ động, mở miệng hỏi.
"Ba người chúng ta liên thủ nhưng vẫn bị độc châm của nó xâm nhập. May là không trúng vào bộ vị yếu hại, nếu không đã sớm ngã xuống. Chúng ta đành mang theo Từ sư huynh, hao hết sức chín trâu hai hổ mới chạy thoát khỏi thượng cổ lăng mộ."
"Thì ra là thế." Lâm Hiên gật đầu, ánh mắt đảo qua trên mặt Thông Vũ: "Nếu Lâm mỗ không nhớ lầm thì thọ nguyên của Từ sư bá còn hơn trăm năm, ngài ấy ngã xuống là do độc thương không thể chữa trị sao?"
"Có thể nói như vậy, nhưng tình cảnh có chút khác với tưởng tượng của đạo hữu, đó là..."
"Độc tính ra sao?" Trong lòng Lâm Hiên càng thêm hứng thú về Ngọc La Phong.
"A Di Đà Phật, độc của ma phong tuy không trí mạng nhưng không ngờ lại khiến thọ nguyên rút ngắn một cách kinh người. Ba người chúng ta trơ mắt nhìn Từ sư huynh ôm hận mà tọa hóa." Thanh âm khàn khàn truyền vào tai, lão hòa thượng không nhịn được mở miệng.
"Thọ nguyên hao tổn, đại sư nói..." Lâm Hiên nghe mà không khỏi biến sắc.
"Không sai, độc này khiến thân thể tu sĩ nhanh chóng lão hóa. Từ đạo hữu trở về không lâu, trong ngắn ngủi mấy ngày mà như đã trải qua hàng trăm năm, thọ nguyên hao tận, cuối cùng tọa hóa."
Lâm Hiên nghe xong im lặng không nói. Độc này có thể trong thời gian ngắn khiến người ta già đi, quả thật đáng sợ vô cùng. Trên mặt hắn lại lộ vẻ khó hiểu: "Không phải đạo hữu nói, mấy vị cũng thân trúng kịch độc sao, vì sao..."
"Mấy người vãn bối là do may mắn. Con Ngọc La Phong kia khi công kích Từ đạo hữu đã phun ra tuyệt đại bộ phận độc tố, chúng ta chẳng qua chỉ trúng phải dư độc." Lão phụ thì thào nói.
"Thì ra là thế."
Lâm Hiên kinh ngạc nhưng không khỏi vui mừng, không ngờ Ngọc La Phong trưởng thành lại có thể lợi hại đến thế.
Thời Gian Chi Độc! Có thể khiến thọ nguyên tu sĩ nhanh chóng giảm đi, độc tố này thật khiến bất cứ ai cũng phải kinh hãi.
"Các vị đạo hữu vào Tu La Môn là vì..." Ánh mắt Lâm Hiên lóe lên, trầm ngâm mở miệng.
"Tuy chúng ta may mắn hơn Từ sư huynh, nhưng chút dư độc này cũng khiến thọ nguyên của chúng ta trôi nhanh gấp hai lần bình thường."
"Gấp hai lần?" Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, như vậy chẳng phải khiến người trúng độc như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than sao!
"Ba người chúng ta thọ nguyên vốn không còn nhiều, nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng bao lâu sẽ tọa hóa ngã xuống. May là lão phu có chút am hiểu đan đạo chi thuật. Mười năm qua, ta đã tìm đọc không biết bao nhiêu điển tịch, rốt cục nghiên cứu ra một loại đan dược có thể giải được độc này. Có điều, những nguyên liệu khác đều đã đủ, chỉ duy nhất một vị chủ dược thì không thể tìm thấy..."
"Ồ, là dược vị gì?" Lâm Hiên bất động thanh sắc mở miệng.
"Tử Giác Thảo mười vạn năm." Thông Vũ chân nhân cười khổ nói: "Chắc Lâm huynh cũng rõ, Tử Giác Thảo vốn không có bao nhiêu giá trị, nhưng một khi đã trên vạn năm thì ở Nhân giới đã sớm tuyệt tích..."
"Ngoại trừ vật này, chúng ta thực sự không tìm ra được đan phương nào khác để giải trừ kịch độc. Vừa lúc Tu La Môn mở ra, chúng ta chỉ có thể mạo hiểm vào đây thử thời vận."
Thông Vũ chân nhân nói tới đây thì thở dài. Lão sao không biết trong Tu La Môn nguy hiểm đến mức nào. Nhưng so với việc ngồi chờ chết, vào đây vẫn còn một tia hy vọng.
"Thì ra là thế, chẳng qua đạo hữu không cần lo lắng, vật khác thì không nói, riêng Tử Giác Thảo thì tại hạ tình cờ thu được một gốc."
Lời hắn còn chưa dứt, ba người kia mắt liền sáng lên, liếc nhìn nhau, sau khi xác định không nghe nhầm thì trên mặt lộ vẻ mừng rỡ như điên.
"Lâm huynh, ngươi thật sự có Tử Giác Thảo trên mười vạn năm sao!" Thông Vũ chân nhân nuốt một ngụm nước bọt, khó khăn mở miệng.
Thân là chủ nhân Linh Dược Sơn, lão tự nhiên hiểu tường tận các loại linh vật. Linh thảo mười vạn năm tuyệt đối là vật nghịch thiên, dù là lão quái vật Ly Hợp Kỳ cũng không thể nói có là có được.
Nghe đối phương nghi ngờ, Lâm Hiên không tức giận. Hắn duỗi tay vỗ vào bên hông, một cây linh thảo hình dáng kỳ lạ bay ra, lơ lửng trước mặt ba người.
Nó dài khoảng hơn một tấc, tản ra hương khí nồng đậm. Không chỉ lá và hoa mà ngay cả rễ cũng biến thành màu tím đậm, hiển nhiên là đã trưởng thành đến mức tốt nhất.
"Linh thảo này… ít nhất cũng phải trên hai mươi vạn năm?"
Thông Vũ chân nhân vô cùng hoảng sợ, gần như nghĩ rằng mình đã nhìn lầm. Tử Giác Thảo mười vạn năm đã tuyệt tích tại Nhân giới, linh vật hai mươi vạn năm sao có thể rơi vào tay Lâm Hiên?
Song với tâm cơ thâm trầm, Thông Vũ rất nhanh tỉnh ngộ.
Quản nhiều như vậy làm gì? Truy tìm căn nguyên chẳng có chút lợi ích nào, mấu chốt là linh thảo mà mình tha thiết mơ ước đã xuất hiện ngay trước mặt.
Bọn họ tiến vào Tu La Môn chẳng qua là trông chờ vào vận khí, hiện tại có cơ hội trời ban, lý nào lại bỏ qua.
Mặc dù với lòng dạ của Thông Vũ chân nhân, thời khắc này trên mặt vẫn tràn đầy vẻ bất an. Dù sao vật này dùng để giải độc cứu mạng, lão sao có thể không lo lắng cho được.
"Lâm huynh, ta biết ngươi đã tiến giai Ly Hợp, tài vật trên người ba chúng ta mười phần là không lọt vào pháp nhãn của ngươi, chẳng qua…"
Thông Vũ chân nhân ngập ngừng mở miệng, nhưng lời còn chưa dứt thì Lâm Hiên đã cắt ngang:
"Đạo hữu không cần nói những lời này. Thập niên tu đắc đồng thuyền độ, bách niên tu đắc cộng chẩm miên (1). Hai ta coi như có một đoạn tiền duyên, hôm nay từ biệt nào biết còn cơ hội gặp lại. Sư tôn, để Lâm mỗ gọi người một lần cuối cùng. Gốc Tử Giác Thảo này xem như một chút tâm ý của đồ nhi, đa tạ khi xưa người đã chiếu cố Hiên nhi tại U Châu…"
Ngữ khí của Lâm Hiên hết sức thành khẩn, khiến Thông Vũ cùng hai vị tu sĩ kia kinh ngạc, đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau.
Thật lâu sau, Thông Vũ mới nuốt một ngụm nước bọt: "Ý của đạo hữu là đem gốc Tử Giác Thảo này tặng cho ta?"
Tử Giác Thảo hai mươi vạn năm là vật cực kỳ trân quý ngay cả đối với tu sĩ Ly Hợp Kỳ.
Không ngờ Lâm Hiên lại tặng cho lão. Năm đó lão thu Lâm Hiên vào môn phái là nhìn trúng Khổ Linh Căn của hắn. Mặc dù không có ác ý nhưng quả thật cũng có chút tâm tư riêng.
Với sự thông minh của Lâm Hiên, tất nhiên hắn hiểu rõ, nói trắng ra thì tình sư đồ năm đó bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Không ngờ hiện tại hắn vẫn gọi lão một tiếng sư phụ, hơn nữa còn tặng cho bảo vật trân quý như Tử Giác Thảo.
Thông Vũ chân nhân từng trải qua bao phong ba bão táp, có thể nói là một lão hồ ly, nhưng lúc này không khỏi cảm động, lòng người cũng không phải là gỗ đá.
"Đa… Đa tạ…"
Lão chỉ thốt ra được vài từ đơn giản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng chân thật.
"Không cần phải nói những lời như thế. Vừa rồi ta đã nói, đây là chút tâm ý của đồ nhi. Mặt khác, ta còn muốn khuyên sư tôn một câu…"
"Đạo hữu, mời nói…"
"Linh thảo đã đến tay, ba vị không nên lưu lại Tu La Môn nữa. Tu vị Nguyên Anh tuy không thấp nhưng nơi này vô cùng hiểm nguy, vì bảo vật mà đánh mất tính mạng của mình thật không đáng…”
"Đa tạ lời của đạo hữu, kỳ thật dù ngươi không nói, lão hủ cũng đã chuẩn bị tìm một chỗ bí ẩn, lặng lẽ đợi Tu La Môn kết thúc rồi tự động truyền tống ra ngoài…"
Thanh âm của Thông Vũ chân nhân đầy vẻ thành khẩn, lời này không phải là lời khách sáo mà là ý định thật sự. Ba người liên thủ còn không địch lại một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, nếu gặp phải tu sĩ cao cấp hơn hoặc cấm chế lợi hại thì chẳng phải chỉ có nước thúc thủ chịu chết sao.
"Ai lại không tham vọng linh dược pháp bảo, bất quá phải có mạng mới hưởng được."
"Ừm, sư tôn nghĩ được như vậy thì ta đã an tâm. Đồ nhi còn một yêu cầu quá đáng."
"Lâm huynh cứ việc nói, chỉ cần tại hạ có thể làm được, tuyệt không chối từ…" Thông Vũ chân nhân hào khí vạn trượng nói.
"Kỳ thật cũng không có gì, hy vọng sư tôn có thể đem đan phương giải độc của Ngọc La Phong sao chép lại cho ta một bản, tại hạ vô cùng cảm kích…"
"Đây chỉ là việc nhỏ, hoàn toàn không vấn đề gì…"
Còn tưởng Lâm Hiên đưa ra nan đề gì, Thông Vũ chân nhân nhẹ nhàng thở ra. Lão duỗi tay vỗ vào bên hông, một cái ngọc đồng giản xanh biếc xuất hiện trước mặt.
Thông Vũ chân nhân đem thần thức chìm vào bên trong. Một lát sau, lão ngẩng đầu lên rồi cung kính đưa qua.
Lâm Hiên duỗi tay tiếp nhận, sau đó thu vào lòng.
"Đa tạ sư tôn, người bảo trọng, tại hạ cáo từ…"
Lời còn chưa dứt, toàn thân hắn đã lóe lên thanh quang, bay vút về phía xa, chỉ còn lại ba người đứng đó.
Thật lâu sau, hòa thượng cùng lão phụ đồng thời nhẹ nhàng thở ra.
Tuy rằng Lâm Hiên đã thu liễm toàn bộ linh áp, nhưng tiếp xúc gần với một tu sĩ Ly Hợp Kỳ như vậy, bọn họ ít nhiều cảm thấy hít thở không thông.
Hai người không dám thở mạnh, giống như ếch bị rắn độc nhìn chằm chằm vậy. Đây vốn là phản xạ tự nhiên của tu sĩ cấp thấp khi đối mặt với tu sĩ cấp cao.
"Thông Vũ đạo hữu, vị Lâm… Lâm tiền bối này ngày xưa thật sự là đồ đệ của ngươi sao…?"
Hai người đã chính mắt chứng kiến một màn vừa rồi, nhưng lão phụ vẫn cảm thấy khó tin, không nhịn được mở miệng.
"Không sai, vừa rồi Long phu nhân cũng đã thấy, chỉ có điều Lâm Hiên hiện đã tiến giai đến Ly Hợp, ta làm gì còn tư cách làm sư phụ của hắn."
Thông Vũ chân nhân tự giễu, giờ khắc này tâm tình của lão khá phức tạp. Lâm Hiên ra tay tương trợ khiến lão vô cùng cảm kích, nhưng đồ nhi ngày xưa lại trở thành tiền bối thì khó tránh khỏi có chút hâm mộ cùng ghen tị.
Đây không phải là vấn đề lòng dạ rộng lượng hay không, mà chỉ là nhân tính bình thường.
"Lâm Hiên, Lâm Hiên…" Lão tăng khẽ cau mày thì thào.
"Minh Chung đại sư, ngài sao vậy, hay là phát hiện có gì không ổn?" Thông Vũ chân nhân sửng sốt, có chút ngoài ý muốn mở miệng.
Mà vị lão phụ áo trắng kia cũng có bộ dáng tương tự.
"Hai vị có cảm thấy cái tên Lâm Hiên này rất quen thuộc hay không?" Hòa thượng nói ra một câu ngoài dự đoán của hai người.
"Quen?"
Thông Vũ chân nhân tâm cơ linh hoạt nhưng nhất thời cũng mơ hồ, ngược lại trên mặt lão phụ lộ vẻ suy tư.
"Long phu nhân, bà muốn nói…?"
"Thông Vũ đạo hữu, ngươi thông minh một đời mà hồ đồ nhất thời. Đạo hữu đã quên hơn trăm năm trước, vị Lâm tiền bối này từng bị Vạn Phật Tông phát lệnh truy nã sao? Thủ tọa La Hán Đường của đại môn phái này, nếu tại hạ không hoa mắt thì chính là đã chết trong tay tiền bối."
"Không sai, mấy chục năm trước, Thiên Nhai Hải Các tuyên bố có hai tu sĩ Ly Hợp kỳ gia nhập, một trong số đó không phải cũng tên là Lâm Hiên sao?" Lão tăng lộ vẻ kinh hãi mở miệng.
Nghe hai người đồng bạn nói, Thông Vũ chân nhân nghĩ lại mà sắc mặt biến ảo không thôi. Trận chiến Doanh Châu đảo trăm năm trước có thể nói là đã ảnh hưởng cực kỳ sâu xa đến vận mệnh của tu tiên giới Vân Châu.
Thiên Nhai Hải Các có hai tu sĩ Ly Hợp Kỳ gia nhập càng khiến tất cả tông môn gia tộc không khỏi vô cùng sợ hãi. Là người đứng đầu Linh Dược Sơn, sao lão có thể không nghe nói qua?
Nhưng lão chưa bao giờ ngờ tới điều này. Ngưng Đan và Ly Hợp chênh lệch quá lớn, lão chỉ xem như là trùng tên họ với đồ đệ của mình mà thôi.
Cái tên Lâm Hiên cũng không phải đặc biệt. Thiên hạ nhiều tu sĩ như vậy, trùng tên cũng là chuyện bình thường.
Hôm nay không ngờ Lâm tiền bối danh chấn Vân Châu lại chính là ái đồ năm xưa. Không biết hắn có kỳ ngộ gì mà chỉ trong ngắn ngủi ba trăm năm đã tiến giai Ly Hợp, tốc độ tu hành thật khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
"Được rồi, Lâm tiền bối có kỳ ngộ gì vốn không quan hệ tới ba người chúng ta. Thông Vũ đạo hữu, lão tăng chỉ thắc mắc là gốc Tử Giác Thảo trong tay ngươi có thật là hai mươi vạn năm không?" Minh Chung đại sư ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy vẻ chú ý.
Vẻ mặt lão phụ cũng không khác lắm, việc này liên quan đến chuyện giải độc tố, đến tính mạng thì ai dám xem thường.
"Hai vị yên tâm. Dược liệu này quả thật không sai, dùng để luyện chế đan dược giải độc thì quá tốt rồi." Thông Vũ chân nhân vuốt râu mỉm cười, vẻ vui mừng bỗng trở nên nghiêm túc: "Mục đích của chuyến đi này đã đạt được, chắc hẳn hai vị đã nghe dự tính của lão phu, không biết ý hai vị thế nào?"
"Chuyện này…"
Hòa thượng cùng lão phụ ngẩn người, trên mặt lộ ra chút do dự.
Lòng tham không đáy, bọn họ đến Tu La Môn tìm Tử Giác Thảo, có thể đạt được ước nguyện đã là cảm tạ trời đất rồi.
Nhưng do Lâm Hiên ra tay tương trợ, mục đích đạt được quá dễ dàng khiến lòng tham của họ lại trỗi dậy.
"Số lượng Tu La ngọc bài không nhiều, lão thân cũng đã dùng trên trăm vạn tinh thạch để đổi lấy, cứ như vậy đi ra thì có chút…" Lão phụ tóc hoa râm ngâm ngợi nói.
"Không sai, lão tăng vì tìm được Tu La ngọc bài, cái giá phải trả cũng không thấp hơn Long phu nhân." Minh Chung hòa thượng cũng trầm ngâm mở miệng.
"Hai người các ngươi…" Thông Vũ chân nhân nhướng mày: "Chớ quên trong Tu La Môn đầy rẫy nguy hiểm. Ba người chúng ta liên thủ cũng không địch lại một lão quái vật Nguyên Anh hậu kỳ. Ở trong này tìm bảo vật quả thật là muốn chết, phải biết tiến biết lùi, không nên tham lam vô độ. Nếu hai vị có ý tìm bảo thì lão phu không miễn cưỡng, chỉ đành xin cáo từ trước."
Thông Vũ chân nhân thận trọng hơn hai người đồng bạn, có nhận thức sáng suốt về thực lực của mình.
"Chẳng lẽ hai vị đã quên sự việc mười năm trước sao? Năm đó nếu chúng ta hiểu được đạo lý tiến thoái, không vì lòng tham mà mở nắp quan tài thì đâu có cơn ác mộng sau này?"
Thông Vũ chân nhân chậm rãi mở miệng, thanh âm không lớn nhưng vang vọng như một hồi chuông cảnh tỉnh hai người đồng bạn.
Dù sao lần tìm bảo mười năm trước cũng khiến bọn họ cực kỳ hối hận.
Chỉ có kẻ ngu xuẩn mới giẫm lên vết xe đổ, mà người có thể ngưng kết Nguyên Anh sao lại là kẻ ngu ngốc được?
"A Di Đà Phật, là lỗi của lão nạp. Thông Vũ đạo hữu nói không sai, sinh tồn là quan trọng nhất. Lão nạp không đi tìm bảo vật nữa."
Thông Vũ gật đầu, xoay mặt về hướng bên trái: "Long phu nhân, bà thì sao?"
"Hừ, lão thân chỉ là Nguyên Anh trung kỳ. Hai vị đạo hữu đã không đi, nếu ta đi một mình không phải là tìm chết sao, đương nhiên là thôi vậy." Lão phụ không cam lòng, nhưng cuối cùng ba người cũng thống nhất được ý kiến.
"Kế tiếp phải làm sao đây, chúng ta ở chỗ này đợi đến lúc truyền tống ra ngoài chăng?" Nghe lão tăng băn khoăn, trên mặt Thông Vũ chân nhân lộ vẻ suy nghĩ, một lát sau lại lắc đầu:
"Không, địa phương này không phải nơi tốt để ẩn nấp, vạn nhất bị phát hiện…"
"Nhưng nơi ẩn nấp an toàn không phải trong chốc lát là có thể tìm được. Đạo hữu sao dám khẳng định ở lại nơi này nguy hiểm hơn đi ra ngoài?" Lão phụ tóc bạc thở dài một tiếng.
"Long đạo hữu nói cũng đúng, đây chính là nguyên nhân ta còn do dự." Thông Vũ chân nhân sờ sờ chòm râu, trên mặt đầy vẻ băn khoăn.
"Kỳ thật lão nạp có một cách giải quyết." Minh Chung hòa thượng trầm mặc nửa ngày đột nhiên mở miệng.
"Ồ, đạo hữu mời nói."
"Kỳ thật cũng không có gì cao minh. Lão nạp thấy dù nơi này hơi thiếu bí ẩn nhưng không phải là không thể chấp nhận. Lâm tiền bối đã bày ra huyễn thuật, chỉ có điều thời gian quá vội nên có chút đơn sơ. Chúng ta tiếp tục bố trí thêm mấy bộ trận pháp là sẽ tương đối an toàn, có thể chờ đợi đến lúc Tu La Môn kết thúc."
"Ừm, lời của đại sư là thượng sách, chỉ là lão phu không chút tinh thông đối với trận pháp."
Thông Vũ chân nhân gật đầu, có chút khó xử mở miệng. Sức người có hạn, tu tiên bách nghệ vô cùng phong phú, mấy ai có thể tinh thông hết được?
"Ha ha, việc này không có gì. Lão nạp cũng không mấy quen thuộc trận pháp nhưng tình cờ thu được một bộ huyễn trận uy lực rất tốt. Dùng để che giấu động phủ cho chúng ta ẩn thân hẳn là không có vấn đề." Lão tăng mỉm cười mở miệng.
"Vậy làm phiền đại sư." Thông Vũ chân nhân mừng rỡ.
"Đạo hữu khách khí rồi."
Lão tăng vừa nói vừa duỗi cánh tay khô gầy như khúc củi vỗ vào bên hông. Một đám mây ánh vàng rực rỡ mênh mông lướt ra, xoay tròn trên đỉnh đầu lão. Sau đó, vài cây trận kỳ rơi vào trong tay. Đương nhiên còn có một cái trận bàn lớn khoảng nửa tấc.
---
*Chú thích:*
(1) Thập niên tu đắc đồng thuyền độ, bách niên tu đắc cộng chẩm miên: Phật giáo phương Đông dùng câu này diễn giải chữ duyên, có nghĩa là: "Phải tu mười năm mới được ngồi chung thuyền, phải tu trăm năm mới được chung chăn gối." Ở đây tác giả mượn chữ duyên trong vế thứ nhất.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀