Thế nhưng, người thầm vui mừng nhất lại chính là Lâm Hiên. Ngọc giản kia quả thật chỉ chứa một địa đồ không hoàn chỉnh, thế nhưng khi thần thức của hắn chìm vào trong chốc lát, vận dụng Thiên Phượng Thần Nhãn phối hợp với bí thuật Thiên Nhãn Thông của Phật Môn, lại phát hiện một hàng chữ nhỏ vô cùng mơ hồ.
Thế nhưng, nội dung của nó lại khiến người ta kinh hãi tột độ, đây chính là bản đồ một khu vực thuộc tầng thứ năm của Di Tích Chi Hải.
Nếu không phải Lâm Hiên tâm cơ thâm trầm, e rằng đã lộ ra vẻ khác thường.
Tại nơi đây lại xuất hiện bản đồ tầng thứ năm, chẳng lẽ các vị tiền bối Đan Nguyệt tông từng thám hiểm qua đó?
Nếu nội dung trong ngọc giản là thật, giá trị của nó thật khó có thể đánh giá, vượt xa một kiện cổ bảo thông thường.
“Đi thôi, chúng ta tiếp tục tìm kiếm những kiến trúc khác.”
Thanh âm của Kim Hoằng đại sư truyền đến tai, đám người lại tiếp tục hành trình.
Thế nhưng kế tiếp, vận khí của họ lại không được tốt lắm, trong các gian phòng chỉ có một vài đan dược cùng bảo vật thích hợp cho tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ.
Toàn bộ đều được Lâm Hiên thu vào trong túi trữ vật.
Bốn người còn lại tuy có chút bực bội nhưng đành nhịn xuống, ai bảo rằng không gian túi trữ vật của họ không đủ lớn, huống chi Lâm Hiên vừa rồi chịu thiệt thòi nên giờ để hắn thu thêm một chút cũng là hợp tình hợp lý.
Chớp mắt một canh giờ trôi qua, cuối cùng họ đã tìm kiếm hết hơn một trăm tòa kiến trúc thấp bé.
“Đi thôi, chúng ta đến những kiến trúc khác.”
Cùng lúc đó, tại vùng hải vực mà đám tu sĩ Lý gia vừa ngã xuống.
Đảo nhỏ đã chìm xuống biển, bề mặt rất khó nhìn ra dấu vết chiến đấu, ánh dương chiếu rọi khắp ngàn dặm. Vài ba con chim biển bay thấp gần mặt biển, thỉnh thoảng có tiếng kêu the thé vang vọng, sau đó lao xuống mặt biển bắt cá.
Bầu không khí có vẻ ôn hòa tĩnh mịch, nhưng đúng lúc này, từ xa chân trời xuất hiện hai quang điểm.
Ban đầu còn ở rất xa, nhưng trong nháy mắt đã đến trước mặt. Hào quang thu liễm, lộ ra hai lão giả trên chiếc thượng cổ chiến thuyền kia.
Lão giả mặc đạo bào sờ vào trong ngực áo lấy ra một vật hình vòng tròn, sau đó đánh ra một đạo pháp quyết, hai mắt nhìn chằm chằm vật này, trầm mặc không nói một lời.
“Khâu huynh, thế nào rồi?” Trong mắt lão giả tóc vàng hiện lên tia lo lắng.
“Tín hiệu cuối cùng của đám tu sĩ Lý gia là ở chỗ này.”
“Đạo hữu là muốn nói. . .”
“Không sai, không phải bọn chúng có bảo vật che giấu tung tích, toàn bộ đã biến mất ở chỗ này.” Thần sắc lão giả mặc đạo bào ngưng trọng phân tích nói.
“A?”
Lão giả tóc vàng cũng lộ vẻ ngưng trọng, sau đó nhắm mắt phóng thần thức ra. Trong miệng lão lẩm bẩm, phảng phất truyền ra những Phạm âm chú ngữ cổ xưa.
Qua chừng nửa tuần trà, lão mới mở hai tròng mắt.
“Thế nào rồi, Dư huynh đệ có phát hiện gì sao?”
Lão giả mặc đạo bào mở miệng, đối phương tu luyện thần thông vô cùng đặc thù, hiệu quả tra xét vượt xa đám tu tiên giả cùng cảnh giới.
“Vẫn còn khó mà nói, lão phu cần xem xét kỹ hơn mới rõ ràng.”
Lão giả tóc vàng nói một câu có vẻ không đầu không đuôi, sau đó cả người lóe lên hào quang, như một con chim biển khổng lồ được bao bọc trong ánh vàng kim bay xuống mặt biển.
Bùm một tiếng, lão đã rẽ nước mà tiến vào đáy biển.
Trên mặt lão giả mặc đạo bào lộ vẻ chần chừ, nhưng không theo xuống.
Vẻn vẹn vài nhịp hô hấp, lão quái tóc vàng đã trở lại mặt biển.
“Có một tiểu đảo bị chìm, dấu vết đấu pháp vô cùng rõ ràng, tuy không thấy thi thể nhưng khẳng định đám tu sĩ Lý gia đã ngã xuống nơi đây.”
“Cái gì?” Lão giả mặc đạo bào nghe xong sắc mặt lập tức u ám: “Thành chủ đã có lệnh. Vậy chúng ta nên hành sự ra sao?”
“Phân tích dấu vết thì chuyện này đã xảy ra hơn nửa ngày, đối phương ít nhất là tu tiên giả Ly Hợp Kỳ. Xét thời gian, bọn chúng đã chạy hơn trăm vạn dặm, muốn điều tra căn bản chỉ như mò kim đáy bể mà thôi.”
“Không hẳn, đối phương sao lại đến hải vực hẻo lánh như vậy? Nếu chỉ đi ngang qua thì sao lại phát sinh xung đột cùng Lý gia?” Lão giả mặc đạo bào bình tĩnh phân tích.
“Vậy đạo hữu là muốn nói. . .” Lão quái tóc vàng cũng lộ vẻ suy nghĩ.
“Đám người kia tới nơi này hơn phân nửa là có mưu đồ, theo sở liệu của lão phu thì bọn họ chưa hẳn đã rời đi, nên kiểm tra thật kỹ càng.”
Đám người Lâm Hiên nhìn tòa cung điện ba tầng cao chừng mười bảy, mười tám trượng trước mắt, trông qua cực kỳ rộng lớn.
Chừng nửa ngày thời gian, bọn họ đã tìm kiếm hết trong những kiến trúc khác nhưng chưa có thêm thu hoạch đáng kể nào. Chỉ còn lại duy nhất tòa chủ điện này.
Cửa điện cao lớn, bề mặt đầy những hoa văn cùng phù văn như ẩn như hiện.
Lâm Hiên chau mày, đáy mắt hiện lên tia dị sắc. Bộ dáng những người khác cũng trở nên ngưng trọng hẳn lên.
Trên cửa điện rõ ràng có cấm chế vô cùng lợi hại!
“A di đà phật, chư vị đạo hữu có nhìn ra lai lịch trận pháp này không?” Thấy không ai tiếp lời, Kim Hoằng thiền sư thở dài: “Nếu đã như thế, để bần tăng thử xem sao.”
Lời còn chưa dứt thì lão vỗ vào sau gáy, tế ra một tấm thuẫn bài. Theo sau đó, tay áo lão phất một cái, cái bát vàng lại hiện ra trước mắt.
“Đi!”
Lão hòa thượng điểm về phía trước một chỉ. Bát vàng chợt lóe lên, từ bên trong bắn ra một đạo thiểm điện thô bằng cánh tay, hung hăng giáng xuống cửa điện.
Vô thanh vô tức, đám phù văn như ẩn như hiện trên cánh cửa đột nhiên sáng rực lên, theo sau quỷ dị hợp lại tạo thành một tầng bảo hộ hồng lam, đạo thiểm điện kia liền bị nó hút vào trong.
Chúng tu sĩ hai mặt nhìn nhau, cũng may cấm chế này không phát động công kích phản lại như Thiên Cương Ngũ Hành trận.
Thế nhưng đúng lúc này, một tiếng vang thật lớn như sét đánh truyền vào tai.
Sắc mặt đám người nhất thời thay đổi, tiếng nổ kia vốn truyền ra từ bên trong kiến trúc trước mắt.
“Không ổn, có tu tiên giả khác đã nhanh hơn chúng ta một bước!”
“Không có khả năng, Thiên Cương Ngũ Hành trận chưa được bài trừ, bọn họ sao có thể tiến vào nơi này?” Trên mặt Tiêm Mạc Y Lam lộ vẻ không thể tin nổi.
“Cửa điện trước mắt cũng hoàn hảo không chút hao tổn, chẳng lẽ đối phương hóa thành ruồi bọ mà bay vào sao?” Sắc mặt Lâm Hiên cũng trở nên kinh sợ.
Mấy người khác cũng lộ vẻ nghi ngờ. Chợt, tiếng nổ lớn lại truyền đến, hơn nữa càng thêm dồn dập, như sét giật liên hồi.
Mấy người tức giận nhìn nhau.
“Còn chờ cái gì nữa, mau bài trừ cấm chế trước mắt, nếu không bảo vật sẽ bị lấy hết!”
Âm thanh bạo ngược của Kim Nghĩa truyền đến tai. Lời còn chưa dứt, hắn đã đánh ra một quyền. Kim quang chợt lóe lên, thiên địa nguyên khí phụ cận ngưng tụ thành một quyền đầu khổng lồ đánh về phía trước.
Màn hào quang phù văn chợt lóe lên, tuy đã hóa giải được công kích nhưng tựa hồ có chút ảm đạm. Đám người thấy vậy thì lộ vẻ vui mừng, đều tế ra các loại pháp bảo, điên cuồng oanh kích, nhất thời linh quang các màu chợt hiện lên, oanh kích lên một vùng lớn của vòng bảo hộ.
Lâm Hiên nhướng mày, thao túng một thanh phi kiếm màu vàng, kiếm khí như sóng dữ cuồn cuộn cuốn tới. Nhìn bên ngoài, uy lực khiến người ta phải trừng mắt, nhưng thực tế lại không phải như vậy, thậm chí bởi thuộc tính còn ngăn cản một phần công kích của đồng bạn, chẳng qua giờ khắc này không ai nhìn ra được.
Cùng lúc đó, hai lão quái Động Huyền Kỳ của Thánh thành đã tới tiểu đảo.
“Dư huynh, người xác định chính là nơi này sao?”
“Nắm chắc tám phần.” Lão giả tóc vàng ngạo nghễ nói: “Thiên địa nguyên khí nơi đây hỗn loạn, hơn nữa ta ngửi được sinh khí của một vài tu tiên giả.”
“Nhưng vì sao thần thức của chúng ta không phát hiện ra?” Lão giả mặc đạo bào có chút nghi hoặc.
“Cứ xem xét một lần thì sẽ rõ.” Lão giả tóc vàng vừa nói vừa hạ xuống.
Hai chân chạm đất thì lão liền nhắm mắt phóng thần thức ra, trong miệng lẩm bẩm, bắt đầu thi triển bí thuật truy tung. Rất nhanh, ánh mắt lão lần nữa mở ra.
“Dư huynh, thế nào rồi?” Trong mắt lão giả mặc đạo bào hiện lên tia hưng phấn.
“Ở đáy hồ.” Lão quái tóc vàng liền nhảy vọt vào hồ nước.
Lão giả mặc đạo bào mừng rỡ, không nói hai lời liền đi theo.
“Đây là. . .” Rất nhanh, khi đã xuống đến đáy hồ, Thiên Cương Ngũ Hành trận đã bị phá hủy. Nhìn quang cảnh hỗn độn, hai lão quái vội vàng đi xuống thềm đá.
Trong đại sảnh hết thảy vẫn như cũ. Nhìn cửa đá kia, Khâu lão quái phất tay áo một cái, một đạo kiếm khí bay vút ra. Oành một tiếng, nhưng khiến người kinh ngạc là, trên mặt cửa không hề lưu lại vết kiếm nào. Tình cảnh này rất khác so với đám người Lâm Hiên khi nãy.
“Đây là vật gì?”
Khâu lão quái có chút kinh ngạc. Với tu vi Động Huyền Kỳ, thuận tay đánh ra một kích cũng có thể dời núi lấp biển, mà cánh cửa này không hề hấn gì.
“Để ta thử xem sao.”
Lão giả tóc vàng chậm rãi tiến lên, trên mặt tràn đầy vẻ ngưng trọng. Không tùy tiện công kích, mà duỗi tay nhẹ nhàng vỗ lên cánh cửa đá đồng thời nghiêng tai chú ý lắng nghe.
Sau đó lão ngước mặt lên, tựa hồ đang suy nghĩ vấn đề khó khăn nào đó.
Lão giả mặc đạo bào khoanh tay không thúc giục. Dư lão quái tu luyện thần thông đặc thù, hơn nữa kiến thức uyên bác, việc này đương nhiên để hắn chủ trì.
Thời gian chừng một tuần trà trôi qua, lão giả tóc vàng cúi đầu, cong hai ngón tay gõ nhẹ lên trán. Đột nhiên, lão mở vụt hai mắt, đáy mắt hiện lên tia dị sắc. Liên tục đánh ra từng đạo pháp quyết, hai tay như hồ điệp xuyên hoa không ngừng bay múa.
Các đạo pháp quyết đủ mọi màu sắc đánh tới thì trên cửa đá chợt bắn ra một đạo bạch quang, còn phát ra một tràng thanh âm thanh thúy.
“Ồ…”
Lão giả mặc đạo bào có chút kinh nghi thì lão quái tóc vàng nhanh chóng quay sang nói: “Theo sở liệu của lão phu thì đây là Dị Không Môn.”
“Dị Không Môn, đó là cái gì vậy?”
“Cũng khó trách Khâu đạo hữu chưa từng nghe nói. Cái này liên quan đến không gian Tu Du. Lão phu ngẫu nhiên đọc được trên một quyển cổ thư miêu tả tới. Các đại năng tồn tại có thể mở ra không gian độc lập nhưng tu vi phải đạt tới Độ Kiếp kỳ, thậm chí là Tán Tiên, trong tay có linh bảo mới có thể tạo ra một không gian Tu Du cỡ bằng một động phủ mà thôi.”
“A, vậy muốn không gian Tu Du lớn hơn nữa thì làm thế nào?” Lão giả mặc đạo bào tỏ vẻ vừa chú ý vừa vui mừng.
“Rất đơn giản, cải tạo những không gian lốc xoáy hoặc khe hở không gian lớn. Đương nhiên tu tiên giả cần tinh thông pháp thuật không gian, lại cần thêm không ít tài liệu trân quý.”
“Thì ra là thế.” Lão giả mặc đạo bào nhíu mày: “Chẳng qua đạo hữu nói nhiều như vậy, ắt hẳn phải có mục đích chứ.”
“Không sai, xét đơn giản thì không gian Tu Du chính là một dạng không gian độc lập có thể chủ động mang theo người. Nhưng bất kể là không gian Tu Du được chân chính mở ra hay là được cải tạo lại từ các không gian độc lập khác. Các sáng tạo giả dựa vào không gian bí thuật tất nhiên có thể tự do ra vào. Những người khác muốn tiến vào nhất định phải thông qua một thông đạo, mà vật nối thì xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt.”
“Đạo hữu nói Dị Không Môn chính là cánh cửa này, mà phía sau nó là một không gian Tu Du sao?”
“Không sai, hơn nữa Dị Không Môn này còn bị động tay động chân, trong khoảng thời gian ngắn chỉ có thể mở ra một lần, hiện tại đang bị phong ấn.”
“Nên làm như thế nào?” Lão giả mặc đạo bào lo lắng nói, lão là tu tiên giả Động Huyền Kỳ nhưng không am hiểu lắm về pháp tắc không gian.
“Yên tâm, ta đã nhận ra thì cũng có thể phá giải nó. Chỉ có điều cần tiêu tốn một phen công phu.” Tóc vàng lão quái ngạo nghễ nói, có vẻ tin tưởng mười phần.
“Đã như thế thì làm phiền Dư huynh đệ rồi.”
Lão giả mặc đạo bào mừng rỡ, trong không gian Tu Du thường chứa những bảo vật hết sức trân quý hoặc bảo tồn các đại bí mật. Lần này, ngoài việc bắt được vài tên gây họa ra, có lẽ còn có những thu hoạch không thể tưởng tượng được.
“Hắc hắc, không cần khách khí, lát nữa còn nhờ đạo hữu giúp đỡ.”
“Không thành vấn đề, lúc nào cần ta thì ngươi cứ việc nói.”
Nghe lời hứa hẹn của đối phương, lão quái tóc vàng không nói thêm gì nữa, tay áo phất một cái, từ bên trong bay vụt ra không ít bảo vật như đao, thương, kiếm, kích, ngoài ra còn có mấy viên lôi châu đen tuyền.
Cùng lúc đó, bên trong không gian Tu Du.
Oanh!
Một âm thanh ầm vang truyền đến tai, vòng bảo hộ hai sắc lam hồng rốt cục cũng tán loạn.
Thế nhưng vẻ mặt đám người Lâm Hiên không chút vui mừng nào. Hơn nửa canh giờ trước, bên trong đại điện đã ngừng phát ra âm thanh.
Kim Nghĩa vọt lên đầu tiên. Lâm Hiên cố ý đi sau cùng. Bên trong điện rộng chừng nghìn trượng, cực kỳ trống trải.
Ngoại trừ những trụ đá sừng sững. Trên mặt đất còn sót lại những mảnh vải đỏ của một bức họa bích nào đó.
Sắc mặt đám người có chút khó coi.
“A, nơi đây còn có một điện thờ!”
Nghe Minh Tuyền tiên tử kinh hô, mọi người vội vàng quay đầu, nối đuôi nhau bay qua.
Chỉ thấy trên điện thờ có ba cái thùng dài, rộng, cao đều hơn ba thước, dung tích rất lớn, có thể chứa không ít thứ.
Thế nhưng mà các thùng đã bị cường lực phá hủy, những vật bên trong đều không cánh mà bay, đã bị người lấy đi.
Tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng chính mắt thấy cảnh tượng này thì vẻ mặt của năm người xám như tro tàn.
“Rốt cuộc là tên hỗn đản nào lấy đi bảo vật của bổn đại gia, ta muốn đem hắn trừu hồn luyện phách!” Tròng mắt Kim Nghĩa như muốn nứt ra, nghiến răng nói.
“Không sai, không diệt tên hỗn đản này, bản tiên tử cũng khó tiêu được mối hận trong lòng!” Minh Tuyền tiên tử cũng không còn để ý tới phong độ, nghiến răng nghiến lợi mở miệng.
Kim Hoằng đại sư không nói gì, thân hình chợt lóe lên về phía một góc nào đó. Nơi đây có một truyền tống trận lẻ loi.
“Đối phương có thể phá hủy đầu còn lại của truyền tống trận!” Tiêm Mạc Lam Y có chút lo lắng nói.
“Có thể, nhưng nếu chỉ đơn hướng thì đối phương sẽ không thể, phải xem vào vận khí vậy.” Kim Hoằng đại sư trầm giọng nói, sau đó không chút do dự đứng vào pháp trận, hai tay nắm chặt, đánh ra một đạo pháp quyết.
Bạch quang chợt lóe lên, bao bọc lấy lão hòa thượng rồi nhanh chóng tan đi.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡