Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 512: CHƯƠNG 512: NHẬP THÀNH, LINH GIỚI PHỒN HOA

Tại Nhân giới, Lâm Hiên từng gặp qua không ít thành thị khí thế hùng vĩ, nhưng so với tòa thành trước mắt, quả thực không đáng để nhắc tới. Cho dù là Hiên Viên thành nơi Vân châu, cũng kém hơn rất nhiều.

Kẻ đứng trước tòa cự thành này sẽ cảm thấy mình nhỏ bé tựa con kiến, chịu một áp lực khổng lồ.

Trên tường thành rộng lớn, có từng đội giáp sĩ đi tuần. Tu vi của đám này không đáng nhắc tới, chỉ là những tu sĩ sơ nhập Tu Tiên giới mà thôi.

Nhưng Lâm Hiên không dám coi thường phòng ngự nơi đây. Hắn cảm ứng được chung quanh có rất nhiều cấm chế cường đại. Hơn nữa, cứ cách mười trượng trên tường thành, lại có một khẩu pháo cực lớn bằng thanh đồng.

Tinh Uy Pháo!

Luận về uy lực, hiển nhiên nó mạnh hơn nhiều so với những khẩu pháo được chế tạo tại Thiên Xảo Môn.

"Ha ha, tiền bối minh giám, vãn bối không rõ Nhân giới ra sao, nhưng tại Đông Hải này, Lâm Hải Thành quả thực là một nơi nhỏ bé." Lão giả nhìn thoáng qua sắc mặt Lâm Hiên, cẩn thận bồi cười nói.

Lâm Hiên không đáp lời, nhưng trong lòng dâng trào sự hưng phấn. Linh giới quả nhiên phồn vinh vô cùng, không uổng công hắn trải qua thiên tân vạn khổ mới phi thăng được đến nơi đây.

"Thôi được rồi, dọc đường đã làm phiền đạo hữu, chúng ta chia tay tại đây đi." Đột nhiên Lâm Hiên mở miệng.

"Sao, tiền bối không cùng tiểu nhân vào thành?" Lão giả ngẩn ngơ, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Lâm Hiên lắc đầu, phân phó đối phương đem Linh thuyền dừng lại.

Thấy sắc mặt kiên quyết của hắn, lão giả không dám bất tuân mệnh lệnh. Hai tay nâng lên, đánh ra một đạo pháp quyết về phía đuôi thuyền.

Âm thanh ù ù truyền vào tai, Linh thuyền tức khắc hạ thấp xuống.

Lâm Hiên đem thần thức thả ra, cảm ứng trong phạm vi mười dặm không có tu tiên giả, tay áo phất một cái, một đạo hào quang lướt ra. Lão giả không kịp phản ứng đã ngất lịm đi.

"Hắc hắc, trực tiếp diệt trừ ngươi thì ổn thỏa hơn nhiều. Có điều ngươi đã giải đáp một số nghi hoặc về Linh giới cho ta. Mạng nhỏ của ngươi có thể giữ lại, nhưng một phần ký ức tự nhiên phải xóa bỏ."

Nói xong, Lâm Hiên nhấc tay đem thân hình lão giả hút lại, năm ngón tay mở rộng, ấn lên đỉnh đầu lão, thanh quang không ngừng lóe lên.

Lâm Hiên bắt đầu thi triển bí thuật, phong ấn và cải biến một phần ký ức của lão.

Xâm nhập thức hải đối phương vốn không phải chuyện dễ dàng, nhưng do cảnh giới hai người chênh lệch tựa vạn dặm. Chưa đến non nửa tuần trà, Lâm Hiên đã buông lão ra.

Sau đó, hắn duỗi tay, từ trong lòng lấy ra một cái bình ngọc tinh xảo.

"Gặp gỡ tức là hữu duyên, ngươi cũng đã giúp ta một phần. Lọ đan dược này đối với ngươi là một cơ duyên lớn lao, hy vọng ngươi có thể Kết Đan."

Đem đan dược đặt ở bên người lão giả đang hôn mê, cả người Lâm Hiên chợt nổi thanh quang, hóa thành một đạo độn quang, hướng về Lâm Hải Thành mà bay đi.

Hắn vẫn che giấu khí tức của mình, hiện tại Hồng Diệp đảo chủ chỉ là Nguyên Anh hậu kỳ, đương nhiên hắn không cần phô bày thực lực của mình.

"Hiện tại phải xem Tiên thành nơi Linh giới rốt cuộc có bộ dáng gì nữa."

Lâm Hiên thì thào tự nói, sau đó tốc độ phi hành nhanh hơn một chút.

Mắt thấy cửa thành cao hơn mười trượng, Lâm Hiên không khỏi thầm líu lưỡi. Không ngờ, nó lại được đúc từ Đồng Tinh. Tại Nhân giới, còn chưa thấy tông môn thế lực nào xa xỉ như thế này.

Đồng Tinh là một trong những tài liệu cơ bản để luyện chế pháp bảo, dùng nó để đúc cánh cửa, quả thực là quá mức bại gia!

Chỉ e giá trị cánh cửa này đã lên tới mấy trăm vạn tinh thạch.

Ở hai bên cửa thành có hai gã tu sĩ vận tiện bào. Ống tay áo có thêu một đóa Hồng Diệp nho nhỏ.

Lâm Hiên dừng độn quang hạ xuống. Trong phạm vi gần mười dặm quanh thành, có cấm không cấm chế vô cùng đáng sợ.

Không ít người đang xếp hàng tiến vào trong thành, đương nhiên cần giao nộp số lượng tinh thạch nhất định.

Lâm Hiên chậm rãi vào thành, không mấy ai chú ý, nhưng vẫn có một nữ tu sĩ khẽ quan sát cách phục sức của hắn. Cũng may Lâm Hải Thành lưu thông với bốn phương nên thường xuyên có những tu sĩ đến từ các hải vực khác. Bọn họ vận trang phục kỳ lạ cũng là chuyện thường tình.

Chi tiết nhỏ này khiến Lâm Hiên thầm lưu ý, lát nữa cần mua một bộ trang phục phù hợp nơi đây.

Lúc này, hắn thong thả tiến nhập bên trong thành thị. Chỉ thấy đường phố vô cùng rộng lớn, đủ sức chứa hơn mười cỗ Mã xa song song hành tẩu.

Hai bên đường có không ít những phòng ốc hình thù kỳ lạ, nhìn qua tựa như các cửa tiệm.

Lâm Hiên đi vào một kiến trúc khá đơn sơ. Sau một tuần trà, hắn từ trong đó bước ra, trong tay cầm một khối ngọc giản.

Bên trong ghi lại đủ loại sự tích về Lâm Hải Thành, có vật này, sẽ nhanh chóng tìm hiểu được cuộc sống nơi đây. Giá bán là 10 khối tinh thạch.

Lâm Hiên đem nó để trên trán, chậm rãi đem thần thức chìm vào trong. Chừng một tuần nhang sau, hắn ngẩng đầu, khẽ thì thào mở miệng:

"Hắc hắc, trước tiên hãy giải quyết vấn đề cư ngụ, rồi tính toán sau."

Từ miệng của lão giả kia, hắn đã hiểu biết một số tin tức. Nhưng rất nhiều phong tục cụ thể nơi Linh giới còn cần trải nghiệm tìm hiểu thêm.

Lâm Hiên tính ở lại Lâm Hải Thành một thời gian, hắn cần một động phủ lâm thời. Trong ngọc giản có giới thiệu về điều này.

Hồng Diệp đảo là thế lực lớn nhất trong hải vực rộng tới mấy chục ngàn dặm quanh đây, mỗi ngày đều có vô số tu sĩ nườm nượp lui tới không dứt. Ngoại trừ một số tông môn, gia tộc, thì còn một số lượng lớn các tán tu.

Mà muốn định cư tại một nơi không tồi quanh đây, thì cần thỏa mãn một trong hai điều kiện.

Một là gia nhập bổn đảo, đảm nhiệm chức vụ nhất định.

Như vậy đương nhiên có tư cách định cư, thậm chí tu tiên giả từ Ngưng Đan Kỳ trở lên còn được ban cho một tòa động phủ tư nhân. Không chỉ như thế, hàng năm còn có thể được đảo chủ phân phát một lượng tinh thạch nhất định.

Đương nhiên, thiên hạ không có bữa trưa miễn phí, đạt được nhiều chỗ tốt như vậy đồng nghĩa với việc phải thực hiện những nghĩa vụ nhất định, xem như trở thành thủ hạ của đảo chủ.

Điều kiện này đối với Lâm Hiên đơn giản vô cùng, nhưng hắn không cần phải làm như vậy.

Điều kiện thứ hai là giao nộp một lượng lớn tinh thạch, đạt được tư cách định cư. Tuy không được đảo chủ cung cấp thái lộc, nhưng không cần nghe lệnh mà vẫn có thể được che chở.

Do dự một chút, hắn điều tiết Liễm Khí Thuật, tăng tu vi lên Nguyên Anh sơ kỳ. Sau đó hóa thành một đạo kinh hồng, hướng thẳng tới trung tâm thành mà bay đi.

Bên ngoài có cấm không cấm chế cường đại phòng ngừa ngoại địch, nhưng khi tiến vào trong thành thì điều này không còn bị hạn chế.

Trên bầu trời có rất nhiều độn quang đủ các sắc màu, trong đó thỉnh thoảng gặp tu sĩ Nguyên Anh kỳ.

Phủ thành chủ là một tòa kiến trúc tinh xảo, đặc sắc, tọa lạc tại trung tâm thành.

Phủ thành xa hoa này cao bảy tầng, không chỉ lơ lửng giữa không trung, mà còn được một tầng hào quang ngũ sắc bao bọc.

Là nơi then chốt của bổn đảo, nên bình thường cấm chế chung quanh Phủ thành chủ vẫn luôn được mở ra.

Trong phạm vi khoảng nghìn trượng quanh đó, còn phân bố thêm bốn tòa kiến trúc Đình Đài Lầu Các hình tròn, cũng lơ lửng giữa không trung nhằm bảo vệ Phủ thành chủ.

Mà tại nơi đây, còn có từng đội giáp sĩ tuần tra, đa phần tu vi là Trúc Cơ, được một tu sĩ Ngưng Đan Kỳ dẫn dắt.

Tuy vậy, bọn họ không kiểm tra tu tiên giả đến gần, hàng trăm đạo độn quang ra ra vào vào các Lầu Các, cảnh tượng có vẻ náo nhiệt vô cùng.

Lâm Hiên tiến nhập một tòa. Sau thời gian một bữa cơm, hắn từ bên trong bước ra. Sau khi giao nộp đủ tinh thạch, hắn đã thuê được một động phủ lâm thời trong mười năm.

Cầm lệnh phù trong tay, Lâm Hiên cũng có chút á khẩu. Kỳ hạn chỉ mười năm mà không ngờ tốn gần 20 vạn tinh thạch. Hơn nữa nghe nói, đối phương thấy hắn là tu tiên giả Nguyên Anh kỳ nên chỉ lấy tám phần.

Nhớ lại khi quản sự tu sĩ thấy hắn xuất ra nhiều tinh thạch hạ phẩm, trong mắt y tràn đầy vẻ kinh ngạc. Lâm Hiên tìm hiểu mới biết. Thì ra ở đây, hầu như chỉ có tu sĩ cấp thấp mới dùng hạ phẩm tinh thạch. Tu sĩ Ngưng Đan Kỳ giao dịch thường dùng trung phẩm tinh thạch.

"Xem ra phải sửa lại thói quen tại Nhân giới, sau khi an trí động phủ, cần đem tinh thạch hạ phẩm đổi thành trung phẩm."

Rời Hồng Diệp đảo, Lâm Hiên một đường bay tới phía trước, rất nhanh một hòn đảo nhỏ đã hiện vào trong tầm mắt.

Hòn đảo này có hình trứng, dài tới trăm dặm, cảnh sắc có chút mỹ lệ. Hoa lá cây cỏ xanh tươi mọc khắp nơi.

Tại trung tâm đảo, có một dãy núi nhỏ cao khoảng trăm trượng chạy dọc theo hướng nam bắc. Thấp thoáng dưới chân núi là một linh mạch uốn lượn, tựa rồng phủ phục.

Nồng độ linh khí nơi đây còn đậm đặc hơn cả linh mạch tại Thiên Nhai Hải Các Doanh Châu Đảo.

"Thượng phẩm linh mạch!"

Trong mắt Lâm Hiên hiện lên một tia sáng kỳ dị, Linh giới quả nhiên là Linh giới, tùy tiện một hòn đảo nhỏ đã có nồng độ linh khí vượt xa Nhân giới.

Vẻ mặt Lâm Hiên lộ rõ vẻ vừa lòng, đem thần thức chìm vào lệnh bài trong tay. Vật này ngoài việc biểu thị thân phận, còn có hiệu quả tương tự ngọc giản. Bên trong ghi lại những thông tin trên đảo.

Sau một lát, Lâm Hiên hóa thành một đạo kinh hồng, bay vụt vào trong đó.

Tìm được vị trí tuyền nhãn của linh mạch. Hắn phất tay áo một cái, hơn mười đạo kiếm khí uốn lượn tựa cá bơi, phóng ra.

Với tu vi hiện tại, gần nửa canh giờ sau, hắn đã khai mở một tòa động phủ. Sau đó, hắn lại đem bảy tám cây trận kỳ đủ mọi màu sắc tế ra, bố trí một trận pháp.

Lúc này, thái dương đang dần hạ sơn, sắc trời có vẻ mờ ảo dần.

Lâm Hiên hóa thành độn quang bay vào trong động phủ.

Từ sau khi phi thăng, vẫn chưa được nghỉ ngơi, Lâm Hiên đi vào tĩnh thất, ngả mình xuống giường.

Ngày hôm sau, thần thanh khí sảng, hắn tới phòng luyện công. Duỗi tay vỗ một cái, một tấm thuẫn bài đen nhánh pha sắc kim, gồ ghề hiện ra.

Lâm Hiên cầm lấy nó, thần sắc ngưng trọng, kiểm tra một lần. Đây chính là Ô Kim Long Giáp Thuẫn đã bị hư hại trong Bồng Lai Sơn.

Một ngày một đêm sau, hắn từ phòng luyện công bước ra, sắc mặt có chút không tốt. Ô Kim Long Giáp Thuẫn tổn hại không nhỏ, cơ hồ đã mất đi phần lớn linh tính.

Muốn tu phục lại nó, cần tốn khá nhiều công phu. Hiện tại cần một số tài liệu, xem ra hắn phải quay lại Lâm Hải Thành một chuyến rồi.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!