Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 536: CHƯƠNG 536: CHỜ ĐỊCH

Sau đó, lão ma nâng tay bấm pháp quyết, bàn tay chớp lóe nhưng rất nhanh đến mức không thể nhìn thấy. Sau một lúc, lão thản nhiên cười lạnh:

“Giỏi, không ngờ dám dùng linh lực che giấu tiêu ký của bản lão tổ. Tiểu nữ tử Nguyên Anh không thể làm được, chắc là do tên họ Lâm bày trò. Bất quá ngươi thật ngây thơ, cho là có thể đào thoát khỏi sự truy kích của bản lão tổ ta sao?” Lời còn chưa dứt, khuôn mặt lão hiện tia tàn nhẫn, đột nhiên phi độn đi như điện chớp.

Cùng lúc đó, ngoài mấy vạn dặm. Hồng Diệp tiên tử lại lên cơn đau thấu xương thịt khi vừa rồi lão ma bấm quyết làm yêu khí trong cơ thể nàng phát tác.

Sắc mặt Lâm Hiên cũng biến sắc. Độc Long Ma Tổ không hổ là lão quái vật Động Huyền Kỳ, chỉ là một tiêu ký truy tung mà không có cách nào che giấu.

Đương nhiên không khoanh tay chịu chết, cả người Lâm Hiên thanh quang đại thịnh. Tốc độ cũng tăng lên mấy lần, mang theo Hồng Diệp bay vút về phía trước.

Xa xa, Độc Long Ma Tổ vẫn cảm ứng hành tung của hai người thì khóe miệng toát lên vẻ châm chọc: “Còn muốn chạy, các ngươi có thể chạy tới đâu?”

Tốc độ độn quang của lão quả thật nhanh hơn Lâm Hiên một bậc, khoảng cách ngày một ngắn lại.

Lâm Hiên chỉ biết thầm than một tiếng, hôm nay quả thật nguy cơ trùng trùng. Phải về tới Hồng Diệp đảo mới có thể an toàn.

Nhưng lúc này có đến kịp hay không thì phải do thiên ý.

Trên thân Lâm Hiên không bị hạ tiêu ký như Hồng Diệp. Nếu hắn bỏ mặc nàng lại đây mà một mình đào tẩu thì không khó thoát khỏi lão gia hỏa kia. Lâm Hiên đã từng nghĩ qua điều này nhưng đã đè nén xuống.

Hồng Diệp có Ngẫu Nhiên Truyền Tống Phù nhưng lại để hắn cùng đi. Nếu bỏ nàng tại đây thì lòng không đành.

Hơn nữa còn có nghi vấn về Độc Long lão tổ. Đối phương là một đại năng Động Huyền kỳ, vì sao lại thèm muốn một hòn đảo nho nhỏ?

Bí mật này tựa hồ có quan hệ mật thiết với Hồng Diệp tiên tử. Cho nên Lâm Hiên càng không thể tùy tiện bỏ nàng tại đây.

Nhanh như chớp, song phương đã độn quang được một canh giờ.

Xa xa ở chân trời, một đạo kinh hồng như lưu tinh thiểm điện bay đi. Đột nhiên hào quang chợt tắt, thân hình Lâm Hiên chợt dừng lại.

Sắc mặt hắn có phần trắng bệch, một lát trước đã cảm nhận lão ma chỉ còn cách hơn ngàn dặm.

"Đại ca."

Trên mặt Hồng Diệp tiên tử lộ vẻ điềm đạm khẽ gọi, lúc này yêu khí tạm ổn định không gây đau đớn.

"Đại ca, chúng ta tách ra mà chạy đi." Chợt nàng cắn môi, khuôn mặt đầy vẻ kiên định mở miệng.

"Muội muốn chết sao?" Lâm Hiên kinh ngạc la lên.

Hồng Diệp có chút thương tâm nói: "Hồng Diệp đương nhiên không muốn ngã xuống nơi đây. Nhưng nếu tiếp tục sẽ liên lụy tới đại ca, chi bằng để đại ca chạy trốn là được. Chỉ hy vọng nếu một ngày đại ca đột phá Động Huyền Kỳ thì xin hãy giết lão yêu vật này mà báo thù cho muội, tâm nguyện của muội sẽ được an ủi."

Lâm Hiên cười gượng: "Tiểu muội, huynh xin nhận thiện ý của muội nhưng hiện chúng ta muốn tách ra đã quá trễ."

"Đã quá trễ."

Lâm Hiên lạnh lùng nói: "Không sai! Nếu ban đầu chúng ta chia ra đào tẩu thì không nói. Hiện tại lão ma chỉ cách chúng ta chừng ngàn dặm. Thần thức của tu sĩ Động Huyền Kỳ không biết rộng lớn cỡ nào. Lúc này lão hoàn toàn có thể tiêu diệt từng người một."

"Hiện giờ nên làm sao đây?" Sắc mặt Hồng Diệp tiên tử ngày càng khó coi.

"Đến nước này thì còn thế nào nữa, chỉ có thể liều mạng một trận!" Lâm Hiên thản nhiên mở miệng. So với những gì hắn từng trải qua thì lần này chưa thể coi là nguy hiểm nhất.

"Vậy hai chúng ta sẽ liên thủ chống lại lão quái đó."

"Đương nhiên là không. Muội đi trước, ta sẽ ngăn cản hắn."

"Đại ca..."

"Không nên chậm trễ, đã kết bái thì ta đương nhiên phải bảo hộ muội. Với tu vi của muội căn bản không thể cùng ta liên thủ." Trên mặt Lâm Hiên vẫn lộ vẻ thản nhiên.

"Đa tạ đại ca, Hồng Diệp sẽ không bao giờ quên."

Hồng Diệp cảm động khôn xiết nhưng cũng biết thời gian cấp bách, liền hóa thành một đạo kinh hồng biến mất nơi chân trời.

Nhìn bóng dáng nàng dần dần biến mất, Lâm Hiên nheo mắt lại. Kỳ thật vừa rồi, khi đấu với Độc Long Ma Tổ hắn còn chưa dốc toàn lực.

Hít sâu một hơi, toàn thân Lâm Hiên thanh quang đại thịnh, thiên địa nguyên khí ngũ sắc cuồn cuộn hội tụ quanh thân. Sắc trời biến đổi rồi một cự đại lốc xoáy xuất hiện trên mặt biển. Cuồng phong nổi lên cùng sóng gió ngập trời.

Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ năm loại thiên địa nguyên khí cùng hội tụ xung quanh Lâm Hiên, Bích Diễm Kỳ Lân Giáp cũng xuất hiện. Hiện tại thân hình hắn đang lơ lửng giữa trung tâm cự đại lốc xoáy khổng lồ, nhìn từ xa tựa như một thượng cổ chiến thần giáng thế.

Lâm Hiên phất tay một cái, vô số tiếng vù vù vang vọng. Hàng ngàn Ngọc La Phong tụ tập thành đàn mà bay ra, lượn lờ trên đỉnh đầu.

Lại thấy ba đạo phù triện bay vút ra, không gió tự bốc cháy, hóa thành ba đạo linh quang khác nhau dung nhập vào đàn Ngọc La Phong. Cả đàn lóe sáng một cái rồi hóa thành hư vô.

Phù ẩn thân cao cấp! Là do hắn thu được tại bảo khố của Vạn Thú Tôn Giả.

Cho dù là lão quái vật Động Huyền Kỳ không dốc toàn lực dùng thần thức thì tin rằng cũng sẽ không phát hiện được đám trùng vân này.

Cùng lúc đó Lâm Hiên vung tay áo, lập tức hai chiếc song hoàn rực rỡ bay vút ra. Chưa dừng lại, hắn còn tế ra một cây quạt cổ xưa. Chính là phỏng chế linh bảo Sơn Thủy Phiến.

Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Lâm Hiên tĩnh tọa chờ đợi lão ma tới.

Độn thuật của đối phương không thể khinh thường, khoảng thời gian một bữa cơm thì Độc Long Lão Tổ chỉ còn cách Lâm Hiên vài trăm trượng.

Quang hoa thu liễm, thân ảnh Độc Long lão tổ hiện ra.

Thấy Lâm Hiên bình tĩnh đứng đợi. Lão quái vật cũng có chút kinh ngạc. Lão chắp tay sau lưng, ánh mắt thưởng thức đảo qua thân Lâm Hiên:

"Ha ha, tiểu tử ngươi quả nhiên có gan lớn, bản lão tổ cũng có chút bội phục. Nhưng ngươi nghĩ thực lực của mình đủ sức để phân cao thấp với ta sao? Đáng lẽ ra ta nên tiễn ngươi về Tây Thiên làm bạn với Vạn Thú kia.

Có điều ta là kẻ yêu tài. Chỉ cần ngươi quy phục thì ta có thể bảo toàn tính mạng của ngươi. Sau này còn có thể tiếp tục tiêu dao khoái hoạt nhưng tuyệt đối phải nghe lệnh của bản tổ. Nếu không ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết. Để đảm bảo thì ngươi hãy giao ra một phần hồn phách sau đó có thể bình yên rời đi." Độc Long lão tổ vừa dứt lời, liền tế ra một lệnh bài lớn bằng bàn tay, hào quang rực rỡ nhưng ở giữa lại có một đồ án quỷ dị.

"Cấm Hồn Thuật!" Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, trên mặt lộ vẻ trầm tư.

"Mau chọn đi, bản lão tổ chỉ nói một lần. Nếu không, ngươi sẽ phải chết."

Độc Long lão tổ sống ngần ấy năm há phải hạng hữu dũng vô mưu. Tuy tự tin có thể hạ sát Lâm Hiên, bắt giữ Hồng Diệp nhưng ai biết đêm dài lắm mộng.

Lâm Hiên chậm rãi mở miệng, ngữ khí mang theo vài phần sợ sệt: “Muốn Lâm mỗ quy phục cũng được, nhưng có một vấn đề cần lão tổ chỉ giáo.”

"Nói đi, không cần vòng vo."

"Với thực lực của lão tổ muốn diệt sát Vạn Thú chẳng phải dễ dàng sao? Vì sao lại dụng kế làm ngư ông đắc lợi. Ngươi sai khiến Hồng Diệp mời ta gia nhập, mục đích là để ta và Vạn Thú Tôn Giả lưỡng bại câu thương. Tại sao phải làm điều thừa thãi như vậy, khiến ta vô duyên vô cớ bị cuốn vào?" Lâm Hiên có vẻ ấm ức nói.

"Được, ta sẽ cho ngươi biết. Không sai, chỉ vì vận khí ngươi không tốt, nên mới được ta chọn để cùng Vạn Thú lưỡng bại câu thương."

"Rốt cuộc là vì sao?" Trên mặt Lâm Hiên tràn đầy nghi hoặc.

"Phân thân này vốn là của lão gia hỏa họ An. Ta muốn dùng Hồng Diệp làm một con rối. Ai ngờ tên Vạn Thú kia dã tâm bừng bừng, suýt chút nữa đã phá hỏng chuyện tốt của ta, vì thế ta phải loại bỏ hắn. Có điều lúc đó ta tu luyện lại gặp phải bình cảnh, khiến tu vi của phân thân đại giảm, chỉ còn Nguyên Anh hậu kỳ, vì thế đành phải đứng sau dụng kế."

Hiểu được vấn đề, Lâm Hiên cười không được khóc không xong, chen ngang: "Vậy trong lúc ta và Vạn Thú động thủ thì ngươi vừa vặn phá tan bình cảnh, khôi phục tu vi sao?"

Độc Long lão tổ thoáng chút kinh ngạc: "Không sai, ngươi đoán rất đúng, chỉ có thể nói là lão thiên chiếu cố ta. Nếu các ngươi giết khối phân thân này sớm một chút thì quả thật lão tổ ta chỉ có nước bỏ qua. Ta đã giải thích, hiện tại ngươi mau ngoan ngoãn giao hồn phách cho ta được chưa?"

"Nếu ta không giao thì sao?"

Khóe miệng Lâm Hiên lộ vẻ nhạo báng. Đã muốn động thủ, hắn cũng không chút khách khí, tay áo phất một cái. Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn lóe sáng linh quang, hơn mười con Băng Giao Hỏa Long xuất hiện giữa không trung.

Chưa dừng lại, hai tay Lâm Hiên không ngừng biến ảo. Giao Long lại một hóa thành mười, uy áp phát ra không hề yếu bớt. Hàng trăm Giao Long bay múa, tựa như muốn che khuất cả một vùng trời.

Lâm Hiên hét lớn một tiếng, hàng trăm Băng Giao cùng Hỏa Long gầm thét vang vọng ngàn dặm, giương nanh múa vuốt điên cuồng đánh về phía lão ma.

Chiêu này khi thi triển ở cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ đã uy mãnh vô cùng, hiện giờ Lâm Hiên đã tiến giai Ly Hợp, uy lực càng không thể so sánh nổi.

Đối mặt với lão ma Động Huyền Kỳ, dù chỉ là một phân thân, nhưng Lâm Hiên cũng không dám sơ suất, mỗi chiêu xuất ra đều là nhất kích tất sát.

Chưa dừng lại ở đó, tay phải hắn bắt quyết, Sơn Thủy Phiến xòe ra.

Bất quá, chưa kịp phát động công kích, một tiếng hét lớn đã truyền vào tai: "Muốn chết!"

Lâm Hiên trở mặt lật lọng, dám đùa giỡn, khiến lão ma giận điên người, tay phải nâng lên, một phiên kỳ xuất hiện. Trong khoảnh khắc, sương vụ cuồn cuộn, vô vàn yêu quái hiện hình.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!