Giờ phút này, Lâm Hiên và thiếu nữ Hải tộc vẫn còn ở trong thành.
Sau khi gieo họa cho gã thiếu chủ ngu ngốc kia, Lâm Hiên hoàn toàn có thể ung dung thoát khỏi sự truy đuổi của bầy Yêu cầm. Thế nhưng, hắn lại không làm như vậy.
Thông qua cuộc thăm dò vừa rồi, Lâm Hiên đã biết được một điều. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Vạn Thú tôn giả đã đi thực hiện âm mưu với Hồng Diệp tiên tử.
Như vậy thì còn điều gì phải cố kỵ nữa. Lâm Hiên quyết định nhân cơ hội này mà đục nước béo cò.
Hắn liền phóng ra thần thức vô cùng cường đại của mình, rất nhanh đã xác định được vị trí của Phủ thành chủ.
Vạn Thú tôn giả hiện không có trong thành, vậy thì nơi đó chắc chắn vẫn còn không ít bảo vật!
Lâm Hiên đang bay về phía Phủ thành chủ thì một tòa bài phường nguy nga bỗng hiện ra trước mắt, đó chính là lối vào một khu phường thị.
Thần sắc Lâm Hiên khẽ động, hắn dừng độn quang rồi hạ xuống.
"Kẻ nào?"
Một đội giáp sĩ xuất hiện trong tầm mắt. Dẫn đầu là hai tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ đỉnh phong, đám còn lại cảnh giới cũng không hề yếu.
Hiện tại, nhân thủ toàn đảo đã được điều đi thủ thành nghênh địch, nhưng nơi trọng yếu như phường thị đương nhiên vẫn phải lưu lại một đội giáp sĩ để đề phòng có kẻ thừa cơ đục nước béo cò.
Thấy có người đến đây, ánh mắt đám giáp sĩ lộ vẻ bất thiện, đảo qua trên người Lâm Hiên cùng thiếu nữ.
"Hai người các ngươi không đi hỗ trợ thủ thành mà lén lút chạy tới đây, phải chăng muốn cướp đoạt bảo vật của phường thị! Kẻ như vậy, giết không tha. A... tu sĩ Ly Hợp Kỳ?"
"Tiền bối... Tiền bối tha mạng."
Lời của gã giáp sĩ cầm đầu còn chưa dứt, sắc mặt đám tu sĩ đã trở nên sợ hãi tột cùng.
Vẻ mặt Lâm Hiên băng lãnh không nói một lời, phất tay áo bào một cái. Mấy chục quả hỏa cầu cỡ nắm tay bay vút ra.
Đây chỉ là Hỏa Đạn thuật, một trong những pháp thuật Ngũ Hành cơ bản nhất, nhưng qua tay một tu sĩ Ly Hợp Kỳ thi triển, uy lực của nó lại kinh người đến tột độ. Trên mặt đám giáp sĩ tràn đầy vẻ sợ hãi, bất luận là nghiêng người né tránh hay tế ra pháp khí phòng ngự đều không có chút hiệu quả nào.
Bị hỏa cầu đánh trúng, đám giáp sĩ chỉ kịp kêu lên thảm thiết, thân thể lập tức hóa thành hư vô, ngay cả hồn phách cũng trực tiếp bị thiêu đốt thành tro tàn.
Vẻ mặt Lâm Hiên vẫn lạnh như băng, hắn mang theo thiếu nữ hóa thành một đạo kinh hồng bay vào bên trong phường thị.
Chỉ thấy hai bên đường là những cửa tiệm lớn nhỏ san sát, diện tích vô cùng rộng lớn.
"Trần Ký Điếm Phô"
"Cửu Linh Lâu"
"Thất Xảo Các"
"Vạn Phù Cư"
…
Đủ loại bảng hiệu hiện ra trước mắt, những cửa tiệm lớn nơi đây có chừng gần trăm gian.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ mừng như điên, nếu đem cả phường thị này cướp sạch không còn thì không biết thu hoạch sẽ lớn tới cỡ nào!
Ngoại trừ thu được tài vật giá trị xa xỉ, hắn còn có thể nhân tiện thực hiện độc kế rút củi dưới đáy nồi đối với Vạn Thú tôn giả.
Phải biết rằng, các cửa tiệm trong phường thị phần lớn là do thế lực ngoại lai mở ra.
Bọn họ hàng năm đều cung phụng tinh thạch cho Bạch Hổ Thành, đổi lại, Bạch Hổ Thành phải có nghĩa vụ đảm bảo trật tự kinh doanh, cũng như tính mạng và tài sản của chưởng quầy, tiểu nhị trong tiệm.
Những thế lực lớn dám mở cửa tiệm ở đây tự nhiên không phải dạng dễ chọc, không hề sợ Vạn Thú đảo. Nếu tài vật bị mất đi, bọn họ tự nhiên sẽ trút giận lên đầu Vạn Thú tôn giả. Nếu Vạn Thú lão quái vật bị các thế lực này bắt bồi thường, chắc chắn sẽ đến mức khuynh gia bại sản.
Ý niệm trong đầu chợt lóe qua, trên mặt Lâm Hiên nở một nụ cười sáng lạn. Đối phó với địch nhân thì còn nói gì đến nhân nghĩa đạo đức.
Thân hình chợt lóe, hắn đã xuất hiện bên trong một cửa tiệm.
Đủ loại tài liệu tu tiên ánh vào tầm mắt.
Đây là một tiệm tạp hóa, chủ yếu kinh doanh các loại tài liệu. Các loại da thú, xương cốt, linh hoa dị thảo nhiều không kể xiết.
Đương nhiên, vật phẩm bán ra trong phường thị không thể quá mức quý hiếm. Lâm Hiên đã nhận ra đại bộ phận trong này, ngoài ra còn có một số là sản vật đặc thù của Linh giới.
Lâm Hiên liếm liếm khóe miệng, sau đó phất tay áo bào. Một đạo quang hà chói mắt hiện lên, cuốn sạch toàn bộ tài liệu trên kệ vào trong Tu Di túi bên hông.
Sau đó, thân hình hắn lại chợt lóe, đi vào quầy chính.
Hắn mở một cái túi trữ vật ra. Quang hoa chợt lóe, mấy chiếc hộp gấm xuất hiện trong tầm mắt.
Gỡ bỏ lá phù triện dán trên đó đi, không cần mở cũng biết bên trong là bảo vật gì. Không nói hai lời, Lâm Hiên duỗi tay thu toàn bộ vào Tu Di túi.
Sau đó hắn lại cầm lấy một cái túi trữ vật khác.
Một lát sau, Lâm Hiên đứng giữa cửa tiệm, lấy tay vuốt trán, trên mặt lộ vẻ khó xử.
Ngoài da thú, xương cốt, linh hoa linh thảo, còn có những đống lớn tinh thạch cùng các loại tài vật khác.
Vật phẩm trong Trần Ký Điếm Phô này thực sự vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Không gian bên trong Tu Di đai lưng quả thật vô cùng rộng lớn, muốn chứa hết đồ trong tiệm này cũng không thành vấn đề.
Nhưng còn gần trăm cửa tiệm lớn nữa thì phải tính sao?
Cho dù Tu Di túi có lớn hơn mấy lần cũng khó mà chứa nổi nhiều tài vật như vậy.
Tài vật của cả phường thị gộp lại là một con số khiến người ta phải kinh hãi. Đừng nói tu sĩ Ly Hợp Kỳ như hắn, mà ngay cả một lão quái vật Động Huyền Kỳ cũng phải đỏ mắt.
Vấn đề là muốn lấy đi những vật phẩm có giá trị nhất trong này thật không dễ, không biết phải mất bao nhiêu thời gian. Cách tốt nhất vẫn là đem toàn bộ lấy đi, sau đó mới từ từ lựa chọn.
Nhất thời, Lâm Hiên lâm vào thế khó xử!
Đúng lúc này, một thanh âm mềm mại truyền vào tai: "Tiền bối, có phải người muốn lấy toàn bộ vật phẩm ở đây nhưng lại sợ không mang theo nổi chăng? Nếu là như thế, tiểu nữ có một biện pháp."
"Ồ?"
Lâm Hiên có chút kinh ngạc quay đầu nhìn nữ tử Hải tộc, theo bản năng mở miệng hỏi:
"Ngươi nói thử xem."
"Tiền bối, nếu tiểu nữ không nhìn lầm, phải chăng đai lưng trên hông người là Tu Di túi, đúng không?"
"Sao ngươi biết! Ngươi rốt cuộc là ai?" Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, không ngờ một tiểu tu sĩ Trúc Cơ Kỳ lại có nhãn lực tốt đến như vậy.
"Vãn bối là Đông Phương Minh Kỳ, nhi nữ của Cự Kình Vương trong Lục Vương Hải Tộc."
"Cái gì, Lục Vương Hải Tộc?"
Lâm Hiên có chút kinh hãi. Thời gian qua, hắn đã xem qua không ít điển tịch cùng thông tin do Hồng Diệp tiên tử cung cấp, cũng đã hiểu đại khái về tình hình tam tộc nơi Đông Hải.
Nơi này quả thật là có tu tiên giả Động Huyền Kỳ!
Tam Yêu Hoàng, Lục Hải Vương và mấy lão quái vật Nhân tộc cùng cấp.
Lục Vương Hải Tộc là chủ nhân của sáu tòa tiên thành lớn nhất dưới đáy biển, quy mô còn vượt xa Lâm Hải Thành, số lượng tu sĩ lên tới hàng trăm vạn.
Thông tin giới thiệu về Cự Kình Vương trong điển tịch khá mơ hồ, không rõ rốt cuộc cảnh giới của hắn cao đến đâu, nhưng nghe đồn là một nhân vật nổi danh dũng mãnh trong Hải tộc.
"Ngươi là quận chúa của Cự Kình Vương?" Lâm Hiên nhíu mày mở miệng.
"Không sai."
Đông Phương Minh Kỳ khẽ gật đầu. Tu vị của thiếu nữ này không đáng nhắc tới, nhưng toàn thân lại toát ra một khí chất tôn quý mà dường như hắn đã từng gặp qua ở đâu đó.
Tuy vậy, Lâm Hiên cũng không có hứng thú với thân phận của nàng, hắn vốn không có quan hệ gì với Hải tộc.
Quận chúa cũng tốt mà tán tu cũng được. Hiện tại điều Lâm Hiên muốn biết chính là, làm sao thiếu nữ này có thể giúp hắn đem toàn bộ tài vật ở đây đi.
Đối diện với sự nghi vấn của Lâm Hiên, Đông Phương Minh Kỳ hé mở đôi môi anh đào, hỏi lại: "Tiền bối, bảo vật bên hông người phải chăng là Tu Di túi trong truyền thuyết?"
"Không sai." Lâm Hiên gật đầu: "Không gian bên trong rất rộng nhưng không thể chứa hết tài vật của cả phường thị này. Rốt cuộc cô nương có phương pháp gì, mời chỉ giáo cho."
"Tiền bối quá khách khí rồi." Đông Phương Minh Kỳ nghiêng thân thể mềm mại: "Tiền bối có ân cứu mạng tiểu nữ, vãn bối tự nhiên sẽ tận lực trợ giúp. Kỳ thật phương pháp rất đơn giản, tiền bối chỉ cần đem tài vật để vào trong túi trữ vật, sau đó lại đem túi trữ vật cho vào Tu Di túi là được."
"Sao có thể được? Các túi trữ vật vốn không thể đặt lồng vào nhau."
Lâm Hiên ngạc nhiên, thanh âm có chút không vui. Đây là kiến thức cơ bản, cho dù là một thái điểu Linh Động kỳ cũng rõ ràng. Thiếu nữ này đang đùa giỡn hắn sao?
"Tiền bối bớt giận, vãn bối nào dám trêu chọc người. Các túi trữ vật thông thường đương nhiên không thể đặt vào nhau được, làm như vậy sẽ khiến pháp tắc không gian bị đảo lộn. Nhưng Tu Di túi lại là một bảo vật không gian cao cấp hơn rất nhiều, không gian bên trong huyền ảo khôn lường. Chuyện này vãn bối đã từng tận mắt thấy phụ vương làm qua, tuyệt đối không sai." Thiếu nữ không chút bối rối, trấn định mở miệng.
Ồ!
Lâm Hiên nghe xong đưa tay vuốt cằm, trên mặt cũng lộ chút suy tư. Túi trữ vật cùng Tu Di túi đều là bảo vật không gian, nhưng một thứ chỉ là nhập môn, còn thứ kia thì thâm ảo vô cùng. Nếu thiếu nữ đã tự tin như thế, cứ thử một lần sẽ biết.
Lâm Hiên phất tay áo một cái, đem một đống tinh thạch toàn bộ thu vào một cái túi trữ vật.
Chiếc túi này gần như bị lấp đầy, số lượng hạ phẩm tinh thạch ước chừng hơn mười vạn.
Lâm Hiên trịnh trọng đem túi trữ vật đó bỏ vào đai lưng trên hông. Chỉ thấy thanh quang chợt lóe, túi trữ vật không hề gặp chút trở ngại nào, đã dung nhập vào bên trong.
Lâm Hiên không khỏi mừng rỡ, ánh mắt nhìn về phía Đông Phương Minh Kỳ trở nên ôn hòa vô cùng: "Quả là như thế, đa tạ diệu kế của cô nương."
"Tiền bối, không có gì ạ."
Lâm Hiên cũng không dài dòng, tay áo bào phất một cái. Một vầng hào quang màu xanh bay vút ra, đem các loại bảo vật trong cửa tiệm ào ào thu vào những túi trữ vật khác nhau, sau đó lại đem toàn bộ cho vào Tu Di túi.
Gần nửa canh giờ sau, tại Phủ thành chủ nguy nga cao lớn, toát ra khí thế hào hùng cổ kính.
Cũng giống như phường thị, thời khắc hiểm nguy này bên ngoài Phủ thành chủ vẫn có tu sĩ tuần tra.
Đầu lĩnh là một lão quái Nguyên Anh trung kỳ.
Có thể đảm đương trọng trách quan trọng này, đương nhiên là tâm phúc của Vạn Thú tôn giả. Lúc này, lão quái đang đau khổ khuyên bảo Vạn Mạnh Hào: "Thiếu chủ, đây là thời khắc sinh tử tồn vong của Bạch Hổ thành, người quay về Phủ thành chủ như vậy sẽ khiến chúng tu sĩ thất vọng..."
"Lê thúc, ngươi nói vậy là có ý gì? Bản thiếu chủ thân là thiên kim chi thể, lẽ nào ngươi muốn ta lên tường thành liều mạng với đám Yêu cầm ti tiện đó sao?" Sắc mặt Vạn Mạnh Hào tái mét, không ngờ lão gia hỏa này lại dám chặn đường không cho hắn hồi phủ, muốn tạo phản sao?
"Thiếu chủ, người nghe lão thần nói. Tình hình lúc này nhìn thì đáng sợ nhưng thú triều chưa chắc đã công phá được phòng ngự của Vạn Thú đảo. Người hãy ra đó làm gương cho binh sĩ, như thế chỉ là hữu kinh vô hiểm mà thôi."
Hừ, cho bản thiếu chủ là ngu ngốc sao, làm gương cho binh sĩ? Sao có thể bằng việc hồi phủ uống rượu cùng mỹ nữ.
Ý nghĩ lưu chuyển, thiếu chủ họ Vạn chỉ muốn hồi phủ, trong khi vị trưởng lão phòng giữ Phủ thành chủ do chịu đại ân của Vạn Thú tôn giả nên nhất nhất muốn khuyên giải đối phương.
Song phương giằng co nhau đã khoảng một bữa cơm. Vạn Mạnh Hào đang muốn nổi giận thì chợt nghe một thanh âm truyền vào tai: "Thiếu chủ không cần tức giận. Kẻ này nói hươu nói vượn. Để Lâm mỗ giải quyết bọn họ rồi mang ngươi hồi phủ, ý của đạo hữu thế nào?"
"Ai?"
Chúng tu sĩ đột nhiên biến sắc, còn trên mặt Vạn Mạnh Hào lại lộ vẻ mừng rỡ: "Là vị trưởng lão nào tương trợ, bản thiếu chủ nhất định có trọng thưởng."
Mặc dù thanh âm này có chút quen tai cùng lời lẽ quỷ dị, nhưng thời khắc này hắn còn để ý được gì nữa. Có thể bồi dưỡng gã ngốc tử này đến cảnh giới Nguyên Anh Kỳ, bản lĩnh của Vạn Thú tôn giả quả thật không nhỏ!
Chỉ thấy thanh quang chợt lóe, một thanh niên dung mạo bình thường dần dần hiện ra.
"A! …Là ngươi!!!"
Thấy rõ khuôn mặt Lâm Hiên, sắc mặt Vạn Mạnh Hào liền đại biến.
"Tu sĩ Ly Hợp!"
Vẻ mặt đám thủ vệ Phủ thành chủ cũng khó coi vô cùng. Nhất là lão giả Nguyên Anh trung kỳ càng như gặp ma quỷ, sau lưng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa. Thiện giả bất lai, lai giả bất thiện, giờ phút này đối phương xuất hiện tại đây, rõ ràng là có ý đồ xấu.
Một vị Ly Hợp lão tổ muốn giết lão thì cũng dễ như bóp chết một con kiến mà thôi. Nhìn thoáng qua thiếu chủ bên cạnh, toàn thân lão giả lóe lên hồng quang, phá không bay về phía xa.
"Muốn đi? Đạo hữu không thấy là đã muộn rồi sao?"
Lâm Hiên phất tay áo bào một cái, mấy đạo kiếm khí bay vút ra, chỉ một lát sau những tiếng kêu thảm thiết đã truyền vào tai. Thủ cấp của lão giả cùng đám thủ vệ đều đã bị cắt hạ.
Lâm Hiên búng tay bắn ra mấy chục quả hỏa đạn, đem thi thể của lão cùng toàn bộ giáp sĩ hóa thành hư vô.
Hiện trường chỉ còn lại có gã thiếu chủ họ Vạn ngu ngốc kia.
"Ngươi... Ngươi chính là tiền bối Ly Hợp?" Lúc này Vạn Mạnh Hào mới hiểu được đối phương là đang giả heo ăn thịt hổ, vốn cùng cấp bậc với phụ thân hắn. Toàn thân hắn run lên, hai hàm răng đánh lập cập vào nhau, trong lòng không còn nửa điểm ý niệm phản kháng: "Không... Không..."
"Ngươi muốn sống không?" Lâm Hiên lại khẽ mỉm cười. Nghe vậy, Vạn Mạnh Hào cắn răng liều mạng gật đầu.
"Tốt, ngươi dẫn ta vào phủ." Lâm Hiên lạnh lùng nói.
Phủ thành chủ ngoại trừ có giáp sĩ tuần tra, khẳng định còn được phòng bị sâm nghiêm vô cùng, cấm chế pháp trận tuyệt không chỉ có một.
Với thực lực của Lâm Hiên, hắn có thể cường ngạnh xông vào, nhưng hiện giờ đã có gã ngốc này mở đường thì tội gì không dùng.
"Tiền bối... thật sự sẽ tha cho ta chứ?" Vạn Mạnh Hào cẩn thận hỏi.
"Ta hứa. Đừng dài dòng nữa, còn nói nhảm ta sẽ đem ngươi đi trừu hồn luyện phách." Thanh âm Lâm Hiên trở nên băng hàn vô cùng.
"Dạ, vãn bối dẫn đường."
Vạn Mạnh Hào quá sợ hãi, vội vàng cất bước đi trước.
...
Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên rời khỏi Phủ thành chủ. Quả nhiên bên trong có thiết lập rất nhiều cấm chế. Cũng may có tên họ Vạn dẫn đường, hơn nữa để được tha mạng, hắn đã ngoan ngoãn khai ra Tàng Bảo Khố của phụ thân.
Lâm Hiên phá hủy cấm chế đi vào rồi cướp sạch một đường.
Thu hoạch tuy không bằng cả phường thị nhưng đây là vật phẩm mà Vạn Thú tôn giả đã tích lũy ngàn năm, hắn lại được thêm một khoản thu hoạch cực lớn.
Mà Lâm Hiên cũng không giết Vạn Mạnh Hào, không rõ là do giữ lời hứa với gã này hay là muốn mượn đao giết người.
Trở lại cuộc đại chiến giữa bầy Ngân Ngư Điểu cùng tu sĩ Vạn Thú đảo. Lúc này, cả tòa Bạch Hổ thành đã bị ngàn vạn Yêu cầm vây chật như nêm cối. Phóng tầm mắt nhìn lại, khắp trời là một mảnh màu bạc. Tiếng huyên náo chồng chất với cường độ cực lớn truyền vào tai, tu tiên giả có tu vị thấp một chút nghe phải thì tâm thần như muốn nổ tung.
Yêu khí bốc cao tận trời, kéo dài hơn mấy trăm dặm, quầng sáng xanh thẳm bảo vệ tòa thành rõ ràng đang rung động dữ dội.
"Tiền bối, chúng ta đang bị vây khốn trong thành, làm sao có thể ra ngoài?"
"Yên tâm, ta tự có cách."
Thấy thần sắc bình tĩnh của Lâm Hiên, tiểu quận chúa cũng an tâm không hỏi thêm. Toàn thân Lâm Hiên lóe lên thanh quang, đem thân hình nàng bao bọc lại rồi bay vút đi.
Rất nhanh, tường thành đã hiện ra trước mắt. Song phương đang chiến đấu vô cùng kịch liệt. Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua toàn trường.
Lúc này, ngoại trừ đại trận hộ thành, những cấm chế khác đều đã bị đám Yêu cầm phá hủy.
Ngân Ngư Điểu cũng tổn thất thảm trọng, mất chừng sáu bảy trăm vạn con.
Tuy nhiên, số lượng Yêu cầm vẫn như vô biên vô hạn, tiếp tục điên cuồng công kích vào quầng sáng vốn đã vô cùng ảm đạm.
Đột nhiên, không gian vang lên những tiếng như hàng vạn tấm vải bị xé toạc cùng một lúc, rốt cục quầng sáng bao bọc bảo vệ cho toàn thành đã bị phá hủy, vỡ tan thành vô số điểm linh quang mỹ lệ rồi biến mất.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀