Lâm Hiên khoanh chân bất động, bất tri bất giác đã qua ba ngày ba đêm. Trừ phi thoảng qua biến hóa trên nét mặt, cả người hắn quả thực như một pho tượng.
“Phù!”
Rốt cục hắn thở ra một hơi, từ trong nhập định tỉnh lại. Sau khi hoạt động tay chân một chút, thần sắc hắn tràn đầy hưng phấn.
Công pháp của Mặc Nguyệt Tộc có sự huyền diệu vượt xa tầm hiểu biết của Ly Hợp Kỳ tu sĩ. Chẳng những uy lực cường đại, mà bên trong còn ghi chép một bộ bản mạng pháp bảo vô cùng huyền diệu.
“Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận!”
Khi những chữ vàng này xuất hiện trong đầu, Lâm Hiên suýt nữa kinh hô thất thanh.
Công pháp này là bảo vật trấn tộc của Mặc Nguyệt Tộc, sao lại có liên quan đến đại trận trấn phái của Thiên Nhai Hải Các?
Chẳng lẽ chỉ là trùng tên, hay Thiên Nhai Hải Các và Mặc Nguyệt Tộc có mối quan hệ nào đó từ thời kỳ Thượng Cổ?
Lâm Hiên ngạc nhiên. Có điều, những bí ẩn từ thời Thượng Cổ căn bản không thể nào suy đoán. Vì thế, hắn gạt bỏ ý định tìm hiểu, tiếp tục nghiên cứu điển tịch.
Càng xem càng thấy không thể nào tin được. Miêu tả trong điển tịch quả thực quá đỗi khoa trương, tu luyện đến đại thành còn có thể khiêu chiến vượt cấp.
Thậm chí đối mặt với Chân Tiên cũng có thể đánh một trận. Lâm Hiên ngẩn ngơ khó tin, tiếp tục kỹ lưỡng tìm hiểu. Tuy nhiên, cẩn thận nghiền ngẫm kỹ càng thì những gì ghi trong điển tịch quả thật không khoa trương chút nào.
Vấn đề chính là cách luyện chế bộ pháp bảo nghịch thiên kia thật quá khó khăn.
Bình thường, đại đa số bản mạng pháp bảo của tu sĩ chỉ là một kiện mà thôi. Đao, thương, kiếm, kích… trong thập bát ban binh khí chọn lấy một loại nào đó.
Ngoài ra cũng có các pháp bảo hình dáng khác biệt như Độc Cước Đồng Nhân, Tiểu Sơn, Quyển Trục… thậm chí còn có pháp khí tổ hợp thành bộ.
Nhưng những loại bản mạng pháp bảo bình thường này so với thứ hắn đang xem thì căn bản không đáng kể.
Muốn bày ra Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận, trước hết phải luyện thành “Cửu Kiếm”.
Cái gọi là Cửu Kiếm chính là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, cùng với Ngũ Hành dị biến mà thành: Lôi, Phong, Băng, và còn có Huyễn Kiếm thần bí vô cùng, siêu việt Ngũ Hành.
Hơn nữa, mỗi loại phi kiếm không phải chỉ luyện chế một thanh là thành. Lấy phi kiếm Hỏa thuộc tính mà nói thì có tới tám mươi mốt thanh.
Nhiều phi kiếm như vậy có thể tạo thành một đóa kiếm liên lớn, khi đối địch lại có thể tách ra thành các đóa kiếm liên nhỏ gồm chín thanh kiếm. Trong đó ẩn chứa hàm ý “cửu cửu quy nhất”, cũng chính là ảo nghĩa của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận.
Tám loại phi kiếm thuộc tính khác cũng đại loại như vậy. Mỗi loại đều là tám mươi mốt thanh.
Nói cách khác, số lượng phi kiếm cần luyện chế lên tới gần một ngàn thanh.
Loại bản mạng pháp bảo như vậy tuy không thể nói là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, nhưng phóng nhãn khắp Linh giới cũng là độc nhất vô nhị.
Tuy nhiên, Lâm Hiên xem qua một hồi liền từ bỏ ý định chế tác. Uy lực của nó kinh người, lúc tu luyện đại thành còn có thể đối địch với Chân Tiên, nhưng chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi.
Muốn luyện thành bộ pháp bảo này cơ hồ là một nhiệm vụ bất khả thi.
Tạm thời chưa nói đến tâm huyết tiêu phí, chỉ riêng tài liệu luyện chế đã là những vật hiếm có khó tìm trên thế gian.
Có nhiều thứ Lâm Hiên chưa từng nghe qua, càng không nói đến có một số tài liệu có liên quan đến Tứ Hung, Chân Linh và một số loài sinh vật cường đại khác.
Đi thu thập mấy loại tài liệu này chẳng khác nào hành vi tự sát. Lâm Hiên thở dài, tuy không muốn nhưng buông bỏ mới là lựa chọn sáng suốt.
Có điều, phía dưới có một đoạn văn làm cho hắn thay đổi chủ ý.
Bộ bản mạng pháp bảo này tuy phức tạp nhưng không cần phải luyện chế cùng lúc.
Bất luận luyện chế thành loại phi kiếm thuộc tính nào trong Cửu Kiếm cũng đủ để ngạo thị quần hùng trong số tu sĩ cùng cấp. Kỳ thực, chỉ cần bày ra toàn bộ Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận khi phải đối mặt Chân Tiên.
Nếu chỉ luyện chế một loại trong Cửu Kiếm thì không phải không làm được.
Nghĩ đến đây, Lâm Hiên càng thêm hưng phấn. Sau đó, hắn hít thở sâu, tập trung đọc tiếp.
Thời gian trôi qua, nét mặt của Lâm Hiên lại trở nên khó coi. Mặt nhăn mày nhíu, đầu đầy mồ hôi.
Thật lâu sau, hắn từ từ thở ra, rốt cục thần sắc mới bình phục, nhắm hai mắt trầm tư.
Dù luyện chế loại nào trong Cửu Kiếm, tài liệu cần thiết cũng khiến người khác phải trợn mắt há hốc mồm. Tựa như Hỏa Kiếm mà nói, nào là cần Linh cốt Hỏa Kỳ Lân, lông vũ Phượng Hoàng.
Đùa giỡn sao!
Kỳ Lân, Phượng Hoàng chính là tồn tại cấp Chân Linh, đừng nói hắn mà ngay cả Tán Tiên còn chưa chắc đánh thắng.
Lâm Hiên bắt đầu hoài nghi công pháp quý báu này chỉ là trò đùa của tiền bối nào đó.
Nhưng không ngờ rằng phía sau đó còn ghi lại phương pháp khắc phục, xem ra người sáng tạo ra công pháp này cũng biết tài liệu tìm kiếm khó khăn đến cỡ nào.
Ví dụ như có thể thay thế linh cốt Hỏa Kỳ Lân bằng Vạn Niên Hỏa San Hô thông linh đã hơn hai mươi vạn năm tuổi. Hiệu quả sau khi luyện chế đương nhiên kém hơn một chút nhưng vẫn có thể dễ dàng chiến thắng đối thủ cùng cấp.
Tuy thế nhưng nếu sau đó tìm được tài liệu của nguyên bản, ví dụ đem linh cốt Kỳ Lân dung nhập vào thì có thể khiến uy lực bạo tăng đến trình độ của chính phẩm.
Nói cách khác, loại pháp bảo này có thể luyện chế cường đại lên dần dần. Xem đến chỗ này, Lâm Hiên đại hỉ, hiện tại hắn đã có Vạn Niên Hỏa San Hô trong tay.
Đợi chút!
Lâm Hiên đột nhiên ngẩn ngơ, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
Vạn Niên Hỏa San Hô vốn bị phong ấn trong không gian độc lập của Mặc Nguyệt Tộc, còn chiếc nhẫn được phát hiện ở bên ngoài di tích. Suy ra, hai vật này ắt hẳn có liên quan đến nhau.
Nhất định ở bên trong có bí mật gì đó, Mặc Nguyệt Tộc không phải một bộ tộc tầm thường. Cái khác không nói, chỉ cần Vu Quyết luyện đến đại thành liền có thể tung hoành khắp Linh giới.
Mà bộ pháp bảo luyện chế ra lại có thể đối kháng với cả Chân Tiên. Mặc Nguyệt Tộc có công pháp lợi hại như vậy thì phải lừng lẫy danh tiếng trên Linh giới chứ. Tại sao hắn xem nhiều điển tịch như vậy mà không thấy nhắc tới bộ tộc này.
Ngồi trong tĩnh thất (phòng tu luyện) suy tư hồi lâu, Lâm Hiên lắc đầu cười khổ. Tạm gác lại việc này vậy.
Từ trong túi trữ vật lấy ra một cái hộp ngọc, bên trong có một bảo vật hình gạc hươu dài ba tấc lưu chuyển hỏa quang rực rỡ, phía trên có các phù văn ẩn hiện, chính là Vạn Niên Hỏa San Hô.
“Uông, uông uông uông!”
Tiếng sủa trong trẻo vang lên, hồng quang chợt lóe rồi một con chó trắng thân trắng như tuyết xuất hiện trước mặt Lâm Hiên.
Tiểu cẩu này chạy đến bên chân hắn vẫy đuôi với vẻ mặt lấy lòng, ánh mắt thể hiện rõ sự thèm thuồng.
Lâm Hiên nhướng mày, cái tên tiểu tử này lại bộc phát tính tham ăn rồi.
“A.”
Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Chỉ mới qua mấy tuần trăng không gặp mặt mà khí tức của Tiểu Cẩu này đã cường đại hơn một chút.
Thực lực lại tăng lên như thế, chẳng lẽ có liên quan tới tinh thạch Hỏa thuộc tính.
Ý niệm vừa chuyển, Lâm Hiên quyết định thử một chút. Hắn liền xoay cổ tay, một tinh thể màu đỏ thẫm lớn bằng hạt táo liền xuất hiện.
“Uông!”
Tiểu cẩu mừng rỡ, trên mặt lập tức hiện lên vẻ hưng phấn như người, đầu cọ vào đùi Lâm Hiên.
Với bộ dạng này của nó, chỉ sợ có đuổi cũng không đi đâu.
“Tham ăn như vậy sao!”
Lâm Hiên mắng yêu một tiếng nhưng Tiểu Cẩu không giận mà càng liều mạng vẫy đuôi lấy lòng, sợ hắn không cho nó ăn.
Sau một hồi, Lâm Hiên ném ra một khối cực phẩm tinh thạch.
Tiểu Cẩu dùng sức nhún chân, tung mình nhảy lên không trung, vô cùng chính xác ngậm lấy tinh thạch. Lần này không nuốt ngay lập tức mà đáp xuống đất nhả tinh thạch ra. Sau đó, nó vươn đầu lưỡi liếm liếm tựa như một khúc xương rồi chậm rãi nhai nuốt.
Lâm Hiên ở một bên vừa nhìn vừa cười nhẹ.
…
Ba tuần trăng sau, Lâm Hiên rời khỏi động phủ tạm thời tại Văn Cảnh Thành, hướng về phía nội địa của đại đảo.
Mục tiêu của hắn là tổng đàn của Cửu Tiên Cung.
Trong mắt Lâm Hiên ẩn chứa sự hưng phấn, ba tuần trăng này cũng không hề uổng phí.
Dựa vào một phen quan sát, Lâm Hiên chứng thực phỏng đoán của mình. Tiểu Cẩu này tuy là sinh vật thông linh nhưng lại có thể nuôi dưỡng như một Linh Thú bình thường.
Chỉ có điều là cực kỳ tốn kém mà thôi, cần phải dùng cực phẩm tinh thạch Hỏa thuộc tính.
Mỗi lần ăn một khối, Tiểu Cẩu sẽ tựa như người say rượu, lảo đảo rồi chìm vào giấc ngủ say mấy tuần trăng liền. Sau khi tỉnh lại, thực lực tăng lên một chút.
Lâm Hiên cũng đã thử cho nó ăn thượng phẩm tinh thạch nhưng hiệu quả nhỏ đến mức gần như không có.
Ngọc La Phong đã vậy thì nay Tiểu Cẩu cũng tương tự.
Lâm Hiên thầm cảm thấy buồn bực, thúc đẩy tăng trưởng bằng phương pháp này thật quá xa xỉ. Cũng may chỉ có mình nó nên hắn miễn cưỡng gánh vác được.
Đương nhiên, thực lực của Tiểu Cẩu càng cường đại thì phẩm chất Vạn Niên Hỏa San Hô sẽ càng cao.
Mà vật này là chủ nguyên liệu để luyện chế Hỏa Kiếm.
…
Mấy tuần trăng sau, một đạo kinh hồng bay ngang qua bầu trời, trải qua thời gian di chuyển dài như vậy, trên mặt Lâm Hiên cũng hiện lên vài phần mệt mỏi.
Xem ra sau này có cơ hội phải đi mua một món phi hành pháp khí, cứ bay như vậy thật quá sức.
Cũng may căn cứ theo hải đồ (bản đồ biển) thì Cửu Tiên Thành chỉ ở gần đây.
Quả nhiên số lượng tu sĩ trên đường dần dần nhiều lên. Chỗ này cách Cửu Tiên Cung không xa, ở đây nghiêm cấm gây sự. Ai mà làm chuyện giết người cướp của thì rõ ràng là đi tìm chết.
Lại bay tiếp nửa canh giờ, phía trước liền xuất hiện một tòa cự thành (thành lớn). Tuy nói là thành trì nhưng diện tích quả thực lớn đến không thể nào hình dung nổi.
Lâm Hải Thành dĩ nhiên không thể nào so sánh, ngay cả Văn Cảnh Thành so với tòa cự thành này cũng không đáng kể.
Lâm Hiên không biết nó rộng lớn bao nhiêu, tuy nhiên căn cứ theo điển tịch ghi chép, chỉ sợ rộng ngang với toàn bộ U Châu của Nhân giới.
Chuyện này tại Nhân giới sẽ không ai tin nhưng Linh giới không thể dùng lẽ thường mà suy đoán.
Bởi vì thành trì quá rộng lớn nên căn bản không có thủ vệ (lính gác). Hơn nữa, trên thế gian khó có đại trận nào có thể bao trùm phạm vi rộng lớn như thế.
Cho dù là có thì khi vận dụng cũng sẽ tiêu hao tinh thạch với giá trên trời (cực kỳ đắt đỏ), dù là những thế lực cường đại như Cửu Tiên Cung cũng không thể gánh nổi.
Huống chi Cửu Tiên Thành này long xà hỗn tạp (rồng rắn lẫn lộn), số lượng tu sĩ tính bằng trăm vạn. Nội tình vô cùng thâm sâu, gần như bao quát tất cả thế lực của Tam Tộc. Ai dám có ý đồ bất lợi với thành này là tìm chết, việc phòng bị cũng là thừa thãi.
Đây là một tòa thành trì cởi mở chân chính, là nơi tụ hội của những kẻ mạo hiểm, nơi tu sĩ tầm bảo hằng mơ ước. Chỉ cần người có gan không sợ chết liền có thể tới tìm kiếm cơ duyên. Đương nhiên, mộng ước có thành hiện thực hay không còn phải xem có vận khí và thực lực.
Nhất tướng công thành vạn cốt khô, số người tìm được bảo vật nghịch thiên rất ít. Nhưng chỉ cần có hi vọng thì vô số tu sĩ tìm mọi cách kéo đến nơi đây.
Càng gần sát thành trì, những đạo độn quang đủ màu sắc ngày càng nhiều trên bầu trời, thậm chí kết thành đội ngũ bay tới.
Đột nhiên Lâm Hiên ngừng độn quang, sắc mặt vẫn bình thường nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ dè chừng và kinh hãi. Thậm chí bàn tay trong ống tay áo cũng có chút run rẩy.
Nhưng biểu hiện của hắn cũng chẳng đáng là gì, những tu sĩ xung quanh đang liên tục kinh hô, phản ứng của những người này còn kịch liệt hơn nhiều.
Chợt một đạo linh áp cường đại mà băng lãnh xuất hiện, bao phủ toàn bộ vùng này.
“Lão quái Động Huyền Kỳ!”
Lâm Hiên thì thào, đạo linh áp mạnh mẽ này tuyệt không dưới Độc Long Lão Tổ.
Hỗn Loạn Hải Vực cao thủ tụ tập, còn chưa vào thành đã thấy qua một lão quái Động Huyền Kỳ, tại địa phương khác có mơ cũng không thấy.
Lâm Hiên suy nghĩ một lát, hắn không những không kinh sợ mà còn lấy làm mừng rỡ. Quả nhiên Cửu Tiên Thành nổi danh như những gì điển tịch đã ghi chép, nơi đây sẽ không làm hắn thất vọng.