Một tiếng trầm đục truyền đến tai, không ngờ công kích lại không có chút tác dụng nào.
"Không thể nào!"
Lâm Hiên thất sắc, uy lực của một kích này không hề thua kém một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ dốc toàn lực thi triển. Cho dù là một ngọn núi nhỏ cũng dễ dàng bị bổ làm hai nửa. Thế nhưng trên Truyền Tống Trận này ngay cả một vết xước cũng không hề có.
Lúc này, bạch quang chói lòa sáng lên, một thân ảnh mơ hồ dần xuất hiện.
Không biết thân phận người tới ra sao, Lâm Hiên tạm thời dừng công kích.
Thanh âm ông ông dần dần ngừng lại, vầng sáng cũng theo đó mà ảm đạm đi.
Một thân ảnh quen thuộc hiện ra khiến Lâm Hiên tức khắc trừng lớn hai mắt, không ngờ lại gặp được hắn ở nơi này.
Vị khách không mời kia nhìn qua chừng hơn hai mươi tuổi, dung mạo anh tuấn, môi đỏ răng trắng, mặt đẹp như ngọc. Chỉ có điều trang phục đã bị rách vài chỗ, dáng vẻ trông có phần chật vật.
Lúc này, trước người đối phương có một tấm thuẫn bài cỡ bàn tay đang lơ lửng, phóng xuất ra một tầng hắc quang mờ ảo.
Một kiện bảo vật phòng ngự đỉnh cấp, chứng tỏ tâm tính người này vô cùng cẩn thận.
Điền Tiểu Kiếm!
Sao hắn lại ở đây? Nhớ lại lần trước tại Vân Lĩnh Sơn, tu vi của Điền Tiểu Kiếm mới chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ. Cớ sao hắn cũng đã tiến giai đến Ly Hợp?
Trên mặt Lâm Hiên tràn đầy vẻ không thể tin nổi, mà Điền Tiểu Kiếm cũng đang há hốc miệng!
Hắn có nhìn lầm không? Thật không thể tưởng tượng nổi, đối phương cũng đã tiến giai Ly Hợp.
Điền Tiểu Kiếm cảm thấy miệng lưỡi đắng ngắt. Luận về thần thông bảo vật, bất kể hắn cố gắng đến mức nào cũng vẫn luôn kém đối phương một bậc.
Chẳng qua, tiểu tử này rất nhanh đã khôi phục lại tâm cơ. Hít một hơi thật sâu, trên mặt hắn tràn đầy vẻ chân thành, ôm quyền cười nói: "Đại ca, không ngờ lại gặp huynh ở nơi này, thật là một niềm vui lớn lao."
"Thiếu gia, hay là chúng ta liên thủ diệt trừ hắn." Bên tai Lâm Hiên truyền đến thanh âm mềm mại của Nguyệt Nhi.
"Không."
Lâm Hiên lắc đầu, hiện tại hắn cũng không nắm chắc có thể sát diệt được Điền Tiểu Kiếm.
Khi trước, hắn đã từng chứng kiến uy lực của Tam Sắc Huyền Băng Hỏa. Đối phương lại có thể nhanh chóng tiến giai Ly Hợp, chắc chắn đã gặp được kỳ ngộ nghịch thiên nào đó, rất có thể còn ẩn giấu sát chiêu lợi hại.
Hiện tại Mộng Như Yên còn chưa thấy tung tích, trở mặt động thủ với Điền Tiểu Kiếm không hề có lợi.
Nghĩ vậy, khóe miệng Lâm Hiên cũng lộ ra một nụ cười: "Thì ra là hiền đệ, không ngờ lại gặp ngươi ở trong này. Ta thật sự rất vui mừng."
"Chúc mừng đại ca tiến giai Ly Hợp." Trên mặt Điền Tiểu Kiếm tràn đầy vẻ thành khẩn.
"Đâu có… ta chẳng qua là cơ duyên xảo hợp cùng với một chút vận khí mà thôi. Ngu huynh cũng không ngờ tới. Mới hai trăm năm không gặp, hiền đệ cũng đã tiến giai Ly Hợp. Tốc độ tu luyện thế này, chỉ e không ai bì kịp."
"Ha ha… Khiến đại ca chê cười rồi, tiểu đệ cũng là do vận khí không tồi mà thôi." Điền Tiểu Kiếm cũng thuận miệng đáp lời.
"Đúng rồi, với tu vi của hiền đệ mà dáng vẻ lại cẩn trọng như vậy, không lẽ trên đường đã gặp phải cường địch?" Lâm Hiên ra vẻ quan tâm hỏi.
"Đại ca, nói đến chuyện này ta lại tức giận không thôi." Trong lòng Điền Tiểu Kiếm vô cùng buồn bực.
Khi trước, Vạn Giao Vương nổi cơn điên muốn lấy mạng họ Điền. Hắn phải thi triển hết bí thuật mới đào thoát khỏi lão quái vật kia. Đúng thời điểm Vạn Giao Vương truy đuổi, hắn đã vô tình kích hoạt một cấm chế, nhờ vậy Điền Tiểu Kiếm mới may mắn thoát khỏi vị Yêu tộc Ly Hợp hậu kỳ này.
Còn về cấm chế gì đã đưa hắn đến đây, Điền Tiểu Kiếm cũng không có ý định nói cho Lâm Hiên biết.
Đúng lúc này, trong Truyền Tống Trận lại sáng lên một đạo bạch quang.
Đồng tử của Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm đồng thời co rụt lại, cả hai không hẹn mà cùng quay đầu.
Chỉ thấy Điền Tiểu Kiếm rung tay, một đạo hào quang bắn ra, ngưng tụ thành một thanh tiểu đao cỡ hơn một tấc tỏa ra hắc quang, hung hăng chém tới Truyền Tống Trận.
Nhưng dường như tài liệu chế tạo ra trận pháp này không phải là vật ở Nhân giới, độ cứng rắn thật không thể tưởng tượng nổi. Đừng nói là công kích do pháp lực hóa thành, cho dù tế ra bảo vật muốn phá hủy cũng không hề dễ dàng.
Một tiếng ầm vang không nhỏ truyền ra, đao ảnh chém vào Truyền Tống Trận tựa như đá ném xuống biển sâu, không một chút gợn sóng.
Hào quang trong trận pháp lại càng thêm rõ ràng. Tức thời, Yêu khí ngùn ngụt bốc lên tận trời cùng với một luồng uy áp khiến người ta hít thở không thông.
Vẻ mặt Lâm Hiên lập tức trở nên ngưng trọng.
Yêu tộc Ly Hợp hậu kỳ! Vạn Giao Vương!
Điền Tiểu Kiếm biết Yêu tộc này bị vây trong một cấm chế đáng sợ, không ngờ lão lại có thể nhanh chóng thoát khốn như thế.
Có lầm hay không!
Lâm Hiên cùng Điền Tiểu Kiếm thầm mắng không thôi, có điều bản lĩnh quan sát của cả hai đều thuộc hàng nhất đẳng, lập tức chú ý tới vẻ mặt ngưng trọng và tức giận của đối phương.
Đối phương cũng có cừu oán với lão quái vật này sao? Nghĩ vậy, cả hai đều có chút khâm phục lẫn nhau. Bọn họ đều biết bản lĩnh của đối phương vượt xa cảnh giới, nếu liên thủ thì không cần phải e ngại Vạn Giao Vương.
Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm nhìn nhau rồi khẽ gật đầu, không cần nhiều lời đã quyết định liên thủ.
Hai người đều là kẻ tàn nhẫn, một khi đã quyết định xuất thủ thì không chút do dự.
Lâm Hiên phất tay áo một cái, Ma Duyên Kiếm bay vút ra. Đối mặt với lão quái vật Ly Hợp hậu kỳ, đương nhiên phải xuất ra công kích mạnh nhất.
Lâm Hiên duỗi tay cầm lấy tiên kiếm, chỉ thấy ngân quang chói mắt lóe lên, tay phải của hắn được một tầng lân giáp màu bạc bao phủ.
Bên kia, Điền Tiểu Kiếm cũng không hề nhàn rỗi. Hắn duỗi tay vỗ vào bên hông, một đạo linh quang bay vụt ra, lơ lửng trước mặt.
Đó là một kiện bảo vật có hình dáng như một chiếc lược ngọc, linh quang cùng vô số phù văn ký hiệu thâm ảo dị thường lưu chuyển trên đó, tựa như một trận pháp huyền diệu nào đó, phát ra linh áp khiến người khác tim đập nhanh.
Đồng tử Lâm Hiên co lại, là phỏng chế phẩm của Thông Thiên Linh Bảo?
Hắn có chút ngạc nhiên nhưng động tác không hề chậm lại. Hắn hít vào một hơi, đem toàn bộ pháp lực trong cơ thể rót vào tiên kiếm, thiên địa nguyên khí cũng điên cuồng tụ vào.
Vô thanh vô tức, một đạo ngân sắc kiếm khí cực lớn nổi lên, sau đó ngưng tụ lại, huyễn hóa ra một con quái vật thân ngựa đầu rồng, lưng có hai cánh, toàn thân được bao phủ bởi một lớp vảy giáp bạc lấp lánh như lưu ly.
Kỳ Lân!
Thần thú nổi danh ngang hàng Phượng Hoàng này há to cái miệng như chậu máu, thần uy lẫm liệt bắn thẳng tới đối phương.
Điền Tiểu Kiếm thì há miệng phun ra một ngụm nguyên khí vào chiếc Ngọc Sơ. Món phỏng chế Linh Bảo này hắn đoạt được từ Địch Trùng tiên tử, tôn nữ của Cửu Đầu lão tổ.
Ngọc Sơ vừa hấp thu chân nguyên của Điền Tiểu Kiếm thì lập tức ào ào sáng lên một tầng hồng quang. Kim nguyên khí mỹ lệ như nước vỡ đê tràn vào trong Ngọc Sơ.
Chỉ thấy từ trong đó tỏa ra một tầng kim quang chói lòa như mặt trời rực rỡ. Sau đó lệ quang chợt hiện, Ngọc Sơ bắn ra vô số sợi tơ vàng, như tật phong sậu vũ phóng tới Truyền Tống Trận. Nhìn qua tương tự như phi châm pháp bảo nhưng uy lực lại vượt trội hơn không biết bao nhiêu lần.
Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm dù đã xa cách hai trăm năm nhưng khi liên thủ đối địch vẫn vô cùng ăn ý.
Từ trong vầng sáng truyền đến một tiếng rống to kinh sợ.
Khi trước, Vạn Giao Vương phải vất vả lắm mới phá giải được cấm chế nhưng đã không còn thấy tung tích của tiểu tử gian manh kia đâu nữa.
Yêu tộc này tung hoành Thiên Vân Thập Nhị Châu đã mấy vạn năm, ngoại trừ Vọng Đình Lâu thì chưa từng gặp được địch thủ, thậm chí đã từng diệt sát cả tồn tại Ly Hợp trung kỳ. Lần này lại liên tiếp bị hai tiểu tử Ly Hợp sơ kỳ trêu chọc, Vạn Giao Vương thật sự đã nổi trận lôi đình.
Có điều, bóng dáng đối phương không thấy đâu. Vạn Giao Vương tiếp tục bay lên đỉnh núi, giận thì giận nhưng tìm kiếm bảo vật mới là mục tiêu hàng đầu.
Khó khăn lắm mới tìm ra Truyền Tống Trận, nào ngờ vừa mới truyền tống đã gặp phải công kích đáng sợ đến thế này.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa